Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chuyện hoang đường
Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:44:05
Lượt xem: 26
Chương 1: Chuyện hoang đường
Năm Thánh Đức thứ sáu, cờ Xi Vưu xuất hiện ở phương Bắc, Tuế Tinh ở hướng Đông.
Nạn binh đao nổi lên, tướng quân t.ử trận, đất đại hỏa, T.ử Vi sắp dời ngôi.*
Bên ngoài thành Bình Dương, dòng thành đang chậm rãi nhích từng chút một.
Một chiếc xe lừa tới, dừng ở cuối hàng.
Phát hiện xe lừa chậm , từ trong thùng xe đơn sơ phía một cái đầu thiếu niên tóc tai bù xù thò . Thiếu niên chừng mười bốn, mười lăm tuổi qua là ăn mặc kiểu hầu.
Thấy đến cổng thành, vội vàng chui tọt trong vui vẻ với còn trong xe: "Lang chủ, chúng tới , tới Bình Dương !"
Thời nay quý nhân ngoài thường xe ngựa, xe trâu. Chỉ phú thương bình thường và dân thường mới xe lừa. Xe lừa thùng xe chỉnh, đôi khi đến cái mái che đầu cũng chẳng . Thế nên xung quanh đều tò mò trong.
Vừa một cái, bọn họ liền ngây như phỗng, chân bước nổi nữa.
Chỉ thấy trong thùng xe, một vị công t.ử dung mạo diễm lệ, mày ngài mắt phượng tinh tế tựa trích tiên đang tựa vách xe. Gương mặt y trắng bệch, thở mong manh trông như đang mang bệnh.
Những kẻ bộ thành cơ bản đều là thường dân một chữ bẻ đôi . Họ cũng chẳng nghĩ từ ngữ hoa mỹ nào, chỉ thể thốt lên lời khen ngợi chân thành và nguyên thủy nhất trong lòng. Đẹp quá mất!
Lúc , vị công t.ử đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt. Hàng mi đen nhánh khẽ rung lên để lộ đôi mắt trong veo, điềm tĩnh.
Có chút lạnh lùng, nhưng mà thể tha thứ . Vì y thật sự quá .
Y tỏ ý cử động, gã hầu bên cạnh lập tức đưa tay đỡ dậy. Kết quả vẫn tránh chỉ nhúc nhích một chút y kìm mà ho khan. Tiếng ho như mang theo bệnh khí nhập cơ thể, mà thắt cả ruột gan.
Đây là cái thời đại mà chỉ cần sốt nhẹ thôi cũng thể lấy mạng , đám đông xung quanh chuyển từ kinh ngạc sang xót xa.
Nhìn rõ tấm biển treo cổng thành rêu phong phía xa quả thực ba chữ quận Bình Dương, Tiêu Dung mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Suốt dọc đường y chẳng dám ngơi nghỉ, cứ thế lê cái thể rách nát như chiếc bễ hỏng mà liều mạng gấp rút lên đường. Cũng may ông trời phụ lòng, cuối cùng y cũng tới nơi .
Tâm trạng y chút kích động. Dẫu chuyến y quá vất vả , còn thành mà lòng nóng như lửa đốt.
Y quanh bốn phía, tìm một bà lão trông vẻ dễ chuyện nhất, đó một tay vịn thành xe, cất tiếng hỏi: "Lão nhân gia, Trấn Bắc Vương đang đóng quân ở ngoài thành Bình Dương là ở trong thành?"
Tiêu Dung cảm thấy cứ tìm đại một mà hỏi là . Danh tiếng Trấn Bắc Vương lớn như , thì hầu như ai ai cũng . Nếu Trấn Bắc Vương đang ở cùng đại quân thì y cũng chẳng cần xếp hàng thành làm gì.
Bà lão quả nhiên làm y thất vọng, bà chính xác Trấn Bắc Vương đang ở .
Không ngờ nhân vật tựa như tiên nhân thế bắt chuyện với , bà lão mừng sợ: "Trấn... Trấn Bắc Vương? Ngài dẫn theo Trấn Bắc quân từ mấy hôm mà. Nghe là đ.á.n.h Ô Tôn ."
