Dàn Sếp Lớn Địa Phủ Đều Giả Làm Lính Mới - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-30 15:02:51
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

【Mạnh Tiểu Mãn Đẹp Nhất Vũ Trụ】: ... Không thể nào.

【Thường 】: Thanh kiếm trông giống đồ cổ, mới làm gần đây thôi. Mà Quỷ Vương đang bế quan ? Quỷ Vương Lệnh ở ?

【A Di Đà Phật】: Chuyện ngài bế quan là từ bao giờ , ít nhất cũng 800 năm chứ?

【Thường 】: Cũng đúng. Phán quan đại nhân, chắc chắn ?

【Tôi Không Phải Mọt Sách】: Tám chín phần mười.

【A Di Đà Phật】: Vậy ý mới...?

【A Di Đà Phật】: Dấu ba chấm là thể , hiểu mà.

Ngô Phán giật , vội vàng gõ chữ phủ nhận.

【Tôi Không Phải Mọt Sách】: Tôi thế!

【A Di Đà Phật】: phúc lợi công ty chúng , đến đây làm gì chứ…

【Mạnh Tiểu Mãn Đẹp Nhất Vũ Trụ】: Thật , vì cứ đoán mò thế , hỏi thẳng chính đó?

【Thường ca ca】: Ừ, ý kiến . , ai hỏi?

【A Di Đà Phật】: …

【Tôi Không Phải Mọt Sách】: …

Group chat tức thì im phăng phắc.

Lúc ở phía Bắc thành phố, mấy sinh viên đang trân trối.

Cả nhóm vốn đến chơi nhà ma. Kết quả, ở trong nhà ma thì dọa lắm, ngược lúc thì sợ hồn bay phách tán –

Trước cửa, một t.h.i t.h.ể với cái c.h.ế.t cực kỳ kinh khủng đang chắn ngang lối của nhà ma.

Thi thể đó dường như rơi từ đó cao xuống, cả khuôn mặt dập nát biến dạng, m.á.u thịt lẫn lộn. Hơn nữa, đầu thi thể, m.á.u loãng màu sẫm còn đang từ từ rỉ ngoài, mắt thấy sắp thấm đến chân bọn họ.

– Dường như mới c.h.ế.t lâu.

Các sinh viên cực kỳ ăn ý, lùi về phía 3 mét.

Trong đám sinh viên, gan lớn nhất thử tiến về phía t.h.i t.h.ể hai bước.

Đột nhiên, t.h.i t.h.ể như kinh động, bật mở mắt, đôi mắt trắng dã chằm chằm bọn họ.

Sinh viên: Vãi chưởng!!!

Ông chủ nhà ma nấp lưng đám sinh viên, run lẩy bẩy, mặt mày khổ sở cầu cứu: “Có thể... thể phiền các bạn giúp báo cảnh sát ?”

Sinh viên: ??!

Là chủ một nhà ma mà nhát gan như đấy?

Xe cảnh sát nhanh mặt tại hiện trường, chỉ là…

Viên cảnh sát nghi ngờ một vòng xung quanh, đó cau mày ông chủ và mấy sinh viên, nghiêm giọng giáo huấn: “Báo án giả là hành vi lãng phí tài nguyên của cục cảnh sát, vi phạm pháp luật nghiêm trọng.”

Ông chủ nhà ma nước mắt, cố gắng giải thích: “Thật mà, bậy, tin hỏi họ xem!”

Mấy sinh viên , đó cực kỳ ngơ ngác, đồng loạt gật đầu.

– Chỉ trong nháy mắt, cả cái t.h.i t.h.ể ban nãy lẫn vũng m.á.u đỏ sẫm nó đều biến mất còn tăm . Cảnh tượng kinh hoàng họ thấy đó như thể chỉ là ảo giác.

Viên cảnh sát tức đến bật , chống nạnh hỏi: “Anh báo án chỗ c.h.ế.t, ?”

Ông chủ nhà ma oan ức c.h.ế.t: “Vừa t.h.i t.h.ể rõ ràng còn ở đây mà!”

Viên cảnh sát lạnh một tiếng: “Được, cho là t.h.i t.h.ể , hiện trường ít nhất cũng vết m.á.u chứ? Máu ?”

Ông chủ nhà ma ngẩn , nền xi măng sạch bong dấu vết, mơ màng : “ , chỗ còn cả một vũng m.á.u lớn mà...”

“Thôi ,” viên cảnh sát mất kiên nhẫn, “Tôi thời gian chơi trò chơi với các . Lần cảnh cáo miệng , nếu còn dám báo án giả, mỗi tạm giữ năm ngày cho .”

Nói xong, viên cảnh sát trừng mắt mấy , nhanh nhẹn lên xe cảnh sát rời .

– Chỉ còn ông chủ nhà ma và đám sinh viên tại chỗ mắt to trừng mắt nhỏ.

Nghẹn nửa ngày, mấy sinh viên cuối cùng nhịn , xúm gần nửa quỳ xuống đất, nghiêm túc nghiên cứu một hồi: “Không thể nào, nháy mắt chẳng còn gì ?”

