Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 99
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:10:34
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
A Cổ Sắc Gia thoắt cái bật dậy. Bà thất kinh biến sắc Giản Kiều. Mà Giản Kiều khi thấy thần sắc của bà, vội vàng giải thích: "Đại phu đại vương vượt qua thời khắc nguy hiểm nhất . Độc tuy đoạt mạng nhưng làm tổn thương đến kinh mạch. Ý chí cầu sinh của đại vương vô cùng mãnh liệt. Chúng cho ngài uống Diêm Nữ Tham, chỉ cần đại vương tỉnh là sẽ nữa."
Cao Tuân Chi cảm thấy sắp tức c.h.ế.t ở đây : "Cái gì gọi là tỉnh là sẽ . Chẳng lẽ ngài còn thể tỉnh !"
Nguyên Bách Phúc thẳng dậy, an ủi lão: "Đại vương cát nhân tự hữu thiên tướng ( tự trời giúp). Ngài nhất định sẽ tỉnh thôi."
lúc , Tiêu Dung vẫn luôn phản ứng gì đột nhiên buông một câu: "Khuất Vân Diệt là cát nhân gì cho cam."
Nguyên Bách Phúc ngờ y như , sắc mặt vô cùng kinh ngạc. Mà tiếp đó Tiêu Dung thêm một câu: " ngài sẽ tỉnh thôi."
Cao Tuân Chi Tiêu Dung. Sau đó gật gật đầu: " . Ngài sẽ tỉnh . A Dung……"
Tiêu Dung để ý đến lão. Ngược đưa mắt bốn đang quỳ đất: "Tại nào báo cho chuyện ."
Y dọc theo đường đều bám theo lộ tuyến của các dịch trạm. Nếu như thư gửi ngoài, y sớm thấy .
Giản Kiều vấn đề , mím chặt môi giải thích với Tiêu Dung lấy nửa lời.
Mà Nguyên Bách Phúc cái giọng điệu coi như hạ thuộc của y, nhịn nhíu nhíu mày. Sau đó mới cất lời đáp: "Hai ngày đại vương vẫn thoát khỏi tình trạng nguy kịch. Chúng lo sợ sinh thêm biến cố nên mới phong tỏa tin tức ."
Tiêu Dung còn vặn một câu hôm nay thì ? Thế nhưng Cao Tuân Chi đột ngột hỏi : "Phong tỏa? Cái loại tin tức đại vương trọng thương làm mà phong tỏa ?!"
Nguyên Bách Phúc cúi đầu: "Bên phong tỏa . trong quan ải thì giấu ngày nào ngày đó. Chúng thể gánh vác nổi hậu quả nếu như cả hai bên đều xảy chuyện nữa ."
Giản Kiều sắp lo đến phát sốt lên . Hắn nghĩ như ! Hắn gửi thư là vì lý do khác a!
Thế nhưng lý do thể mặt nhiều như . Mà Tiêu Dung xong những lời của Nguyên Bách Phúc. Xem bộ dạng mặc định Giản Kiều và Nguyên Bách Phúc chung một suy nghĩ .
Giản Kiều: "……" Ta oan uổng quá a!
Khuất Vân Diệt thương . Lại còn suýt chút nữa thì mất mạng. Tình hình trong quân động đãng hơn những gì Cao Tuân Chi tưởng tượng nhiều. Cao Tuân Chi hiện tại còn chẳng lo việc thăm Khuất Vân Diệt. Lão cần làm rõ xem trong ba ngày ngắn ngủi rốt cuộc xảy chuyện gì. Mà Tiêu Dung thì mất hứng thú tiếp tục ở chỗ . Y hỏi: "Khuất Vân Diệt đang ở ?"
Đây là thứ hai y gọi thẳng tên của Khuất Vân Diệt mặt . Thế nhưng dường như Cao Tuân Chi và A Cổ Sắc Gia đều cảm thấy vấn đề gì. Những khác cũng . Nguyên Bách Phúc một vòng phát hiện chỉ mỗi Vương Tân Dụng là kinh ngạc giống như .
