Đan Tiêu Vạn Dặm - Chương 35: Ngươi muốn nhốt ta ở đây?
Cập nhật lúc: 2025-12-05 01:14:51
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua mấy ngày, Tạ Huy Chân đến cửa, tìm một dinh thự trong thành, Tạ Triều Uyên trả tiền giúp .
Tên nhóc cũng khách sáo chút nào, nhưng vì là Tạ Triều Uyên tự đồng ý nên dĩ nhiên sẽ tiết kiệm khoản tiền . Hôm đó, Tạ Triều Uyên bèn dẫn theo Tạ Triều Linh và Tạ Huy Chân cùng đến dinh thự mà .
Nơi đó cách phủ Khác Vương xa, khu vực đều là nơi ở của những nhà quyền quý trong thành, dinh thự Tạ Huy Chân chọn trông bên ngoài thì bình thường gì lạ, nhưng bên trong mang phong cách kiến trúc sân vườn Giang Nam, vô cùng thanh u tao nhã. Nghe chủ nhân chính là Giang Nam, vì dời về quê dưỡng lão nên mới bán dinh thự .
Tạ Huy Chân dẫn bọn họ một vòng quanh dinh thự, đắc ý : “Lục thúc, Lục thẩm, con chọn nơi là tuyệt ?”
Tạ Triều Linh đáp lời . Y hề thừa nhận cách xưng hô “Lục thẩm” chút nào.
Tạ Triều Uyên : “Thật sự định ở trong thành ? Bên biệt cung con định làm thế nào? Lỡ như bẩm báo với Bệ hạ thì ? Con định giải thích thế nào?”
Tạ Huy Chân chẳng hề bận tâm, giơ tay làm động tác cứa cổ: “Lục thúc , dạy dỗ mấy kẻ lời, đầu thì cắt lưỡi, thứ hai thì đ.á.n.h c.h.ế.t luôn là , bọn chúng dám lời con .”
Tạ Triều Uyên gật đầu, vỗ vỗ đầu : “Trẻ nhỏ dễ dạy.”
Tạ Triều Linh thì nhíu mày, Tạ Triều Uyên dạy trẻ con kiểu gì ? Ai dạy như chứ?
Đến trưa, Tạ Huy Chân đói bụng, bọn họ bèn đến một tửu lầu con phố gần đó dùng bữa.
Sau khi xuống một gian phòng riêng lầu hai, Tạ Huy Chân c.ắ.n hạt dưa, kéo Tạ Triều Uyên tán gẫu về những chuyện bí mật của các phủ trong kinh thành. Dường như Tạ Triều Uyên nơi nào cũng tai mắt, những chuyện ho trong các phủ đều kể vanh vách, điểm ngay cả Tạ Triều Linh cũng chút khâm phục. Tạ Huy Chân thì càng càng hứng thú, hai mắt sáng rực.
Tạ Triều Linh một nữa khẳng định, hai chú cháu nhà quả nhiên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Tạ Triều Linh một hồi cảm thấy gì thú vị, bèn ngoài, ánh mắt dừng ở phía đối diện con phố, nơi đó một tiệm bán .
Một lát , Tạ Triều Linh đầu với Tạ Triều Uyên: “Ta sang tiệm đối diện dạo một lát, xem loại ngon nào để mua .”
Tạ Triều Uyên cũng thoáng qua bên ngoài, gì: “Đừng lâu quá, lát nữa dọn món lên đấy.”
Tạ Triều Linh gật đầu, dậy rời .
Tiệm khá rộng, chia làm hai gian trong ngoài, lá bán phần lớn xuất xứ từ phương Nam. Gian ngoài đều là những mặt hàng thông thường, bên trong mới hàng thượng phẩm.
Tạ Triều Linh y phục sang trọng, chưởng quỹ thấy thì vô cùng ân cần, khi mời y dạo một vòng bên ngoài, bèn chủ động đề nghị mời y trong xem: “Bất kể ngài mới cũ, chỉ cần là lá từ phương Nam đến, tiểu nhân xin đảm bảo với ngài, ở kinh thành , thể tìm nhà thứ hai hàng và đầy đủ hơn chỗ tiểu nhân ạ, ngài thể phòng trong cẩn thận lựa chọn.”
Tạ Triều Linh hất cằm, hiệu cho nọ dẫn đường.
