Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Tuyết Ẩm Cừu Mâu
Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:48:05
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Dung trở về khách điếm, tiểu nhị đang bưng nước bẩn thấy Tiêu Dung liền tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên: "Công t.ử hôm nay sắc mặt quá, trông thật là tươi tắn hồng hào."
Tiêu Dung: "……"
A Thụ lén Tiêu Dung một cái. quả thực tươi tắn, hai má tức đến đỏ bừng cả lên .
Tiêu Dung mặt mày cứng đờ, chẳng chẳng rằng phất tay áo một cái thẳng lên lầu. A Thụ vội vàng chạy theo, đóng cửa phòng lưng y.
là nhà dột còn gặp mưa rào. Lang chủ nhà là sĩ diện như thế từng chịu nỗi ấm ức bao giờ.
Tiêu Dung giường hờn dỗi. A Thụ im lặng một lúc rón rén bước đến bên cạnh, bắt chước giọng điệu Tiêu Dung dùng để an ủi: "Lang chủ."
"Đừng giận nữa."
"Giận sinh bệnh chẳng ai chịu ."
Tiêu Dung: "…………"
Cơ thể y bất động, chỉ từ từ đầu , khuôn mặt ngây thơ vô tội của A Thụ, chậm rãi mở miệng: "A Thụ, tự nhiên ngươi thấy ngứa mắt thế nhỉ?"
A Thụ: "……"
Cậu lập tức ngậm miệng .
Thực A Thụ cũng rầu hết cả ruột. Từ lúc mới theo Tiêu Dung, ngày nào A Thụ cũng y lải nhải chuyện tìm quân Trấn Bắc, ở cống hiến cho quân Trấn Bắc. Giờ khó khăn lắm mới tìm thấy, cho ăn một quả bơ to đùng ngay cửa.
Những ngày tháng bôn ba bên ngoài chẳng dễ chịu gì, lộ phí mang theo cũng sắp cạn kiệt. Lang chủ ban đầu tính toán chi li như là do thấy tiền tiêu nhanh quá nên mới thành thế .
Sau khi triều Ung dời đô về phía Nam, vật giá leo thang đến mức chóng mặt. Hiện giờ Nam Ung coi như tạm định, nhưng bọn họ suốt dọc đường lên phía Bắc, vật giá ở phương Bắc cũng chỉ đỡ hơn thời Bắc Ung mạt kỳ một chút xíu.
Một đồng tiền lớn mới mua hai cái bánh nướng. Đồng tiền lớn ở đây là tiền đồng nghĩ tới, tiền nhỏ mới là tiền đồng, còn tiền lớn là loại tiền đồng dày và nặng hơn. Một đồng tiền lớn tương đương với hai mươi đồng tiền nhỏ.
Mười văn tiền một cái bánh chay nhân chỉ đủ cho một đứa trẻ ăn lửng . Cái giá dù ở cũng thuộc hàng cắt cổ, mà nguyên nhân khiến giá bánh đắt đến mức chính là do giá lương thực quá cao.
Thời loạn lạc lương thực đắt đỏ cũng là chuyện thường tình, nhưng ở thời đại Tiêu Dung đang sống còn một đặc điểm kỳ quái đến khó tin.
Đó chính là: Giá củi đắt ngang giá gạo.
Người sống ở thời đại đắt nhưng tại đắt đến thế. Hơn nữa vì đắt đỏ bao năm nay nên họ cũng quen dần. May mà củi giống lương thực, chỉ cần ngày ngày tìm kiếm, đêm đêm tìm kiếm, dành thời gian rảnh rỗi để nhặt củi thì vẫn thể gom đủ lượng để cả nhà vượt qua năm. Tuy nhiên nếu chuyện bất trắc xảy chiếm mất thời gian củi đủ, tiền cũng để mua thì chỉ còn một con đường c.h.ế.t: C.h.ế.t cóng.
Bốn chữ "củi gạo dầu muối" lẽ bắt đầu từ lúc , chữ "củi" xếp lên hàng đầu.
