Thu tiền xong, Tô Linh đầu định chuồn.
Đáng tiếc còn kịp nhúc nhích, một vệ sĩ đột nhiên chạy từ biệt thự, liên tục vẫy tay với họ, vui vẻ : “Mau , ông chủ đổi ý .”
“Chậc, .” Tô Linh tiếc nuối cảm thán một câu.
Tiểu đạo sĩ hừ lạnh một tiếng từ trong lỗ mũi, yên tại chỗ, vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo: “Vẫy tay thì tới, xua tay thì , các coi đạo sĩ Tam Thanh Quan chúng là ai?”
Xét về tình về lý, tiểu đạo sĩ quả thực đủ tự tin để nổi nóng. Chỉ là…
Bên xong, Tô Linh nhanh nhẹn xoay xuống xe, còn nhiệt tình ngoắc ngón tay với Thịnh Trạch: “Chúng thôi.”
Đám tiểu đạo sĩ đang oai: …
Người ? Chuyên nghiệp phá đám ?
Thịnh Trạch khóa xe, tình nguyện nhích lên phía hai bước.
Tô Linh thấy mặt đen , tán đồng lắc đầu, lời thấm thía khuyên bảo: “A Trạch , cái gọi là nhận tiền của , thì trừ tà cho , cứ nghĩ đến chuyện kiếm phí mắt ? Dù thu , lương tâm cũng yên .”
Mọi xung quanh: ???
Không lúc nãy còn thu tiền vui vẻ ?
Thịnh Trạch liếc , hỏi: “Bọn họ lật lọng, tức giận ?”
“Tức giận cái làm gì?” Tô Linh hiểu nổi, thái độ tự nhiên tiếp, “Lúc khách hàng mua đồ, chẳng lẽ còn thể ghét bỏ họ chọn tới chọn lui, lưỡng lự quyết định ?”
Tiểu đạo sĩ bất giác cảm thấy mặt nóng ran.
Tô Linh hề , thoải mái hào phóng vẫy tay với Thịnh Trạch: “Thôi, đưa tiền là .”
Thấy Tô Linh và Thịnh Trạch phòng, hai nhà họ Tiền ngang dọc hai vị đạo trưởng, cẩn thận mở miệng: “Đạo trưởng?”
Mặt tiểu đạo trưởng đỏ bừng trắng bệch, một lúc lâu , mới oán hận dậm chân, : “Chúng cũng !”
*
Ngoại hình của Tiền Đa chính là kiểu phú hào bình thường nhất. Không thể là khí chất gì đặc biệt, nhưng cũng đến mức xí khó , chỉ là cơ thể quanh năm ngâm trong rượu chè, tuổi tác lớn dần thì di chứng cũng lộ .
Ví dụ như cái bụng bia còn to hơn cả Phật Di Lặc.
Tô Linh chằm chằm bụng ông ba vòng, mới từ từ ngẩng đầu, thẳng mặt Tiền Đa.
Cái , khiến giật .
— Trên trán Tiền Đa, bò một “cục bột nếp” thật lớn.
Cục bột đó mềm oặt đầu, trông chừng to bằng một quả dưa hấu. Kinh dị nhất là, “cục bột nếp” đang yên đang lành đột nhiên mở một cái lỗ đen ngòm, cơ thể ngọ nguậy, nuốt chửng bộ đầu của Tiền Đa .
Một lúc , thứ đó từ từ động đậy vài cái, nhả cái đầu ướt sũng của Tiền Đa .
Tô Linh lặng lẽ lùi hai bước, ôm bụng.
— Ghê tởm, buồn nôn.
Tiền Đa thấy Tô Linh, sắc mặt sáng lên một chút: “Ông chủ Tô.”
Tô Linh chớp mắt, vật thể lông xù màu trắng đó, dám manh động.
Lúc , hai tiểu đạo sĩ cửa. Họ thấy cục bột đầu Tiền Đa, chỉ là vẫn còn tức giận vì chuyện .
“Ba, đây là đạo sĩ của Tam Thanh Quan, họ nhất định thể giúp ba giải quyết vấn đề!” Cậu hai nhà họ Tiền từ phía chen lên, mật ôm lấy cánh tay Tiền Đa.
Tiền Đa vẻ mặt mệt mỏi vỗ vỗ mu bàn tay con trai thứ, giọng khàn khàn : “Làm phiền các vị đạo trưởng, chỉ là chỗ đây, thật sự tà vật gì cả.”
Tô Linh “đống” đầu ông , bình luận gì.
Tiền Đa từ từ kéo khóe miệng một cái, mệt mỏi : “Chỉ là mấy năm gần đây làm ăn áp lực quá lớn, mấy ngày nay ngủ ngon, cho nên xuất hiện một vài ảo giác thôi.”