Bà lão dối. Bà trả lời câu hỏi của Tiêu Dung nhiệt tình. Thế nhưng ngay khi nhận đáp án , nụ mặt Tiêu Dung lập tức đông cứng .
"Đi ?"
"Lại ?"
"Ta từ Tân An đuổi tới Hoài Âm, từ Hoài Âm đuổi tới Lương Châu, từ Lương Châu đuổi tới cái đất Bình Dương c.h.ế.t tiệt . Giờ bà bảo cái gì? Hắn, , , ?!"
"Rốt cuộc là ông trời đang chơi đang chơi đây?! Ta vất vả lặn lội suốt chặng đường dài, ròng rã ba ngàn dặm chứ ít gì! Được , giỏi giỏi giỏi, chứ gì. Bà xem , ? Đông Tây Nam Bắc Trung Phát Bạch, rốt cuộc là hướng nào, bà chứ!"
Bà lão: "…………"
Bà cùng đám đông dân chúng xung quanh đều sợ hãi lùi một bước. Bởi vì Tiêu Dung lúc vùng dậy từ trong xe với vẻ mặt dữ tợn, hai tay bám chặt thành xe, nửa rướn hẳn ngoài. Không ngoa khi rằng bộ dạng của y trông như ăn thịt , mà chỉ ăn một , khi nuốt chửng hai ba mới hả .
Thế nhưng đợi bà lão kịp thốt nửa lời, sắc mặt Tiêu Dung bỗng nhiên cứng đờ. Cảm giác hư nhược quen thuộc tức thì ập đến, giây tiếp theo y trợn trắng mắt ngất lịm .
Gã hầu thấy liền hoảng hốt kêu lên: "Lang chủ!"
Gã vội đỡ Tiêu Dung dậy, còn thấy Tiêu Dung trong cơn mê man vẫn cố gắng trăng trối một câu đầy khó khăn.
"Khuất Vân Diệt, tên cẩu tặc, ... nhất định g.i.ế.c ngươi!"
Người hầu: "……"
Cùng lúc đó, cách thành Bình Dương hai trăm dặm, bên ngoài thành An Định quân Trấn Bắc đang an doanh đóng trại tại đây.
Thông tin bà lão lỏm quả nhiên sai sót. Trấn Bắc Vương dẫn đại quân xuất hành để đ.á.n.h Ô Tôn. Ô Tôn sớm im lặng tiếng . Lần là do Hung Nô tìm cách lấy thể diện. bọn chúng chỉ vài ngàn chẳng làm nên trò trống gì. Chuyện cỏn con vốn cần Trấn Bắc Vương đích mặt. Chỉ là ở thành Bình Dương mấy lời sáo rỗng cũ rích nên mới ngoài đ.á.n.h trận, tiện thể hóng gió cho khuây khỏa.
Ai ngờ chạy đến đây mà vẫn yên .
Tình thế thiên hạ hiện nay vô cùng phức tạp. Nhìn chung chia làm hai nửa, lấy sông Hoài làm ranh giới. Phía Nam do triều Ung coi là chính thống cai trị, gọi là Nam Ung. Phía Bắc suốt mười năm qua Hồ chiếm đóng, các quân phiệt chia cắt mãi đến năm nay mới quân Trấn Bắc với khí thế như chẻ tre chính thức thống nhất. Khuất Vân Diệt là Trấn Bắc Vương, xưng đế cũng chẳng niên hiệu riêng nhưng chính là kẻ thống trị thực sự của vùng đất .
Ngoài còn một thế lực nhỏ lẻ và các bộ tộc man di nhưng đều đáng kể. Hiện giờ ai ai cũng chỉ đến hai : một là tiểu hoàng đế Nam Ung mới lên tám, hai là Khuất Vân Diệt thành danh từ khi còn niên thiếu.
Loạn thế xuất hùng. Anh hùng vang danh thiên hạ hoặc là tự lập làm vua, hoặc là tìm một Bá Nhạc thưởng thức tài năng của .
Vì thế ngày nào cũng tìm đến quân Trấn Bắc, bày tỏ nguyện vọng đầu quân cho Trấn Bắc Vương.
