Đế Sư Trở Về - Chương 17 Đời này chỉ làm quân thần

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:36:23
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Triện hình tại chỗ, nhất thời nên điều chỉnh biểu cảm thành loại nào cho . Tiêu Duệ chằm chằm mặt y xuống chiếc ghế đối diện và hỏi: “Cố đại nhân thích đàn ?”

Lòng Cố Triện đột nhiên thắt . Đời chính vốn cực kỳ thích đàn, Tiêu Duệ quả nhiên vẫn thấu hiểu như . nghĩ , đàn vốn là thú vui tao nhã thường thấy của các quan viên. Hơn nữa khúc nhạc y đàn cũng phổ biến nên chẳng gì cần che giấu.

Cố Triện ho nhẹ hai tiếng : “Thần quả thực thích đàn, hễ thấy cầm là ngứa tay. Thần tự tiện gảy khúc nhạc , thật là thất lễ.”

Tiêu Duệ để ý tới lời , đôi mắt rũ xuống và thủy chung vẫn đặt cây đàn: “Cây đàn tên là Hạc Minh.”

“Tên gọi là bởi khi đ.á.n.h đàn, bầy hạc ở hạc uyển quanh đó sẽ cất cánh hót vang...”

Giọng Tiêu Duệ trầm, tựa như chỉ đang cho chính . Y lặng lẽ ngắm cây đàn, vuốt ve từng dấu vết điêu khắc chậm rãi đưa mắt ngoài cửa sổ. Một lúc , y lẩm bẩm: “Gạt , căn bản làm gì hạc uyển nào.”

Cố Triện cảm thấy một trận chột . Y tự nhiên hiểu rõ Tiêu Duệ đang về chuyện gì.

Rất lâu về , hai từng trò chuyện với . Khi Tiêu Duệ hỏi về những cây đàn yêu thích, Cố Triện kể vài cái tên. Lúc đó Tiêu Duệ hỏi y: “Lão sư, cây đàn ngươi thích vì gọi là Hạc Minh?”

Cố Triện nghiêm trang lừa gạt rằng: “Khi thần đ.á.n.h đàn tại nhà ở Nam Kinh, vì nơi đó tình cờ sát cạnh hạc uyển nên xung quanh thường bạch hạc bay lượn.”

Đôi mắt Tiêu Duệ khi lập tức sáng rực lên, đó còn cố ý cho xây hạc uyển trong cung. Nhớ chuyện cũ, Cố Triện khẽ cúi đầu. Những việc nhỏ nhặt từ nhiều năm , y cứ ngỡ quên và Tiêu Duệ cũng quên. sự thật là Tiêu Duệ vẫn luôn ghi nhớ tất cả.

Từ khi trọng sinh, y cố tình nghĩ đến xem giờ đây Tiêu Duệ sẽ nhận thế nào. Nếu , cho dù thanh lãnh như Cố Triện cũng chẳng thể thoải mái. Còn nếu , y kìm mà cân nhắc xem đối với Tiêu Duệ là mấy phần hận, mấy phần nhớ, mấy phần oán trách. Cứ như , chẳng y lún sâu vũng bùn của đời .

Nếu trời cao để y đầu t.h.a.i làm Cố Tuyết Thần, thì y và Tiêu Duệ cứ làm quân thần thanh bạch là đủ. Dứt khoát nghĩ ngợi nữa, ngược đôi bên cùng thanh tịnh. Thế nhưng hôm nay, y đột ngột đối mặt với sự hoài niệm mà Tiêu Duệ vô tình để lộ .

Cố Triện mặt nhằm nén nỗi xót xa đang âm thầm trào dâng trong lòng. Y dời mắt chỗ khác, nhưng ánh của Tiêu Duệ y càng thêm nóng bỏng. Tiêu Duệ nheo mắt . Ban đầu khi mới gặp Cố Tuyết Thần, thấy diện mạo y gì đặc biệt. những ngày nay vô tình quan sát, càng thấy trong xương cốt của thiếu niên những khoảnh khắc giống xưa.

