Dàn Sếp Lớn Địa Phủ Đều Giả Làm Lính Mới - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-30 15:02:29
Lượt xem: 17
Bốn rưỡi chiều, "Công ty TNHH Đời Người Tô Linh" cuối cùng cũng đón vị khách đầu tiên.
Lúc đó, ông chủ Tô từ ngoài về, bước văn phòng và lập tức –
Cậu sững mất ba giây, lùi bước nữa.
Vừa , Tô Linh ngờ vực lẩm bẩm: “Mình nhầm nhỉ...”
Trên ghế sô pha trong văn phòng một đàn ông đang .
Giữa trời nóng bức, vẫn ăn mặc chỉnh tề với áo sơ mi cotton, tay áo xắn phẳng phiu đến khuỷu tay. Anh còn đang cầm một cuốn "Kinh Dịch", dường như đang chăm chú .
Tô Linh , bất giác cảm giác "năm tháng tĩnh lặng" quen thuộc.
Hoàn lạc lõng với văn phòng bừa bộn của .
Nghe tiếng mở cửa, theo bản năng ngẩng đầu, về phía Tô Linh một cách tự nhiên.
Một đôi mắt cứ thế trực diện thẳng Tô Linh.
“Chào ông chủ Tô, là Thịnh Trạch.”
Anh khẽ mỉm , giọng trầm ấm dễ .
Tô Linh ngẩn , cong mắt chân thành: “Anh Thịnh, chuyện gì ạ?”
Thịnh Trạch nhanh chậm, vẻ lạnh lùng đáp hai chữ: “Ứng tuyển.”
“Dễ dễ , nhu cầu của khách hàng chính là...” Nói đến nửa chừng, nụ của Tô Linh chợt cứng đờ, “Khoan , gì cơ?”
Thịnh Trạch đưa qua một tờ quảng cáo tuyển dụng, lặp : “Tôi đến để ứng tuyển.”
Cái khí chất đó, ánh mắt đó, tư thế đó, cứ như thể thứ đưa qua là một hợp đồng lớn hàng tỷ bạc .
Khóe miệng Tô Linh giật giật, vội liếc qua tờ giấy, nụ càng thêm cứng nhắc: “À thì, tuyển tài xế.”
... Chứ quản lý cấp cao CEO gì .
“Ừ.” Thịnh Trạch thờ ơ đáp.
Tô Linh rầu rĩ, nhắc nữa: “Anh xem ghi : Lương tháng hai nghìn Minh tệ, chỉ bao ăn ở, thưởng.”
“Ừ.”
Dường như nhận sự bối rối của đối phương, Thịnh Trạch cuối cùng cũng thêm một câu: “Dạo thị trường Quỷ thị ế ẩm, khó tìm việc.”
Tô Linh: ... Tệ đến mức cơ ?
“Công việc chính ở chỗ là bắt quỷ cho khách. Ừm, dùng bùa ?” Vì là đến ứng tuyển, Tô Linh cũng khách sáo nhiều mà thẳng vấn đề.
“... Không .”
Thịnh Trạch nghiêng đầu nghĩ ngợi, trực tiếp kết ấn chú, cần giấy bùa.
“Biết mời thần mời quỷ ?” Tô Linh hỏi tiếp.
“... Cũng .”
Thịnh Trạch thầm nghĩ, là mời thì đúng hơn.
“Vậy làm gì?” Tô Linh tự nhủ nhẹ nhàng với mới.
Thịnh Trạch suy nghĩ cẩn thận, thứ giỏi nhất lẽ là…
“Biết ăn.” Thịnh Trạch đáp.
Dù thì một nuốt gọn mấy con du hồn ngàn năm tuổi cũng chẳng thành vấn đề.
Hả???
Tô Linh đờ cả .
Giờ thì cuối cùng cũng hiểu tại đối phương ứng tuyển vị trí tài xế chẳng cần kỹ năng gì .