Kẻ đến hôm nay chút danh tiếng, từng làm thái thú Tấn Ninh, là con gái thế gia dòng họ Kinh ở Võ Lăng. Bản gã từng làm mưu sĩ cho ai, nhưng gã cho rằng Trấn Bắc Vương là nhất hùng trong thiên hạ nên đặc biệt đến nương nhờ.
Khuất Vân Diệt cho mời gã . Tuy quá nhiệt tình nhưng cũng chẳng lạnh nhạt, còn sai dâng mời , nể mặt mũi vô cùng. Khi gã thao thao bất tuyệt, Khuất Vân Diệt cũng kiên nhẫn lắng .
Ban đầu mới gã chút căng thẳng. Bởi Khuất Vân Diệt cao tám thước, so với thời cũng mét chín lăm, dung mạo cực kỳ tuấn mỹ nhưng do tắm m.á.u quá nhiều nên che giấu sát khí . Hơn nữa cũng chẳng buồn che giấu. Dáng bệ vệ oai phong, đôi chân dài tách rộng một cách thô lỗ, qua thì vẻ thoải mái vô tình nhưng thực chất mũi chân hướng về phía khách, ngầm chứa ý công kích.
Tựa như giây tiếp theo sẽ bật dậy đả thương .
Ấn tượng ban đầu là thế, nhưng khi thấy cách đối đãi khách khứa chê của Khuất Vân Diệt gã liền yên tâm. Gã nghĩ Khuất Vân Diệt chắc cũng dễ chuyện thôi.
Thế là gã bắt đầu tuôn những lời soạn sẵn trong bụng. Nói hết văn mẫu nụ hiệu của Khuất Vân Diệt, gã nhận sự khích lệ ngầm, bèn tiếp tục trình bày quan điểm về thời cuộc hiện nay. Thấy nụ môi Khuất Vân Diệt ngày càng mở rộng, dường như tán đồng ý kiến của gã cao hứng luôn cả giải pháp mà bản cho là đúng đắn.
Nói đến khô cả cổ, cuối cùng gã cũng dứt lời. Khuất Vân Diệt giơ hai tay lên, vỗ tay : "Tiên sinh kiến giải lắm."
Người đối diện cuối cùng cũng nhận quá trớn, vội cúi đầu khiêm tốn, tìm lời chữa cháy: "Đâu , đại vương chê thì——"
Chữ "" cuối cùng còn kịp thốt , mắt gã lóe lên một tia hàn quang. "Xoẹt" một tiếng, đôi mắt đang ngẩn ngơ của gã cùng cái đầu lăn lốc xuống đất.
Phía đối diện, Khuất Vân Diệt thu hồi trường đao, vẻ mặt vô cảm xuống. Hắn đá văng cái đầu còn nóng hổi lăn đến chân , cầm lấy tấm da bên cạnh bắt đầu chậm rãi lau vết m.á.u lưỡi đao.
Lính canh bên cạnh dám thở mạnh, chỉ lẳng lặng tiến lên mang t.h.i t.h.ể và cái đầu ngoài.
Sau khi lính canh lui , trong trướng chỉ còn một . Vết m.á.u đất và mùi tanh nồng trong khí đối với như chuyện cơm bữa. Hắn chẳng hề bận tâm g.i.ế.c , cũng chẳng quan tâm kẻ đó danh tiếng quan hệ với thế gia đại tộc thế nào. Hắn càng để ý việc kẻ c.h.ế.t trong tay sẽ khiến danh tiếng vốn chẳng gì của bên ngoài càng thêm tệ hại.
Đợi lau sạch đao mới dậy nữa, bước đến bên vũng m.á.u . Nhìn màu đỏ chói mắt, Khuất Vân Diệt hề lấy một chút hối hận, thậm chí còn gằn một tiếng mỉa mai: "Khỉ đội mũ , lũ rắn chuột nhắt quả hổ danh là văn nhân học."
Thành Bình Dương buổi tối.
Đời Tiêu Dung quá nhiều chuyện thể hiểu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuyen-hoang-duong.html.]
Y hiểu rơi cảnh , cũng hiểu cái tên "bố đời" Khuất Vân Diệt giở chứng c.h.ế.t kiểu gì nữa.