Thời đại các món ăn nguội lạnh phát triển nhanh chóng, phương pháp đốt than cũng xuất hiện vài loại mới, để giữ ấm con từ thủ đoạn nào. Ba mươi năm trận tuyết lớn mà nhiều thể quên , trải dài từ Cao Câu Ly đến hai con sông Cám và Tương, lớp tuyết dày bao phủ tất cả. Sông Trường Giang, Hán Giang mùa đông đóng băng, gia súc phương Bắc c.h.ế.t cóng hàng loạt. Còn phương Nam do lường trận bão tuyết kéo dài , trong vòng một tháng tròn một trăm năm mươi vạn vùi thây vĩnh viễn trong màn tuyết trắng xóa.
Những c.h.ế.t cóng rằng họ xui xẻo sinh đúng một trong ba giai đoạn khí hậu chuyển lạnh quy mô lớn của lịch sử. Cũng rằng, lẽ c.h.ế.t cóng còn là một kết cục hơn. Bởi vì khí hậu chuyển lạnh các tộc du mục phương Bắc mất môi trường sống, buộc xuôi Nam tranh giành tài nguyên mới. Trung Nguyên vốn khí hậu ôn hòa cũng trở tay kịp cục diện càng thêm hỗn loạn.
Người c.h.ế.t thì cần lo lắng nữa, nhưng cơn ác mộng của sống mới chỉ bắt đầu.
Ba mươi năm : Đại tuyết, mưu phản, di cư, xâm lược, xuống núi... bao nhiêu chuyện xảy .
Và ba mươi năm , hôm nay con vẫn thoát khỏi ảnh hưởng tiêu cực của trận đại tuyết năm , vẫn sống trong nỗi sợ hãi về tuyết và máu.
mà vẫn là câu đó họ quen . Mà khi quen thì sẽ còn thấy đau khổ nữa.
A Thụ tuổi còn nhỏ từng trải qua trận tuyết tai ương , nhưng sống ở đây cứ đến mùa đông là phương Bắc lạnh thấu xương. Tiền trọ mùa đông và mùa hè cũng khác . Mùa đông năm nay đặc biệt dài, sức khỏe lang chủ nhà yếu nên A Thụ mong Tiêu Dung thể về phương Nam.
Trước đây khi quân Trấn Bắc từ chối Tiêu Dung, A Thụ dám nhắc đến chuyện . hôm nay thấy thái độ của họ như mới lấy hết can đảm với Tiêu Dung.
"Lang chủ, nếu quân Trấn Bắc nhận lang chủ, ... chúng về ạ?"
Tiêu Dung: "……"
Tâm trạng mới khá lên một chút thì câu Tiêu Dung thầm nghĩ: Ngươi khéo quá cơ.
Y A Thụ hỏi: "Ngươi về ?"
A Thụ lo lắng y: "Muốn, ... . Lang chủ A Thụ đó. Lâm Xuyên là nhà của lang chủ, còn... còn ..."
Thấy sắp nín đỏ cả mặt, Tiêu Dung thở dài, săn sóc nốt hộ : "Còn Dật nhi và ở đó, đúng ?"
A Thụ vội vàng gật đầu.
Tiêu Dung kìm bật : "Ngươi nhớ Dật nhi hả?"
A Thụ vội vàng lắc đầu: "Tiểu lang chủ là em trai của lang chủ. A Thụ nghĩ, ở bên , lang chủ sẽ an tâm hơn, cũng cho sức khỏe của lang chủ hơn."
Tiêu Dung im lặng.
Nếu chuyện như thì mấy.
Nếu thể y cũng chẳng ở cái nơi khỉ ho cò gáy làm gì. Đã sang xuân mà vẫn lạnh c.h.ế.t . Cái tên đại ngốc Khuất Vân Diệt chỉ đ.á.n.h trận chứ nào trị quốc. Thành Bình Dương giữ trật tự, an thế là nhờ vị thái thú Bình Dương tài giỏi. Khi triều Ung dời đô về Nam hầu hết các thế gia đại tộc đều cuốn gói theo, để những tòa thành và ổ bảo đổ nát, khiến vùng đất mất một thời gian dài mới gượng dậy nổi.
y . Khó khăn lắm mới nhặt cái mạng, làm thể dễ dàng buông xuôi.
