Đan Tiêu Vạn Dặm - Chương 38: Ngươi, lại đây.

Cập nhật lúc: 2025-12-05 01:14:54
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm ngày trừ tịch, trời còn sáng, Tạ Triều Uyên thức dậy. Hắn kinh động Tạ Triều Linh vẫn đang say ngủ, lặng lẽ rửa mặt chải đầu, triều phục khỏi cửa.

Tạ Triều Linh mở mắt trong bóng tối, yên lặng chờ một lát dậy.

Vương Tiến bưng nước ấm , đốt đèn, nhỏ giọng bẩm báo: “Điện hạ, xe của rời khỏi thôn trang.”

Sáng nay các vương công huân quý, văn võ bá quan đều cung triều bái hoàng đế giờ Thìn. Thôn trang cách kinh thành khá xa, nên Tạ Triều Uyên khởi hành từ sớm, lúc còn đến giờ Dần.

Tạ Triều Linh nhanh chóng rửa mặt xong, để Vương Tiến hầu hạ trang phục nội thị trong cung.

“Xe đang ở ngoài cửa thôn trang. Lát nữa, điện hạ ngài cứ qua đó. Người gác đêm bên tối nay chắc chắn đều đang lười biếng. Nô tỳ mua chuộc gác cổng, chừa một cánh cửa nhỏ, ngài cứ thế thẳng ngoài là . Cẩn thận một chút sẽ ai phát hiện ... Điện hạ, là để nô tỳ cùng ngài nhé?”

“Không cần,” Tạ Triều Linh buông một câu, “Làm lắm.”

Trước khi cửa, Vương Tiến lấy hết can đảm hỏi y: “Điện hạ, ngài... còn trở về ?”

Bước chân Tạ Triều Linh khựng : “Chuyện nên hỏi thì đừng hỏi nhiều.”

Giờ Thìn, khi các quan tan triều mừng năm mới, một cỗ xe ngựa mấy bắt mắt dừng bên ngoài cửa hông của Đông Cung.

Tạ Triều Linh xuống xe, về phía mái cong ngói đen ánh nắng ban mai, khẽ nheo mắt .

Liêu Trực dẫn cửa nghênh đón. Tạ Triều Linh cất bước , cửa, Liêu Trực và những khác liền quỳ xuống hành đại lễ.

“Tất cả lên ,” Tạ Triều Linh lạnh nhạt , “Ta thể ở đây lâu, trong .”

Sau giờ Thìn, Lý Hoàn đến. Vừa trông thấy Tạ Triều Linh, mắt liền đỏ hoe.

“Ngồi ,” Tạ Triều Linh hiệu cho , “Trong nhà vẫn chứ?”

Lý Hoàn lau mặt, đáp: “Nhờ phúc của điện hạ, trong phủ chuyện đều . Trước đây khi điện hạ mất tích, nhà đều vô cùng lo lắng, may mà bây giờ điện hạ bình an trở về.”

Tạ Triều Linh gật đầu: “Vậy thì .”

Lý Hoàn kích động hỏi y: “Điện hạ hôm nay về Đông Cung, tiền triều? Ngài trở về, những kẻ mơ tưởng đến vị trí ở Đông Cung cũng nên dừng .”

“Ngươi nghĩ trở về thì bọn họ sẽ chịu yên ?” Tạ Triều Linh hỏi ngược .

ngài là trữ quân của Đông Cung, nên...”

“Nên nên, trong lòng tự ,” Tạ Triều Linh lạnh giọng ngắt lời , “Được , chuyện đừng nữa.”

Lý Hoàn siết chặt nắm tay, trong đôi mắt cúi xuống loé lên một tia u ám, thấp giọng hỏi: “Điện hạ, kẻ hành thích trong núi hôm đó, rốt cuộc là ai?”

Tạ Triều Linh nhíu mày: “Chuyện cũng rõ, hãy . Hôm nay gọi ngươi tới là ngươi giúp để mắt đến bên phía công chúa Thục Nhu. Ta Thẩm thủ phụ qua đời mấy ngày , phủ Thẩm chắc chắn sẽ dễ sống, chỉ sợ kẻ nhân cơ hội gây sự.”

Lý Hoàn cúi đầu thấp hơn, khẽ giọng .

Tại Thái Thanh Cung, quốc yến trừ tịch đang tổ chức.

Càn Minh Đế ghế cao, văn võ quan viên nâng chén cạn ly, ca múa thái bình, một mảnh vui mừng. Tạ Triều Uyên chỉ lo ăn uống, thỉnh thoảng đến mời rượu mới đáp vài câu. Trong cảnh thế , cũng cần thể hiện quá nhiều.

