Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-04-02 04:47:27
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Huống hồ thực sự thể nào tiếp tục ở bên chỗ Phật t.ử nữa. Hắn lấy hết dũng khí mới dám đến tìm Tiêu Dung. Lần nếu bỏ chẳng chừng một thời gian dài về cũng chẳng dám tới nữa.
thực sự tiếp tục giảng Phật kinh nữa ! ...
Nhìn thấy đến là Triệu Diệu Tổ. Tiêu Dung lập tức điều chỉnh biểu cảm của . Y vẫn luôn cảnh giác với con .
Mà Tống Thước thì quen gì với Triệu Diệu Tổ. Cuộc đối thoại cắt ngang, Tống Thước cụp mắt trở ghế. Ngay cả một ánh mắt cũng chẳng buồn bố thí cho Triệu Diệu Tổ.
Triệu Diệu Tổ cũng chẳng bận tâm. Toàn bộ sự chú ý của đều dồn hết lên Tiêu Dung. Sau khi Tiêu Dung hỏi chuyện gì, Triệu Diệu Tổ hít sâu một đem nguyện vọng của bản .
Nói tóm trong một câu nhảy việc.
Tiêu Dung: "……"
Phật t.ử dạo gần đây thường xuyên ngoài. Hơn nữa đa thời gian đều ở cùng với những trong cửa Phật của bọn họ. Thực bản Phật t.ử vốn dĩ chẳng cần giúp đỡ mà Triệu Diệu Tổ là đến đầu quân cho Trấn Bắc Vương. Cứ bắt bám riết lấy Phật t.ử mãi, quả thực cũng làm .
Tiêu Dung cần sắp xếp ngay mí mắt . Lại thể để tiếp xúc với cơ mật trong vương phủ. Cân nhắc một lát, Tiêu Dung chỉ tay sang Tống Thước ở bên cạnh: "Vậy từ nay về ngươi cứ theo Tống ."
Triệu Diệu Tổ: "……"
Vẫn là làm cái đuôi nhỏ cho khác a.
Thế nhưng lượng công việc mà Tống Thước nhúng tay còn nhiều hơn cả Phật tử, hơn nữa còn quan trọng hơn. Nhìn chung thì Tiêu Dung vẫn là sắp xếp cho một bến đỗ hơn. Triệu Diệu Tổ âm thầm nắm chặt tay, nhất định sẽ nỗ lực thể hiện hơn nữa. Tranh thủ sớm ngày tự lập môn hộ.
Mạc danh kỳ diệu thêm một trợ thủ. Tống Thước uể oải ghế, gã biểu cảm của Tiêu Dung. Sau đó hờ hững "ồ" một tiếng. Quay đầu gã với Triệu Diệu Tổ: "Đến viện của đợi . Không phép chạm bất kỳ một tờ giấy nào mặt đất. Ta vứt ở đó đều là tác dụng cả đấy."
Triệu Diệu Tổ: "…………"
Nơi ở của Phật t.ử chính là một hạt bụi cũng . Lúc bước thậm chí còn khiến nảy sinh một loại cảm giác tội . Xem vị Tống ngược với Phật t.ử .
Triệu Diệu Tổ lẳng lặng rời . Đợi đến khi khuất, Tống Thước mới híp mắt thẳng lên: "Ngươi đề phòng ?"
Nếu tại liên tiếp an bài hai chức quan quân trọng cho . Phong cách làm việc ngày thường của Tiêu Dung như thế . Theo cách của gã, tất cả những thể bước chân vương phủ đều thể tự làm việc.
Tiêu Dung nở một nụ nhạt: "Ta vấn đề nhưng vấn đề ở . Ban đầu an bài đến chỗ Phật t.ử là để Phật t.ử áp chế , quản thúc . Tránh cho gây sóng gió gì. là một con chứ là một món đồ vật. Lâu dần ắt sẽ sinh sự bất mãn đối với loại đãi ngộ . Bịt bằng thông. Hiện tại liền giao cho ngươi ."