Sách lịch sử y từng chi tiết đến thế, làm ghi chép hết Khuất Vân Diệt từng gì, ăn gì . Rõ ràng y thuộc lòng tất cả các sự kiện lớn, mà nào dính chấu cũng là lúc y ngờ tới.
Ví dụ như hiện tại, năm Thánh Đức thứ sáu đây là thời khắc huy hoàng nhất trong cuộc đời Khuất Vân Diệt. Hắn thu phục phương Bắc, đ.á.n.h đuổi Ô Tôn và Hung Nô, ký hiệp ước hòa bình với nước Thiện Thiện, ngay cả kẻ thù đội trời chung là Tiên Ti cũng chỉ như châu chấu mùa thu chẳng nhảy nhót mấy ngày nữa.
Hắn là đại hùng xứng đáng với danh xưng, nhận thứ hai thì ai dám nhận thứ nhất.
Những bi kịch và xui xẻo hề xảy . Theo lý thuyết lúc sống sung sướng nhất, khí vận mạnh nhất, còn dở chứng hành hạ khác thế ?
Tiêu Dung nghĩ mãi thông. Y hiểu tại Khuất Vân Diệt ngày nào cũng tự ngược đãi bản , cũng hiểu hệ thống rốt cuộc mắt kiểu gì mà bảo y là khả năng đổi vận mệnh của Khuất Vân Diệt nhất.
Chẳng lẽ chỉ vì y nhiều sách lịch sử? Biết thế y chẳng sử sách làm gì, thà xem phim hoạt hình còn hơn!
Tiêu Dung giường với vẻ mặt chán đời. Một lúc cửa mở, hầu của y trai trẻ tên A Thụ quan tâm bưng cơm : "Lang chủ, dùng chút cơm ạ. Em ngoài hỏi thăm Trấn Bắc Vương mới vài ngày thôi, chúng đuổi nhanh một chút vẫn kịp đấy ạ."
Tiêu Dung: "……" Còn đuổi?!
Cái tên Khuất Vân Diệt kỹ năng sinh tồn bằng , nhưng sức chân thì đúng là cao thủ nhất! Chẳng cưỡi ngựa cưỡi Cân Đẩu Vân nữa. Y chạy hộc m.á.u ở phía mà đuổi mãi kịp, trong khi Khuất Vân Diệt còn mang theo cả đại quân, y chỉ mang theo một đứa nhóc thôi. Đuổi nữa y sợ c.h.ế.t thẳng cẳng giữa đường mất.
Không , thể đuổi theo nữa.
Tiêu Dung sa sầm mặt mày, đau đớn rút kinh nghiệm quyết định đổi chiến lược: "Không, cứ ở đây. Lang chủ nghĩ thông , hàng mang tới tận nơi thì mất giá. Từ hôm nay trở đuổi theo nữa. Ta khiến tự tìm đến , , là đến thỉnh !"
Dù đuổi cũng chẳng kịp, đằng nào cũng suy nhược, thà ở khách điếm mà suy nhược còn hơn. Y tin với kiến thức nhiều hơn một ngàn năm trăm năm y lừa một tên thanh niên cổ đại ngốc nghếch.
A Thụ đối với Tiêu Dung là nhất mực lời, hề ý kiến gì. Còn gã phu xe nhận tiền xong liền rời .
lúc phu xe thường xuyên qua giữa các thành lớn, quen với tiểu nhị của quán . Tiểu nhị lén kéo gã phu xe sang một bên dò hỏi xem Tiêu Dung là ai.
Hắn chẳng ý gì jchỉ là tò mò thôi.
"Vị lang quân tuấn tú thật! Chẳng là công t.ử thế gia nào ? Ta mang nước ngài còn cảm ơn , thật là tổn thọ quá!"
Gã phu xe với vẻ mặt phức tạp: "Cái thằng , đừng quên câu ' thể xem tướng mạo'."
Tiểu nhị ngẩn : "Sao cơ, chẳng lẽ vị lang quân vàng ngọc bên ngoài, thối nát bên trong ?"