“Ông chủ Tô?” Đợi một lúc thấy trả lời, Thịnh Trạch khỏi hỏi nhỏ.
Ừm, giọng khá là quyến rũ.
Cũng là một ưu điểm.
Suy nghĩ của Tô Linh bất giác lệch một chút.
“Ông chủ Tô, thể ở ?” Thịnh Trạch cụp mắt xuống, hàng mi dài khẽ run, trông vẻ vô cùng buồn bã.
Tô Linh bất giác đưa tay ôm ngực.
Giọng trầm ấm như đ.á.n.h trúng tim đen của .
– Bản ông chủ Tô khuyết điểm gì lớn, chỉ là dễ mủi lòng, cộng thêm việc là một kẻ cuồng giọng .
Đối mặt với một "nguồn âm thanh" chất lượng cao như , Tô Linh ngay lập tức quên béng khoản thâm hụt trong báo cáo tài chính tháng , hào sảng tuyên bố: “Tôi nhận !”
Thịnh Trạch khẽ nhướng mày, nở một nụ chân thành: “Cảm ơn.”
Tim Tô Linh bất chợt rung lên, hạ gục thêm quá nửa.
“Không , thì thể học mà.” Tô Linh bất giác dịu giọng.
“Cảm ơn ông chủ.” Thịnh Trạch càng tươi.
Tô Linh bực bội lùi hai bước, trái tim xốn xang, thiếu chút nữa là nụ ngoan ngoãn làm cho đỏ mặt tim đập loạn xạ.
Đáng tiếc, tiếng gõ cửa bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ vẩn vơ của Tô Linh.
“Vào .” Bầu khí thiện tức thì biến mất còn tăm , tâm trạng Tô Linh rõ ràng là .
Nhân viên hành chính Mạnh Tiểu Mãn ló đầu qua cửa, nhỏ: “Có đơn hàng mới.”
Nghe việc làm ăn, sắc mặt Tô Linh lập tức tươi tỉnh trở : “Đơn hàng gì thế?”
“Có một ông chủ ở phía Bắc thành phố nhà cũ linh đường quỷ ám, mời chúng đến giúp trừ tà. Chỉ riêng phí mặt là bốn chữ đó! Đơn nhận sếp?” Mạnh Tiểu Mãn cong mắt , mặt mày hớn hở vì sắp kiếm tiền.
“Nhận!” Ông chủ Tô nghèo rớt mùng tơi nhanh chóng quyết định, “Tiểu Mãn cô báo cho Hòa Thượng một tiếng, bảo đến thẳng đó chờ chúng . Thịnh Trạch, cùng , coi như là thực tập.”
Thịnh Trạch nhướng mày, phản đối.
Thế nhưng, vài phút , hối hận.
Nhìn chiếc xe máy điện màu xanh đen tinh xảo mắt, Thịnh Trạch cảm thấy sự nghiệp của đang đối mặt với thử thách nghiêm trọng nhất từ đến nay.
“Đây là cái xe mà đấy ?” Mặt Thịnh Trạch đầy vẻ phức tạp.
“ .” Tô Linh đưa tay, vuốt ve chiếc xe máy điện đầy yêu thương.
Thịnh Trạch hít sâu một , cố gắng kìm nén, nhưng cuối cùng vẫn nhịn mà hỏi: “Xin hỏi chiếc xe , tại cần một tài xế chuyên nghiệp?”
“Tôi lái xe điện! Với ,” Tô Linh tới, vỗ vai Thịnh Trạch, đầy ẩn ý: “Công ty chúng nhỏ, nên nhân viên đều kiêm nhiệm nhiều vị trí. Anh tuy danh nghĩa là tài xế, nhưng lúc cần thiết, cũng thể là vệ sĩ, là nhân viên hành chính, thậm chí thể là chăm sóc khách hàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dan-sep-lon-dia-phu-deu-gia-lam-linh-moi/chuong-1.html.]
