Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 98
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:10:32
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Dật sững sờ một chút, vội vàng đuổi theo.
Chớp mắt một cái ở đây chỉ còn Di Cảnh và Trương thị. Bọn họ . Tâm trạng nặng nề đồng thời cũng cảm thấy chút gượng gạo.
Dù thì hai bọn họ gần như là những kẻ xa lạ. Trương thị và Phật t.ử từng với câu nào.
Trầm mặc một lát, Di Cảnh lên tiếng : "Ta gọi tới dọn dẹp tiền sảnh một chút…"
Trương thị sửng sốt, vội vàng : "Không cần cần. Loại chuyện thể làm phiền Phật t.ử . Để làm là . Sau đêm nay, Phật t.ử và Tống sẽ bận rộn nhiều bề . Tiêu và Cao cùng rời . Ngày mai còn sẽ truyền những lời đồn đại ong ve gì nữa đây. Về những chuyện chính sự, chẳng giúp gì. Chút việc quét dọn dọn dẹp cứ giao cho ."
Di Cảnh thấy nàng kiên quyết như . Thêm đó việc riêng rẽ ở đây với Trương thị cũng khiến y cảm thấy vô cùng mất tự nhiên. Thế là y gật đầu xoay rời .
Đứng ngay nơi đầu gió, Trương thị mất tự nhiên cử động thể một chút nhưng cũng lập tức cất bước ngay. Một lúc nàng mới sải bước trở tiền sảnh.
Mới nửa canh giờ nơi còn tràn ngập tiếng vui vẻ. Hiện tại đèn lồng vẫn còn đó, tàn canh thừa thãi vẫn còn đó. Người biến mất còn tăm . Phảng phất như từng xuất hiện bao giờ .
Bàn ghế lộn xộn ngổn ngang. Đó là dấu vết đụng . Những chỗ khác thì ken đặc chật kín, chỉ trống cách cửa gần nhất là dư một mảng lớn. Trương thị chậm rãi bước tới. Nhìn chằm chằm vũng m.á.u đỏ thẫm mặt đất. Nàng tựa như đang làm công tác tư tưởng gì đó . Trầm mặc một hồi lâu, nàng mím chặt khóe môi rút chiếc khăn tay trong tay áo . Cẩn trọng quỳ xuống bên mép vũng m.á.u , khe khẽ lau chùi sàn nhà.
cái mức độ "khe khẽ" đối với nàng ở thời điểm hiện tại tựa hồ chút khó khăn. Bởi vì tay nàng đang run lẩy bẩy. Càng run càng lau sạch . Càng lau sạch nàng càng thể khống chế nổi chính bản .
Phốc một cái, nàng ném chiếc khăn tay vũng máu. Còn bản thì gục mặt hai bàn tay bịt chặt. Không để cho tiếng của lọt ngoài.
Những tiếng nức nở dồn nén ngập tràn đau thương len qua kẽ tay tràn . Người phụ nữ quỳ mặt đất, tấm lưng gầy gò ốm yếu lúc thì rướn lên lúc thì gập xuống. Toàn nàng đều đang run rẩy. Tiếng nức nở vỡ vụn cũng ngày một trở nên dữ dội hơn. Nàng hiểu.
Mọi thứ chẳng đang lên ? Chẳng đổi ? Tại . Tại chuyện vẫn trở thành cái bộ dạng .
Nàng cứ ngỡ Trần Lưu trở thành nhà của nàng . Nàng cứ ngỡ khi đ.á.n.h xong Tiên Ti bọn họ liền thể đoàn tụ . Nàng cứ ngỡ nhanh thôi, nàng sẽ bao giờ nơm nớp lo sợ nữa.
Mỗi một đều đang liều mạng. mạng của mỗi đều chẳng đáng một xu. Cái chuỗi ngày dày vò kiệt quệ , rốt cuộc còn trải qua bao lâu nữa đây. ...
Nàng hề cất tiếng hỏi. Cũng chẳng ai thể trả lời cho nàng. Kẻ chứng kiến sự sụp đổ và oán hận của nàng. Chỉ những ngọn nến lay lắt lặng câm khắp cả căn phòng mà thôi.
Chỉ trong một đêm, nhóm Tiêu Dung đến Thượng Đảng.
