Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-04-02 04:48:39
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn càng thêm phần mất hứng: "Thảo nào lang chủ mắng ngươi! Lang chủ nhà gả cho đại vương. Sau ngươi phép ăn hàm hồ như nữa!"

Trương Biệt Tri mất hết cả hứng xua xua tay: "Biết . Đây chẳng qua chỉ là một cách ví von thôi mà. Lẽ nào Tiêu thực sự thể gả cho đại vương chắc. Ta chỉ hai bọn họ vô cùng thiết mà thôi. Chẳng hiểu tại các ngươi cứ nghiêm túc như ."

A Thụ phản bác . nên phản bác thế nào. Cậu ôm khư khư nồi canh xoay . Chĩa thẳng cái ót về phía Trương Biệt Tri.

Trương Biệt Tri hít hít mũi. Ánh mắt cứ vô thức trôi dạt về phía lòng n.g.ự.c của A Thụ. Lát . Hắn lên tiếng hỏi: "Canh gì đấy?"

A Thụ rầu rĩ buồn bực đáp: "Canh gà già hầm táo đỏ."

Trương Biệt Tri: "Cho một ít."

Ngập ngừng một lát. Hắn hỏi: "Có thìa ?"

"……"

A Thụ bắt đầu suy xét tính khả thi của việc hắt trọn vẹn nồi canh lên Trương Biệt Tri.

Có những quan tâm Tiêu Dung một cách rầm rộ ngoài sáng. Cũng những quan tâm y một cách âm thầm trong tối.

Vào lúc đám đang vắt óc nghĩ đủ cách để ép Tiêu Dung ăn thêm một chút. Bức thư của Phật t.ử vượt qua dòng Hoàng Hà . ...

Tuy y rõ với Tiêu Dung về lời dặn dò ban đầu của Khuất Vân Diệt. y bao giờ rằng bản sẽ làm theo lời . Chỉ là y đem bộ tình hình hết trong đó mà thôi. Tỷ như chuyện Tiêu Dung hiểu rõ tại tự nhiên ngất xỉu suốt nửa ngày trời Phật t.ử tuyệt nhiên hề nhắc tới. Y chỉ việc Tiêu Dung chán ăn, ăn ngon miệng và thường xuyên nổi cáu, hỏa khí bốc cao.

Suy tính xem bức thư của khi nào mới tới tay Khuất Vân Diệt. Phật t.ử khẽ buông một tiếng thở dài.

Bất luận là vì sự thái bình của thiên hạ, sự thái bình của vương phủ. Y đều nỗ lực trả giá quá nhiều . ...

Tiêu Dung bên tâm trạng tồi tệ. Khuất Vân Diệt ở bên tâm trạng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Ngày đầu tiên dựa việc gọi trận. Hắn thành công làm suy yếu sự cảnh giác của Tiên Ti đối với Trấn Bắc Quân. Nửa đêm bất ngờ phát động công kích mãnh liệt. Phát hiện Tiên Ti tuy mắc mưu nhưng mắc mưu. Đội quân tinh nhuệ từ đầu tới cuối vẫn luôn đề phòng sự đ.á.n.h úp của Trấn Bắc Quân. Khuất Vân Diệt lao tới, vị đại tướng quân bên lập tức giục ngựa xông . Rõ ràng là căn bản hề chợp mắt.

Trận chiến đ.á.n.h một đêm. Sáng sớm kiểm kê thương vong của hai bên. Phía Khuất Vân Diệt trận c.h.ế.t sáu ngàn . Phía đối diện trận chêt hơn một vạn.

Nhìn bề ngoài thì vẻ Khuất Vân Diệt thắng. viện binh bên phía Trấn Bắc Quân là đám lão nhược bệnh tàn. Dùng để sung quân thì chứ thực sự chiến trường thì hỏng bét. Thế nên Khuất Vân Diệt vẫn là dẫn theo binh mã của chính xung phong hãm trận. Mà phía Tiên Ti thì lấy viện binh làm mộc đỡ đạn. Đội quân tinh nhuệ thực sự gần như chẳng chút tổn thất nào.

Nếu thực sự tính toán chi li thì cái giá trả của cả hai bên gần như ngang ngửa .