Hơn nữa phương Nam bây giờ tuy là chốn an lạc nhưng về thì chắc. Đợi đến năm khi Trần Lưu Vương khởi binh, đừng là Lâm Xuyên ngay cả châu Chu Nhai xa xôi nhất cũng đừng hòng thoát khỏi kiếp nạn.
Tiêu Dung thở dài, vỗ nhẹ đùi A Thụ: "A Thụ ."
A Thụ khó hiểu y.
Tiêu Dung nở một nụ mệt mỏi cam chịu: "Lang chủ nhà ngươi mà, cũng chẳng thể thực sự an lòng. Chỉ Trấn Bắc Vương, chỉ Khuất Vân Diệt, chỉ ở bên cạnh , mới thể t.h.u.ố.c mà khỏi, mới thấu hiểu thế nào gọi là 'nơi nào lòng an, nơi đó là nhà'."
Đồng t.ử A Thụ chấn động dữ dội. Cậu cứ Tiêu Dung mắng Trấn Bắc Vương sa sả tưởng y ghét lắm, thậm chí còn soán ngôi đoạt vị gì đó. Không ngờ...
Lại là như thế !!!
A Thụ tuổi còn nhỏ, tam quan một phen chấn động. Trong khi đó, Tiêu Dung để ý, vẫn tiếp tục lải nhải: "Đợi an bài xong xuôi, sẽ một bức thư đón Dật nhi và qua đây. Đừng lo, các ngươi sẽ sớm đoàn tụ thôi."
A Thụ ngẩn , khi phản ứng liền hỏi: "Lang chủ định định cư ở thành Bình Dương thật ạ?"
Tiêu Dung: "Không, ở đây làm gì. Ta đương nhiên rời cùng quân Trấn Bắc ."
A Thụ thật thà : "Chẳng họ nhận ngài ?"
Tiêu Dung: "…………"
Cái thằng nhóc c.h.ế.t tiệt , cứ thích chọc nỗi đau của khác thế nhỉ.
Im lặng một lát, Tiêu Dung cũng mặc kệ vò mẻ sứt: "Họ nhận thì ? Thế thì mất mặt quá. Ta cứ ăn vạ bọn họ đấy, mang theo thì ai cũng đừng hòng sống yên ."
A Thụ: "…………"
Tội tình gì chứ, lang chủ ơi.
Sau đó Tiêu Dung lôi xấp giấy trắng dùng tờ nào tiếc tờ nấy, cẩn thận đặt bút một dòng chữ.
Ở cái thời đại củi đắt như vàng , giấy càng giá trời. Chút giấy ít ỏi là do đứa em trai "hờ" tặng cho y, chứ bảo Tiêu Dung tự bỏ tiền mua thì y tiếc đứt ruột.
Viết xong cũng chẳng cần phong bì, y cuộn tròn tờ giấy thành một ống nhỏ, dùng chỉ buộc chặt đưa cho A Thụ, bảo mang đến cho vị tướng quân gặp hôm nay.
Trước khi A Thụ , Tiêu Dung chợt nhớ một chuyện.
"Vị tướng quân đến Bình Dương chiêu mộ nhân tài tên là gì nhỉ?"
Bình thường Tiêu Dung chẳng nhớ mấy chuyện vặt vãnh, y bận nhớ đống sách lịch sử từng cơ. Những chuyện cỏn con , xưa nay đều do A Thụ nhớ y.
A Thụ đáp: "Nghe tên là Giản Kiều."
Nói xong A Thụ chạy biến như một làn khói, để Tiêu Dung trố mắt kinh ngạc.
Cái tên tướng quân còn trẻ mà mắt vấn đề đó chính là Giản Kiều?
Giản Kiều - thuộc hạ duy nhất của Khuất Vân Diệt thanh trừng, cuối cùng còn sống thọ c.h.ế.t già đó ???
Không hiểu Tiêu Dung bỗng cảm thấy uất ức. Cái kẻ đắc tội với y duy nhất là duy nhất kết cục .
Bên Giản Kiều đang ủ rũ cúi đầu.