Hơi dừng một chút. Thần sắc Tiêu Dung trở nên trầm trọng: "Đừng rút dây động rừng. Làm rõ xem rốt cuộc điểm gì bất thường. Tống Thước. Trần Lưu tuyệt đối thể xảy bất cứ chuyện gì ."
Sống lưng Tống Thước càng thêm thẳng tắp. Gã Tiêu Dung đang vô cùng nghiêm túc. Thế là gã ngoài cửa nhưng bóng dáng của Triệu Diệu Tổ sớm biến mất từ lâu. Dùng góc nghiêng khuôn mặt hướng về phía Tiêu Dung. Tống Thước bình tĩnh gật đầu một cái.
Chốc lát Tống Thước cũng rời . Cuối cùng cũng còn ai nữa. Tiêu Dung mang theo tâm trạng vô cùng sung sướng huýt sáo một tiếng. Vừa lấy bức thư xong , y thầm nghĩ. Triệu Diệu Tổ kẻ mà ngay cả chính bản y cũng thể thấu. Ít nhất cũng đủ khiến cho Tống Thước bận rộn sấp mặt chừng nửa tháng. Nửa tháng tiếp theo đây. Lỗ tai y rốt cuộc cũng thanh tịnh ~ ...
Lỗ tai của Tiêu Dung thì thanh tịnh . lỗ tai của Triệu Diệu Tổ thì chẳng thanh tịnh phút giây nào. Mới là ngày đầu tiên thôi, bắt đầu nhung nhớ vị Phật t.ử tĩnh lặng như nước .
Trời đất quỷ thần ơi…… Tống Thước giống như ngậm miệng . Hơn nữa chủ đề câu chuyện chuyển hướng với tốc độ bàn thờ. Rất nhiều Triệu Diệu Tổ căn bản thể bắt kịp tiết tấu của gã. Đáng sợ hơn nữa là gã mà thường xuyên nhân lúc hỏi đến mức đầu váng mắt hoa đột nhiên đào hố chôn .
"Ta và Phật t.ử ai lợi hại hơn?"
"Thân là thượng quan của ngươi. Ngươi thích Phật t.ử hơn thích hơn?"
"Ngươi cảm thấy Phật t.ử nhược điểm gì ?"
Triệu Diệu Tổ: "…………"
Một ngày trôi qua, Triệu Diệu Tổ hệt như một u hồn vật vờ lết xác về nhà.
Lúc qua giờ giới nghiêm. Ngôi nhà mua ở gần vương phủ chứ gần phố Bách Bảo. Trên đường gần như chẳng còn một bóng . Triệu Diệu Tổ bước qua cổng nhà, việc đầu tiên làm chính là ngủ một giấc kinh thiên động địa.
Thế nhưng tên thư đồng mà mới thuê chạy tới báo. Nói hôm nay đến bái phỏng . Buổi sáng đến một . Buổi tối đến một . vì đều nhà cho nên nọ rời .
Triệu Diệu Tổ nghi hoặc hỏi: "Hắn tên là gì?"
Thư đồng khó xử lắc đầu: "Không ạ. Lang chủ, hỏi nhưng ngài chỉ cần thấy là lập tức sẽ nhớ ngay. Nói xong câu đó thì bỏ luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-93.html.]
Thư đồng sợ Triệu Diệu Tổ sẽ trách mắng nó. Triệu Diệu Tổ chỉ cảm thấy đầu óc mù mịt. Kẻ nào , thần bí như thế. Ngay cả cái tên cũng thèm để .
Đồng thời còn cảm thấy chút vui. Hắn còn là cái tên Triệu Diệu Tổ rảnh rỗi sinh nông nổi của ngày xưa nữa. Hắn bây giờ là Triệu Diệu Tổ bận rộn đến mức thời gian ăn cơm cũng chẳng . Ai rảnh mà chơi trò giải câu đố với chứ. Trước khi ngã vật xuống gối một nữa, dặn dò thư đồng: "Nếu đến nữa thì bảo tới vương phủ tìm . Ta xem xem là kẻ nào mà làm bộ làm tịch như thế."
