Đánh Dấu Ngược - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-09-01 10:42:14
Lượt xem: 769
Tôi là Alpha, vì thích Alpha nên gia tộc đuổi khỏi nhà.
Tôi ở trong quán bar uống vài ly sake, cả nóng ran.
Mặc dù đến kỳ nhạy cảm, nhưng khó chịu hơn cả khi trong kỳ nhạy cảm.
Tin tức tố rò rỉ, mấy Omega lập tức dán sát . Bọn họ dừng mặt , gần nhưng dám.
Bỗng nhiên, một đụng , tin tức tố giao hòa hợp. Tôi tiện đà giữ lấy cổ tay .
"Một trăm vạn một đêm, , chơi ?"
Vì trời tối, rõ mặt , chỉ cảm thấy tin tức tố của dễ ngửi.
"Được thôi. Chủ nhân."
Giọng thanh lãnh quyến rũ, chút quen tai.
Tôi ngẩng đầu kỹ .
Lần đầu tiên thấy, thấy .
Lần thứ hai thấy, thấy quen.
Lần thứ ba, ngất .
Khi mở mắt nữa, đang giường.
Căn phòng mờ tối, giống như trong khách sạn.
Tay một sợi dây da trói , cơ thể mềm nhũn, thể cử động.
"Tỉnh ? Cố thiếu gia."
Người bên cạnh lên tiếng.
"Lâm... Lâm Lạc Cẩn?"
Tôi lập tức cứng đờ.
Lâm Lạc Cẩn với vẻ mặt tuấn tú mang theo nụ , nhướng mày: "Cố thiếu gia vẫn còn nhớ ? Thật dễ chút nào."
Sao thể quên , dù bao nuôi suốt ba năm đại học.
Tôi vốn tìm tình một đêm, giờ gặp đối tượng bao nuôi cũ ư?
Chuyện thật quá đáng sợ.
Dây da siết chặt khiến tay đau, tin tức tố như đun sôi, mất kiểm soát.
Tôi giải tỏa, nhưng cảm thấy phiền não.
"Tôi... ly rượu đó..."
Ly rượu vấn đề.
Tôi vốn tửu lượng , mấy ly sake đó căn bản thể khiến nông nỗi .
"Ừm, là tay. Không thế ? Mượn rượu giải sầu tìm vui vẻ."
Hắn thừa nhận, bước tới giữ lấy mặt hôn.
Tay men theo cơ thể cởi quần áo của .
"Khoan ..."
Tin tức tố đúng.
Tôi cũng , sức lực, tin tức tố cũng chịu sự kiểm soát của .
Hắn ngừng động tác, trong tin tức tố cũng mang theo sự tức giận: "Đợi gì? Đợi chạy trốn ?"
Hắn vén quần áo , giữ chặt cổ hôn lên.
Hắn giữ chặt cổ tay , giọng khàn đặc: "Cậu , điều ghét nhất chính là khác vứt bỏ."
Sự tức giận của , thể tự biện minh cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/danh-dau-nguoc/chuong-1.html.]
Quả thật bỏ rơi .
Chúng là bạn cùng phòng, cũng đều là Alpha.
Hắn học giỏi, trai, nhưng nghèo.
"Tôi bao nuôi ba năm đại học, chơi với ba năm nhé."
Năm hai đại học, thấy ăn bánh bao trắng, thực sự chịu nổi.
Tôi vứt một cọc tiền mặt , đưa yêu cầu như thế.
Hắn đồng ý.
Nhận tiền, đóng cửa phòng ký túc xá trực tiếp cởi quần áo.
Tôi dọa sợ: "Lâm... Lâm Lạc Cẩn, bệnh , cởi quần áo làm gì?"
Đôi mắt thanh lãnh của quét qua một cái, nghiêm túc : "Không bao nuôi ? Phải để chiếm chút lợi lộc chứ."
Tôi chiếm lợi của ba năm, ba năm , trực tiếp đá .
Tôi chỉ để một câu: Chúng đều là Alpha, chơi chán , tạm biệt.
Thật ngờ, thể gặp trong tình cảnh .
"Lâm Lạc Cẩn, là kim chủ của , nữa thì thể . Buông ."
Tôi bỏ một trăm vạn để tự chuốc lấy bực .
Hắn dừng động tác cởi quần áo .
Ngay khi nghĩ sẽ buông tha , một tiếng "Đinh" vang lên, điện thoại reo.
Thông báo chuyển khoản: Ba trăm vạn.
"Ba trăm vạn, đổi là mua , Cố thiếu gia."
Lời lạnh lùng, tiếp tục cởi quần áo .
Hắn giữ chặt cổ tay , lên tiếng: "Kim chủ, bây giờ, vị trí của chúng khác , đến lượt gọi là chủ nhân đấy."
Mùi rượu rum, như kim châm xuyên qua.
Tinh thần lực mạnh hơn tin tức tố của gấp mấy .
Nó khiến tỉnh táo ngay lập tức.
"Anh căn bản Alpha?"
Một năm , rõ ràng cả hai chúng đều là Alpha.
Còn bây giờ...
Hắn khẽ , cúi xuống: "Từ đêm bỏ rơi , thì còn là nữa ."
Một đêm ngủ, như phát điên chiếm hữu , bắt gọi là chủ nhân.
Tôi ép đến phát điên.
Ngày hôm bỏ trốn.
Tôi vốn định trốn vài ngày, nhưng trong điện thoại truyền đến một đoạn video.
Ánh đèn mờ ảo, những nụ hôn và sự đáp nồng nhiệt, còn cả sự điên cuồng khi cắn cổ.
[Không video lộ ngoài thì hãy về, Cố thiếu gia.]
Hắn gửi kèm theo một địa chỉ.
Thấy dòng chữ , lạnh lùng hừ một tiếng.
Hắn tưởng bá tổng nhập hồn ?
Loại thủ đoạn , thấy nhiều .
, vẫn về.
"Video , Lâm Lạc Cẩn?"