Phía Bắc sông Hoài vốn khan hiếm nhân tài do năm xưa Hồ tàn phá quá nặng nề. Thế gia đại tộc đều theo hoàng đế chạy xuống phương Nam. Số ít ở cũng chỉ là thế gia hạng bét hoặc tầng lớp thứ dân. Mà tìm mưu sĩ, quân sư thì chắc chắn tìm chữ. Dân thường mấy ai chữ , nên thể lựa chọn ngay lập tức loại bỏ đến chín phần mười.
Ban đầu Giản Kiều còn dựa theo danh sách do sĩ nhân trong thành cung cấp để hỏi từng ít còn mời uống chén . Về tin tức Trấn Bắc Vương tự tay g.i.ế.c mưu sĩ đến đầu quân truyền ngoài thì từ chối còn nhiều hơn muối từng ăn.
Quận Nhạn Môn , bèn sang quận Đại, quận Trung Sơn. Mấy nơi sát chỉ mất hai ba ngày là hết một lượt.
Không vì những nơi nhỏ, mà bởi vì từ xưa đến nay đây đều là đất lưu đày. Những hoàng t.ử thất sủng, những quan đắc tội quyền quý đều đày ải đến đây.
Chỉ quân Trấn Bắc bọn họ là chê bai, chứ những kẻ khác hễ chút tiền đồ là đều tìm đường chuyển đến các thành lớn khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/tuyet-am-cuu-mau.html.]
Tục ngữ câu "con chê cha khó, ch.ó chê..." khụ, so sánh lắm, nhưng đại khái đạo lý là . Quân Trấn Bắc khởi nghiệp từ đây, Giản Kiều cũng lớn lên ở Nhạn Môn Quan nên vẫn hy vọng nơi ngày càng hơn.
Chính vì thế Giản Kiều thực sự để tâm việc , chứ coi việc chiêu mộ nhân tài là nhiệm vụ phiền phức mà Cao Tuân Chi giao phó. Hắn còn đích đến thành Bình Dương tòa thành cổ khá gần địa bàn của họ và từng sản sinh ít dòng dõi thế gia.
Và ... chẳng đó nữa.
Phàm là đến chiến tích lẫy lừng của Trấn Bắc Vương đều gặp . Sau khi dán cáo thị, cả ngày chỉ ba đến đầu quân: một sở trường nấu ăn, một kẻ mày chuột mắt dơi là từng làm chuyện mờ ám, còn một kẻ khiến cảm thán "rừng lớn lắm chim, loại nào cũng ".
Sao thể chuẩn xác đến thế, trật một điều nào dính trọn cả sáu điều cấm kỵ. Cho đến tận bây giờ khi trời tối mịt Giản Kiều nhớ Tiêu Dung mà vẫn còn cảm thán thôi.
Dẫn kẻ đến mặt đại vương khéo lập kỷ lục g.i.ế.c nhanh nhất của ngài , hoặc phá vỡ giới hạn chịu đựng của ngài mất. Bình thường đại vương thích hành hạ khác, gặp Tiêu Dung phá lệ thì .
Thôi, duyên phận. Hy vọng Tiêu Dung hiểu rằng giữ là cho . Hắn đang làm việc thiện tích đức đấy chứ!
Lắc đầu xua hình ảnh khuôn mặt dễ gây ô nhiễm tinh thần của Tiêu Dung, Giản Kiều tiếp tục đau đầu suy nghĩ xem còn thể nữa.
lúc một lính canh cầm bức thư A Thụ gửi đến bước .
"Tướng quân, đây là đồ vật do tên Tiêu Dung hôm nay sai gửi tới. Hắn còn nhắn là tướng quân nhất định lui hết xung quanh mới xem."
Giản Kiều nghi hoặc nhận lấy. Ban đầu định mở xem luôn, nhưng nghĩ thà tin là còn hơn bèn phòng trong mới mở xem kỹ.
Vừa thấy nét chữ, khóe miệng Giản Kiều giật giật. Chữ chẳng khá hơn hồi mới tập là bao.
Tên thật sự là sĩ nhân á?