Điều khiến cho Khuất Vân Diệt vô cùng phẫn nộ.

Mấy ngày tiếp theo ai khuyên can cũng vô dụng. Hắn dẫn theo binh ngừng xung phong hãm trận rút lui. Mỗi xông trận địa của phe địch, đều tước đoạt mạng sống của hàng trăm kẻ địch. Đợi đến lúc đại bộ đội phía bắt kịp đội hình. Khuất Vân Diệt sẽ rút lui một chút luyến chiến. Đợi đến khi chiến mã hồi phục thể lực tiếp tục một đợt xung phong mới.

Đây chính là lúc đọ xem thể lực và vũ lực của ai cao hơn. Khuất Vân Diệt dựa phương thức để mài mòn sinh lực và sĩ khí của đối phương. Hết tới khác đ.á.n.h tan trận hình của bọn chúng. Đợi đến lúc tốc độ bày binh bố trận của đám chậm , Khuất Vân Diệt sẽ vung tay hiệu về phía . Mà Vương Tân Dụng vẫn luôn dán mắt theo dõi động tĩnh của bọn họ lập tức gầm lên một tiếng giận dữ. Dẫn theo quân của lão nối đuôi tuôn như thác lũ.

Những ngày gần như ngày nào cũng diễn như . Bởi vì thành Thịnh Nhạc ngay thảo nguyên. Hiểm quan thiên nhiên duy nhất của bọn chúng ở phía Nam mà là ở phía Bắc. Vị hoàng đế năm xưa xây dựng nên thành Thịnh Nhạc dường như từng nảy sinh tâm lý đề phòng Trung Nguyên. Bọn chúng chỉ lo lắng những bộ tộc khác ở tít cực Bắc mà thôi.

Sau khi đại quân kéo đến, mắt là một dải cỏ xanh mướt ngút ngàn tầm mắt. Trông cậy địa hình để giành chiến thắng căn bản là chuyện viển vông. Hai bên đều thể thấy nhất cử nhất động của đối phương. Muốn lẩn trốn , . Khuất Vân Diệt chỉ duy nhất một sự lựa chọn đó chính là tiên đ.á.n.h bại đội đại quân mắt . Sau đó mới công thành, xông thẳng hoàng cung của Tiên Ti.

Đã cách nào đ.á.n.h nhanh thắng nhanh. Đương nhiên chỉ thể giằng co ở đây. Mỗi một ngày trôi qua đều là một trận chiến tiêu hao. Thứ tiêu hao chính là lương thảo và mạng . Hai bên thắng thua. Trấn Bắc Quân là bên thắng nhiều hơn cả. Cứ đ.á.n.h theo cái kiểu , sớm muộn gì Tiên Ti cũng sẽ tiêu tùng. Thế nhưng đến lúc đó, Trấn Bắc Quân đồng dạng cũng sẽ nguyên khí đại thương.

Khuất Vân Diệt vốn dĩ dự tính sẽ kết thúc cuộc chiến trong vòng hai tháng. Tháng mười liền khải trở về Trần Lưu. Hiện tại xem năm nay thể đ.á.n.h thành Thịnh Nhạc là chuyện vô cùng gian nan .

Lại một xung phong hãm trận nữa kết thúc. Khuất Vân Diệt vác cái bộ mặt u ám trở về doanh trại. Đám Hạ Đình Chi căn bản dám lượn lờ mặt chỉ sợ đột nhiên bùng nổ, lấy làm bao cát để trút giận.

Lúc sự dũng cảm của Ngu Thiệu Tiếp một nữa hiển lộ. Y là duy nhất dám chạy tới lớn tiếng chất vấn những lúc như thế .

"Đại vương vì cớ gì cứ khăng khăng cố chấp làm theo ý như ! Phía đối diện là trọn vẹn hai mươi vạn binh mã. Lẽ nào đại vương định một tàn sát sạch sẽ bọn chúng ! Đến mức độ thì còn gọi là dũng vũ nữa. Mà là lỗ mãng !"