Cũng may mà Tiêu Dung từng bảo Khuất Vân Diệt thiết lập mấy cái dịch trạm lâm thời cho nên bọn họ mới thể đổi ngựa một cách nhanh chóng như . Mỗi đến một dịch trạm mới Tiêu Dung ăn uống, nhận ngựa mới là lập tức lên đường. Ba còn căn bản dám phản bác y. Chỉ đành liều mạng bám theo y như .
Ánh mắt của Trương Biệt Tri từng rời khỏi Tiêu Dung một phút giây nào. Bởi vì trạng thái của Tiêu Dung thoạt quá tồi tệ . Ngồi lưng ngựa mà y cứ lảo đảo lắc lư như sắp ngã đến nơi. Trời sáng sắc mặt y càng nhợt nhạt trắng bệch như tờ giấy. Trương Biệt Tri sớm mở miệng khuyên can nhưng dám chọc giận Tiêu Dung, đành đem bộ sự lo lắng đè nén chặt trong lòng.
Cho đến mãi giờ dậu ngày thứ hai, Tiêu Dung ngay cả việc leo lên lưng ngựa cũng trở nên khó khăn vô cùng. Lần đầu tiên leo lên . Y suýt chút nữa ngã lăn đất. A Cổ Sắc Gia nhíu chặt đôi mày, bà kéo Cao Tuân Chi đang bên cạnh vô cùng nghiêm túc với Tiêu Dung: "Ngươi nên nghỉ ngơi ."
Tiêu Dung: "Không cần."
Nói xong, ý thử thêm một nữa. đôi chân mềm nhũn, y căn bản thể vắt chân qua lưng ngựa .
A Cổ Sắc Gia: "Vậy thì ít nhất ngươi cũng ăn một chút gì đó. Cứ tiếp tục như ngươi sẽ c.h.ế.t đấy."
Tiêu Dung hít sâu một . Vịn lưng ngựa để làm thuyên giảm sự khó chịu . Đợi khi thuyên giảm một chút y mới về phía A Cổ Sắc Gia: "Ta sẽ c.h.ế.t."
A Cổ Sắc Gia dùng ánh mắt thể tin nổi y. Bà hiểu kẻ thốt những lời ngạo mạn đến như . Bà sang Cao Tuân Chi lão gì đó. Cao Tuân Chi chỉ giữ im lặng bởi vì lão Tiêu Dung sẽ lời .
Nói thì , nhưng Tiêu Dung như trong lòng lão cũng cảm thấy nỡ. Thế là lão cũng thử lên tiếng khuyên nhủ một câu. Trương Biệt Tri thấy , lập tức hùa theo gia nhập. Tiêu Dung bọn họ làm ồn đến mức phiền não cực độ. Y há miệng định bảo tất cả bọn họ hãy câm miệng , thế nhưng trong cổ họng chợt dâng lên một cỗ ngai ngái ngọt lịm. Y đột nhiên gập rạp xuống. Chốc lát , y đưa tay liền thấy trong lòng bàn tay thêm một vệt đỏ thẫm.
Đây là đầu tiên kể từ lúc bọn họ xuất phát. Đây là thứ năm .
Không còn cái tình trạng nghiêm trọng như đêm qua nữa. Thế nhưng cái việc liên tục nôn m.á.u và lục phủ ngũ tạng như thiêu đốt gần như hành hạ Tiêu Dung đến mức còn hình nữa .
Tuy nhiên ngoại trừ lúc mới tỉnh đêm qua y mất khống chế một chút. Còn thời gian đó y vẫn luôn giữ sự tỉnh táo. Y cố gắng chống đỡ, cố gắng bảo trì sự bình tĩnh. Y khóa chặt cái van xả của việc lớn tiếng gào thét, phát tiết trong lòng. Thế nhưng y cảm giác sắp sửa khóa nổi nữa .
Tiêu Dung chớp mắt chằm chằm vết đỏ thẫm đó. A Cổ Sắc Gia lo lắng đến mức c.h.ế.t sống nhưng chẳng cách nào cả. Bà đột ngột , lục lọi đồ đạc trong hòm t.h.u.ố.c của . Tiêu Dung cho phép bà dùng Diêm Nữ Tham. Thế nhưng bà còn mang theo nhiều loại bột t.h.u.ố.c tác dụng điếu mệnh (kéo dài mạng sống). Mỗi một Tiêu Dung tái phát, bà đều sẽ pha cho y một cốc. Tránh để cho y thực sự chống đỡ nổi.