May mà Tiêu Dung ở đây. Nếu y ở đây chắc chắn sẽ mỉa mai một câu: "Biết đủ , chữ phồn thể là giỏi lắm . Ta mà chữ giản thể thì đám võ biền các ngươi còn đoán già đoán non chán."
Dù thì chữ của Tiêu Dung cũng dễ nhận . Giản Kiều nhẩm một lượt bật dậy như lò xo.
Bởi vì đó : "Dương Đông kích Tây, điệu hổ ly sơn, quân trung hữu bạn, Trường An chi nạn." (Dương Đông kích Tây, điệu hổ ly sơn, trong quân phản, nạn tại Trường An).
Giản Kiều trình độ văn hóa cao, nhưng dù cũng là một trong tứ đại bộ tướng trướng Khuất Vân Diệt, độ nhạy bén về quân sự của vẫn đáng nể.
Sau khi Ích Châu xảy bạo loạn, đại vương lập tức từ bỏ việc truy kích quân Hung Nô, chuyển hướng tiến sâu vùng đất Ích Châu. Năm ngoái đại vương mới đ.á.n.h chiếm Ích Châu nơi đó là thành trì xa Nhạn Môn Quan nhất. Quân Trấn Bắc vốn giỏi cai trị đối với vùng đất xa xôi đó càng là lực bất tòng tâm.
khi , để chấn nhiếp các tộc dị lai đại vương gần như tắm m.á.u nơi đó một . Khi mới tin Ích Châu loạn Giản Kiều còn tưởng là đám dị tộc báo thù.
Sau là do tầng lớp thứ dân dẫn đầu nông dân khởi nghĩa Giản Kiều mới tạm yên tâm.
Khởi nghĩa là chuyện thường tình, nông dân cũng dễ đối phó. Ngược , đám dị tộc dã tính quá mạnh sợ c.h.é.m g.i.ế.c mới là thứ khiến đau đầu.
nếu... đây chỉ là bề nổi, còn kẻ thực sự nấp lưng là đám Hồ , chúng làm để dụ đại vương .
Ích Châu sâu trong nội địa, đại vương dù biến về cũng kịp nữa. Người Hồ nắm hành tung của đại vương, xem câu thứ ba "trong quân phản" là b.ắ.n tên đích. Chắc chắn kẻ phát hiện đại vương dẫn hai vạn binh mã tách khỏi đại quân thời cơ chín muồi nên mới báo cho Hồ .
Còn cụ thể là tộc Hồ nào... cũng dễ suy đoán. Hiện nay kẻ thực lực ngang ngửa với quân Trấn Bắc, luôn dòm ngó Trung Nguyên cơ hội vòng qua Nhạn Môn Quan, nhập quan từ đường khác và đ.á.n.h thẳng Trường An chỉ thể là Tiên Ti.
Giản Kiều giận sôi máu. Lại là bọn Tiên Ti!
Hắn hành động ngay lập tức, cũng để cơn giận làm mờ mắt mà tin ngay tin tình báo của Tiêu Dung. Hắn giả vờ như chuyện gì xảy , ngoài tìm một trinh sát đáng tin cậy lệnh cho đó phi ngựa nhanh nhất đến Lương Châu. Nếu Tiên Ti thực sự quan chắc chắn sẽ phát hiện.
Quân Trấn Bắc đáng sợ, nhưng Trấn Bắc Vương còn đáng sợ hơn. Người Tiên Ti sở dĩ một vòng lớn như , dụ Trấn Bắc Vương mới hành động chứng tỏ chúng kiêng dè Khuất Vân Diệt đến mức nào. Trước khi Khuất Vân Diệt thực sự tiến sâu nội địa chúng chắc chắn dám ló mặt .
Nói cách khác, lúc chúng chắc cũng mới hành động lâu. Chỉ cần trinh sát nhanh về nhanh thì vẫn còn kịp.
Đêm đó Giản Kiều dám chợp mắt. Hắn phái trinh sát lúc đến giờ tý, đến khi trời hửng sáng đưa tin trở .
Tất nhiên là trinh sát , vẫn đang đường về nhưng dùng tín hiệu đặc biệt trong quân để truyền tin về .
