Đế Sư Trở Về - Chương 14 Mỗi khi Cố Tuyết Thần trực đêm, hắn luôn có thể mơ thấy Cố Triện

Cập nhật lúc: 2026-03-26 16:30:35
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kinh thành đông, bệnh tình của hoàng đế ngày một trầm trọng, mà Tiêu Duệ vẫn ở phương xa trở về.

Cố Triện đường, kinh thành thật phồn hoa, đèn hoa rực trời, hình như đang lễ hội pháo hoa.

Cố Triện hậu tri hậu giác bỗng nhớ , ngày chính là ngày sinh nhật của y. Mỗi năm đều ai tổ chức sinh nhật cho y. Dần dần, cũng chẳng còn mong đợi gì việc chúc mừng nữa.

Trước y cũng từng buồn bã. Vì sinh nhật trưởng, cả phủ đều giăng đèn kết hoa, mà đến ngày sinh của chính chẳng ai hỏi han. Vết thương lòng để lâu , y liền cảm thấy chuyện vốn dĩ nên như thế. thấy cảnh kinh thành náo nhiệt, trong lòng y vẫn tránh khỏi vài phần mất mát.

Giữa trời hoa rụng, đeo mặt nạ xuyên qua rừng hoa bay , từ trời giáng xuống với tà áo tung bay, đó đưa một bó hoa đến mặt Cố Triện: "Lão sư, chúc sinh nhật an khang."

Cách một lớp mặt nạ nên rõ mặt đối phương, nhưng tim Cố Triện vẫn cứ đập gia tốc.

Hai tới một con hẻm nhỏ hẻo lánh, Cố Triện giơ tay tháo mặt nạ , nụ của Tiêu Duệ thình lình hiện mắt.

Cố Triện kinh hãi: "Sao ngài thể xuất hiện ở kinh thành giờ phút chứ!"

Tiêu Duệ xa tận đất Thục, việc chiếu chỉ mà tự ý hồi kinh là trọng tội.

Tiêu Duệ khẽ : "Hôm nay là sinh nhật của một nào đó, đương nhiên tới để mừng sinh nhật cho , pháo hoa ?"

Cố Triện ngẩn , ngay đó nhíu mày : "Quá mạo hiểm . Ngài mau rời kinh , nếu khác phát hiện thì làm đây..."

Tiêu Duệ vẫn nở nụ lười nhác: "Ta ở bên lão sư đón sinh nhật, cũng , lão sư yểm hộ cho đấy."

Khoảnh khắc đó, Cố Triện nảy sinh một loại ảo giác, dường như kinh thành từ lâu là vật trong lòng bàn tay của Tiêu Duệ.

Bóng đêm thâm trầm, hai tới sân vườn ngoài cung của Cố Triện. Cố Triện vẫn thành , theo lý thì vẫn nên ở trong phủ Trấn Quốc Công, nhưng tiểu viện là của hồi môn của mẫu Cố Triện khi còn sống, Cố Triện từ nhỏ thích ở phủ Trấn Quốc Công nên thường xuyên tới đây ở.

Tiểu viện ngày thường chỉ vài hầu nên thanh tịnh. Ánh đèn kéo dài bóng dáng của hai , Cố Triện Tiêu Duệ đang thả mì nồi, bỗng nhiên mở miệng : "Hân phi khả năng sắp động thủ, bọn họ âm thầm liên lạc với nhiều trọng thần để ủng lập Tiêu Bột làm Thái tử..."

Tiêu Duệ nghiêm túc khuấy mì trong nồi, thấp giọng "ừ" một tiếng: "Cứ tùy bọn họ lăn lộn, thuận theo là ."

Tiêu Duệ múc mì nấu xong bát, thêm hành lá và trứng gà bưng đến mặt Cố Triện: "Mì trường thọ, chúc lão sư phúc thọ an khang, năm năm tháng tháng đều dài lâu."

Cố Triện rũ mắt, trong bát rõ ràng chỉ là món mì vô cùng đơn giản, nhưng y thật kỹ để ghi nhớ thật sâu, Cố Triện ngẩng đầu : "Ngài học mấy lời chúc thọ thế, cứ như đang đón sinh nhật tám mươi tuổi ..."