Một vò rượu bỗng đặt mặt . Tạ Triều Uyên liếc mắt sang, là Tạ Triều Kỳ. Người mặt biểu cảm, đặt vò rượu lên bàn của .

Tạ Triều Uyên : “Tứ ca, đây là ý gì?”

Tạ Triều Kỳ nốc một ngụm rượu miệng, lạnh nhạt : “Kẻ đưa đồ của Đông Cung cho Tuân Vương phi là do lục đưa phủ Tuân Vương. Chuyện , lục bao nhiêu?”

Tạ Triều Uyên bật : “Tứ ca chẳng lẽ cũng nghi ngờ chuyện làm giá họa cho nhị ca ? Tứ ca đây là kêu oan giúp nhị ca ?”

“Chuyện tư nhân của Quảng Trữ tra , vốn chỉ định nắm thóp Hộ Bộ một chút, giờ thành cưỡi lên lưng cọp, tiến thoái lưỡng nan. Đây mới là mục đích của ngươi ? Là xem thường ngươi .” Trong giọng của Tạ Triều Kỳ thêm vài phần nghiến răng nghiến lợi.

Tạ Triều Uyên lắc đầu: “Vì tứ ca cho là ?”

“Trong lòng ngươi tự rõ.” Tạ Triều Kỳ lạnh.

Tạ Triều Dung ngu đến mấy cũng tự hại . Chung Lương ở ty Quảng Trữ là của Tạ Triều Quái, Tạ Triều Quái mất một trợ thủ đắc lực như chẳng là lỗ to . Vì , trách Tạ Triều Kỳ nghi ngờ chuyện do Tạ Triều Uyên làm. Từ đầu tiên Tạ Triều Uyên nhắc nhở đừng gây chú ý mặt phụ hoàng, luôn cảm thấy tên nhóc hề vô tâm như vẻ bề ngoài.

Tạ Triều Uyên nhấc vò rượu Tạ Triều Kỳ đưa tới, rót đầy cho một chén, đưa lên miệng chậm rãi : “Ta , tứ ca cũng sẽ tin. Tùy tứ ca nghĩ thế nào thì nghĩ.”

Ở một bên khác, Tạ Triều Dung cấm túc lâu vô cùng khó chịu. Hắn xách vò rượu xuống cạnh cha con Triệu Trường Minh, uống rượu lải nhải oán giận, trách Càn Minh Đế lời một phía còn thiên vị. Thấy càng càng quá trớn, Triệu Trường Minh cuối cùng thấp giọng nhắc nhở: “Điện hạ, bệ hạ vẫn còn ở đây, xin cẩn trọng lời .”

Tạ Triều Dung say khướt liếc hoàng đế ngai vàng, thấy đang cùng các quan viên đến mời rượu nâng chén cạn ly, lẩm bẩm thêm vài câu gì đó xách vò rượu tìm thú vui khác.

Triệu Văn Thanh bóng lưng lảo đảo của Tạ Triều Dung, khỏi nhíu mày, hỏi Triệu Trường Minh: “Phụ , Tuân Vương điện hạ như , là quá...”

Hắn hết lời, nhưng ý tứ thì cha con họ đều hiểu. Tạ Triều Dung đúng là bùn nhão trát lên tường, thật khiến thất vọng.

Triệu Trường Minh để tâm, tiếp tục uống rượu: “Gấp cái gì, nhị điện hạ, thì còn thất điện hạ.”

Thất điện hạ Tạ Triều Nghi, cũng là con trai của Triệu quý phi. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng cũng triều, trông còn thông minh lanh lợi hơn tên ngốc Tạ Triều Dung nhiều.

Tạ Triều Linh Đông Cung quá lâu. Sau khi dặn dò xong những việc cần thiết, y liền đến Thái Miếu cuối giờ Thân.

Thái Miếu ở phía đông hoàng cung, cách Đông Cung xa. Lúc hoàng đế tế lễ xong, về cung tham dự gia yến buổi tối. Tạ Triều Linh cố tình chọn lúc để đến, từ cửa hông Thái Miếu, thắp một nén hương cho mẫu hậu của .

Y vẫn trong trang phục nội thị, trang điểm đơn giản. Chiêu là y mới học mấy ngày nay, miễn cưỡng thể qua mắt khác.

Thái Miếu lúc yên tĩnh. Hoàng đế dẫn theo vương công quan viên tế lễ xong rời , nơi ngoài mấy trực ban, đa đều lười biếng về nhà ăn Tết. Có trong ứng ngoài hợp, Tạ Triều Linh trong thuận lợi.