Nghe tin một toán binh mã lớn đang di chuyển ở vùng Lương Châu, Giản Kiều bật dậy.
Hắn chuẩn sẵn sàng từ , sai binh gửi mấy bức thư, phi ngựa hết tốc lực đến quận Nhạn Môn.
Đại quân đều đóng ở đó, còn trong tay chỉ năm vạn , gọi thêm viện binh cùng mới .
Bên loạn cào cào, còn Tiêu Dung trong khách điếm vẫn đang ngủ say sưa.
Mãi đến khi mặt trời lên cao ba sào y mới chịu dậy. Ngáp một cái, vươn vai một cái, vươn xong y bỗng thấy sai sai.
Ơ kìa, hôm nay ngợm sảng khoái, nhẹ nhõm như chim én thế ?
Cơ thể còn nặng nề, cảm giác hư nhược lúc lúc cũng biến mất.
Y vội vàng nhảy xuống soi gương. Chính trong gương cũng còn xanh xao vàng vọt nữa.
Trời đất ơi còn chuyện thế ?!
Tiêu Dung sướng rơn, y tưởng là tin tình báo gửi tác dụng. Trong lịch sử, Tiên Ti đ.á.n.h lén tuy thực sự tiến Trường An kiểm soát các yếu điểm nhưng chúng đốt phá, cướp bóc dọc vùng Hà Châu, Tần Châu, hại c.h.ế.t bao dân lành. Hơn nữa vì đây đều là vùng đất quyền cai trị của Trấn Bắc Vương, nên dân chúng tự nhiên trút giận lên đầu Khuất Vân Diệt.
Cộng thêm kẻ kích động, Khuất Vân Diệt trong nháy mắt từ đại hùng trong lòng dân chúng biến thành con gấu ch.ó to xác.
Tiêu Dung nhịn ngửa mặt lên trời lớn. Thấy Khuất Vân Diệt, cuối cùng cũng ông đây lợi hại thế nào chứ.
Thế nhưng lúc Khuất Vân Diệt vẫn nhận tin báo của Giản Kiều.
Bản cũng tiếp tục tiến về Ích Châu. Sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ, đột ngột đầu ngựa thúc ngựa phi nước đại với tốc độ nhanh hơn để trở thành An Định.
Thuộc hạ phía hiểu đổi ý chỉ đành cắm đầu đuổi theo.
Lẽ sẽ chạm trán đám Tiên Ti lén lút bên ngoài thành An Định và nổ một trận đại chiến. khi đến nơi đại chiến nổ .
Và còn là sáu vạn kỵ binh Tiên Ti đấu với hai vạn bộ binh của nữa, mà là sáu vạn kỵ binh Tiên Ti đấu với năm vạn kỵ binh Trấn Bắc cùng bảy vạn bộ binh.
Người Tiên Ti thực đ.á.n.h trận giỏi, nếu thì năm xưa chẳng đ.á.n.h cho Bắc Ung cha gọi , suýt chút nữa diệt vong trong tay chúng. đám phế vật nhà Ung so với quân Trấn Bắc.
Trong trường hợp một chọi một, Tiên Ti cũng chẳng ăn quân Trấn Bắc, huống hồ bây giờ là một chọi hai. Mà Khuất Vân Diệt đến, sĩ khí quân lính tăng gấp bội khi thấy đại vương sức chiến đấu bùng nổ thành một chọi bốn.
Giờ thì đám Tiên Ti đ.á.n.h lén cũng nếm mùi thế nào là đ.á.n.h cho cha gọi .
Người Tiên Ti đê hèn, thấy đ.á.n.h liền định công thành, xông thành An Định đốt phá, cướp một mẻ chạy. Nếu mười hai vạn đại quân chỉ Khuất Vân Diệt e là khó mà cản nổi chúng thật.
, ai bảo ở đây mười hai vạn đại quân cơ chứ.