Nhân tiện cũng để cho vị bạn cũ xem bản hiện tại cũng oai phong lẫm liệt . Lại tiến thêm một bước con đường làm rạng rỡ gia phong ! ...
Thế nhưng điều mà Triệu Diệu Tổ hề chính là sẽ bao giờ xuất hiện nữa.
Y thể né tránh sự lùng sục của Trấn Bắc Quân chính là bởi vì y vô cùng cẩn trọng. Cái kiểu mượn danh nghĩa bạn cũ tìm tới tận cửa như thế y chỉ thể làm một hai . Nếu nhiều hơn nữa sẽ khiến sinh nghi.
Không gặp Triệu Diệu Tổ, y chút thất vọng. cũng gì to tát. Rời khỏi khu vực , bước chân thong dong trở về khách điếm mà đang ở. Hiện nay trong khách điếm vẫn còn nhiều sĩ nhân rời . Đám đối với việc xem kịch mấy hứng thú. Đa đều nán chơi thêm vài ngày nữa hoặc là tới Tàng Thư Các xem thêm sách.
Y trộn giữa đám . Ngày nào cũng công việc riêng của làm, chẳng chút gì gọi là gượng gạo cả.
những tháng ngày như thể kéo dài mãi . Đã nhiều trả phòng về quê , kế hoạch của y cũng là sẽ rời trong vài ngày tới.
Lên tiếng chào hỏi chưởng quỹ lầu và những sĩ nhân quen trong mấy ngày nay xong y liền lên lầu. Trước tiên tắm rửa sạch sẽ một phen, gọi một phần cơm tối. Sau khi chậm rãi ăn xong, y mới lấy bức mật thư nhận từ hồi sáng. Từng chữ từng câu chăm chú .
Y cứ thế ngay bên cửa sổ của gian khách phòng. Cửa sổ thậm chí còn đang mở toang. Bởi vì đây chính là ấn tượng của khác về y. Một sĩ nhân phóng khoáng, giữ lễ nghĩa, vô cùng dễ gần.
Y xưa nay từng che giấu úp mở. Cho dù túng quẫn giật gấu vá vai y cũng sẽ thật. Chứ giống như những kẻ khác đ.á.n.h sưng mặt giả làm mập.
Chính vì y quang minh lạc như . Cho nên ngoài bao giờ hoài nghi y, cũng sẽ làm hành động thất lễ. Vì chẳng một ai thứ mà y đang nâng niu cầm là thư nhà gì sất. Mà là bức mật thư do chính tay Trần Kiến Thành .
Trên đó kế hoạch của Chu Lương. Cùng với sự nghi kỵ của Trần Kiến Thành đối với Chu Lương. Cả những lời oán trách của y dành cho đám Lý Tu Hành. Phần cuối cùng là điệu nhạc cũ kỹ mòn tai nhắc y mau chóng trở về. Đừng làm những việc mạo hiểm ở bên ngoài nữa. Trần Kiến Thành biểu đạt một cách vô cùng sến súa rằng. Y vì đại nghiệp của y mà bôn ba ngừng nghỉ. nếu thì việc thành đại nghiệp còn ý nghĩa gì nữa . Thế nên hãy mau chóng trở về thôi.
Bật một tiếng, đem phong thư cất kỹ. Mà đúng lúc lầu cũng mới trở về khách điếm. Ngẩng đầu lên thấy bóng dáng quen thuộc. Người nọ lập tức vui vẻ vẫy tay: "Hàn Thanh! Ngươi cũng ở đó . Xuống đây uống với bọn một chén !"
Vị sĩ nhân lầu khẽ dời tầm mắt. Nhìn thấy khuôn mặt nhiệt tình ở bên . Y mỉm : "Được. Ta xuống ngay đây."
Hàn Thanh đến Trần Lưu ngày thứ hai khi hội văn ngàn khai mạc. Tức là cái ngày mà lượng đổ thành đông đúc nhất.