Khuất Vân Diệt ném cây Tuyết Ẩm Cừu Mâu vẫn còn đang rỏ m.á.u tươi ròng ròng cho bên cạnh. Hắn vẫn thoát khỏi cái trạng thái g.i.ế.c cuồng loạn . Ánh mắt về phía Ngu Thiệu Tiếp cũng tràn ngập lệ khí: "Bổn vương làm gì, từ khi nào đến lượt ngươi chỉ tay năm ngón ."

Ngu Thiệu Tiếp chịu phục. Há miệng định tiếp tục phản bác thế nhưng Ngu Thiệu Thừa đột nhiên kéo mạnh y một cái. Kéo y phía . Đồng thời lấy một bức thư gửi tới từ đó: "Đại vương. Thư từ Trần Lưu, là do Phật t.ử gửi tới."

Khuất Vân Diệt sửng sốt một chút. Mặc kệ m.á.u tay vẫn lau khô. Hắn trực tiếp giật lấy bức thư. Mà trong lúc đang thư. Ngu Thiệu Tiếp bên cạnh bụng ôm đầy một bụng oán khí: "Đệ ngăn cản làm cái gì. Những lời chung quy vẫn chứ. Đám viện binh bận tâm nhưng chúng thì bận tâm. Làm gì cái đạo lý để mặc cho chủ tướng ngày ngày chạy tiền tuyến xung phong như chứ. Nhỡ một ngày xảy chuyện gì may…"

Ngu Thiệu Thừa ép giọng xuống cực thấp: "Đệ . bản tính của đại vương vốn dĩ như . A một mực chỉ trích ngài cũng chẳng chút tác dụng nào ."

Ngu Thiệu Tiếp càng thêm phần oán giận. Y những lời Ngu Thiệu Thừa là đúng. giải quyết chuyện như thế nào. Cặp em cứ rì rầm bàn tán với . Đều đang đau đầu suy nghĩ xem nên khuyên nhủ Khuất Vân Diệt . Mà Khuất Vân Diệt ở bên cứ mãi mãi, xong liền cong khóe môi lên.

Chán ăn, ăn ngon miệng. Hỏa khí bốc cao. Hắn mới bao lâu, Tiêu Dung biến thành cái dạng .

Tuy Phật t.ử hề nguyên do trong thư. Khuất Vân Diệt đây là vì Tiêu Dung nhớ nhung mà là vì Tiêu Dung lo lắng cho . Nhớ nhung chỉ là một loại cảm xúc nông cạn. Bởi vì đối phương nhất định sẽ trở về cho nên mới nhớ nhung. Còn lo lắng mới là một loại tâm tư thâm trầm nặng nề hơn. Cho dù xa cách thật lâu cũng cả, chỉ cần thể bình an trở về là .

Có thể thấy cho dù một một bảo đảm thề thốt. Tiêu Dung vẫn tin những lời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-95.html.]

Haizz. Hắn ngay mà.

thì Tiêu Dung cũng quá hiểu . Y thừa là cái loại tính cách thích dấn nguy hiểm. Khiến cho Tiêu Dung lo lắng đến thế , cảm thấy vô cùng áy náy trong lòng.

Không từ lúc nào cặp em bên ngừng chuyện . Bọn họ đồng loạt mang cái biểu cảm quỷ dị chằm chằm khóe miệng đang nhếch lên của Khuất Vân Diệt. ...Vừa mới g.i.ế.c xong đấy nhé. Thế mà bắt đầu ?

Mà Khuất Vân Diệt thì chậm rãi đem phong thư cất cẩn thận. Hắn chuẩn trong trướng một bộ y phục khác. Bắt gặp ánh mắt của Ngu Thiệu Tiếp, khựng một chút. Giống như chợt nhớ điều gì, lên tiếng với Ngu Thiệu Tiếp: "Tiên sinh lý. Vậy thì ngày mai cứ để Nguyên Bách Phúc và Ngu Thiệu Thừa dẫn quân xung phong. Vừa nãy thái độ của bổn vương . Mong chớ trách."

Ngu Thiệu Tiếp: "……"

Y ngây dại thẳng về phía . Mãi một lúc lâu y mới dùng ánh mắt khó tin sang Ngu Thiệu Thừa: "Phật t.ử cũng công hiệu ?"

Chuyện chẳng chỉ Dung nhi mới làm ??