Chỉ trong một ngày quân Tiên Ti đ.á.n.h cho tơi bời, vứt mũ cởi giáp mà chạy. Tin tức tình báo sai lệch, bọn chúng định đ.á.n.h lén chứ để t.ử chiến, thấy tình thế bất là rút lui ngay lập tức. Khuất Vân Diệt dẫn đầu liên tục thúc con chiến mã . Bình thường dùng đao nhưng trận dùng mâu. Cây mâu chuyên dụng của tên là Tuyết Ẩm Cừu Mâu, lưỡi mâu sắc bén, thổi lông tóc qua là đứt, đó ba ngạnh, cả cây mâu nặng tới bốn mươi cân chỉ Khuất Vân Diệt mới thể múa nó nhẹ như .
Mỗi vung mâu là lấy mạng ít nhất ba tên địch.
Tiên Ti là kẻ thù đội trời chung của Khuất Vân Diệt, cũng là kẻ thù đội trời chung của quân Trấn Bắc. Gặp Tiên Ti g.i.ế.c tha.
Đuổi theo ròng rã hơn một trăm dặm, Khuất Vân Diệt g.i.ế.c đến đỏ cả mắt mới dần bình tĩnh . May mà ngựa của đủ khỏe, nếu thì sớm mệt đến hộc m.á.u .
Trở về đại quân, Khuất Vân Diệt mới nhớ hỏi tại đại quân đến nhanh hơn .
Lúc đó đột ngột cũng chắc đoán đúng , chỉ định về thăm dò thực hư thôi. Ai mà tài thế, dám khẳng định bên xảy chuyện, còn dốc hẳn một phần ba binh lực Nhạn Môn Quan mang .
Giản Kiều về , trả lời câu hỏi của là một thuộc hạ khác cũng là bạn từ thuở nhỏ của .
"Giản tướng quân nhận tin tình báo, đó phái trinh sát đến Lương Châu thám thính, mới phát hiện tung tích Tiên Ti. Thần cho gửi thư báo cho đại vương, ngờ đại vương về nhanh thế e là lướt qua đưa thư ."
Người đang tên là Nguyên Bách Phúc, cái tên hỉ hả, cũng vẻ hiền lành khác hẳn với các tướng lĩnh khác.
Khuất Vân Diệt ghét những tướng mạo xinh . Nguyên Bách Phúc tính là quá , nhưng quả thực nét tươi tắn, sáng sủa. May mà và Khuất Vân Diệt giao tình nên mới thể ở lâu dài trướng .
Khuất Vân Diệt "ồ" một tiếng hỏi: "Giản Kiều ?"
Nguyên Bách Phúc : "Bảo là về Bình Dương, làm một việc gấp như lửa cháy đến nơi ."
Trên đầu Khuất Vân Diệt hiện lên một dấu hỏi chấm to đùng. Có việc gì gấp hơn cả việc tính quân công ?
Nghĩ mãi , dù cũng , lắc đầu ném Tuyết Ẩm Cừu Mâu cho một tên lính nhỏ trướng nghỉ ngơi.
Đuổi g.i.ế.c hai trăm dặm mệt, cũng chẳng định Ích Châu nữa, tiện thể Nguyên Bách Phúc ở đây phái là .
Lại qua một ngày nữa, Giản tướng quân với bộ râu ria xồm xoàm cuối cùng cũng về tới Bình Dương.
Hắn hộc tốc chạy đến khách điếm Tiêu Dung đang ở, vô cùng kích động hét lớn lên lầu: "Tiên sinh! Tiêu , xin tha thứ cho tại hạ mắt như mù! Tiên sinh đại tài, đại tài a!!!"
Trong phòng, Tiêu Dung bưng chén , ung dung nhấp một ngụm, coi như điếc còn dặn dò A Thụ: "Cho thêm ít táo đỏ ."
A Thụ: "……"
Cậu lặng lẽ bỏ thêm một nắm táo đỏ ấm đang sôi sùng sục bếp lò phía .
Tiếng ồn bên ngoài quả thực lớn, hơn nữa vì ai mở cửa A Thụ giọng vị tướng quân như sắp đến nơi , nhịn hỏi: "Lang chủ, mở cửa cho ngài ạ?"
Tiêu Dung mỉm , trả lời với vẻ vô cùng thù dai: "Cứ mở đấy, cho leo cây."