Cá Mặn

Tiêu Duệ nhàn nhạt lên tiếng: “Ngươi đàn . Tiếng đàn của ngươi là học từ ?”

Phụ của Cố Tuyết Thần chỉ là một quan viên bình thường, mẫu còn giặt áo thuê. Đôi bàn tay với kỹ nghệ cầm thuật thanh nhã quả thực khiến bất ngờ.

Cố Triện đáp: “Là một ở tư thục. Ông quan hệ với phụ thần nên dạy thần đ.á.n.h đàn.”

“Người ?”

Cố Triện lắc đầu: “Sớm rõ tung tích.”

Tiêu Duệ lặng lẽ y mà truy hỏi thêm, cũng tỏ vẻ ngạc nhiên câu trả lời đó. Sân vườn nơi Cố Triện từng ở tuy lớn nhưng bài trí thanh nhã. Tiêu Duệ ngưng mắt khóm hải đường trong sân. Hóa lý do ngày Cố Triện ở Nội các luôn thiên vị hoa hải đường là vì ở nhà từng trồng loại hoa .

Tiêu Duệ lắc đầu bật . Đến khi lấy tinh thần, nhận chẳng ai để tâm sự cùng. Nụ ngưng kết khóe môi hóa thành một tia chua xót khó tả.

Cuối sân là thư phòng của Cố Triện. Tiêu Duệ lặng im cửa một lát mới đẩy cửa bước . Trong thư phòng vẫn còn nguyên dấu vết của cũ. Trên là những ghi chép khi sách. Tiêu Duệ rũ mắt, nhẹ nhàng chạm tay lên những nét chữ.

Trước khi rời , Cố Triện thiêu hủy ít giấy tờ. Những thư từ và bút ký còn đều Tiêu Duệ mang về cung. Những thứ để Bùi phủ cũng sai giữ nguyên tại chỗ và dốc lòng bảo tồn. Bởi thứ cơ bản đều sắp xếp thỏa.

Dựa theo lời đạo sĩ , năm nay hẳn là năm chuyển cơ. Nếu như lão sư trở về và tất cả những gì làm, lẽ sẽ trách cứ bất lực. Lão sư thường bảo mỗi một mệnh, mệnh đạo, nên cưỡng cầu đổi. Tiêu Duệ làm việc buông tay.

Tiêu Duệ nhắm mắt . Điều duy nhất sợ hãi là lão sư thực sự sẽ bao giờ trở về nữa. Lão sư , nếu khắp thiên hạ thực sự còn , trẫm nên tự đối diện với chính thế nào đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-17-doi-nay-chi-lam-quan-than.html.]

Trên bàn một chiếc nhẫn ban chỉ bằng bạch ngọc với ánh quang nội liễm. Vì để tránh mài mòn tay nên nó quá quý báu, lẽ Cố Triện tùy tay đặt bàn. Tiêu Duệ cầm lấy chiếc nhẫn đưa lên mũi híti thật sâu. Sau đó, nheo mắt và đeo chiếc nhẫn ngón tay cái của .

Cố Triện đang ngẩn ngơ thì phát hiện tầm mắt của Tiêu Duệ đảo qua. Y vội vàng và giả vờ như đang ngắm cầm. Thôi thì hiện giờ y là Cố Tuyết Thần, cứ coi như thấy gì là nhất.

Sau khi mừng thọ, Bùi lão phu nhân cố ý gọi Tiêu Duệ và Cố Triện đến dùng bữa chung. Cố Triện gặp bà ngoại, nhưng với phận Cố Tuyết Thần và sự hiện diện của Tiêu Duệ, y luôn dè chừng nhiều thứ.

Bùi đại cữu cũng : “Tuyết Thần, ngươi chịu khó một chút nhé. Lão phu nhân tuổi cao, ngươi chỉ cần dỗ cho bà vui vẻ là .”

Cố Triện đáp: “Chỉ là rõ những chuyện , nếu lão phu nhân hỏi đến thì...”

Bùi đại cữu đưa cho một bao lì xì dày cộp bảo: “Ngươi cứ tùy nghi ứng phó là .”