Gã phu xe thở dài, quanh bốn phía thấy ai, bèn vẫy tay gọi tiểu nhị gần đó mới trút hết những lời kìm nén suốt dọc đường .
"Đâu chỉ thế! Cả đời từng gặp nào như . Có cái mã đẽ, nhưng tật thì đếm xuể. Thứ nhất, còn đỏng đảnh hơn cả con gái, lau mặt mạnh tay một chút là kêu đau, xe xóc một tí là kêu ca, động một tí là thở dài sườn sượt như thể nợ . Thứ hai, thể yếu nhớt thật sự, ba ngày ngất một , năm ngày ho m.á.u một . Suốt dọc đường cứ nơm nớp lo sợ, sợ c.h.ế.t thì chẳng ai trả tiền xe cho . Thứ ba, tính tình nóng nảy kinh khủng, chẳng chút phong thái quân t.ử nào, giống hệt mấy bà chanh chua ngoài chợ. Thứ tư, chi li tính toán, mua cái gì cũng so đo giá cả ba bốn chỗ, một đồng cũng tính cho rõ, ngươi xem công t.ử nhà nào như thế . Thứ năm, thần thần quỷ quỷ, đường hễ tỉnh dậy là bấm độn, lẩm bẩm một những lời chẳng ai hiểu nổi, chắc là bệnh nhập não hết t.h.u.ố.c chữa. Thứ sáu..."
Tiểu nhị gã kể mà mắt mòng mòng, nhịn nắm lấy tay gã phu xe: "Còn nữa hả!"
Gã phu xe thấy tiểu nhị vẻ mặt suy sụp thì thông cảm. Lúc mới đón Tiêu Dung lên xe gã cũng kích động lắm. Cái cảm giác vỡ mộng gã hiểu quá mà.
Nghĩ đoạn, gã vỗ vai tiểu nhị: "Thực chuyến cũng vất vả lắm . Dù Tiêu công t.ử cũng thật, cái mặt là bao nhiêu tật đều nhịn hết."
Tiểu nhị: "…………"
Lại cùng thời điểm đó, trong doanh trại quân Trấn Bắc từ trong vương trướng văng vẳng tiếng chuyện. Một lúc lâu rèm trướng vén lên, một đàn ông lớn tuổi, mặc áo bào nho sĩ bước .
Ông bất lực thở dài, chậm rãi lắc đầu trở về trướng lớn của .
Trong trướng đợi sẵn.
Giản Kiều thấy ông về lập tức tiến lên hỏi thăm: "Cao thế nào ?"
Cao Tuân Chi thấy tiếng , thần sắc ngẩn ngơ ngẩng đầu lên thấy là Giản Kiều mới dãn cơ mặt : "Là Giản tướng quân . Đại vương , kẻ đó đề nghị ngài nhận tổ quy tông, đồng thời truy phong cho Khuất đại tướng quân nhằm tỏ rõ quyết tâm một lòng hướng về Trung Nguyên để thu phục lòng dân."
Giản Kiều: "……"
Được, tên c.h.ế.t oan.
Đối với các vương khác họ thông thường, làm chẳng vấn đề gì. Dù đây cũng là thời đại Hồ nhiều xâm lược Trung Nguyên, Trung Nguyên hận Hồ đến tận xương tủy. đại vương Khuất Vân Diệt của họ vốn mang hai dòng m.á.u Trung Nguyên và dị tộc. Lời khuyên của kẻ chính là khéo léo bảo Khuất Vân Diệt hãy vứt bỏ một nửa dòng m.á.u của , chỉ tự nhận là Trung Nguyên.
Nếu chỉ thì thôi , đằng mẫu tộc của đại vương theo ngài chinh chiến Nam Bắc, trung thành tận tụy, g.i.ế.c Hồ cũng chẳng kém gì Trung Nguyên. Vứt bỏ dòng m.á.u cũng đồng nghĩa với việc vứt bỏ luôn cả đám .
Đại vương tuyệt đối sẽ bao giờ làm chuyện đó.
Biết lý do bên trong là Giản Kiều thở phào nhẹ nhõm, cũng cho rằng tên đáng c.h.ế.t. Cao Tuân Chi một cái, tâm trạng càng thêm nặng nề.
