Đổng Chấp lau miệng đáp một tiếng, Chung Tình chớp mắt, hỏi tiếp: "Vậy… chuyện của cô cũng xử lý xong chứ?"
"Gì cơ?" Đổng Chấp khẽ nâng mí mắt, ánh mắt rơi Chung Tình.
"Anh đừng mà em nhé…" Chung Tình gãi gãi cổ một cách ngượng ngùng, khổ thú thật, "Thật em ghen tị với nữ ca sĩ đó. Cô thể đường hoàng với rằng cô thích , nhưng em thì thể. Anh đừng hiểu lầm! Đây là em dũng khí , yên tâm, tình cảm em dành cho tuyệt đối thua kém gì cô !"
"Chỉ là… em dù cũng là một đàn ông. Ban đầu, cũng lời tỏ tình của em làm cho sợ đúng ? Nếu em thích , thậm chí lỡ như em may mắn trở thành yêu của , chuyện một khi lộ , chắc chắn sẽ gây cho phiền phức lớn hơn nhiều."
Mặc dù đây chỉ là một giả định bâng quơ nhưng vẫn khiến Chung Tình cảm thấy thất bại, cúi đầu, giọng nhẹ. "Mắng em ghê tởm thì thôi , nhưng nếu dùng những từ đó để miêu tả , thì em…"
"Chung Tình." Đổng Chấp gõ gõ mặt bàn, trong lời hỉ nộ. "Ngẩng đầu lên."
giờ lắm đó.
Chung Tình miễn cưỡng ngẩng đầu lên, mắt đảo lung tung, nhất quyết chịu thẳng Đổng Chấp.
Ngay đó một tiếng khẽ truyền tai, Chung Tình đột ngột thẳng lưng, trợn tròn mắt về phía Đổng Chấp, khóe miệng cong lên khiến mắt nóng bừng, suýt nữa bật .
Đổng Chấp với .
Giây tiếp theo, Đổng Chấp sâu mắt , nụ môi hề giảm. "Anh thể."
**(Vì Đổng Chấp dã chấp nhận Chung Tình nên đổi xưng hô nha.)
Câu đầu cuối, nhưng Chung Tình hiểu thấu một cách kỳ lạ. Tiếng tim đập lớn đến ồn ào, hít sâu một , nín thở.
"Vậy bây giờ, em thể hôn ?"
"Có thể."
—-----------------------
Khoảnh khắc nghiêng nhắm mắt, Chung Tình liếc thấy bên ngoài cửa sổ, thầm nghĩ — Thì trời sáng .
Mấy giờ nhỉ? Nhớ chồng quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/day-tinh-la-loai-cuong-che-yeu-gi-chu/chuong-14.html.]
Chung Tình trằn trọc giường, thích thú hồi tưởng bộ quá trình hai quen , thấu hiểu đến yêu , lòng tràn ngập bong bóng hạnh phúc.
Cậu nhớ Đổng Chấp đến mức ngứa ngáy, cô đơn khó chịu, hận thể vác cả giường lẫn chạy đến công ty Đổng Chấp, túm lấy đối phương hôn một cái.
Lý do của sự mong ngóng , ngoài tình yêu Chung Tình dành cho Đổng Chấp qua nhiều năm hề giảm, còn vì nghĩ bộ dạng giam cầm lúc của – thật sự thích hợp để "làm màu".
"Kling, klang."
Cùng với cử động cổ tay, xích sắt ngừng phát tiếng kim loại va chạm. Chung Tình cố gắng chuyển sự chú ý, nén dòng suy nghĩ đang sôi sục chiếc còng tay cổ tay.
Bỗng chốc, khóe mắt ướt đẫm.
Bị giam cầm lâu đến thế, Chung Tình từng cảm thấy một chút lạnh lẽo đau đớn nào, ngược còn cảm thấy xúc cảm mềm mại, thiện với da.
Hóa thứ Đổng Chấp đeo cho , là chiếc còng tay lông nhung màu hồng trắng.
Nhận Đổng Chấp chu đáo đến , căn bản nỡ để thương, trái tim Chung Tình lập tức hóa thành một ly nước chanh full đường, chua ngọt.
Cậu rơi hai hàng nước mắt nóng hổi, một nữa cảm thán: Đổng Chấp thật sự yêu .
Nước mắt nhòe cả mắt, Chung Tình liền theo bản năng đưa tay lên lau, nào ngờ chỉ khẽ giật một cái, hai tay suýt chút nữa thoát khỏi chiếc còng tay đường kính lớn đó, sợ đến mức lập tức luồn chiếc còng tay lên bắp tay .
Phù, hú vía.
Chồng ơi, tiền trong thẻ của em đủ nhiều ? Hay là lãng phí, tiết kiệm tiền cho em? Sao mua cái gì hơn một chút chứ.
Ngay lúc Chung Tình đang trong đầu mơ tưởng, liệu Đổng Chấp mặc cảnh phục tông cửa xông , rút gậy cảnh sát từ thắt lưng khều cằm , trầm giọng lệnh: Cởi thắt lưng cho , bằng miệng.
Chụt.
Màn kịch ho sắp sửa trình diễn, một tiếng chuông quen thuộc đến mức thể quen thuộc hơn của Chung Tình cắt ngang một cách thô bạo.
"Chồng gọi điện kìa~ Chồng gọi điện kìa~"
Cái gì, còn để điện thoại cho phạm nhân ư?!