Trương Biệt Tri đờ đẫn tại chỗ, suốt dọc đường đều mang cái bộ dạng . Cả giống như chậm mất nửa nhịp . Cao Tuân Chi bảo trong dịch trạm lấy nước nóng. Lâu thật lâu . Trương Biệt Tri mới xoay rời .
Đợi bọn họ đều khỏi, Cao Tuân Chi mới bước tới bên cạnh Tiêu Dung. Lão khẽ giọng : "Ngươi rõ cho dù ngươi dốc lực chạy tới đó với tốc độ nhanh nhất. Mọi chuyện cũng còn kịp nữa ."
Bên đó cũng Diêm Nữ Tham. Bên đó cũng đại phu của tộc Bố Đặc Ô. Bên đó cái gì cũng thiếu.
Cho nên cho dù Tiêu Dung tới kịp thì cũng chẳng thể nào làm đổi cái kết cục định sẵn. Là , là sống c.h.ế.t đều còn trong tầm kiểm soát của y nữa .
Tiêu Dung từ đầu tới cuối vẫn luôn cúi đầu. Y nắm chặt lấy bàn tay nhuốm m.á.u , chẳng hề đáp lời Cao Tuân Chi lấy nửa chữ. Cao Tuân Chi tưởng y căn bản chẳng lọt lỗ tai câu nào. Trầm mặc một lát, lão cũng đầu sang hướng khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-98.html.]
Mà đúng lúc , Cao Tuân Chi thấy Tiêu Dung cực kỳ cực kỳ khẽ một câu: "Ta chịu đựng nổi nữa ."
Cao Tuân Chi kinh ngạc . Tiêu Dung vẫn giữ nguyên tư thế đó. Cao Tuân Chi rõ thần sắc của y nhưng thấy hai giọt chất lỏng rơi xuống bàn tay đang nắm chặt của y. Nương theo kẽ hở chảy lòng bàn tay hòa quyện cùng với những vệt m.á.u tươi .
"Ta mà …… ngốc nghếch đến thế. Ta mà tin lời của ngài ."
"Ta tin . ngài một cách nghiêm túc đến thế cho nên rốt cuộc vẫn là tin. Ta cứ tưởng ngài thực sự thể làm ."
Lại thêm vài giọt chất lỏng rơi xuống với tốc độ chóng mặt. Tiêu Dung đột nhiên ngậm miệng , bàn tay siết chặt đến mức tái nhợt. Tựa hồ như một bàn tay vô hình nào đó dùng một sức lực cường ngạnh chầm chậm tách , đó liền buông thõng xuống bên hông Tiêu Dung. Máu tươi trong lòng bàn tay hòa lẫn cùng nước mắt thuận theo kẽ ngón tay của Tiêu Dung nhỏ giọt xuống đất. Tiêu Dung xoay , cất bước về phía dịch trạm. Mà ngay lúc y rời khỏi vị trí bên cạnh Cao Tuân Chi. Cao Tuân Chi thấy y cực kỳ cực kỳ khẽ lẩm bẩm một câu.
"Ta thực sự chịu đựng nổi nữa ."
Cao Tuân Chi dõi mắt về phía phương hướng của thành Thịnh Nhạc. Đột nhiên phát hiện một chuyện.
Hóa sự gia tăng của tuổi tác căn bản chẳng thể nào pha loãng nỗi đau đớn trong tâm khảm. Hai mươi tuổi lão gánh chịu nổi. Năm mươi tuổi lão đồng dạng cũng chẳng gánh chịu nổi. …………
Cũng may nôn m.á.u thứ năm chính là cuối cùng . Lại một ngày một đêm nữa trôi qua, sắc mặt Tiêu Dung dần dần khởi sắc trở . A Cổ Sắc Gia khiếp sợ, cảm thấy an tâm trong lòng ít.
Bà cái thể chất của Tiêu Dung rốt cuộc là xảy chuyện gì. chỉ cần y thể chuyển biến là .