Đám tiểu đạo sĩ một cái, rõ ràng là tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dan-sep-lon-dia-phu-deu-gia-lam-linh-moi/chuong-19.html.]
“Có tà vật , lấy đèn chiếu một cái là ngay.” Tiểu đạo sĩ lấy từ trong ba lô một chiếc đèn nhỏ bằng lòng bàn tay, ánh nến mờ ảo chiếu sáng cả căn phòng, “Đèn tên là Đèn Chiếu Yêu, yêu ma quỷ quái nó chiếu , đều sẽ hiện nguyên hình.”
Tô Linh tên , tai lập tức vểnh lên, hai mắt tròn xoe chiếc đèn đó, lòng ngứa ngáy —
Lợi hại thật.
Muốn quá.
Thịnh Trạch đỡ trán, vội vàng : “Đồ giả.”
Tô Linh đầu , khó hiểu: “Sao ?”
Bởi vì chiếc đèn là từ lâu đây, lúc rảnh rỗi nhàm chán làm . Dưới Hoàng Tuyền tối, liền làm một thứ như để chiếu sáng, ngoài việc trông , nó cũng chẳng tác dụng thực tế gì…
Đương nhiên, lời Thịnh Trạch thể .
Vì thế, Thịnh Trạch mặt biểu cảm bắt đầu bừa: “Cậu xem, bọn họ đến giờ vẫn phát hiện chúng là quỷ, thể thấy chiếc đèn cũng chẳng tác dụng gì.”
Tô Linh hiểu rõ gật đầu: “Có lý.”
Vừa xong, các đạo sĩ theo hướng ngọn nến nhảy múa, từ từ về phía họ.
Tiểu đạo sĩ một: “C.h.ế.t tiệt! Hai luồng hắc khí!”
Tiểu đạo sĩ hai: “Má ơi! Là quỷ!”
Tô Linh: …
Cậu từ từ đầu , Thịnh Trạch với vẻ lên án.
Thịnh Trạch hiếm khi chút ngơ ngác.
Anh ngẩn chiếc đèn đó, thầm nghĩ – đây thật sự công năng , chẳng lẽ là, qua 180 năm biến dị ?
Tô Linh oán giận: “Tôi sớm nên , chẳng là điều gì.”
Thịnh Trạch im lặng ngậm miệng.
Người nhà họ Tiền biến cố dọa đến phản ứng kịp, một lúc lâu , mới run run rẩy rẩy cầu cứu các đạo trưởng: “Đạo, đạo trưởng, đây là tìm ?”
Tiểu đạo trưởng hít một thật sâu, đột nhiên phản ứng : “Các ngươi chính là hai tên lừa đảo lúc nãy!”
Tô Linh nổi giận: “Cậu mới là kẻ lừa đảo! Chúng là bắt quỷ chính thức, chúng giấy phép bắt quỷ, các ?”
“Giấy phép bắt quỷ? Thứ gì ?” Tư duy của đám tiểu đạo sĩ đ.á.n.h lạc hướng trong giây lát.
“Diêm Vương cấp, nhân gian chỉ một bản thôi.” Tô Linh kiêu ngạo .
Mặt tiểu đạo sĩ thoáng vẻ mê mang, họ đột nhiên hồn, càng thêm nổi giận: “Đồ ác quỷ, giấy phép gì chứ, còn từng qua. Tóm ngươi dám cả gan đến tận cửa hại , thì đừng trách chúng nương tay!”
Tô Linh chỉ trán Tiền Đa, vô tội : “Em trai, đừng bắt nha, bọn làm chuyện . Có thời gian đó, bắt con tằm cưng đầu Ông chủ Tiền ?”
“Đống gạo nếp” đó tiếng, mờ mịt ngẩng đầu lên.
Sau đó, “Ọc” một tiếng, ợ một cái.
“Ai là em trai của ngươi?!” Tiểu đạo sĩ xù lông, tại , vô cùng lời mà chiếu đèn lên trán Tiền Đa.
Ông chủ Tiền vẻ mặt mờ mịt , mặt trống , quả thực thể sạch sẽ hơn nữa.
Tô Linh: …
Không chứ, cái đèn còn dùng ?
“Ngươi cái đồ lừa đảo!” Tiểu đạo sĩ tức giận đùng đùng đầu .
Tô Linh oan ức chịu nổi.
Ai mà cái đèn lúc cần chiếu thì chiếu, lúc cần thì chiếu lung tung, rốt cuộc là tên khốn nào làm thứ đồ dỏm ?
Tô Linh thầm c.h.ử.i trong lòng.
Thịnh Trạch ở phía , đột nhiên xoa xoa mũi, từ từ hắt một cái.