Y cũng giống như những khác. Tuần tự làm thủ tục nhận phòng, xem kịch. Hàng ngày đều đặn tới quảng trường báo danh. Thỉnh thoảng phố Bách Bảo dạo chơi. Điểm duy nhất vẻ khả nghi là ý tham gia vòng đáp đề trong hội văn. Thế nhưng những mang tâm lý xem náo nhiệt chứ sân giống như y cũng là ít. Vì y cũng chẳng thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.
Hàn Thanh con diện mạo cũng tồi. Chẳng qua còn lâu mới sánh kịp cái đẳng cấp của Tiêu Dung. Y thậm chí còn chẳng coi là một mỹ nam t.ử đạt tiêu chuẩn. y tỏa một thứ khí chất đặc biệt, khiến cho bất cứ ai thấy y đều nhịn nảy sinh lòng tín phục.
Nhờ khuôn mặt , y đến cũng thể nhanh chóng hòa nhập tập thể. Người khác cần tiêu tốn một canh giờ tinh lực, y chỉ cần vài ba câu là đủ. Sở hữu một thiên phú như y đương nhiên tận dụng triệt để. Thế là từ khi còn mười mấy tuổi y từng làm sa di, từng làm đạo sĩ. hai tôn giáo chung quy vẫn là thứ mà y mong . Bọn họ đều quá phân tán. Nắm trong tay một thứ quyền lực khổng lồ nhường nhưng căn bản chẳng thể tập trung .
Ngược Thanh Phong giáo khiến y vô cùng hài lòng. Cấu trúc kim tự tháp, chỉ cần leo lên vị trí cao sẽ thể mượn danh nghĩa giáo chủ để lệnh cho bộ Thanh Phong giáo.
Thế nhưng thế gian cái gì là thập thập mỹ. Y thích cấu trúc của Thanh Phong giáo nhưng thích cái tên ngu xuẩn đang chễm chệ cái ghế giáo chủ . ...
Bình tâm mà xét Trần Kiến Thành vẫn chút bản lĩnh. Thế nhưng y tự đ.á.n.h giá bản quá cao, cũng quá mức coi thường đám giáo chúng trướng. Nếu như Hàn Thanh giúp y, y chẳng đám trưởng lão kéo cổ xuống khỏi ngai vị bao nhiêu . Giai đoạn đầu y cần một chỗ dựa vững chắc lời, bởi vì Hàn Thanh vô cùng . Y tuy rằng thông minh nhưng y là một tên khố rách áo ôm nghèo rớt mồng tơi. Bà nội trợ tài giỏi đến mấy cũng thể nấu cơm nếu gạo. Không ai giúp đỡ y, chỉ dựa sức của một y căn bản thể thành những việc y làm.
Ngoài điều đó Hàn Thanh còn là một cực kỳ cực kỳ kiên nhẫn. Y đại thế thiên hạ đang trong giai đoạn phong vân biến ảo, đồng thời cũng vững ngai vàng thì chỉ cần mỗi binh mã và trí tuệ. Mà còn cần một thứ quan trọng nhất đó là thời cơ.
Đa những kẻ mang mộng tưởng thành tựu đại nghiệp đều giống hệt như Trần Kiến Thành . Trong mơ cũng là hình ảnh bản đăng cơ, chỉ hận thể nhấn nút tua nhanh cái quá trình sang ngày thứ hai liền thể chiễm chệ lên ngai vàng. Thế nhưng Hàn Thanh mang cái suy nghĩ như . Thứ nhất y ham hư vinh, việc lên ngai vàng đối với y mà cũng quan trọng đến thế. Y chỉ vô cùng tận hưởng cái cảm giác đem bộ thiên hạ xoay vần trong lòng bàn tay . Thứ hai là y thể chờ đợi , bất luận là vài năm vài chục năm trong mắt y đều như cả. Đã như thì cớ vội vội vàng vàng cơ chứ? Chậm rãi tiến bước, tận hưởng quá trình hơn . ...
