Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-04-02 04:47:01
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thước với cái đầu nhỏ bé nhưng mang theo sự khó hiểu to đùng. Bức thư ban nãy gã cũng thấy . Chẳng chỉ là quan tâm đến sức khỏe của Tiêu Dung thôi . Một lời hỏi thăm vô cùng bình thường mà. Tại Tiêu Dung cảm thấy ngại ngùng cơ chứ? ...

Thế nhưng gã cũng . Tiêu Dung chuyện gì cũng dung túng gã. Trong những tình huống như thế , cho dù gã lăn lộn ăn vạ mặt đất thì Tiêu Dung cũng chẳng thèm để ý đến gã . Mặc dù nguyên nhân tại . trực giác của Tống Thước mách bảo gã như .

Đồng dạng chép chép miệng cụt hứng. Hiện tại thời gian vẫn còn sớm, Tống Thước là một con cú đêm chính hiệu. Gã qua giờ ngọ mới bắt đầu trở nên tinh thần sảng khoái. Buổi sáng cho dù thức dậy chăng nữa gã cũng chẳng làm chính sự.

Chuyển một cái ghế đến bên cạnh Tiêu Dung. Rõ ràng là gian rộng rãi nhường nhưng Tống Thước cứ nhất định chen chúc sát y: "Tiêu Dật ?"

Tiêu Dung cố gắng kìm nén, lên tiếng trả lời: "Đi bái phỏng lão sư ."

Sau hội văn ngàn , Tiêu Dật cũng tạo dựng chút danh tiếng. Những lúc Ngu Thiệu Tiếp mặt, chính là thường xuyên đến tham gia những buổi thanh đàm và hội văn do đám sĩ nhân tổ chức. Tuy Tiêu Dật và Tiêu Dung quan hệ huyết thống. một điểm hai còn giống hơn cả em ruột. Tiêu Dật cũng mang cái tính cách bao giờ chịu nhận thua. Không tất cả sĩ nhân đều thể cam tâm tình nguyện chịu thua một đứa trẻ mười bốn tuổi. Vẫn còn một vài tên sĩ nhân ghen ăn tức ở, cứ nhất quyết vạch lá tìm sâu, bới bèo bọ. Bọn chúng bêu rếu Tiêu Dật là cái loại giá áo túi cơm mua danh chuộc tiếng. Mượn cớ những bài văn từng để chỉ trích phê phán thương tiếc. Làm Tiêu Dật tức giận đến mức ban ngày thì thứ vẫn bình thường. đến đêm hệt như thức đêm huấn luyện chim ưng, trừng trừng mắt chằm chằm những bài văn do chính .

Cứ như thức trắng ba đêm liền. Quầng thâm mắt cũng hiện rõ. Ý chí chiến đấu của Tiêu Dật cũng khơi dậy.

Căn bản cần Tiêu Dung mặt giúp đỡ, tự bản chạy tìm những vị văn hào đại nho . Hiện tại bái ba vị lão sư . Một thì ngày nào cũng đến bái phỏng. Hai còn thì cứ cách ba bốn ngày đến bái phỏng một .

Như mà Tiêu Dật vẫn cảm thấy đủ. Cậu còn bái thêm vài vị lão sư nữa cơ.

Thiên Địa Quân Thân Sư. Trong thời đại phong kiến, thứ tự tuyệt đối bao giờ đổi. Cũng may là phong khí của triều Ung xưa nay vẫn luôn cởi mở. Các lão sư sẽ ôm rịt lấy một học trò buông. Mọi đều là quan hệ cởi mở, cái quy củ bái một vị sư phụ thì phép bái khác nữa.

Cùng một đạo lý. Mối quan hệ thầy trò như cái lợi cũng cái hại. Làm như thì lão sư sẽ quá mức chú trọng đến học trò. Lại càng coi học trò như con cái ruột thịt của mà đối đãi. Sau khi quá trình học tập kết thúc, nếu học trò mưu cầu tiền đồ vẫn dựa chính bản giành lấy.

Chẳng qua những chuyện chẳng liên quan gì đến Tiêu Dật cả. Ca ca của chính là Tiêu Dung cơ mà. Chỉ điểm thôi Tiêu Dật đ.á.n.h bại bộ đám trẻ con trong thiên hạ .

Tống Thước cảm thấy bản chỗ nào khoa trương. Thử nghĩ mà xem trong nhà đại vương con trai. Cao Thừa tướng cô độc một một . Nhà họ Tiêu nhân đinh thưa thớt. Trong tình huống như , cho dù Tiêu Dật là một tên phế vật chăng nữa tương lai ít nhất cũng thể xếp hàng tam công cửu khanh. Huống hồ là phế vật.