Ông là văn nhân, ông khác với đám võ biền . Ông thể thấy hậu quả đại vương sẽ gánh chịu khi g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ đó.
Chuyện một khi đồn ngoài e là trong một thời gian dài sẽ chẳng còn sĩ phu nào dám đến đầu quân cho đại vương nữa.
Vì ông tay .
Cao Tuân Chi trầm giọng : "Mưu sĩ bên cạnh đại vương vẫn còn quá ít. Giản tướng quân, mới bàn bạc với đại vương phái ngươi về Nhạn Môn Quan. Về đến nơi, ngươi hãy mặt đại vương tìm kiếm nhân tài thể trọng dụng. Không kể xuất , kể quá khứ, chỉ cần tài thực học chúng đều nhận hết."
Giản Kiều: "……"
Có ... bụng đói ăn quàng ?
Không kể xuất thì còn , chứ kể quá khứ lỡ đối phương từng làm cướp thì chúng cũng nhận ?
Cao Tuân Chi năm nay hơn năm mươi tuổi là bạn của cha Khuất Vân Diệt. Nhiều năm qua ông tận tâm tận lực giúp đỡ quân Trấn Bắc, uy tín trong quân cực cao. Giản Kiều tuy trong lòng thầm lẩm bẩm nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận lời.
Ngay khi chuẩn làm việc , Cao Tuân Chi gọi giật vô cùng nghiêm túc dặn dò.
"Tuy là kể xuất và quá khứ, nhưng sở thích của đại vương chúng vẫn cần kiêng dè một chút."
Giản Kiều vỡ lẽ, liên tục gật đầu. Phải , đại vương của họ là yêu ghét rõ ràng. Nếu tuyển một mà đại vương ghét cay ghét đắng về e là mấy ngày đầu lìa khỏi cổ.
Hắn lập tức thẳng , nghiêm túc hẳn lên: "Cao xin hãy chỉ giáo."
Cao Tuân Chi : "Thứ nhất, đại vương thích nhạy cảm. Dù là nam nhi lẫm liệt thì cũng tuyệt đối ẻo lả, yếu đuối như con gái. Thứ hai, nhất định sức khỏe cường tráng. Đại vương thích xuất chinh, sức khỏe thì làm theo . Hơn nữa đại vương chướng mắt nhất là mấy kẻ ốm yếu như liễu rủ gió, ba bước ho một cái, là thấy đoản mệnh. Thứ ba, tính tình đại vương vốn , mưu sĩ mời về đương nhiên tính tình ôn hòa. Ngươi cũng đấy, đại vương ăn mềm ăn cứng, gặp kẻ cứng đầu thì chắc chắn ngài sẽ rút đao tương kiến ngay. Thứ tư, đại vương ghét cay ghét đắng những kẻ chi li tính toán, trong mắt chỉ vàng bạc tiền tài. Ngươi nhớ kỹ đừng chọn loại như về. Thứ năm, hiện nay Thanh Phong giáo cùng Phật, Đạo hai giáo đang thịnh hành, độ thế thì ít mà kẻ lừa tiền thì nhiều. Loại mở miệng là thần thần quỷ quỷ, tuyệt đối mời. Thứ sáu..."
Giản Kiều: "Cao vẫn còn nữa !"
Cao Tuân Chi im lặng một lát : "Điều cuối cùng, thứ sáu, cũng là điều quan trọng nhất. Xấu bình thường đều nhưng tuyệt đối . Đại vương đặc biệt chán ghét những nam t.ử dung mạo xinh . Ngươi mà rước như thế về đến cả hai cũng phạt lây đấy."
Giản Kiều nhịn liếc về phía vương trướng, nhớ tới tác phong thường ngày của đại vương lặng lẽ gật đầu.
Đợi Giản Kiều , Cao Tuân Chi chắp tay lưng suy tư.
Tuy điều kiện nhiều nhưng ngẫm kỹ thì cũng chẳng khắt khe lắm. Đa đều chẳng dính dáng gì đến mấy điều , còn nếu thật sự kẻ dính hết tất cả...
Ha, đúng là chuyện hoang đường, làm gì như thế đời chứ.