Cầm bức thư về quân trướng. Việc đầu tiên Khuất Vân Diệt làm là tháo mấy mảnh áo giáp nặng nề nhất xuống. Sau đó "phịch" một tiếng phệt xuống chiếu bắt đầu hì hục hì hục thư cho Tiêu Dung.

Ba ngày , bức thư đến tay Tiêu Dung. Tiêu Dung một trang giấy tràn ngập những câu "ngươi ăn uống cho t.ử tế" mang đậm phong cách Khuất Vân Diệt. Y khẽ híp mắt .

Chẳng thèm vòng vo xàm ngôn lấy một lời. Tiêu Dung xông thẳng tới chỗ của Phật tử, đổ ập xuống đầu y một câu: "Ngươi bán ?"

Phật t.ử liếc tờ giấy thư tay y. Trầm mặc chốc lát, y cất lời: "Nói chính xác thì bán ngươi. Ta chỉ là đang thực thi mệnh lệnh do đại vương ban xuống mà thôi."

Tiêu Dung nghiến răng trèo trẹo. cuối cùng chỉ buông một tiếng hừ lạnh: "Điệp viên hai mang."

Nói xong câu y liền xoay rời . Mà Di Cảnh thì đưa mắt theo bóng lưng của y. Rất lâu y cũng bật một câu: "Cá mè một lứa." ...

Thế nhưng cũng chính kể từ ngày hôm đó. Lượng cơm ăn của Tiêu Dung tựa hồ tăng lên một chút. Tuy mỗi bữa ăn vẫn ít nhưng ít nhất cũng khôi phục cái chế độ một ngày ba bữa . Thấy tình hình như những khác trong yương phủ cũng bớt vài phần lo lắng.

Tiêu Dung cảm thấy bọn họ đang bé xé to. Đó là bởi vì Tiêu Dung vẫn đủ thấu hiểu về cái thời đại . Ở cái thời đại , lượng cơm ăn thể hiện nhiều điều.

Khi y thuật còn phát triển, con luôn luôn mắc bệnh một cách kỳ lạ. Thậm chí còn xuất hiện triệu chứng của bệnh tật chẳng hiểu ngỏm củ tỏi . Mà để phán đoán xem thể của một xuất hiện vấn đề gì . Đầu tiên sắc mặt. Tiếp theo chính là lượng cơm ăn .

Có vô chính là khi lượng cơm đột ngột sụt giảm, thể càng trở nên ốm yếu suy nhược. Cuối cùng từng bước từng bước tiến dần tới cái c.h.ế.t.

Bản Tiêu Dung vốn dĩ là một cơ thể ốm yếu . Cũng khó trách lo lắng cho y một cách đặc biệt đến .

Bây giờ thì . Mọi vẫn lo lắng nhưng còn lo lắng đến cái mức độ đó nữa .

Ngày tháng thoi đưa, chớp mắt tới tết Trung Thu. Lúc bấy giờ tết Trung Thu vẫn gọi là Trung Thu mà gọi là Trọng Thu. bất luận tên gọi là gì đây là ngày mà mặt trăng to nhất sáng nhất trong suốt cả một năm trời. Nó xưa nay vẫn luôn là một trong những ngày lễ mà Trung Nguyên yêu thích nhất.

Trung Thu giai tiết (ngày lễ ) tới. Cho dù đang sống giữa thời kỳ loạn thế bấp bênh, Tiêu Dung cũng thư giãn một chút. Y cho đại bộ phận trong vương phủ và nha môn nghỉ phép. Những nghỉ thì phát cho một ít tiền thưởng và hoa quả. Tranh thủ để tất cả đều vui vẻ hân hoan trong ngày lễ .

Trương Biệt Tri mời Tiêu Dung cùng hai tỷ bọn họ đến phố Bách Bảo dạo chơi. Tiêu Dung cảm thấy nếu chỉ một thì chút thích hợp. Thế là y liền đem theo hai đứa trẻ trong vương phủ là Tiêu Dật và Đan Nhiên cùng . Tống Thước thì cứ nằng nặc đòi chen ngang cùng. Địa Pháp Tăng dẫn theo một tiểu đội nhân mã, chuyên trách bảo vệ sự an của bọn họ.

