Đánh Thức Ác Ma Chỉ Để Thoát Ế - Chương 7: Nguyện vọng cuối cùng

Cập nhật lúc: 2026-03-07 12:06:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Bởi vì ngủ ngon giấc nên ban ngày trông Vân Túc tiều tụy trông thấy. Ta cảm thấy vô cùng phiền muộn nhưng tạm thời vẫn tìm cách giải quyết. Cái thứ gọi là giấc mơ , dù là ác ma cũng khó lòng can thiệp khống chế .

 

Hôm nay, Vân Túc chủ động nhắc đến chuyện khế ước.

 

“Còn ba ngày nữa là tròn một năm .” Cậu tờ lịch tường xoay hỏi : “A Uyên, đến lúc đó sẽ trở về nơi vốn thuộc về chứ?”

 

Ta quan sát biểu cảm của , thong thả đáp: “Phải.”

 

Thực . Ta vẫn chơi chán, thể dễ dàng rời như . Thấy Vân Túc cô đơn rũ mắt xuống, liền bồi thêm một câu: “Tuy nhiên, nếu Tiểu Túc đồng ý làm giúp một việc, sẽ tiếp tục ở bên em.”

 

Vân Túc kinh ngạc chớp mắt: “Việc gì cơ?”

 

Ta đưa một tay xoa gáy , ấn lòng kề sát tai thì thầm: “Hãy g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ mà em g.i.ế.c nhất, ?”

 

"Tôi sẽ tặng em một con d.a.o găm. Rất đơn giản thôi, chỉ cần dùng nó rạch một đường nhẹ nhàng, kẻ đó sẽ lập tức lìa đời.”

 

Vân Túc luôn gặp ác mộng. Ba nhà họ Vân mạng lớn, c.h.ế.t nên giờ vẫn đang thoi thóp trong bệnh viện. Nếu bọn họ chính là nguồn cơn của những cơn ác mộng thì chỉ cần g.i.ế.c sạch là chuyện sẽ giải quyết êm thôi. Cậu quá nhát gan, sẵn tiện cũng luyện lòng dũng cảm cho một chút.

 

Vốn dĩ cổ vũ g.i.ế.c hết cả ba, nhưng vẻ việc đó quá sức nên cứ bắt đầu từ việc đơn giản nhất . Thực g.i.ế.c cũng chẳng gì to tát cả.

 

Vân Túc im lặng hồi lâu khẽ mở lời: “Được thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/danh-thuc-ac-ma-chi-de-thoat-e/chuong-7-nguyen-vong-cuoi-cung.html.]

Ta cứ ngỡ sẽ từ chối hoặc đắn đo mãi, ngờ đồng ý nhanh đến thế. Xem cũng chẳng rời xa chút nào. Ta hài lòng nhếch môi, thấy Vân Túc cũng mỉm . Chỉ là nụ của phảng phất một thứ cảm xúc mà hiểu thấu.

 

Vào ngày cuối cùng của kỳ hạn một năm, trao con d.a.o găm cho . Vân Túc cũng tặng một món quà, đóng gói trong một chiếc hộp tinh xảo, trông vô cùng dụng tâm. Ta định mở xem thì giữ tay : “Chờ thành việc giao , hãy mở.”

 

chút thắc mắc nhưng cũng nghĩ ngợi nhiều: “Được.”

 

Thực lòng cùng . Dù cũng là đầu g.i.ế.c , nhát gan như thế, ngộ nhỡ sợ hãi quá thì làm ? Vân Túc kiên quyết từ chối và bảo hãy ở nhà chờ đợi.

 

Khi khỏi cửa, Vân Túc chẳng mang theo gì ngoài con d.a.o găm đó. Đi qua mảnh sân đầy nắng ấm, xoay . Ánh sáng rạng rỡ chiếu lên khuôn mặt khiến nụ nhạt môi càng thêm phần nhu hòa. Cậu : “A Uyên, tạm biệt nhé.”

 

Ta cũng mỉm vẫy tay: "Tôi chờ em, Tiểu Túc.”

 

Sau đó, bóng lưng xa dần biến mất trong tầm mắt .

 

Thời gian chờ đợi trôi qua chậm chạp như thể từng giây từng phút đều kéo dài vô tận. Thấy nhàn rỗi, chậm rãi quét dọn và sắp xếp căn nhà một lượt. Những món đồ trang trí nhỏ mua cùng Vân Túc vẫn còn trong hộp, lấy chúng đặt những vị trí thích hợp. Bộ chăn ga gối đệm cũng bằng bộ mà Vân Túc mắt ngay từ cái đầu tiên. Ta còn ghé qua siêu thị gần nhà, lấp đầy tủ đồ ăn vặt gần cạn của .

 

Khi về đến nhà, chắc hẳn sẽ ngạc nhiên lắm, sẽ vui sướng mà lao lòng chứ?

 

Cho đến tận bây giờ, vẫn cảm nhận bất kỳ d.a.o động ma lực nào từ con d.a.o găm đó, nghĩa là Vân Túc vẫn tay. Cậu vốn nhát gan dễ mềm lòng, chuyện cũng là lẽ thường tình. Thực hôm nay dù chẳng làm gì cả, cũng sẽ trách phạt. Chuyện g.i.ế.c đơn giản như cứ để làm chẳng vấn đề gì. Cậu chỉ cần chịu trách nhiệm vui vẻ, hạnh phúc và mỉm với là đủ .

 

Từ sáng sớm chờ đến tận chiều tà vẫn động tĩnh gì. Quả đúng như dự đoán, Tiểu Túc đáng yêu chắc là sợ mất mật, đang trốn ở xó xỉnh nào đó dám về nhà . Đến khi tìm thấy , hẳn sẽ thấy một gương mặt đầy hối và bất an. vốn luôn nhân từ với . Khi đó, sẽ ôm thật dịu dàng lòng và sự thật:

 

“Tiểu Túc, dù em làm cũng cả, vẫn sẽ tiếp tục ở bên em.”

Trang Thảo

 

Chắc chắn sẽ mỉm hạnh phúc, và sẽ càng thể rời xa nữa.

Loading...