Sau khi y , rèm cửa hạ xuống, che khuất tầm mắt của bên ngoài.
Tạ Triều Linh dừng bước, chưởng quỹ đến một quầy hàng, xoay nhẹ tay nắm bên cạnh quầy, quầy hàng liền theo tiếng động lùi sang một bên, để lộ một cánh cửa gỗ phía .
“Điện hạ mời lối .” Giọng điệu của chưởng quỹ càng thêm cung kính.
Tạ Triều Linh hiệu cho Vương Tiến theo ở chờ, cất bước trong.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Một cánh cửa gỗ nối liền cửa tiệm phía và chính đường của ngôi nhà phía , Tạ Phụng Giác chờ Tạ Triều Linh ở đây.
Sáng nay khi khỏi cửa, y truyền tin cho Tạ Phụng Giác mà thông qua hạ nhân trong phủ Khác Vương. Hồ nước trong phủ Khác Vương là dòng nước chảy, nối liền với sông hộ thành bên ngoài, một ống trúc mang theo thư y thả xuống từ nơi mỗi ngày y cho cá ăn, trôi xuôi dòng, đầy 30 phút là thể đến một cây cầu vòm bên ngoài phủ, của Tạ Phụng Giác mỗi ngày đều sẽ chờ ở đó.
Tạ Triều Linh nhiều thời gian để trì hoãn, y ngắn gọn, hỏi Tạ Phụng Giác: “Hoàng thúc về tên Từ Thiện ? Hắn là gián điệp của Tây Nhung ?”
“Về Từ Thiện ngươi cần lo lắng, đúng là Tây Nhung, nhưng gián điệp của Tây Nhung, ngược , là của cố ý giữ trong quân Tây Bắc để mê hoặc Tây Nhung. Sang năm sẽ kinh nhậm chức ở Đông Sơn Doanh, ngươi thể yên tâm dùng .”
Trước đây Tạ Phụng Giác thật mặt Càn Minh Đế. Từ Thiện vốn là một mã nô thấp kém nhất ở biên giới Tây Bắc, những quen , mà còn là phá lệ thu nhận đó quân Tây Bắc. Mấy năm khi còn ở biên quan, nọ dựa bản lĩnh của chính để từng bước đến ngày hôm nay. Chỉ vì cha ruột của là Tây Nhung, nên khi lên đến chức tướng lĩnh cấp cao trong quân Tây Bắc, triều đình Tây Nhung phái đến lôi kéo . Hắn nhận mưu kế của Tạ Phụng Giác, giả vờ kết với triều đình Tây Nhung, nhưng thực chất là mật thám hai mang của phe Tạ Phụng Giác.
Tạ Triều Linh thì yên tâm: “Vậy thì , còn tên hoạn quan Uông Thanh, hẳn là của Khác Vương.”
Tạ Phụng Giác chút bất ngờ: “Khác Vương? Ta còn tưởng là của Hạnh Vương.”
Từ Thiện ở quân Tây Bắc mấy năm nay, giao tình với Tạ Triều Quái hề nông cạn, Tạ Phụng Giác đó nghĩ Tạ Triều Quái triệu về để làm trợ lực cho .
Tạ Triều Linh lắc đầu: “Cho nên đây mới , Khác Vương là gián điệp của Tây Nhung, hẳn là Tây Nhung bày mưu cho tìm cách triệu Từ Thiện về triều.”
Đã là gián điệp, vì còn ở phủ Khác Vương chịu .
Câu Tạ Phụng Giác định nhưng nuốt ngược trong. Lời nên khuyên khuyên cả , Tạ Triều Linh nay luôn chủ kiến của riêng , làm thúc thúc như cũng thể lay chuyển suy nghĩ của y.
“Ta cũng đang định với ngươi về thế thật sự của Khác Vương,” Tạ Phụng Giác , “Ta phái đến Bách Linh Quốc điều tra kỹ lưỡng trong thư tín, của khi đưa kinh từng một tình, là một công t.ử quý tộc từ Tây Nhung lưu vong đến Bách Linh Quốc lúc bấy giờ. Nếu tin tức sai, thì đó chính là Tam hoàng t.ử của Tây Nhung hiện tại, khả năng tranh đoạt ngôi vị hoàng đế Tây Nhung nhất. Năm đó vì hãm hại nên trốn đến Bách Linh Quốc, nửa năm cha đăng cơ làm hoàng đế Tây Nhung, phái đón về, trùng hợp đó cũng là lúc của Khác Vương đưa kinh.”