Chỉ văn kỳ danh, bất kiến kỳ nhân (chỉ danh chứ thấy ). Cho mãi tới ngày hôm nay, Tiêu Dung rốt cuộc cũng diện kiến dung mạo thực sự của Trương thị . Đó là một con gái dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn. Có lẽ vì từ nhỏ tới lớn từng chịu chút khổ sở nhọc nhằn nào nên thoạt vô cùng dịu dàng và điềm tĩnh. Hai đứa trẻ thì còn đỡ. Tiêu Dung và Tống Thước theo bản năng thẳng lên. Sau đó cùng hành lễ với Trương thị.

"Bái kiến Giản phu nhân."

Trương thị cũng là đầu tiên thấy hai bọn họ. Nàng mỉm nhạt. Hơi nhún gối thi lễ: "Thiếp bái kiến Tiêu , Tống ."

Biết sự tồn tại của khiến bọn họ chút tự nhiên. Trương thị bèn tiến lên vài bước, nàng mỉm với Đan Nhiên. Đan Nhiên lập tức mang cái điệu bộ tự quen chạy tới giới thiệu bản .

Mà ở phía Trương thị. Tiêu Dung trầm mặc chốc lát, đột nhiên buông một câu: "Giản Kiều thật là phúc."

Tống Thước mất tự nhiên nhúc nhích chân. Không phục : "Có cái gì to tát . Sau nhất định cưới một còn dịu dàng hơn, còn hào phóng rộng lượng hơn nữa."

Trương Biệt Tri vốn đang mải kiểm kê xem đống đồ mang theo đủ . Nghe , lập tức phát một cái giọng mũi siêu cấp to mang đậm chất âm dương quái khí. Hắn còn cố tình tới mặt Tống Thước, đ.á.n.h giá gã một lượt từ đầu tới chân. Trọng điểm quan sát cái đỉnh đầu của gã.

Sau đó mang theo nụ trào phúng khẽ cong môi. Lại phát một cái giọng mũi âm dương quái khí thứ hai.

Tống Thước: "……"

Tiêu Dung gã, vô cùng săn sóc mà giải thích cho gã: "Có lẽ ngươi hiểu ý gì. Ta thể phiên dịch cho ngươi một chút. Cái tiếng 'hừ' đầu tiên, là đang ngươi con cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. Cái tiếng 'hừ' thứ hai, là đang ây dô, đời con cóc ghẻ lùn tịt đến mức ?"

Tống Thước: "…………" Đều là bọn xa!! ...

Dạo gần đây phố Bách Bảo mới khai trương thêm mấy tửu lâu để tới tiêu khiển giải trí. Cung cấp cả dịch vụ hát xướng và ca múa. Chỉ cần cung cấp cái loại dịch vụ . Tiêu Dung chẳng rảnh mà xen chuyện bọn họ làm cái gì. Nếu múa giỏi, hát thì y cũng bằng lòng vung tiền tới tiêu xài một phen.

hôm nay y mang theo trẻ con. Cũng chẳng ở mấy cái chốn cái hình ảnh thiếu nhi nên xem nào . Thế nên nhóm Tiêu Dung bước đó.

Mọi tiên dạo một vòng quanh các cửa tiệm. Nhân dịp đang sự kiện giảm giá, mỗi đều tự sắm sửa cho vài món đồ yêu thích. Tiêu Dung mua cho Tiêu Dật một bộ văn phòng tứ bảo, mua cho Đan Nhiên một bộ đồ may sẵn. Đan Nhiên xưa nay vẫn luôn mặc trang phục của tộc Bố Đặc Ô. A Cổ Sắc Gia mặc kệ nàng mặc y phục Trung Nguyên , bà bao giờ cho phép Đan Nhiên ăn mặc như . Đơn thuần là vì bọn họ đều cách may đồ. Trấn Bắc Quân và tộc Bố Đặc Ô đều là mới phất lên trong năm nay. Trước bọn họ làm gì tiền để vung tay cho những bộ y phục đắt đỏ đến thế.

Lỉnh kỉnh mua một đống lớn đồ đạc, liền sai hộ vệ theo đem về vương phủ . Ngay đó đoàn liền dẫn quán trọ dùng bữa.

Loading...