Mà Giản Kiều dậy. Hắn trầm giọng : "Ở bên . Để dẫn qua đó."
A Cổ Sắc Gia bước lên vài bước: "Ta cũng ."
Đợi đến khi hai bọn họ rời , bên trong quân trướng nhất thời chìm tĩnh mịch. Nguyên Bách Phúc đang định hỏi Cao Tuân Chi một chuyện thì Cao Tuân Chi hỏi : "Hai bộ thi cốt …… thực sự là Khuất Nhạc và Y Thập Tháp ?"
Nguyên Bách Phúc mím môi. Sau đó mang theo vẻ nặng nề gật đầu một cái.
Bước chân đại trướng của Khuất Vân Diệt. Thứ đầu tiên Tiêu Dung ngửi thấy là mùi than, cùng với mùi t.h.u.ố.c nồng nặc.
Đại trướng vây kín mít lọt một kẽ gió. Hơi nóng bên trong hòa quyện với hai loại mùi , khiến cho Tiêu Dung nhịn cảm thấy ngột ngạt buồn bực trong ngực.
Khuất Vân Diệt chiếc giường ở phía trong, trọng thương vài phen đối diện với cái c.h.ế.t. Thế nhưng dáng vẻ của lúc thoạt vẻ vẫn .
Mũi tên lạnh lùng cắm phập xương quai xanh của . Vừa khéo ngay khe hở giữa các mảnh giáp. Nghe khi Khuất Vân Diệt trúng tên, lập tức tự rút mũi tên đó khỏi da thịt. Móc câu x.é to.ạc da thịt thành từng mảng, đau đớn tột cùng. Thế nhưng vẫn quyết đoán làm như . Bởi vì phát hiện sự bất thường của mũi tên . Đây là đầu tiên thương do trúng tên. là đầu tiên cảm nhận cơn đau bỏng rát đến thế.
Lúc Giản Kiều kể chuyện giọng điệu vô cùng may mắn. Cũng may đại vương quyết đoán. Chính vì độc vật lưu trong cơ thể nhiều cho nên mới thể nhặt một cái mạng.
Thế nhưng cho dù chỉ là một chút độc vật như cũng hại Khuất Vân Diệt suýt chút nữa thì mất mạng . Có thể thấy Tiên Ti bỏ cái vốn liếng lớn đến nhường nào. Bọn chúng nhất định lấy mạng đại vương mới cam tâm.
A Cổ Sắc Gia kiểm tra thương thế của Khuất Vân Diệt một lượt. Bà khẽ lắc đầu: "Mạch tượng vẫn định. Ta mang tới một củ Diêm Nữ Tham nữa đây. Lát nữa sắc thành t.h.u.ố.c đổ miệng cho ."
Giản Kiều sửng sốt một chút. Hắn "ồ" một tiếng. trong lòng thầm nghĩ: A Cổ Sắc Gia từ khi nào bắt mạch . Không bà chỉ dựa việc sờ nắn xương cốt, vạch mí mắt để chẩn bệnh .
Cất hòm t.h.u.ố.c , A Cổ Sắc Gia . Nhìn thấy Tiêu Dung vẫn luôn ở một bên hề tới gần. Bà mím mím môi chẳng nên cái gì. Bèn kiếm chuyện để một câu: "Ta sắc thuốc."
Tiêu Dung bà, đó gật đầu một cái.
A Cổ Sắc Gia , đại trướng liền trở nên yên tĩnh. Giản Kiều nhất thời dám mở miệng. Hắn đang cân nhắc xem nên giải thích thế nào mới thể làm dịu ngọn lửa giận của Tiêu Dung. Đồng thời cũng lén lút dùng khóe mắt quan sát Tiêu Dung. Muốn tâm trạng hiện tại của y . Thế nhưng quan sát khiến Giản Kiều phát hiện một chuyện.