Cố Triện bao lì xì thầm nghĩ cũng , dù Cố Triện cũng là khuất, Bùi đại cữu hẳn là sợ Cố Tuyết Thần sẽ để tâm.

Khi Cố Triện bước , các thị nữ quanh lão phu nhân đều âm thầm quan sát. Cố Triện đây vốn là dung mạo bậc nhất, mà thiếu niên tên Cố Tuyết Thần cũng ôn nhuận như ngọc, thanh tú thoát tục. Từng cử chỉ điệu bộ của y quả thực vài phần tương đồng với biểu thiếu gia.

Trên bàn cơm, ba vây quanh . Bùi lão phu nhân tùy ý trò chuyện với Cố Triện, y cũng mỉm hưởng ứng.

Bùi lão phu nhân : “Con dạo vẻ gầy một chút. Lần cùng bệ hạ trở về là . Các con vốn tình nghĩa từ nhỏ nên cần bao dung lẫn .”

“Phải rằng quan hệ quân thần cũng giống như phu thê, tình cảm cũng tính kế. suy cho cùng, tri kỷ nhất vẫn là cùng xông pha qua mưa gió. Các con cũng là quân thần lên từ thời thiếu niên mà.”

Cố Triện mất một lúc mới tìm giọng của . Y đáp: “Vâng, những lời bà con đều ghi nhớ cả.”

Tiêu Duệ liếc y một cái rũ mắt tiếp tục dùng bữa. Cố Triện chậm rãi uống . Y nghĩ nếu là chính của thì đúng là tình nghĩa niên thiếu với Tiêu Duệ. hiện tại họ chỉ là quân thần bình thường nhất. Lời của bà ngoại tuy lý nhưng cảnh đời đổi . Họ đến bước đường thì bao giờ thể nữa.

“Con thích ăn cá, hãy ăn thêm một chút .” Bùi lão phu nhân sai gắp thức ăn cho Cố Triện hỏi: “Có ngon ?”

Cố Triện mỉm gật đầu.

“Đây là cá trích vớt từ hồ của nhà . Cá lọc xương sạch sẽ, thêm nấm hương và măng cắt nhỏ, cho thêm hoa tiêu và cam thảo để nấu thành canh. A Triện lúc nhỏ thích món nhất, nào cũng đòi ăn tới ba bốn bát.”

đó cũng chỉ là quãng thời gian ngắn ngủi vài năm mà thôi. Cố Triện mất lâu mới dần quen thuộc với nhà họ Bùi. đó y trưởng thành sớm, nhanh chóng trở thành một "tiểu đại nhân" luôn khắc kỷ phục lễ.

Bùi lão phu nhân hỏi: “Bệ hạ cũng nếm thử xem?”

Tiêu Duệ gật đầu nhận lấy bát canh. Sắc mặt Cố Triện lập tức đổi. Tiêu Duệ vốn dị ứng với cá, ăn chắc chắn sẽ phát ban đỏ. Thấy tự nhiên tiếp nhận như , Cố Triện tự hỏi chẳng lẽ quên .

Cố Triện vội vàng nhắc nhở một câu: “Nghe ít dị ứng với cá trích, nên ăn quá nhiều ạ.”

Tiêu Duệ phớt lờ như thấy, vẫn thong thả nhấm nháp từng ngụm một.

“Quả nhiên mỹ vị.” Tiêu Duệ khen ngợi: “Trẫm mang theo đầu bếp, đợi học tay nghề thì sẽ bắt làm cho trẫm ăn khi về kinh.”

Bùi lão phu nhân chút nghi ngờ, chỉ : “Đó là phúc phận của nhà họ Bùi.”

Cố Triện há miệng định gì đó nhưng cuối cùng thôi. Đã ba năm . Y trọng sinh mới ba tháng, nhưng nhân gian trôi qua ba năm dài đằng đẵng. Cảnh còn mất, lẽ trong ba năm Tiêu Duệ thể ăn cá một cách tùy ý. Tiêu Duệ cuối cùng cũng sẽ dần trưởng thành và trở thành một xa lạ mà y còn nhận .

 

Loading...