Ngày thường đưa quân báo đều cần tới ba ngày thời gian. Thế nhưng bốn bọn họ mà chỉ mất hai ngày rưỡi chạy tới tận Nhạn Môn Quan. Tướng lĩnh và binh sĩ trấn thủ quan ải đều mang vẻ mặt kinh ngạc. Bọn họ hiểu tại Cao Tuân Chi đột ngột xuất hiện ở chỗ . Cao Tuân Chi hỏi thăm xem trong quân xảy chuyện gì . Đám cũng bày cái điệu bộ chẳng hiểu mô tê gì.
Cao Tuân Chi nhíu nhíu mày. Không tiếp tục phí lời với bọn họ nữa. Nhóm tiếp tục tiến về phương hướng của thành Thịnh Nhạc.
Ngày mười tám tháng tám, một ngày vô cùng cát tường. Ánh nắng buổi ban trưa cũng vô cùng rực rỡ, một thời khắc vô cùng ấm áp. Nhóm Tiêu Dung đến ngoài vòng vây của đại quân. Cao Tuân Chi tiến lên chứng minh phận, còn những khác thì chờ ở phía .
Kể từ cái hôm Tiêu Dung đột ngột chịu ăn đồ ăn. Đám liền còn quá mức lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Tiêu Dung nữa . Y sẽ ăn uống điều độ, cũng sẽ nghỉ ngơi hợp lý nhưng y chuyện nữa.
Cũng là tịt ngòi một lời nào. Nếu đến hỏi y một chuyện, y cũng sẽ đáp một hai câu. Thế nhưng ngoại trừ những việc đó thì chẳng còn gì nữa cả.
Trương Biệt Tri cũng từ cái trạng thái dọa cho phát ngốc lúc ban đầu từ từ bình tĩnh . Hắn hiểu tại Tiêu Dung cứ nhất quyết chạy tới bên làm gì. cảm thấy chạy tới đây cũng . Để đại vương khuyên can Tiêu Dung một chút. Để y mau chóng khôi phục như bình thường .
Thế nhưng một vài điểm thật sự kỳ lạ. Cao Tuân Chi chứng minh phận của bản nhưng ai mời bọn họ lập tức gặp đại vương. Ngược còn an bài bọn họ trong một cái quân trướng trống . Binh sĩ an bài chỗ nghỉ ngơi cho bọn họ bảo bọn họ cứ đợi ở đây một lát. Lát nữa các vị tướng quân sẽ qua đây.
Trong lòng Trương Biệt Tri đột nhiên dâng lên một dự cảm cực kỳ cực kỳ tồi tệ.
Chốc lát Giản Kiều, Vương Tân Dụng, Nguyên Bách Phúc, Công Tôn Nguyên bộ đều tới.
Nói thật thì cho dù đến là Cao Tuân Chi chăng nữa cũng cần thiết làm rầm rộ phô trương đến thế .
Mà bốn mới bước đồng loạt quỳ rạp xuống mặt Cao Tuân Chi. Lần là quỳ một chân mà là thực sự dập cả hai đầu gối xuống mặt đất. Bọn họ đồng thanh : "Ty chức tội đáng muôn c.h.ế.t!"
Trương Biệt Tri kinh ngạc đến mức trố to hai mắt. Còn Tiêu Dung thì với vẻ mặt nhàn nhạt đầu chỗ khác.
Cao Tuân Chi tuy sớm dự liệu . Thế nhưng cái khoảnh khắc thấy bọn họ thốt câu , trái tim lão vẫn hung hăng siết chặt : "Rốt cuộc xảy chuyện gì!"
Giản Kiều ngẩng đầu lên định . Thế nhưng Nguyên Bách Phúc ở bên cạnh mở miệng : "Vào ngày Trọng Thu, đại vương tuyên bố đình chiến một ngày. Muốn khao quân mổ trâu g.i.ế.c dê để thể tướng sĩ thưởng thức một bữa tiệc Trọng Thu, Tiên Ti cũng đồng ý. Thế nhưng đại vương vẫn yên tâm. Lệnh cho ba vạn tướng sĩ canh gác ở tiền tuyến. Đề phòng Tiên Ti giở trò đ.á.n.h úp."