Hắn ngây Tiêu Dung: "Tiêu . Sắc mặt của ngài …"
Sao còn tệ hơn cả đại vương đang trọng thương hôn mê bất tỉnh thế .
Đồng thời, dây thần kinh phản xạ của rốt cuộc cũng thành nhiệm vụ . Giản Kiều nhớ một chuyện nữa: "Không quân báo gửi . Tại Tiêu đột ngột tới đây. Lẽ nào Trần Lưu xảy chuyện gì ?!"
Tiêu Dung buồn để tâm đến . Ngắm Khuất Vân Diệt trông giống như đang ngủ say. Y hỏi Giản Kiều: "Mấy ngày nay ngài vẫn luôn hôn mê bất tỉnh như ?"
Giản Kiều lắc đầu: "Rạng sáng hôm qua mới bắt đầu tỉnh nữa. Loại độc phát tác vô cùng mãnh liệt. Đại vương chịu nhiều đau đớn."
Tiêu Dung: "Vậy . Thật ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-99.html.]
Giản Kiều: "…………"
Một thời gian gặp, Tiêu ngày càng trở nên đáng sợ .
Hắn cảm thấy bản cũng đừng mong giải thích cái gì nữa. Cứ thẳng sự thật . Dù bộ dạng hiện tại của Tiêu Dung phỏng chừng y cũng chẳng nhớ đến chuyện tính sổ với .
Nghĩ như Giản Kiều liền giống như trút hết bầu tâm sự khai bộ: "Lúc đại vương mới trúng tên vẫn còn coi như tỉnh táo. Ngài căn dặn tuyệt đối báo chuyện cho ngài . Ngài nếu ngài bình phục, ngài sẽ đích giải thích với ngài. Nếu như ngài qua khỏi. Vậy thì bảo tạm thời lĩnh quyền chỉ huy Trấn Bắc Quân. Thu thập đội đại quân mấy chục vạn , dẫn theo tất cả rút về Trần Lưu. Kể từ nay về đám chúng sẽ theo mệnh lệnh của Tiêu ."
Tiêu Dung rốt cuộc cũng nâng mí mắt lên. Chính thức liếc một cái. Thế nhưng phản ứng của y khác xa so với tưởng tượng của Giản Kiều: "Giao cho . Sau đó thì ?"
Giản Kiều: "Cho, cho nên hề gửi mật thư . Chuyện thể để cho thứ hai . Mà cũng lo sợ kẻ sẽ giở trò phá đám. Nếu như di nguyện của đại vương, tay với trong lúc ngài đang đường rời khỏi Trần Lưu khi nhận tin tức. Vậy thì lấy mặt mũi mà gặp đại vương nữa."
Tiêu Dung chằm chằm Giản Kiều. Nhìn đến mức trong lòng Giản Kiều cứ thấp thỏm yên. Chốc lát Tiêu Dung đột nhiên nở một nụ . Dáng vẻ lúc y xưa nay vẫn luôn , thể khiến cho xuất gia cũng ngây ngẩn cả . Giản Kiều cũng ngoại lệ. Tâm trí chấn động một cái. Đợi đến khi định thần . Liền thấy Tiêu Dung mang ánh mắt lạnh lẽo như băng . Nói với một câu: "Ra ngoài ."
Giản Kiều: "……"
Tiêu quá kỳ lạ. Lát nữa hỏi Trương Biệt Tri xem chuyện rốt cuộc là mới .
Không còn ai khác nữa, Tiêu Dung rèm trướng Giản Kiều buông xuống. Lát y sang Khuất Vân Diệt đang giường.