“Chắc chắn chứ?”
Trong giọng điệu của Tạ Triều Linh sự do dự mà chính y cũng nhận .
“Chắc chắn, Khác Vương những là Tây Nhung, mà còn là hoàng tôn của nước Tây Nhung, định sẵn sẽ là kẻ địch của triều .” Tạ Phụng Giác thẳng mắt y mà .
Tạ Triều Linh im lặng trong giây lát, : “Ta .”
“... Hoàng thúc, yên tâm , dù là vì ông ngoại và các của , cũng sẽ nương tay với .”
Ông ngoại và hai của y đều c.h.ế.t chiến trường giao tranh với Tây Nhung, đây là thù nước cũng là nợ nhà. Nếu Tạ Triều Uyên thật sự lựa chọn giúp đỡ Tây Nhung để đối phó với Đại Lương, y tuyệt đối sẽ dung túng cho kẻ đó.
Tạ Phụng Giác sắc mặt chút ảm đạm: “Ngươi trong lòng rõ là , đừng tự ép quá chặt, an nguy của bản là quan trọng nhất.”
Tạ Triều Linh miễn cưỡng đè nén những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, với Tạ Phụng Giác: “Còn một vài việc, cần hoàng thúc giúp đỡ.”
Tạ Triều Linh ở trong tiệm 15 phút, lúc trở về mua một gói Long Tỉnh và một gói Vân Vụ, mang lên tửu lầu nhờ tiểu nhị pha mỗi loại một ít, đợi bọn họ ăn xong sẽ mang lên.
Rượu và thức ăn dọn lên bàn, Tạ Triều Linh xuống, Tạ Triều Uyên tự tay múc một bát canh đưa cho y: “Ăn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dan-tieu-van-dam/chuong-35-nguoi-muon-nhot-ta-o-day.html.]
Tạ Triều Linh hai tay bưng bát canh chầm chậm uống, Tạ Triều Uyên cũng gắp một đũa thức ăn miệng, thong thả : “Ta hình như thấy của phủ Định Vương ở lầu.”
Sắc mặt Tạ Triều Linh hề đổi, y vẫn điềm nhiên húp từng ngụm canh nhỏ: “Điện hạ lầm chăng, nơi cách phủ Định Vương xa, của phủ Định Vương dù mua sắm vật gì thì chắc cũng đến tận đây.”
“Ồ, là bổn vương lầm .”
Tạ Triều Uyên nâng chén rượu lên, ánh mắt lướt qua gương mặt điềm nhiên của Tạ Triều Linh, ngửa cổ uống cạn rượu trong ly.
Tạ Huy Chân cuộc đối thoại phần kỳ quặc của hai họ, ngước mắt qua giữa hai , vẻ mặt đăm chiêu.
Sau khi ăn xong, bàn tiệc dọn , tiểu nhị mang ngon pha tới. Tạ Huy Chân yên, ngoài dạo cho tiêu cơm, thoáng chốc chạy mất tăm, trong phòng riêng chỉ còn hai họ.
Tạ Triều Linh nhấc ấm lên, tiên rót cho Tạ Triều Uyên.
Tạ Triều Uyên động tác của y, lên tiếng. Tạ Triều Linh cũng rót đầy ly của , đặt ấm xuống, ngước mắt : “Điện hạ giận ?”
Tạ Triều Uyên xoay xoay chén trong tay: “Tại giận?”
“Chuyện hỏi Điện hạ,” Tạ Triều Linh nhấp một ngụm trong ly của , “Trà quả thật tồi, Điện hạ nhân lúc còn nóng hãy nếm thử .”
“Lâm Lang tiệm dạo một vòng, cũng chỉ mua hai loại thôi ?”
“Nếu thì ?” Tạ Triều Linh bình tĩnh hỏi .
Tạ Triều Uyên y, hỏi nữa, bưng chén lên.
Họ tửu lầu thêm 30 phút, Tạ Huy Chân cho nhắn rằng tự chơi, bảo họ cần để ý. Tạ Triều Linh mệt, về nghỉ ngơi, Tạ Triều Uyên liền sai tính tiền.
Lên xe ngựa, Tạ Triều Linh nhắm mắt , nhanh mơ màng ngủ . Tạ Triều Uyên ôm y qua, để y tựa vai ngủ.
