DẪN CỪU VÀO NHÀ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-25 15:02:59
Lượt xem: 917

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bát đũa đều là đồ mới mua đấy, cứ tự nhiên dùng ." Thương Tứ chỉ bộ đồ ăn mặt .

Bùi Úc lầm bầm: "Lần tụi em đến, cái bát nứt nẻ, sứt mẻ cả men mà vẫn dùng, Tán Hạo đến cái là đổi đồ mới luôn ?"

Thương Tứ đáp lời, chỉ Lộc Minh là đảo mắt quanh liên tục, khiến bầu khí bỗng chốc trở nên mờ ám khó hiểu. Tôi lén liếc Thương Tứ một cái, vẫn thản nhiên gặm khúc xương lớn, để ý đến lời trêu chọc của Bùi Úc.

Từ nãy đến giờ, hai vợ chồng nhà cứ tung kẻ hứng, lời đầy ẩn ý. Tôi , cũng , bọn họ đang âm thầm làm cái trò mai mối đây mà.

Trước khi đến, Lộc Minh , cách nhất để quên một chính là yêu một mới, Bùi Úc cũng chữa lành bằng cách đó.

Cho nên, Thương Tứ chính là " mới" mà ?

Tôi bỗng thấy khó chịu, cơm trong bát cũng chẳng còn thấy ngon nữa. Không , bọn họ cũng , kiên quyết thêm một ngày nào hết. Nếu , hai thằng con trai đơn chiếc ở cạnh thế , kiểu gì chẳng chuyện?

Cứ cái thể hình của Thương Tứ mà xem, mà dùng vũ lực thì đ.á.n.h ?

Hạ quyết tâm xong, tâm lý vững vàng hơn đôi chút, lúc tranh món thịt heo chiên xù với Lộc Minh, đôi đũa của cũng nhanh thoăn thoắt.

"Bùi Úc nhà thích ăn món , miếng cuối cùng để cho ." Lộc Minh cái đồ hổ, trực tiếp chộp lấy cổ tay .

Bùi Úc chống cằm nhe cả răng.

"Ông chủ Thương, vứt hai đứa xuống hẻm núi ?" Tôi hậm hực .

Thương Tứ chép miệng một cái, dậy, đến bên bếp lò như làm ảo thuật bưng một đĩa thịt heo chiên xù nhỏ khác đặt mặt : "Cho hết đấy, ăn ."

"Ồ!" Lộc Minh và Bùi Úc đồng thanh trêu chọc.

Mặt nóng bừng lên, đẩy đĩa thịt về phía Thương Tứ: "Cảm ơn, ăn no !" Nói xong định dậy chuồn thẳng.

Cánh tay giữ chặt: "Hai đứa nó giúp nấu cơm, chịu trách nhiệm rửa bát, đừng hòng mà chạy."

Tôi giả vờ cứng rắn: "Dựa cái gì chứ? Chúng là khách, làm gì đạo lý khách bỏ tiền ở trọ mà còn làm việc?"

Thương Tứ hất cằm về phía Lộc Minh: "Lộc, cho quy tắc ở đây ."

Lộc Minh hắng giọng: "Đến đây làm khách thì l..m t.ì.n.h nguyện viên, chỉ giúp chủ nhà làm việc mà hằng ngày còn tự dọn dẹp phòng nữa đấy."

Tôi thề, cuối năm nay chia hoa hồng công ty, kiểu gì cũng lấy thêm một phần mười, cho thằng nhóc khốn Lộc Minh nghèo kiết xác luôn .

hiện tại, chỉ thể khuất phục.

Lộc Minh và Bùi Úc mãn nguyện ôm ấp phòng, bỏ mặc cho Thương Tứ làm khổ sai. Tôi coi mấy cái đĩa như đầu ch.ó của Lộc Minh mà kỳ cọ thật mạnh.

"Còn đau ?" Thương Tứ dừng việc tay chân , cất tiếng hỏi.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, phát hiện đang chằm chằm cổ tay trái của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dan-cuu-vao-nha/chuong-2.html.]

"À, thành sẹo cả , đau đớn gì nữa ." Tôi tiếp tục rửa.

"Còn lòng thì ?"

Động tác của khựng , bỗng thấy bực : "Ông chủ Thương, hôm nay chúng mới gặp đầu, , hỏi câu vẻ quá phận đấy?"

Anh giơ hai tay lên quá đầu: "Lỗi của ."

Tôi lầm lũi rửa bát, rửa xong vội vàng trốn biệt phòng.

Đi thôi, ngày mai nhất định !

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

3.

Đã một thời gian dài lâm tình trạng khó ngủ. Thế nhưng hôm nay, đặt lưng xuống giường, chìm giấc ngủ sâu.

Chỉ tiếc là, mơ về chuyện cũ. Tôi đang mơ, nhưng chẳng tài nào tỉnh , chỉ thể tỉnh táo để mặc bản chìm đắm trong những ký ức xưa cũ. Để một nữa, giật tỉnh giấc bởi cảm giác kích thích đầy m.á.u me khi rạch cổ tay, mặt đầy nước mắt, ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Nhìn điện thoại, một giấc ngủ trưa mà ngủ đến tận chín giờ rưỡi tối. Tôi vội vàng rửa mặt, giấu vẻ yếu đuối bước khỏi phòng.

Cửa phòng Lộc Minh và Bùi Úc đang đóng chặt, chỉ để lộ một tia sáng vàng ấm áp đầy ám qua khe cửa, 90% là đang làm chuyện " lớn nên xem", giờ mà gõ cửa chắc chắn Lộc Minh sẽ nhảy dựng lên tính sổ với ngay. Thôi thì tự phòng khách lục tủ lạnh tìm cái gì đó lót .

"Tán Hạo."

"Đù!" Tôi giật nảy , chẳng kịp suy nghĩ ném thẳng chiếc điện thoại về phía phát âm thanh.

Một tiếng hừ nhẹ vang lên, Thương Tứ dậy từ phía sofa: "Nếu phá tướng, chịu trách nhiệm đấy?"

Chịu cái con khỉ!

"Sao bật đèn?" Tôi bực bội gắt lên.

Thương Tứ lý sự cùn: "Tiết kiệm tiền điện."

Hừ, đúng là phong cách "chỗ nào cần tiết kiệm thì tiết kiệm, chỗ nào cần tiêu thì tiêu" mà.

Anh trả điện thoại cho : "Đói chứ gì? Đi nào, ăn chút gì đó."

Bụng rỗng tuếch thì cũng tự khắc nhũn .

"Lên nóc nhà ăn ?" Tôi trố mắt cái thang đang dựng .

"Ừ, nướng ít thịt xiên, làm bữa đồ nướng nhỏ kèm bia nhé."

Tôi thể dám leo ?

Thương Tứ ngay sát lưng , thậm chí thể cảm nhận nhiệt độ nóng hầm hập tỏa từ , nực nội.

Leo!

Loading...