Ông chủ nhà ma há miệng, đột nhiên hít một lạnh, rùng : “Không lẽ nào... là gặp ma thật?”

Đám sinh viên sững vài giây, đó như hiểu điều gì, nỗi sợ mặt từ từ biến mất, đua rộ lên.

“Ông chủ sáng tạo quá , dùng t.h.i t.h.ể giả để dọa ?”

đó, chơi bao nhiêu nhà ma , ông chủ là khó đoán nhất đấy.”

“Ha ha ha, đúng là dọa thật! Mà ngờ ông chủ còn phối hợp diễn kịch với cảnh sát nữa chứ, lợi hại quá!”

Ông chủ nhà ma: …

Tôi , , thật sự oan uổng.

Đám sinh viên tự cho là tìm chân tướng, bá vai bá cổ , thảo luận sôi nổi rời .

Bị làm cho một phen như , ông chủ nhà ma cũng bắt đầu nghi ngờ – lẽ nào thật sự là chính đặt cơ quan quên mất?

Ông khó hiểu gãi đầu, xoay , và , chạm mắt với đúng cái t.h.i t.h.ể thấy lúc .

“Áaaaaa –!!!” Gần nhà ma vang lên một tiếng hét cực kỳ bi thảm.

Mười giờ sáng, Tô Linh nhận một cuộc điện thoại.

Nghe xong điện thoại, im lặng.

“Lão đại, đơn hàng ?” Mạnh Tiểu Mãn ngang qua hỏi một câu.

Tô Linh cô, sờ cằm, đột nhiên : “Tiểu Mãn , công ty lâu lắm cho nghỉ ?”

Mạnh Tiểu Mãn: “... Lão đại hỏi gì cứ thẳng .”

Chỉ là đừng như , sợ lắm.

Tô Linh ho nhẹ một tiếng, hiền lành : “Cô ngoài chơi một chuyến ?”

“Đi chơi?” Mạnh Tiểu Mãn cẩn thận hỏi .

“Chính là công viên giải trí mới mở ở phía Bắc thành phố , đ.á.n.h giá cũng khá .” Tô Linh như cáo già, “Công ty chúng cũng lâu tổ chức team building nhỉ, hôm nay chung .”

Mạnh Tiểu Mãn ngoài cửa sổ, vẻ mặt kỳ quái: “Hôm nay?”

– Ngoài cửa sổ trời âm u, mây đen trĩu nặng, như thể sắp mưa đến nơi.

Thậm chí lúc Tiểu Mãn hỏi , bầu trời còn cực kỳ phối hợp lóe lên một tia chớp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dan-sep-lon-dia-phu-deu-gia-lam-linh-moi/chuong-5.html.]

Tô Linh: …

“Khụ, chính vì thời tiết thế , công viên giải trí mới đông chứ .” Tô Linh gắng gượng chữa lời.

“Vậy , hỏi xem .” Mạnh Tiểu Mãn do dự nhận lời.

Kết quả, Mạnh Tiểu Mãn vẫn đ.á.n.h giá thấp sự khao khát công viên giải trí của đám quỷ trạch nam trạch nữ .

“Đi chơi bằng công quỹ ? Thế thì chứ!” Thạch Không Táng chút do dự gật đầu.

“Lâu đến công viên giải trí.” Ngô Phán cũng gật theo.

Còn Thịnh Trạch? Anh thì ý kiến gì, là tài xế, chỉ cần theo Tô Linh là .

Thế là, trừ hai em nhà họ Thường đang công tác, những con quỷ còn trong công ty đều nhất trí thông qua đề nghị .

“Tiểu Mãn, cô cũng cùng , cứ ru rú trong phòng mãi .” Tô Linh ân cần quan tâm.

Bị ông chủ khuyên như , trong lòng Mạnh Tiểu Mãn càng bất an.

Chỉ là cuối cùng, vẫn lên “xe riêng” của .

Xe máy điện của Mạnh Tiểu Mãn màu hồng, của Thạch Không Táng màu vàng, của Ngô Phán màu trắng, còn chiếc xe màu xanh đen của Tô Linh và Thịnh Trạch... là một cảnh tượng ngũ sắc sặc sỡ, chói lóa bắt mắt!

Đến gần công viên giải trí, soát vé ngẩng đầu lên thì thấy bốn chiếc xe máy điện song song.

Anh : …

Nhìn là cùng một hội.

Khí chất giống hệt .

Mọi làm quỷ bao năm như , hiếm lắm mới đến công viên giải trí.

Vừa cửa, Thạch Không Táng và Ngô Phán đầu bắt đầu phấn khích, ngựa gỗ xoay tròn, kìm mà lộ vẻ khao khát.

Còn Mạnh Tiểu Mãn thì chạy thẳng đến khu b.ắ.n súng, hứng thú bừng bừng cầm s.ú.n.g lên b.ắ.n bóng bay.

Tô Linh giật giật khóe miệng, mặt đen sì, một tay xách một lôi về, bắt họ đến cửa nhà ma.

“Nhà ma ...” Ngô Phán vuốt cằm, vẻ suy tư.