Hơi thở của Tạ Triều Linh dần dần đều đặn, Tạ Triều Uyên vẫn giữ nguyên một tư thế nhúc nhích.
Nắm lấy tay Tạ Triều Linh lòng bàn tay, ấm lan tỏa, Tạ Triều Uyên chậm rãi nhắm mắt .
Sau đó Tạ Triều Linh ngủ say gì, đến khi tỉnh là giờ nào, xe ngựa dừng di chuyển, cửa xe hé mở một nửa, bên ngoài hoàng hôn buông xuống.
Tạ Triều Uyên vẫn bên cạnh y, để y gối đầu lên vai, im lặng chằm chằm về phía , như thể bất động từ lâu.
Tạ Triều Linh thẳng dậy, xoay xoay cái cổ mỏi nhừ, hỏi: “Sao muộn thế , đây là ? Không về vương phủ ?”
“Thôn trang mua lúc , Lâm Lang xuống xem thử ?” Tạ Triều Uyên nghiêng đầu y.
Trong mắt phản chiếu ánh hoàng hôn ảm đạm, ánh mắt khiến Tạ Triều Linh cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu. Tạ Triều Linh nhớ chuyện , quả thật từng mua một thôn trang.
Tạ Triều Uyên đưa tay : “Đi thôi, xuống xe.”
Thôn trang lớn, nhưng cảnh sắc , mùa đông, những đóa mai lạnh điểm xuyết nền tuyết trắng, cũng hề vẻ tiêu điều.
Tạ Triều Uyên nắm tay Tạ Triều Linh xem khắp nơi, chậm rãi với y: “Khắp thôn trang đều trồng những loài hoa mà ngươi thích, mùa xuân sẽ nở rộ, hồ phía thể chèo thuyền, mùa hè sen sẽ nở một vùng rộng lớn, mùa thu thể hái đài sen, cũng thể núi săn bắn, trời lạnh thì thể cuộn trong phòng sưởi ấm ăn lẩu…”
“Ý của Điện hạ là,” Tạ Triều Linh ngắt lời , “ ở đây mãi mãi?”
Tạ Triều Uyên giơ tay, phủi nửa chiếc lá khô vàng dính bên thái dương của y, khẽ : “Như ?”
“Trong phủ Khác Vương , tại đến đây?” Tạ Triều Linh nhíu mày.
“Nơi yên tĩnh, sẽ nhiều và chuyện lộn xộn làm phiền ngươi, đặc biệt chọn nơi cho ngươi, Lâm Lang nhất định sẽ thích nơi .” Tạ Triều Uyên .
Tạ Triều Linh hiểu rõ ý tứ trong lời của : “Ngươi nhốt ở đây?”
Tạ Triều Uyên ôm lấy vai y, nhẹ nhàng siết chặt, thì thầm bên tai: “Lâm Lang, ngoan nào.”
Tạ Triều Linh hề ý định giãy giụa: “Điện hạ thật sự cho rằng thể nhốt ?”
“Luôn thử một .” Tạ Triều Uyên khẽ thở dài.
“Trừ lúc thượng triều, sẽ mỗi ngày ở đây bầu bạn với ngươi.”
“Chỉ cần ngươi ngoài, ngươi ở đây làm gì cũng .”
“Được ?”
Một chút cũng !
Cơn giận trong lòng Tạ Triều Linh bùng lên dữ dội, y rằng hành động gặp Tạ Phụng Giác khiến tên súc sinh nhỏ tái phát bệnh. Cho nên lúc định giam lỏng y trong thôn trang , nơi đây cách thành bao xa, Tạ Triều Uyên đây là hạ quyết tâm cho y liên lạc với bên ngoài nữa.
Tạ Triều Uyên dường như cảm nhận cơn giận đang bừng bừng của Tạ Triều Linh, nghiêng đầu hôn lên má y.
“Ca ca, ở .”
Hắn thấp giọng khẩn cầu.
Câu trả lời của Tạ Triều Linh là lùi một bước, giơ tay tát một cái.
Phía , một đám hạ nhân quỳ rạp xuống đất, cúi đầu dám hó hé một tiếng.
Tạ Triều Uyên bình tĩnh mặt, một nữa lặp : “Ở .”
Tạ Triều Linh hít sâu một , thèm để ý đến tên điên nữa, cất bước trong phòng.
--------------------