Chậm rãi bước tới. Y đến bên cạnh Khuất Vân Diệt xuống. Y chằm chằm những đường nét lạnh lùng cứng rắn khuôn mặt Khuất Vân Diệt. Cứ như thể giây tiếp theo sẽ đưa tay bóp c.h.ế.t .
y làm như thế, y chỉ ngả một chút. Đem hai cánh tay ôm chặt ngực, đó rũ mắt xuống. Che giấu một tia đỏ hồng nơi đáy mắt. ...
Tiêu Dung thể dựa cơ thể của chính để cảm nhận xem Khuất Vân Diệt đang chuyển biến . Thế nên y cũng thể lờ mờ cảm nhận chậm nhất quá hai ngày. Khuất Vân Diệt sẽ tỉnh thôi.
Hai ngày nay y giống hệt như một vị đại chưởng quỹ mặc kệ sự đời. Mọi chuyện bên ngoài y chẳng quan tâm, chỉ lì trong đại trướng chằm chằm Khuất Vân Diệt. Nói thật thì cái bộ dạng của y còn hơn gấp vạn so với cái tên Tiêu Dung ngừng nghỉ hối hả đuổi đường . Ít nhất thì Trương Biệt Tri mang cơm tới y đều sẽ ăn. Lúc buồn ngủ y cũng sẽ xuống bên cạnh Khuất Vân Diệt ngủ một lát. Cao Tuân Chi cảm thấy một Tiêu Dung như quả thực là một đứa trẻ ngoan ngoãn nhất trần đời. Lão mới chẳng thèm quấy rầy y. Cứ để y duy trì cái trạng thái .
Hai ngày Tiêu Dung đang đờ đẫn giường. Giống như dự cảm điều gì. Y đột nhiên ngẩng đầu lên. Mà Khuất Vân Diệt mấy ngày nay vẫn luôn im bất động, cứ như mà chậm rãi mở mắt .
Không hề cử động ngón tay. Cũng chẳng hề tiếng thì thầm khẽ khàng nào. Hắn cứ bình thản mở mắt như . Thậm chí còn chẳng hề lộ thần sắc mờ mịt nào.
Tiêu Dung . Hắn cũng Tiêu Dung.
Khí sắc của hai bọn họ một kẻ so với một kẻ còn tệ hại hơn. Khỏi cần trang điểm cũng thể trực tiếp đóng vai dân tị nạn luôn . Trước Tiêu Dung sẽ bao giờ cho phép khác thấy dáng vẻ nhếch nhác t.h.ả.m hại của . hiện tại y chẳng buồn bận tâm nữa .
Lặng lẽ chạm mắt . Lặng lẽ dây dưa. Không qua bao lâu Tiêu Dung cụp mắt xuống .
Y dậy. Muốn rời khỏi cái đại trướng mà y ở suốt hai ngày .
Mà ngay khoảnh khắc y sắp sửa cất bước rời . Bàn tay đang buông thõng bên hông đột nhiên nắm lấy. Bàn tay của Khuất Vân Diệt lúc khỏe mạnh giống hệt như một cái kìm sắt. ngày hôm nay bàn tay của phù phiếm và vô lực. Tiêu Dung thể cảm nhận đang nỗ lực nắm chặt lấy . Nỗ lực đến mức cổ tay cũng đang run rẩy.
Rốt cuộc cũng là trải qua một trận bạo bệnh. Hơn nữa mấy ngày hề mở miệng chuyện. Giọng của Khuất Vân Diệt khó c.h.ế.t.
"Ta từ Quỷ Môn Quan trở về …… Cho nên ngươi đừng hận ."
Tiêu Dung giống như định tại chỗ. Tựa hồ như câu của Khuất Vân Diệt chạm đến tâm can y. Thế nhưng chỉ chớp mắt đó, y vặn vẹo cổ tay. Nhẹ nhàng dễ dàng thoát khỏi sự kìm kẹp của Khuất Vân Diệt. Y sải bước dài rời khỏi nơi . Một cũng hề ngoái đầu .