Công Tôn Nguyên tiếp lời Nguyên Bách Phúc. Lão mang giọng điệu bi thống : "Thế nhưng bọn Tiên Ti ti tiện xảo trá. Bọn chúng căn bản ý định đ.á.n.h úp. Mà là mượn danh nghĩa tết Trọng Thu gửi cho đại vương một món quà."
Cao Tuân Chi sửng sốt một chút. Lão lập tức truy hỏi: "Quà gì?"
Công Tôn Nguyên lúc dám mở miệng nữa . Nguyên Bách Phúc và Vương Tân Dụng cũng cúi gằm mặt xuống, dám hé răng nửa lời. Giản Kiều đành bọn họ trả lời: "Là…… là hài cốt của Khuất đại tướng quân."
Đầu óc Cao Tuân Chi ong lên một tiếng. Lão cái bộ dạng ấp úng ngắc ngứ của đám . Ngọn lửa giận trong lòng càng thêm phần ngùn ngụt: "Nói tiếp !!" ...
Khuất Nhạc c.h.ế.t hơn hai mươi năm . Thi thể của ông từ lâu biến thành một đống xương trắng vỡ vụn. Thế nhưng bọn Tiên Ti đào ông lên, đem từng mảnh hài cốt dùng dây xích sắt xâu với . Có chỗ xương cốt đều vỡ vụn, bởi vì trong lúc xâu chuỗi chúng cẩn thận dẫn đến một phần xương cốt nứt gãy.
Sau khi ghép nối thành một bộ xương cốt chỉnh thể rời rạc nữa. Người Tiên Ti lôi chiến lợi phẩm năm xưa , chính là bộ áo giáp của Trấn Bắc Quân. Bọn chúng cho bộ hài cốt của Khuất Nhạc một bộ y phục chỉnh tề. Sau đó mới đóng trong rương. một con ngựa già cưỡi thồ tới. Có thể hình dung khi nhận bộ hài cốt thuộc về ai, Khuất Vân Diệt phẫn nộ đến nhường nào.
Vào đúng lúc , đám Tiên Ti còn thò mặt lên tháp canh. Bọn chúng dùng tiếng Trung Nguyên chĩa xuống Trấn Bắc Quân bên cất tiếng ha hả ngạo nghễ. Bọn chúng bọn chúng ý , là vì để cho Khuất Vân Diệt và phụ của đoàn tụ. Dù thì cũng chẳng còn nhớ rõ dung mạo của phụ trông như thế nào nữa. Ồ , bọn chúng ở đây còn cả mẫu của Khuất Vân Diệt nữa đấy. Có điều y phục của bà quả thực khó tìm. Xem g.i.ế.c thêm vài mụ đàn bà của tộc Bố Đặc Ô mới thể mặc cho bà một bộ y phục thích hợp .
Trương Biệt Tri quả thực dám tin tai : "Bọn chúng điên ?!" Cố tình tự tìm đường c.h.ế.t ?!
Còn Cao Tuân Chi thì tức giận đến mức liên tục: "Kế sách thật sự quá mức âm hiểm độc ác. Cái bẫy rành rành như chính là để dụ đại vương xuất chiến. Tại các ngăn cản ngài !!!"
Vương Tân Dụng: "Thừa tướng bớt giận. Nghe thấy bọn Tiên Ti nh.ụ.c m.ạ Khuất đại tướng quân và tộc trưởng Y Thập Tháp. Toàn quân đều vô cùng phẫn nộ sục sôi. Lúc đó đ.á.n.h !"
Nguyên Bách Phúc gật gật đầu: "Đại vương đích dẫn quân xung phong. Nào ngờ đám đó vô cùng đáng hận. Vậy mà đem bộ xương trắng của Tộc trưởng Y Thập Tháp treo thẳng lên tháp canh. Đại vương g.i.ế.c đến đỏ cả mắt. Dần dần…… liền tách khỏi đại quân."
Giản Kiều râu ria xồm xoàm. Thoạt mấy ngày chợp mắt: "Đám Tiên Ti sớm ngầm bố trí thần tiễn thủ . Người đó từng gặp mặt, chính là nhất dũng sĩ của Nhu Nhiên. Chính là nấp trong bóng tối b.ắ.n lén. Mũi tên đó còn tẩm kịch độc."