Thắp hương, đốt kinh thư do chính tay chép, Tạ Triều Linh yên lặng quỳ bài vị của mẫu hậu một lúc lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dan-tieu-van-dam/chuong-38-nguoi-lai-day.html.]

Thái hậu Lý thị bệnh mất hơn ba năm . Nàng Trung cung đầy hai năm, ngày lành bao lâu thì thể chịu nổi. Sau đó, Càn Minh Đế vì Tạ Triều Linh vững ngôi vị trữ quân của Đông Cung nên lập tân hậu.

Tạ Triều Linh bệnh của mẫu hậu là do ưu tư thành tật, vì quá lo lắng cho , sợ sẽ vết xe đổ của tiên thái t.ử mà sinh bệnh.

“Khi mẫu hậu qua đời, nhi thần hứa với rằng sẽ giấu tài, bo bo giữ , để bản rơi bất kỳ cảnh nguy hiểm nào. Nhi thần cũng hứa sẽ tùy hứng làm bậy, hành động theo ý thích, cho kẻ khác cơ hội bắt bẻ lầm của . bây giờ, nhi thần dường như nuốt lời.”

“Lục là một kẻ vô cùng nguy hiểm, phận rõ, lai lịch tường, dã tâm bừng bừng, tính tình càng cực đoan. Nhi thần đáng lẽ nên giải quyết khi gây cho nhi thần thêm nhiều phiền phức lớn hơn nữa. Thế nhưng nhi thần hình như chút... nỡ.”

“Mẫu hậu, nhi thần xin tùy hứng . Chỉ cần làm chuyện gì nguy hại đến giang sơn xã tắc Đại Lương, nhi thần dung túng một .”

Giọng Tạ Triều Linh cực thấp, những lời , y sẽ chỉ bài vị của mẫu hậu.

Ra khỏi nơi , dù là đối mặt với chính Tạ Triều Uyên, y cũng sẽ thứ hai.

Lúc từ Thái Miếu về, trời sẩm tối. Người của Đông Cung theo nhỏ giọng hỏi Tạ Triều Linh: “Điện hạ, ngài về Đông Cung là rời cung ngay bây giờ?”

Tạ Triều Linh ráng chiều nơi chân trời, : “Về Đông Cung .”

Trước khi , y dù cũng lấp đầy bụng. Dù gì gia yến ở hậu cung cũng kết thúc nhanh như , y thể đến kịp khi Tạ Triều Uyên trở về là .

Từ Thái Miếu về Đông Cung, đường tắt chỉ mất mười lăm phút. Để tránh tai mắt khác, Tạ Triều Linh về về đều dựa đôi chân của , và chỉ dẫn theo một tiểu thái giám lanh lợi mấy nổi bật của Đông Cung.

Giờ là đêm giao thừa, đường trong cung ngoài những chiếc đèn lồng sáng rực, hiếm khi thấy bóng . Tạ Triều Linh ôm lò sưởi trong tay, dẫm lên tuyết đọng chậm rãi về, tâm trạng rối bời cuối cùng cũng dần lắng .

Khi sắp đến Đông Cung, phía bỗng vang lên tiếng quát tháo kiêu ngạo dẹp đường. Tạ Triều Linh đầu , liếc mắt một cái liền nhận của phủ Tuân Vương, đang khiêng một cỗ ấm kiệu , dường như đang hướng về phía hậu cung.

Tạ Triều Linh nhíu mày, cùng tiểu thái giám bên cạnh lùi một bước để tránh đường, cúi thấp đầu.

Cỗ ấm kiệu ngang qua họ bỗng xóc nảy một cái. Do trời tuyết đường trơn, quá vội nên mấy khiêng kiệu ngã dúi dụi . Cỗ kiệu nghiêng ngả, trong tiếng la hét thất thanh, Tạ Triều Dung từ trong kiệu ngã văng ngoài, lồm cồm bò nền tuyết, một lúc lâu mới đám hạ nhân luống cuống đỡ dậy.

Tạ Triều Dung tức đến mặt đỏ tía tai, lớn tiếng quát mắng. Buổi trưa uống say, đến tẩm điện nghỉ tạm, bây giờ mới tỉnh, vội vã chạy đến gia yến ở hậu cung, sợ trễ giờ khiến hoàng đế vui. Nào ngờ đường mấy tên nô tài ch.ó c.h.ế.t mắt làm cho ngã sấp mặt.