Tiêu Dung rời khỏi đại trướng. Vừa vén rèm lên thấy bên ngoài tiếng chuyện cực nhỏ. Người đang chuyện phát giác động tĩnh ở phía . Bọn họ đồng loạt ngoái đầu .
Ngu Thiệu Tiếp và Cao Tuân Chi đang xì xào to nhỏ thương lượng chuyện gì. Nhìn thấy Tiêu Dung bước . Bọn họ để lộ thần sắc kinh ngạc đồng bộ y hệt .
"A Dung?" / "Dung nhi?"
Tiếp đó bọn họ nghĩ tới việc Tiêu Dung trái với lẽ thường bước ngoài mang ý nghĩa gì. Cao Tuân Chi vội vã hỏi: "Đại vương ngài …"
Tiêu Dung đợi lão hỏi xong nhạt nhẽo gật đầu một cái. Đồng thời với lão: "Tỉnh . Thừa tướng mau trong xem . Kẻo bên trong xảy chuyện gì."
Nói xong, y cất bước về một hướng. Cao Tuân Chi sửng sốt một chút. Lại chẳng còn tâm trí để hỏi xem y định . Lão vội vàng vén rèm bước trong xem xét tình hình. Mà Ngu Thiệu Tiếp thì lắc đầu như đ.á.n.h trống bỏi, y rối rắm đại trướng. Lại Tiêu Dung khuất bóng đằng xa. Cuối cùng vẫn là đuổi theo hướng Tiêu Dung. ...
Bên trong vương trướng, Cao Tuân Chi rốt cuộc cũng hiểu tại Tiêu Dung bảo lão mau chóng đây .
Bởi vì Khuất Vân Diệt cái con lừa bướng bỉnh , mà đang giãy giụa xuống giường.
Cứ làm một động tác thở dốc hai cái. Lúc trúng tên, tự nhổ mũi tên . Tướng sĩ tuy thấy thương nhưng nhất thời cách nào tiếp cận . Cuối cùng cũng là tự bản giữa trùng trùng điệp điệp đám kẻ địch đang lao tới hệt như đ.á.n.h thấy mùi m.á.u tanh, x.é to.ạc một lỗ hổng. Thành công trốn thoát khỏi cái c.h.ế.t.
Người Tiên Ti chuẩn từ . Bọn chúng ban hạ t.ử lệnh cho quân của cần cố kỵ bất cứ điều gì. Nhất định bỏ mạng của Khuất Vân Diệt nơi . Do đó tuy vết thương xương quai xanh mới là thứ suýt chút nữa lấy mạng Khuất Vân Diệt. điều nghĩa là chỉ duy nhất một vết thương .
Người Tiên Ti quyết tâm g.i.ế.c . Khuất Vân Diệt lợi hại đến cũng thể nào trở lui hàng ngàn hàng vạn khuôn mặt dữ tợn khát m.á.u .
Mặc dù Tiêu Dung . Khuất Vân Diệt sẽ tỉnh thôi. Thế nhưng một ngày tỉnh Cao Tuân Chi trong lòng một ngày an tâm. Hôm nay thấy một nữa mở mắt, một nữa cử động, cả Cao Tuân Chi trầm mặc trong chốc lát. Lão cảm thấy trái tim của đang từ từ hạ xuống nhưng chạm đất. Chỉ là đang duy trì ở một độ cao đến mức rơi xuống vỡ nát. Cứ đong đưa lơ lửng ở đó mà thôi.
Thu liễm cảm xúc của bản . Cao Tuân Chi mím mím môi, đó bước nhanh đến bên cạnh Khuất Vân Diệt. Lão quát lớn: "Ngài đang làm cái gì ?! Còn mau xuống!"
Khuất Vân Diệt nhíu mày. Hắn Cao Tuân Chi mà là về phía rèm trướng. "Tiêu Dung . Ta tìm y."