"Đau bụng" là thật - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-09-21 14:23:28
Lượt xem: 1,263

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Âu Phong thần tượng khen, vui vẻ giới thiệu món ăn của : “Anh Tằng nếm thử món thịt xào ớt xanh , tuy em và tiền bối Việt đều làm món , nhưng của em rõ ràng mềm hơn, một hương vị khác biệt.”

【Bậc thầy đạo Âu Phong đời】

【Luận cách ngầm mắng tình địch già】

Lương Tử Tằng để ý đến , tiếp tục ăn cơm, chỉ gắp món Việt Độ xào, ăn một lúc : “Anh cho bao nhiêu giấm thế, chua quá.”

Việt Độ hừ lạnh một tiếng: “Cả hũ giấm đều đổ , chua mới lạ.” Anh gắp hết ớt trong bát Lương Tử Tằng sang bát : “Em ăn ít cay thôi, khó chịu đòi chăm sóc em.”

Lương Tử Tằng vui gắp thêm nhiều ớt: “Tôi thèm chăm sóc ?”

Việt Độ thực sự sợ ăn nhiều ớt như , đành mềm giọng: “Là chăm sóc em.”

Lương Tử Tằng lúc mới gắp ớt sang bát Việt Độ: “Vậy tự ăn , làm như thích ăn cay , ớt lúc nào cũng ngon.”

Việt Độ phản đối: “Món ăn ớt thì linh hồn, em ăn cay, nghĩa là nó ngon.”

Lương Tử Tằng: “Ai ăn cay, ăn cho xem.”

“Đừng,” Việt Độ ngăn : “Em ăn cay, tin.”

【Hôn nhân sắp đặt cũng thể flex thẳng mặt

【Món ăn ớt thì linh hồn, Việt, xào bốn món, trừ một đĩa thịt xào ớt xanh, những món khác đều linh hồn】

【Ông Việt: Có vài cứ thích ăn món linh hồn, làm đây?】

【Đột nhiên thấy tội cho Âu Phong, dù xanh thật, nhưng mấy công khai cãi , ngấm ngầm thể hiện tình cảm thật đáng ghét, đẩy thuyền ? Tôi đẩy đây,

【Biểu cảm của chị Mông c.h.ế.t mất, ha ha ha ha】

【Diệp Mông: Tang thương + no căng.jpg】

【Âu Phong: Đáng thương + no căng.jpg】

Thể hiện tình cảm là bất đắc dĩ

Chủ đề của kỳ là tình yêu xuyên thời gian, bốn cặp đôi trang phục kiếp . Việt Độ và Lương Tử Tằng bốc thăm kịch bản hoàng đế và hoàng hậu thời cổ đại.

Việt Độ quen lắm với những bộ trang phục rườm rà , khi mặc xong áo lót liền khỏi phòng đồ tìm giúp đỡ. Có nhân viên giúp , Việt Độ liền xua tay: “Không cần.”

Lương Tử Tằng mặc xong đồ của bước thì thấy Việt Độ mặc mỗi áo lót trắng, dang hai tay : “Hoàng hậu, mặc y phục cho trẫm.”

“Nhập vai nhanh thật.” Lương Tử Tằng liếc một cái, tiến lên giúp mặc quần áo, miệng vẫn tha: “Đóng bao nhiêu phim cổ trang mà ngay cả đồ cổ trang cũng mặc, ngu c.h.ế.t .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dau-bung-la-that/chuong-6.html.]

Việt Độ mắt ngừng xuống: “Không hoàng hậu đây ? Chậc ~ Eo hoàng hậu thật là thon, trẫm chẳng cần ai khác, ba ngàn giai lệ chỉ sủng em thôi.”

“Đồ hổ, nữa thì siết c.h.ế.t .” Lương Tử Tằng dùng lực khi thắt đai lưng, siết chặt làm Việt Độ ưỡn lên: “Giết phu quân ?”

【Không tại , đẩy thuyền

【Không kết hôn vì gia đình ? Anh Lương tại giúp Việt mặc đồ, ánh mắt còn cưng chiều như

【Tôi làm chứng, Lương ngoài đóng phim , những lúc khác đừng tiếp xúc thể với khác, đến gần một chút cũng , mà hai đang làm gì ?】

【Xem Việt, hai là hôn nhân sắp đặt mà, bỏ tay khỏi eo Ảnh đế Lương , còn nữa ánh mắt thu , bộ ăn thịt ?】

【Diễn thôi mà, chắc chắn là nhập vai

【Hoàng đế và Hoàng hậu trêu chọc khi lâm triều, đúng là mùi

【Tôi mặc kệ mặc kệ, Đau Bụng là thật】

【Giả, tất cả đều là giả, họ gia đình ép cưới】

【Mà quần áo của Lương giống trang phục hoàng hậu mà giống quan phục nhỉ】

Mặc xong quần áo, Việt Độ sờ lên eo Lương Tử Tằng một cái: “Hoàng hậu nương nương, lâm triều thôi.”

【Giọng điệu của ông Việt, nghiêm túc quá aaaa】

【Tôi nghi ngờ đang giỡn đó】

【Ai tưởng ông Việt là lên giường

【Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha rụng cả đầu

“Vậy eo của Lương thực sự thon ?” Việt Độ bình luận, màng đến ánh mắt lạnh lùng của Lương Tử Tằng mà trả lời: “Thật,” nhếch mắt phượng, vô cớ toát vẻ bá đạo ngông cuồng của bậc đế vương: “ liên quan đến các khanh, vì chỉ trẫm mới thể chạm.”

【Aaaah ánh mắt g.i.ế.c

【Ghen tị chết, cũng sờ eo Ảnh đế Lương】

【Kết hôn sắp đặt cũng thành chân ái ? Tôi chịu】

【Đột nhiên thấy ông Việt “chó” đó】

Khuôn mặt lạnh lùng của Lương Tử Tằng trở nên lạnh hơn vì lời của Việt Độ, tức giận : “Eo mới thon.”

Việt Độ phóng túng, gần Lương Tử Tằng: “Trẫm thon thon, hoàng hậu rõ nhất mà, hửm?”

Lương Tử Tằng im lặng một lúc, tai đỏ bừng lên mắng Việt Độ: “Lưu manh, hổ.”

Loading...