“Nhà ma thì ? Mấy thứ chẳng dọa chúng .” Thạch Không Táng lộ vẻ coi thường.

Mạnh Tiểu Mãn bĩu môi, gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

Tô Linh để ý đến đám nhân viên đang ca cẩm, mà thẳng đến tìm ông chủ nhà ma, mua năm vé.

“Nếu ở bên trong dọa hoặc xảy chuyện gì, cứ hét camera, chúng nhân viên chuyên trách sẽ tìm đến các vị.” Ông chủ nhà ma đẩy cửa cuốn lên, dặn dò mấy .

Kể từ t.h.i t.h.ể đột ngột xuất hiện biến mất, trong lòng ông chủ nhà ma vẫn luôn chút bất an, nên đối mặt với đám trông vẻ yếu đuối , ông bất giác dặn dò nhiều hơn một chút.

“Yên tâm, xảy chuyện gì . mà,” Thạch Không Táng bỗng nhiên , hỏi ông chủ, “Nếu nhân viên trong nhà ma chúng dọa thì ?”

Ông chủ: ???

Dẫn đầu là Tô Linh và Thịnh Trạch, lượt qua cửa cuốn, tiến nhà ma.

Ngay khoảnh khắc họ bước nhà ma, khí trong phòng lập tức giảm xuống vài độ C. Hơn nữa, khác với gió lạnh từ điều hòa thổi , cái lạnh lẽo âm u dường như thấm tận xương tủy.

– Quả thực là quỷ khí dày đặc chính hiệu.

Thế nhưng, đáng tiếc, đám tiến đây ai cũng là lão quỷ sống cả trăm ngàn năm, đối với nhiệt độ như chẳng những hề khó chịu, ngược còn hưởng thụ.

“Để tạo khí kinh dị, cố ý điều chỉnh nhiệt độ bên trong thấp đây mà.” Thạch Không Táng sờ sờ bức tường lạnh lẽo, thong thả suy đoán.

Con tiểu quỷ đang thổi gáy Thạch Không Táng: …

“Với nhạc nền chắc cũng chọn lựa kỹ càng, thể vô thức tạo ám thị kinh dị cho .” Mạnh Tiểu Mãn trông cũng chẳng mấy hứng thú với việc khám phá nhà ma .

Con quỷ treo cổ đang cố gắng phát âm thanh ma mị: …

Tô Linh phía , im lặng gì.

Thịnh Trạch đầu nhận sự khác thường của Tô Linh, lặng lẽ áp sát , khẽ hỏi: “Cậu đang tìm gì ?”

Tô Linh lắc đầu, đưa ngón tay lên môi, dấu im lặng – “Suỵt”.

Thịnh Trạch hiểu ý nhướng mày: “Cậu cố ý lừa họ đến đây ?”

“Ừ.” Tô Linh ranh mãnh, giải thích, “Đám lười quá. Trời nóng thế , bảo thẳng là nhiệm vụ thì họ chỉ đùn đẩy cho , chịu khỏi cửa .”

Thịnh Trạch gật đầu, khen ngợi một cách vô nguyên tắc: “Lão đại thật cơ trí.”

Tô Linh gãi gãi tai, bất giác cảm thấy vành tai nóng.

Đi về phía thêm một đoạn, ở khúc cua phía , đột nhiên, một cái đầu lâu rơi từ trần nhà xuống.

Đầu lâu từ trời rơi xuống, vặn rơi trúng đầu Tô Linh đang phía .

Đầu lâu há miệng, “khục khặc khục khặc” đến xương cốt rung lên bần bật.

[Ảnh: Ngồi chờ tiếng hét.jpg]

Tô Linh nhướng mày, một tay đỡ lấy đầu lâu đối mặt với nó.

Mãi đợi tiếng hét, đầu lâu nhịn mở miệng nhắc nhở: “Ngươi kỹ ? Trên đầu gắn cơ quan .”

– Ta, là bộ xương khô hàng thật giá thật.

“Thấy .” Tô Linh gật đầu nghiêm túc.

Đầu lâu: …

Chán quá.

Một lúc , đầu lâu tự giác rơi khỏi tay Tô Linh, nhảy tưng tưng rời .

Đi về phía thêm một đoạn, mấy dường như tiến một hầm mộ bằng đá.

Giữa hầm mộ đặt một cỗ quan tài đen nhánh, quan tài còn quấn đầy xích sắt.

Ngô Phán tiến lên phía , nhẹ nhàng vuốt ve tám cây đinh sắt nắp quan tài, hứng thú : “Trấn Hồn Đinh (Đinh trấn hồn), Khóa Hồn Quan (Quan tài khóa hồn), nhà ma cả đồ thật cơ đấy.”

_____

Lời tác giả:

Ghi tình hình rớt mặt nạ hiện tại:

Kế toán · Ngô Phán = Phán quan

Ngoại cần · Thạch Không Táng = Địa Tạng Vương

Nhân viên mới · Thịnh Trạch = Quỷ Vương

Còn hai em nhà họ Thường xuất hiện và mỹ nhân hành chính Mạnh Tiểu Mãn, nghĩ chắc đoán họ là ai …?

Loading...