"Vậy thì đợi đến khi lão sư tám mươi tuổi, nấu mì cho , đem những lời hôm nay một nữa."

Hai cùng ăn mì, thời tiết mùa đông lạnh nên Cố Triện lấy một chiếc t.h.ả.m lông, hai dựa bên cửa sổ cùng ngắm pháo hoa.

Cá Mặn

Cố Triện hỏi: "Trận pháo hoa thật sự là do ngài chuẩn ?"

"Ta nhớ từng ở Kim Lăng rằng, nếu kinh thành cũng pháo hoa thì chắc chắn sẽ ." Tiêu Duệ nhướng mày : "Về trời nam kinh thành do chúng làm chủ, nếu lão sư xem thì đêm nào cũng thể đốt."

Cố Triện bật : "Chuyện còn bắt đầu nghĩ đến phong thái của hôn quân ..."

Lời nếu là khác thì chắc chắn là tìm cái c.h.ế.t, nhưng Tiêu Duệ xong ngược còn thoải mái.

Lại qua một lúc lâu, Cố Triện nhẹ giọng : "Ta cứ tưởng... Điện hạ xa cách thần..."

Khoảng thời gian , dù là việc công việc tư họ đều liên lạc, Tiêu Duệ về kinh thành hai nhưng nào cũng tỏ xa cách hững hờ.

Cứ như thể hai họ là xa lạ .

Tiêu Duệ nhẹ giọng đáp: "Người tự nhiên sẽ hiểu, để Cố gia kiêng dè nên mới làm vẻ cận... Ai cũng trái tim thất khiếu linh lung, chẳng lẽ ?"

Tranh đoạt ngôi vị là việc mũi đao, thể là nắm chắc phần thắng, Cố Triện vốn là Cố gia nên đương nhiên để cho Cố Triện một đường lui.

Cố Triện nghiêng mắt về phía Tiêu Duệ, nghiêm túc : "Trong những chuyện thế vẫn còn ngốc lắm, lúc nào cũng sẽ tin là thật."

"Cho nên... dù chúng giả vờ xa lạ thì cũng tách quá lâu..." Cố Triện nghiêng đầu bổ sung thêm: "Hoặc là ít nhất điện hạ hãy cho một ám hiệu nào đó..."

Tiêu Duệ ngẩn ngơ.

Hắn suýt chút nữa quên mất rằng Cố Triện cũng giống như , đều là yêu thương trong gia đình, đối với sự xa cách lúc nào cũng mẫn cảm hơn khác, Cố Triện sẽ nghĩ đây là sách lược mà ngược sẽ nghĩ rằng... lẽ bản xứng đáng lựa chọn...

Tiêu Duệ nén nỗi chua xót trong lòng, nhẹ nhàng : "Được, cô... sẽ nháy mắt với nhé?"

Tiêu Duệ cố tình nháy một bên mắt mỉm với Cố Triện.

Cố Triện sững sờ trong giây lát, đang định gật đầu.

Lại thấy Tiêu Duệ nhẹ giọng : "Không cần nhớ , dùng đến nữa , về ... sẽ bao giờ tỏ xa lạ với lão sư nữa."

Cố Triện ngước mắt lên, pháo hoa rực trời rơi rụng, chiếu sáng cả bầu trời đêm lộng lẫy.

Tiêu Duệ và Tiết Thịnh Cảnh âm thầm gặp mặt ở ngoại ô kinh thành để bố trí quân đội, Tiết Thịnh Cảnh khăng khăng tiến quân nội thành, nhưng Tiêu Duệ : "Tiết tướng quân, các ngài là biên quân nên am hiểu cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nếu nội thành ngược sẽ phát huy ưu thế, nếu các ngài ở ngoài thành còn bản vương mang theo binh g.i.ế.c trong thì chúng thể tạo thành thế gọng kìm, nếu bọn họ ngoại viện kinh thì các ngài cũng thể ngăn chặn..."

Tiêu Duệ sách mách chứng, huống hồ nhận tin tức rằng Lăng tướng quân đang cầm quân ở Giang Tây đầu phục Hân phi và đang tiến về kinh thành.