Thịnh Trạch với vẻ thể tin nổi, phảng phất thấy một vầng hào quang tên là “Keo Kiệt” đang từ từ tỏa trán ông chủ nhà .
Phàn nàn thì phàn nàn thôi, cuối cùng Thịnh Trạch vẫn mặt cảm xúc mà lên xe.
– [Chán đời thiết sống nữa.jpg]
Tô Linh nhanh nhẹn leo lên xe, đưa tay ôm lấy eo Thịnh Trạch một cách tự giác.
Người Thịnh Trạch cứng đờ, yết hầu bất giác chuyển động: “Ông chủ, đối với ai cũng mật như ?”
Tô Linh đang lơ đãng lưng , rõ, ngơ ngác đáp bằng một âm tiết: “Hả?”
Thịnh Trạch thở dài: “... Thôi bỏ .”
Nhà khách hàng khá xa, xe máy điện chạy chậm, nửa đường trời tối hẳn.
Thịnh Trạch nhẩm tính thời gian, vặn tay ga tăng tốc, mái tóc đen gió đêm thổi rối tung.
Vậy mà Tô Linh vẫn yên phận mà huých Thịnh Trạch, nhắc nhở: “Chậm thôi, an là hết.”
Thịnh Trạch khẽ , bất giác giảm tốc độ.
lúc đó, một chiếc taxi vụt qua như chớp bên cạnh.
Thịnh Trạch chiếc xe bốn bánh vụt mất hút, đưa một câu hỏi xoáy tận lương tâm: “Vậy tại chúng gọi taxi?”
“Kinh phí hạn, tiết kiệm đồng nào đồng nấy chứ .” Tô Linh giải thích.
Gió lớn quá, lạnh. Cậu theo bản năng dịch gần Thịnh Trạch hơn.
Lưng Thịnh Trạch cứng , mím môi bóng đêm che phủ, ánh mắt sâu thẳm rõ đang nghĩ gì.
Đi thêm một tiếng nữa, hai cuối cùng cũng đến nơi.
Thịnh Trạch chân dài bước một bước dài, gọn gàng xuống xe. Nhìn biệt thự âm u cách đó xa, khẽ nhíu mày.
Cùng lúc đó, Tô Linh ngáp một cái, vẫy tay về phía bóng tối bên .
Chưa đầy vài giây, một hòa thượng đầu trọc chạy từ trong bóng tối.
“Lão đại, điều tra , tòa nhà đúng là dấu vết của quỷ hồn lảng vảng.” Hòa thượng lập tức báo cáo.
Tô Linh cố nhịn nhưng , chỉ tòa nhà âm khí dày đặc mà phàn nàn: “Âm khí dày đặc, huyết quang ngút trời thế , cách đây 800 mét còn chỗ vấn đề, cần cố tình điều tra ? Còn gì khác nữa ?”
Hòa thượng tủi : “... Hết .”
Tô Linh nặng nề thở dài.
“Thôi , hai sát theo , đừng chạy lung tung. Thứ trong tòa nhà đơn giản .” Tô Linh nghiêm túc dặn dò.
Hòa thượng gật đầu lia lịa: “Rõ .”
Tô Linh liếc Thịnh Trạch, suy nghĩ một chút lấy từ một tấm thẻ gỗ đưa cho : “Nghe đây là đồ do Tổ sư gia Đạo môn để , coi như bùa hộ mệnh, giữ lấy mà phòng .”
Thịnh Trạch khẽ nhướng mày, chút bất ngờ.
“ Lão đại, cũng bùa hộ mệnh!” Hòa thượng kêu lên.
Tô Linh tiện tay ném cho một cái mũ bảo hiểm, bực bội : “Bùa hộ mệnh thì , dùng tạm cái .”
Hòa thượng cũng kén chọn, vui vẻ nhận lấy đội lên đầu.