Tống Thước hiện nay nhận định Khuất Vân Diệt nhất định thể bước lên tột đỉnh của ngai vàng. Đồng thời cũng nhận định bản trong tương lai nhất định thể vai sánh vai cùng với Tiêu Dung. Tuy hiện tại vẫn mấy ai chứng kiến tài năng của gã. Hừ, nhưng bọn họ sẽ chiêm ngưỡng thôi.

Những suy nghĩ lướt qua trong đầu Tống Thước chỉ trong chớp mắt. Đợi đến khi hồn, gã bắt đầu kiếm chuyện làm hoà với Tiêu Dung: "Lão phu nhân . Dạo Tiêu Dật bận rộn như , bà gây họa gì cho ngươi chứ?"

Tiêu Dung mặt cảm xúc gã: "Luận về việc gây họa cho , chẳng kẻ nào so với ngươi ."

Tống Thước chớp chớp mắt. Sau đó đắc ý hất cằm lên: "Cái thì . Đương nhiên là ai thể so sánh với . Ý là hỏi dạo lão phu nhân sống thế nào cơ?"

Tiêu Dung: "……"

Y coi như xin hàng luôn, xoa xoa mi tâm. Y lên tiếng đáp lời: "Tốt lắm. Dạo gần đây nhân thủ đủ. Hồi Xuân Đường đổi thành hai ngày mở cửa một . Đan Nhiên cô nương rảnh rỗi, việc gì làm liền chạy chuyện với tổ mẫu nhà . Hai họ chuyện hợp cạ. Tổ mẫu cũng qua . Dạo cứ rảnh rỗi là chạy tuốt hậu viện. Dù cũng đều là nữ quyến chẳng ai ngăn cản bà."

Đây chính là điều khiến Tiêu Dung cảm thấy kỳ lạ. Trần thị một khi hồ đồ lên thì ngoại trừ Tiêu Dật chẳng ai chống đỡ nổi. Ba phụ nữ ở hậu viện ai từng mở miệng than phiền nửa lời.

Đan Nhiên và A Cổ Sắc Gia thì Tiêu Dung lo lắng. Người là một đứa siêu cấp lắm mồm còn là cái rổ thủng. Nàng và Trần thị chỉ thể làm tổn thương lẫn thôi. A Cổ Sắc Gia tính cách mạnh mẽ, khó Trần thị ảnh hưởng. Còn về phần a nương của Đan Nhiên...

Lắc lắc đầu. Tiêu Dung lười quản nữa. Đã ai lên tiếng ý kiến gì hẳn là chẳng chuyện gì .

Khác với những gì Tiêu Dung nghĩ. Dạo gần đây Trần thị luôn chạy hậu viện, bà là đến tìm Đan Nhiên. Bà là chuyên môn đến tìm Tang Nghiên.

Đại khái là do khí chất của Tang Nghiên vài phần giống với con dâu của Trần thị. Thế nên thấy Tang Nghiên, Trần thị coi bà như con dâu của . Dựa sức lực dồi dào nhờ dạo ăn no rửng mỡ nuôi dưỡng . Bà một ôm chầm lấy Tang Nghiên lòng, đau lòng đối diện với mái tóc bạc trắng của bà mà rống lên.

Vừa nức nở : "Xuân nương . Con bây giờ thoạt còn già hơn cả nữa!"

Tang Nghiên: "…………"

Mỹ nhân đều sợ già . Tuy Tang Nghiên còn chải chuốt ăn diện nữa, cũng còn để tâm đến dung mạo của bản nữa. đó chỉ là điều mà bà tự huyễn hoặc bản mà thôi. Bà mười năm hề soi gương. Chính là do tiềm thức thấy bộ dạng tiều tụy héo hon của chính hiện tại.

Những khác cũng đều chiều theo ý bà. Tuyệt đối sẽ bao giờ nhắc đến chuyện mặt bà. Ai mà ngờ một lão thái thái hồ đồ đ.â.m thủng một nhát chứ.

Lão thái thái sức lực còn đặc biệt trâu bò. Khiến cho đều buồn bực vô cùng. Bà chẳng là quý nữ thế gia . Ăn cái gì mà phát triển thành cái bộ dạng ? ...

Nói khô cả bọt mép mới khiến Trần thị chịu buông Tang Nghiên . Cả Tang Nghiên đều , bà lập tức chạy vọt trong phòng. Đóng sầm cửa thật chặt. Nếu như Tiêu Dung thấy cảnh tượng chắc chắn y sẽ xách cổ lão thái thái nhà xin ngừng nghỉ mất. Thế nhưng A Cổ Sắc Gia phản ứng của Tang Nghiên. Lại cảm thấy bà biểu hiện vẫn còn coi như khá .