Tiết Thịnh Cảnh đành gật đầu: "Mạt tướng xin theo phân phó của điện hạ, chúng thần sẽ canh giữ ở ngoài thành, một đội khác hơn trăm đều là tinh nhuệ công chiếm nội thành sẽ theo bảo vệ bên cạnh điện hạ."

Tiêu Duệ xoay lên ngựa, dẫn đầu binh sĩ tiến thẳng về phía .

Mà trong triều đình, khí cũng sớm giương cung bạt kiếm.

Hân phi điện cao xuống chúng thần phía , chậm rãi mở miệng: "Bệ hạ bệnh nặng, tính mạng nguy kịch trong sớm tối, quốc gia thể một ngày quân, việc lập Thái t.ử cũng lửa sém lông mày... Hôm nay bổn cung triệu các ngươi tới là nghị sự, các vị cảm thấy ai là thích hợp nhất cho vị trí Thái tử?"

Chúng thần im lặng.

Cố Vinh bước khỏi hàng, cất cao giọng : "Thần cho rằng Tứ điện hạ thể đảm đương trọng trách."

Trong điện càng thêm im lặng.

Ai cũng Tứ hoàng t.ử là một phế nhân, nhưng ba vị hoàng t.ử khác đều mặt ở kinh thành, đại công t.ử Cố gia biểu lộ thái độ, bọn họ ở đại điện đương nhiên cúi đầu.

Bởi chúng thần cũng lượt phụ họa: "Thần cho rằng... Tứ điện hạ tư chất của bậc quân vương..."

"Bệ hạ cũng yêu mến Tứ điện hạ, nay bệ hạ bệnh nặng, nếu Tứ điện hạ kế vị cũng là thành tâm nguyện của ..."

lúc , cửa điện chậm rãi mở , Tiêu Duệ dẫn đầu với bộ khôi giáp và thanh kiếm đeo bên hông, bước từng bước trong điện lạnh lùng : "Nếu bệnh tình của bệ hạ ẩn tình khác thì !"

"Đan d.ư.ợ.c mà Vương đạo sĩ hiến cho bệ hạ, bản vương điều tra rõ, trong đó chứa một lượng kịch độc." Tiêu Duệ năng đanh thép: "Kẻ hạ độc sát hại quốc quân, tội ác tày trời."

Tiêu Duệ vóc đĩnh đạc cao lớn, áo choàng tung bay theo nhịp bước, phía là những tinh nhuệ mặc trọng giáp.

Hân phi mặt cắt còn giọt máu, hít sâu một : "Tam hoàng tử? Ngươi... ngươi ở đây, chẳng ngươi đang ở đất Thục ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/de-su-tro-ve/chuong-14-moi-khi-co-tuyet-than-truc-dem-han-luon-co-the-mo-thay-co-trien.html.]

"Phụ hoàng gặp nạn, nhi thần đương nhiên hồi kinh để điều tra rõ chân tướng và loại bỏ gian nịnh!" Tiêu Duệ khom hành lễ với Hân phi: "Nương nương cần kinh hoảng, nhi thần mang binh nhập kinh, ngoài kinh thành cũng đại quân, chắc chắn thể bảo đảm an cho nương nương, còn về việc vị Vương đạo sĩ thế lực nào chống lưng thì còn tiếp tục tra rõ!"

Dứt lời, Tiêu Duệ chạy lên Long điện ôm lấy chân bệ hạ rống thất thanh: "Phụ hoàng, là hài nhi tới muộn, coi trọng nhi thần nhất nhưng đến tận bây giờ nhi thần mới điều tra rõ chân tướng... chỉ cần hài nhi ở đây, nhất định sẽ để kẻ gian đắc thủ..."

Tiêu Duệ và hoàng đế mối quan hệ phụ t.ử đạm mạc, cơ bản là gặp mấy .

lúc , điều đó cũng chẳng ảnh hưởng đến việc trở thành đứa con trai mà hoàng đế coi trọng nhất.

Hoàng đế thể , Hân phi thể lợi dụng hoàng đế thì đương nhiên cũng thể lợi dụng.

Chúng thần thấy tình hình đều tự hiểu làm thế nào để bảo mạng sống, liền đồng loạt quỳ xuống cung thỉnh Thái t.ử Tiêu Duệ vạn an.

