Tôi gật đầu, cùng Phương Dư ngoài ăn tối.
Trần Khước Chi tắm xong , ký túc xá trống rỗng, hành lý của chất đầy ở cửa. Anh gọi điện thoại hỏi quản gia tình hình, quản gia với rằng giao hành lý bạn cùng phòng yêu cầu .
Trần Khước Chi gì thêm, khẽ "ừm" một tiếng cúp điện thoại, vùi đầu dọn dẹp hành lý, trải chăn đệm.
Phương Dư thấy hành lý chất đống ở cửa ký túc xá biến mất, vui mừng reo lên rằng Trần Khước Chi , kéo vui vẻ ký túc xá. Tôi theo thói quen liếc giường của Trần Khước Chi. Tấm ván giường trống rỗng đó trải chăn đệm, đó một cục nhỏ nhô lên.
Tôi kéo tay Phương Dư, khẽ : "Anh , đang giường ngủ đấy."
Nụ mặt Phương Dư lập tức đông cứng, thể tin nổi kéo về phía giường của Trần Khước Chi: "Không chứ? Chuyện cũng nhịn mà phát tác ? Đây còn là Trần Khước Chi mà ?"
Phương Dư hạ giọng, cố ý khiêu khích Trần Khước Chi, nhưng giường co ro trong chăn nhúc nhích. Tôi thấy lạ, cởi giày bước lên cầu thang bên cạnh để .
"Phương Dư, hình như sốt !" Khuôn mặt Trần Khước Chi đỏ bừng bất thường, do dự đưa tay sờ thử nhiệt độ trán , cảm giác nóng bỏng làm giật .
"Thật phiền phức, phiền phức đến thế?" Phương Dư than vãn lục tìm t.h.u.ố.c hạ sốt, rót một cốc nước ấm bảo cho Trần Khước Chi uống.
Trần Khước Chi hiếm khi để lộ vẻ yếu đuối, lòng của bắt đầu tràn lan, kìm mềm lòng với : "Trần Khước Chi, dậy , uống t.h.u.ố.c ."
Trần Khước Chi mơ màng cố gắng mở mắt, há miệng c.ắ.n viên t.h.u.ố.c hạ sốt đưa đến miệng . Môi vô thức lướt qua ngón tay .
Tôi buông tay đang đỡ cổ , ngã xuống gối. Tôi cảm thấy một giọt nước ấm nóng chảy xuống mu bàn tay, liên tục xin . Tôi ghé sát , tai trái vặn cách môi một tấc. Anh : "Xin , Quý Lí."
xin thì ích gì chứ? Lời như những mũi kim nhọn hoắt, đ.â.m thẳng trái tim vốn đầy rẫy vết sẹo của .
Tôi đầu đang giường: "Phương Dư, mai về nhà một chuyến."
Tôi cất tất cả tiền làm thêm một thẻ ngân hàng, kẹp một cuốn sách dày lén lút đưa cho em gái .
Con bé ôm cuốn sách lòng như báu vật, định gì đó nhưng thôi: "Lát nữa cẩn thận bố nhé, gần đây nhắn tin với bố rằng và Alpha dính líu với . Anh cũng tính bố ."
Tôi cúi đầu, ánh sáng trong mắt dần tối , giả vờ như gì mà vỗ vai con bé. Vừa , nụ gượng gạo mặt lập tức biến mất. Bố khoanh tay mặt , mặt tái xanh:
"Con tự xem , đây là cái gì? Sao bố đứa con bất tài như con chứ? Tính cách nhu nhược, còn câu kéo Alpha, con là Beta ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/danh-dau-khong-thanh/chuong-6.html.]
"Biết, con mà." Lời của ông kéo trở về cảnh tượng ở quán bar, ngọn lửa đỏ rực làm bỏng da gáy .
Họ đều với rằng Beta nên mơ tưởng đến Alpha.
Bố là Alpha, là Omega, nhưng sinh , một Beta. Vì , từ nhỏ là đứa bỏ qua, bỏ rơi.
Ông bắt quỳ giữa sân, cầm roi lông gà đ.á.n.h mạnh , gào lên hỏi: "Alpha và Omega là duyên trời định! Họ sự ràng buộc của tin tức tố, còn con thì ? Con liên quan gì đến họ chứ? Hơn nữa, Alpha đó Omega của riêng , con chẳng là kẻ thứ ba ?"
Tôi c.ắ.n chặt răng chịu đựng cơn đau lưng, một tiếng nào. Bố ghét nhất tính cách như thế của , như thể uy quyền của ông chứng minh và khẳng định.
Kẻ thứ ba? Tôi là kẻ thứ ba ?
Phía , cánh cửa lớn đập "rầm rầm". Em gái vội vã chạy mở cửa. Trần Khước Chi cầm sữa đậu nành và bánh bao hấp mà thích nhất chắn phía lưng . Trong lúc mơ hồ, thấy tiếng roi lông gà đập lưng .
Tôi mơ hồ đầu , đang quỳ mặt đất, chịu đựng cơn đau . Trán lấm tấm mồ hôi, mặt đỏ bừng bất thường. Tôi nghi ngờ vẫn hạ sốt , nhưng thể mở miệng .
"Cá Nhỏ, em , em chớp mắt , em phản ứng một chút cho xem. Em xem, mang cho em sữa đậu nành và bánh bao hấp mà em thích nhất đấy, chúng vẫn còn nóng hổi ."
Em gái cố gắng kéo tay bố , giật lấy cây roi lông gà của ông quăng thật xa, khiến bố tức đến mức nên lời.
"Trần Khước Chi, vẫn đang sốt ? Anh khỏe thì nên đến tìm , nên tìm Omega của ." Ký ức của bắt đầu sai lệch, coi Trần Khước Chi và Omega dụ dỗ phát tình là một cặp từ lâu, còn chỉ là kẻ thứ ba.
Trần Khước Chi cau mày chịu đau, di chuyển đến mặt , đỡ dậy khỏi mặt đất, vỗ vỗ bụi bám đầu gối : "Anh Omega, chỉ em."
" bố , là kẻ thứ ba."
Trần Khước Chi phản ứng vô cảm của làm tim đau nhói, liền trực tiếp đáp trả bố : "Em đừng bố em linh tinh nữa, em kẻ thứ ba? Em là duy nhất của , giữa chúng , chỉ và em."
Anh chuẩn xong bữa sáng cho và nhét tay , giải thích: "Ban đầu dậy sớm mua bữa sáng cho em, nhưng vì sốt nên dậy muộn. Sau khi dậy Phương Dư em về nhà , bèn vội vàng hỏi địa chỉ tìm đến."
Anh xoa đầu an ủi , nhưng vì vẫn làm lành với , bàn tay vươn rụt về. Anh lịch sự chào bố , đó thẳng vấn đề:
"Bác trai, cháu bác ai , Cá Nhỏ là kẻ thứ ba. Những lời đồn đại vô căn cứ như cháu khuyên bác nên ít ít . Cháu và Cá Nhỏ mối quan hệ bình đẳng. Trước đây cháu thể làm đúng, nhưng bây giờ cháu đang cố gắng bù đắp, để Cá Nhỏ tha thứ cho cháu. Cháu hy vọng bác, đừng trở thành vật cản con đường theo đuổi tình yêu của cháu."