Nói thì , nhưng cũng thể quá mức chậm chạp . Vài năm trở đây Trấn Bắc Quân giống hệt như một quả bóng bơm , bành trướng với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong chớp mắt Khuất Vân Diệt và Trấn Bắc Quân của phát triển thành một con quái vật khổng lồ khiến cho ngay cả Nam Ung cũng dám vọng động. Nếu cứ để mặc cho nó tiếp tục phát triển chẳng chừng bộ thiên hạ đều sẽ dẹp yên mất.
Thực Hàn Thanh sợ thiên hạ thái bình, bởi vì cho dù Khuất Vân Diệt thống nhất Nam Bắc chăng nữa thì cái bối cảnh hòa bình cũng chẳng duy trì bao lâu. Con Khuất Vân Diệt hà khắc với thuộc hạ, thù dai thù tất báo, g.i.ế.c như ngóe. Loại như là thể vững ngai vàng . Chẳng chừng ngay cả cái ngai vàng còn kịp chạm tới chứ.
Cho dù mang suy nghĩ như nhưng Hàn Thanh vẫn xúi giục Trần Kiến Thành hạ lệnh chiêu mộ Lý Tu Hành. Phát tán đồng d.a.o bất lợi cho Trấn Bắc Vương, hợp tác với Tiên Ti. Tranh thủ thời gian khiến cho Khuất Vân Diệt mất dân tâm, mất cái quân tâm mà vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo.
Nguyên nhân đơn giản. Cho dù đây là một con mãnh hổ đang dòng sông đóng băng của tháng ba, chẳng chừng lúc nào đó nó sẽ sơ sẩy một bước rơi thẳng xuống cái hố băng đầy những vết nứt chằng chịt. chung quy nó vẫn là một con hổ. Nếu như dòng sông băng hại c.h.ế.t nó. Vậy thì những kẻ bờ sẽ gánh chịu xui xẻo.
Thế nên tại mạo hiểm chứ? Thay vì chờ đợi Khuất Vân Diệt chậm rì rì tự tìm đường c.h.ế.t. Chẳng thà bọn họ ở phía tiện tay đẩy một cái. Người năng lực trong thời loạn thế nhiều như cá diếc sang sông. Cái thể loại nhân vật vũ lực vô song thiên hạ nhưng tính cách thể kiểm soát như Khuất Vân Diệt đương nhiên là diệt trừ càng sớm càng .
Khụ, đây đều là những suy nghĩ khi Hàn Thanh tới Trần Lưu.
Trải qua thời gian hơn một tháng ở Trần Lưu. Hàn Thanh từ chỗ cho rằng Trấn Bắc Vương là một mối họa chuyển biến thành nhận định Trấn Bắc Vương nhất định g.i.ế.c. ...
Mọi thứ đều bắt nguồn từ những gì y mắt thấy tai ở Trần Lưu. Trấn Bắc Vương bắt đầu chiêu mộ sĩ nhân. Dần dà đổi thái độ của sĩ nhân đối với một cách vô thức. Hắn nghiêm túc kinh doanh Trần Lưu, cải thiện quan hệ giữa quân và dân. những điều đều là thứ khiến Hàn Thanh cảnh giác nhất. Thứ khiến Hàn Thanh cảnh giác nhất chính là những tấm bảng cáo thị thể thấy ở bất cứ nơi .
Việc dựng bảng cáo thị mang ý nghĩa gì? Mang ý nghĩa cầm quyền Trần Lưu sẵn sàng công bố bộ chính lệnh của ngoài. Mang ý nghĩa cầm quyền Trần Lưu so với việc quản lý dân chúng, thích giáo hóa dân chúng hơn. Đồng thời cũng mang ý nghĩa đang trong quá trình mưa dầm thấm đất mà thăm dò các thế lực. Dần dần tiết lộ ngoài một thông điệp rằng để bụng chuyện bình dân bách tính cũng thể sách chữ.