Vương đạo sĩ mặt trắng bệch, run bần bật về phía Hân phi, lời kêu cứu "Nương nương cứu mạng" còn kịp thốt lôi xuống.

Hân phi điện, sắc mặt xám ngắt.

Tiêu Duệ tuyên bố xử quyết Vương đạo sĩ, nhưng ai cũng Vương đạo sĩ là do Hân phi tiến cử.

Việc chứng cứ chứng minh Vương đạo sĩ ám hại thánh thượng đồng nghĩa với việc ám chỉ bà mưu đồ phản nghịch.

Tiêu Duệ đưa bã thuốc, phương thuốc, cùng những viên t.h.u.ố.c của Vương đạo sĩ...

Tiêu Duệ thể tiến quân thần tốc và nghênh ngang xuất hiện giữa đại điện, thì binh mã của chắc chắn đang đóng ngay ngoài kinh thành như hổ rình mồi.

Vào khoảnh khắc , chứng cứ cũng còn quan trọng nữa.

Tiêu Duệ trở thành Thái t.ử danh chính ngôn thuận.

Hoàng đế thần trí mơ hồ nhưng vẫn còn giữ một mạng.

Mà Tiêu Duệ tuy mang danh Thái t.ử nhưng từ lâu nắm quyền điều hành quốc gia, Tiêu Duệ đem một cuộn giấy đến mặt Cố Triện: "Cô tặng món quà ."

Cố Triện mở , sắc mặt liền đổi.

Mạng lưới sông ngòi tinh vi, sơ đồ chi tiết, đó thế mà là bản vẽ đường thủy của Kim Lăng.

Tiêu Duệ : "Lão sư tu sửa đê điều ở Kim Lăng, bây giờ thể khởi công ."

Một đạo bạch quang hiện lên. Giấc mộng tan biến. Đây là một giấc mơ dài, dài. Dài đến mức Tiêu Duệ tưởng rằng thực sự về quá khứ. Dài đến mức dường như nó sẽ vĩnh viễn bao giờ kết thúc. những mảnh ký ức đó cuối cùng đều hóa thành mây khói, chẳng thể tìm nữa.

Tiêu Duệ chậm rãi mở mắt .

Hắn phía ngoại điện, trong điện đèn đuốc sáng trưng, sống lưng Cố Tuyết Thần thẳng tắp, bóng dáng bàn thư pháp in lên tấm bình phong.

Hắn nghiêng tai lắng , dường như thể thấy cả tiếng hít thở của Cố Tuyết Thần. Trong đầu hiện lên một ý niệm rõ ràng.

Chỉ cần Cố Tuyết Thần ở đây, sẽ mơ thấy những chuyện quá khứ với Cố Triện.

Vậy nếu như... mỗi một đêm Cố Tuyết Thần đều ở bên cạnh, ... mỗi đêm đều thể gặp Cố Triện trong mơ ...

tâm tư chỉ thoáng qua trong chốc lát, ngày hôm Tiêu Duệ vẫn gặp Cố Tuyết Thần.

Phùng công công cẩn thận từng li từng tí hầu hạ bẩm báo: "Bệ hạ, Cố đại nhân ."

Tiêu Duệ rũ mắt tấu chương, đầu ngón tay khẽ cử động: "Đi thì thôi, đây những trực đêm khác rời cũng thấy ngươi đặc ý tới báo với trẫm một tiếng."

Phùng công công khỏi nghẹn lời.

Bệ hạ rõ ràng đang trọng dụng Cố đại nhân, lão cứ ngỡ Cố đại nhân đang thánh sủng nồng hậu.

Ai ngờ tâm tính bệ hạ đổi thất thường như .

Thôi thì tâm tư của bệ hạ, lão tự nhiên chẳng dám suy đoán nhiều.

Trương Ninh sốt ruột hỏi con trai: "Đêm qua con tới hành cung thu hoạch ?"

Đêm qua Trương Văn Tuyên tới hành cung vì hứng chí nhất thời, mà là vì Trương Ninh thời gian qua Tiêu Duệ thường cùng con trai du ngoạn uống rượu, nhưng đêm qua vội vàng rời , cộng thêm tình hình gần đây khiến ông luôn cảm thấy bất an, bởi mới cố ý bảo con trai thám thính.