Thịnh Trạch cụp mắt tấm thẻ gỗ nhét tay.
Nói thì tấm thẻ gỗ đúng là đồ của lão tổ thật, ít nhất cũng lịch sử cả trăm nghìn năm.
Chỉ là phù văn đó năm tháng bào mòn, chỉ còn một nửa, đạo lực ẩn chứa cũng chẳng còn bao nhiêu. Nếu thật sự gặp chuyện, thứ đúng là chẳng tác dụng gì.
Hơn nữa, cũng chẳng cần thứ để phòng .
“Tôi cần.” Thịnh Trạch đẩy tấm thẻ gỗ về.
“Không , cái đắt , một tấm tám trăm tám thôi.” Tô Linh xua tay, cho từ chối mà nhét tấm thẻ tay Thịnh Trạch.
Thịnh Trạch: ???
Thế mà bán tám trăm tám ư?
Loại một ngày làm ít nhất cũng bảy tám chục cái.
Mà còn trùng mẫu nào.
lời phàn nàn đến bên miệng nuốt ngược trong ngay khoảnh khắc thấy Tô Linh.
Thịnh Trạch ngẩn ánh mắt rõ ràng là quan tâm của ông chủ Tô, lời từ chối ban đầu cuối cùng vẫn uốn một vòng thành: “Tôi nhận, cảm ơn.”
Tô Linh mấy để tâm mà phất tay: “Khách sáo gì chứ? Anh là nhân viên của , sẽ bảo vệ .”
Lần đầu tiên một con quỷ nhỏ là sẽ che chở, tâm trạng Thịnh Trạch chút vui vẻ. Anh mân mê tấm thẻ gỗ trong tay, bật khe khẽ.
Bước chân Tô Linh khựng , vành tai lặng lẽ nóng lên.
Phía hai , Hòa Thượng ngân nga giai điệu nào đó, cà lơ phất phơ theo.
Dưới lớp kính che của mũ bảo hiểm, Hòa Thượng kiêng dè đ.á.n.h giá nhân viên mới mặt.
Sau đó, cảnh giác nheo mắt .
– Trên kẻ đó, một mùi vị nguy hiểm lâu gặp.
Trước khi cửa, Thịnh Trạch nghiêng đầu, ánh mắt lặng lẽ lướt qua Hòa Thượng.
“Ông chủ Tô, cuối cùng cũng đợi ngài !” Trong căn nhà cũ treo đầy vải trắng, khách hàng – Phạm T.ử Kỳ – sốt ruột chờ từ sớm. Vừa tiếng động ngoài cửa, ông liền dẫn theo mấy vệ sĩ vội vàng chạy .
Ngay khi thấy tiếng gọi, Tô Linh liền thu vẻ lười nhác, chắp tay lưng bắt đầu vẻ cao nhân.
Phạm T.ử Kỳ mặt mày đưa đám, chỉ tay tòa nhà mà run rẩy ngừng: “Ông chủ Tô cứu mạng, cái, cái thứ đó tối nay đến nữa !”
Tô Linh chắp tay lưng, vẻ cao thủ gật đầu: “Đừng vội, ông cứ kể sự việc cho .”
Phạm T.ử Kỳ theo bản năng rùng , cố nén nỗi sợ trong lòng, run giọng : “Thứ đó... bắt đầu xuất hiện từ năm ngày .”
_____
【Tiểu kịch trường】
Rất lâu , hỏi Thịnh Trạch và Tô Linh về ấn tượng đầu tiên của họ về đối phương.
Thịnh Trạch (liếm môi): Nghe vẻ... khá thơm.
Tô Linh: ???
Đến lượt Tô Linh: Ừm, ấn tượng đầu tiên, lưu manh giả danh trí thức.
Thịnh Trạch (tò mò): Thế còn đó?
Tô Linh: Ấn tượng cuối cùng, cầm thú đội lốt !
Thịnh Trạch: ... Hai cái đó khác gì ???