Đám hạ nhân của phủ Tuân Vương run rẩy quỳ xuống đất xin tha tội. Tạ Triều Dung mắng nhiếc một hồi chợt thấy gì đó đúng, ánh mắt lướt qua, chú ý đến hai Tạ Triều Linh vẫn luôn bên cạnh xem náo nhiệt.

“Các ngươi ở cung nào? Thấy bổn vương quỳ?!”

Tạ Triều Dung quát xong, liếc thấy nơi ở gần Đông Cung, liền : “Các ngươi là của Đông Cung?”

Tiểu thái giám mà Tạ Triều Linh mang theo thấp giọng đáp: “Bẩm Tuân Vương điện hạ, nô tỳ là của Đông Cung, đang định trở về.”

Tạ Triều Dung lạnh: “Người của Đông Cung, giờ ở trong Đông Cung, lén lút ở đây làm gì? Người , bắt chúng cho bổn vương!”

Tiểu thái giám vội la lên: “Tuân Vương điện hạ, ngài thể làm . Nô tỳ là của Đông Cung, ngài thể bắt chúng nô tỳ .”

Tạ Triều Dung hừ một tiếng: “Hôm nay bổn vương nhất định bắt các ngươi . Bệ hạ lệnh đóng cửa Đông Cung, cho . Bổn vương thấy các ngươi chắc chắn điều mờ ám, nếu tình cờ bổn vương bắt gặp. Không khai báo rõ ràng, chuyện xong .”

Tiểu thái giám còn nữa, Tạ Triều Linh bỗng lặng lẽ véo tay một cái.

Từ đầu đến cuối, y một lời.

Người của Tạ Triều Dung dựng cỗ kiệu, cẩn thận nhắc nhở : “Điện hạ, là lên kiệu , thể trì hoãn thêm nữa.”

Ánh mắt Tạ Triều Dung đảo một vòng, dừng Tạ Triều Linh, mày nhíu . Người để ý, nhưng cho một cảm giác vô cùng khó chịu, vì thế càng quyết tâm bắt hai .

“Bắt , đợi ăn xong gia yến, bổn vương sẽ tự thẩm vấn.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nói xong câu đó, Tạ Triều Dung nghênh ngang lên cỗ kiệu.

Điều rõ ràng là hợp quy củ. Người trong Đông Cung, đến lượt Tạ Triều Dung thẩm vấn. bây giờ Đông Cung chỉ là cái vỏ rỗng, ai cũng thể bắt nạt, nên Tạ Triều Dung chẳng sợ chút nào.

Nếu thể nắm bí mật và điểm yếu gì đó thể cho ai của Đông Cung, thì còn gì bằng!

Gia yến ở hậu cung tổ chức tại điện Khánh Hòa. Nơi vốn là nơi tổ chức gia yến theo quy định. Trước đây, Càn Minh Đế vì thể hiện lòng kính trọng với Triệu thái hậu, tránh cho bà vất vả, nên các buổi gia yến mừng năm mới đều tổ chức ở cung Thọ An. Lần đột nhiên theo quy củ.

Khi Tạ Triều Dung đến điện Khánh Hòa thì vẫn muộn, nhưng còn muộn hơn . Tạ Triều Uyên cũng mới đến, chạm mặt Tạ Triều Dung ngay ngoài điện.

Tạ Triều Dung thèm để ý đến , thẳng cửa .

Ngoài mấy cận theo, những còn đều ở ngoài điện chờ. Tạ Triều Linh cũng ở trong đó.

Tạ Triều Uyên một bước, ở cửa cởi chiếc áo khoác dính tuyết, đột nhiên liếc mắt về phía Tạ Triều Linh đang ngay ngoài điện.

Tạ Triều Linh cảm nhận đang , mặt biến sắc, nhưng trong lòng mắng Tạ Triều Dung 180 .

Nếu Tạ Triều Uyên nhận , e là lát nữa phát bệnh.

Còn nếu nhận , hôm nay y thoát nghĩ cách khác.

Nghĩ thế nào cũng đều là chuyện phiền phức.

Cuối cùng, Tạ Triều Uyên cũng lên tiếng, với y: “Ngươi, đây.”

Lập tức hạ nhân của phủ Tuân Vương lên tiếng ngăn cản: “Khác Vương điện hạ, của phủ Tuân Vương.”

Tạ Triều Uyên thèm để ý đến kẻ đó, chỉ hỏi Tạ Triều Linh: “Có ?”

Tạ Triều Linh lắc đầu.

“Vậy là ,” Tạ Triều Uyên như , “Bổn vương hầu hạ bên cạnh, ngươi trong rót rượu gắp thức ăn cho bổn vương.”

--------------------

Loading...