Trương Văn Tuyên để tâm : "Phụ đa nghi quá , đêm qua bệ hạ rời vì quốc sự, trắng là bên cạnh bệ hạ tuyệt sắc nên thèm tới mấy mà con tiến cử ."

"Tuyệt sắc?" Trương Ninh nghi hoặc: "Chưa từng bên cạnh bệ hạ mỹ nhân nào hầu hạ cơ mà?"

"Con thấy vị Cố Tuyết Thần chính là một mỹ nhân thâm tàng bất lộ đấy." Trương Văn Tuyên bí hiểm nhướng mày: "Đêm qua con tìm bệ hạ, vị Cố đại nhân cũng mặt, còn đang nhu nhược đáng thương quỳ giữa điện, bầu khí đó... thật sự là kỳ quái nên lời."

"Cố Tuyết Thần?!" Trương Ninh ngẩn ngơ, vội hỏi: "Con bệ hạ gặp riêng y ? Quân thần luận việc thì gì kỳ quái? Chẳng lẽ Cố Tuyết Thần thôn Đông Đê điểm khả nghi ?! Xem bệ hạ vẫn còn hoài nghi chuyện ..."

"Việc thì liên quan gì đến thôn Đông Đê chứ?" Trương Văn Tuyên mất kiên nhẫn : "Phụ , đừng tự dọa , bệ hạ một lòng đặt nam sắc, chắc chắn là trúng dung mạo của Cố Tuyết Thần ."

Trương Ninh: "???"

Trương Ninh lắc đầu: "Cố Tuyết Thần hạng lấy sắc thờ quân, y vẫn đang điều tra vụ sập đê đấy!"

Ông vạn ngờ tới một quan nhỏ như Cố Tuyết Thần mà dám chỉ thẳng việc thôn Đông Đê tàng trữ pháo hoa.

Hiện giờ lẽ y chứng cứ xác thực, nhưng y khống chế bộ trong thôn và thẩm vấn từng một... Có lẽ y thực sự sẽ tra điều gì đó!

"Y thì tra cái gì chứ?" Trương Văn Tuyên khinh khỉnh: "Chắc chắn y lo khác lấy sắc thờ quân nên mới làm rầm rộ lên cho vẻ, bệ hạ cũng chỉ là đang dỗ dành chơi đùa thôi, y chẳng làm nên trò trống gì ."

"Người tưởng ai cũng giống như , trong đầu là chính sự ?" Trương Văn Tuyên : "Đều là cái tuổi củi khô bốc lửa, ai mà suốt ngày nghiêm túc như ? Nếu bệ hạ thực sự tra án thì phái một cái bình hoa làm gì?!"

Trương Ninh dường như con trai thuyết phục đôi chút: "Con chắc chắn Cố Tuyết Thần chỉ là sủng thần của bệ hạ và đang làm loạn một phen thôi ?"

Trương Văn Tuyên gật đầu: "Con thấy y gương mặt chịu nổi khổ cực, chắc chắn sẽ điều tra kỹ ."

Trương Văn Tuyên , Trương Ninh vẫn yên tâm nên gọi Vương Cảnh tới hỏi: "Theo ngươi thấy thì chuyện chúng nên làm thế nào?"

Vương Cảnh : "Y hiện giờ dám rêu rao rằng trong thôn giấu pháo hoa, nếu cứ theo manh mối mà tra nội tình vụ sập đê thì chuyện lớn như thế, một kẻ dân thôn Đông Đê nhỏ bé sẽ gánh nổi ."

Tên thôn dân họ Vương ham mê bài bạc, Vương gia chỉ vì tiền tài mới đồng ý để pháo hoa trong hầm, khi xảy chuyện vì sợ kẻ hớ nên cố ý bắt giữ đám trẻ con nhà họ Vương làm con tin.

hiện giờ Cố Tuyết Thần ép sát từng bước...

Vương Cảnh âm hiểm : "Mấy tên thôn dân họ Vương thể giữ nữa."

 

Loading...