Kể từ khi mất trượng phu. Sở thích kỳ quái của Tang Nghiên ngày một nhiều. Trong đó một điều kiện là bất kỳ tiếp xúc thể nào với bất cứ ai. Nếu một xa lạ ôm chầm lòng Tang Nghiên sớm bắt đầu công kích . Đây là suy đoán của A Cổ Sắc Gia mà là bà thực sự từng rút cây trâm đầu xuống. Suýt chút nữa thì đ.â.m thẳng đầu nhọn của cây trâm cổ họng khác.

Nhìn Trần thị đang mang vẻ mặt ngơ ngác. A Cổ Sắc Gia chút thấu hiểu nguyên nhân tại Tang Nghiên công kích bà .

Có ai nảy sinh tâm lý cảnh giác với một lão thái thái mũm mĩm, hòa ái hiền từ cơ chứ. Dùng ngôn từ của Trung Nguyên mà thì lão thái thái thoạt vô cùng vui vẻ, may mắn. Lại giống với hình tượng tuy chút phai nhạt nhưng vẫn luôn tồn tại trong ký ức của .

Thế là kể từ ngày hôm đó A Cổ Sắc Gia khích lệ Đan Nhiên kết giao với Tiêu lão phu nhân. Nếu bà bằng lòng dẫn bà qua đây cũng .

Hành động của A Cổ Sắc Gia là lấy Trần thị làm môi giới. Giúp cho sự ngăn cách đối với Trung Nguyên trong lòng Tang Nghiên vơi bớt phần nào. Thế nhưng tình hình hiện tại thì hiệu quả thu quá đỗi nhỏ bé bởi vì chỉ cần thấy giọng của Trần thị. Tang Nghiên sẽ lập tức trốn tịt trong phòng. Nếu Trần thị tìm thấy bà dần dà cũng sẽ quên mất bà thôi. Mà A Cổ Sắc Gia cái điệu bộ quên là quên, nhớ là nhớ của Trần thị. Đột nhiên cảm thấy tay chân chút ngứa ngáy.

…………

A Cổ Sắc Gia dọn vương phủ. Một nửa nguyên nhân đều là vì Tiêu Dung. Thế nhưng Tiêu Dung trơn tuột hệt như một con cá chạch. Chỉ cần y vẫn còn tỉnh táo thì A Cổ Sắc Gia đừng hòng chạm y. Hơn nữa y luôn vô vàn lý do chính đáng khiến cách nào cự tuyệt. Hại A Cổ Sắc Gia cảm thấy vô cùng thất bại.

Tiêu Dung hề A Cổ Sắc Gia bởi vì tóm , bắt đầu cân nhắc việc tay với tổ mẫu dịu dàng đáng sợ của y . Y bộ dạng nhàn tản thong dong đắc ý của Tống Thước, cũng nhớ tới A Cổ Sắc Gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-92.html.]

Đột nhiên y thu hồi vẻ mất kiên nhẫn đó. Y nở một nụ vô cùng dịu dàng với Tống Thước: "Khiển Chứng."

Tống Thước: "……"

Sống lưng gã ớn lạnh một cái. Cả đều trở nên cảnh giác: "Chỉ tổ mẫu của mới phép gọi như . Ngươi gọi."

Tiêu Dung mang cái vẻ mặt hả hê. Ngươi tương lai thế nhưng cho phép bộ thiên hạ đều phép gọi ngươi như đấy. Thậm chí ngay cả con dấu đóng các đạo chính lệnh ban hành bên cũng khắc bốn chữ "Tống Khiển Chứng Ấn" cơ mà.

Tương lai hào phóng như , hiện tại keo kiệt thế cơ chứ. Tiêu Dung thèm quan tâm đến điều đó. Y cố tình gọi gã thêm một tiếng nữa: "Khiển Chứng a."

Tống Thước: "…………"

Nhìn Tiêu Dung sẽ dễ dàng buông tha cho . Gã xụ mặt xuống lên tiếng : "Có việc gì thì cứ thẳng ."

Tiêu Dung mỉm nữa: "Ngươi tổ mẫu của ngươi đặt cho ngươi một cái nhũ danh như . Chính là bởi vì quá đỗi lo lắng cho cơ thể của ngươi. Chứng yếu ớt bẩm sinh xưa nay vẫn luôn là một bài toán hóc búa nan giải từ thuở cổ chí kim. Cùng với sự gia tăng của tuổi tác bệnh khí sẽ tích tụ trong cơ thể. Còn đáng sợ hơn nữa là khả năng sẽ tích tụ trong não bộ. Cuối cùng sẽ một ngày. Phanh!"

Tiêu Dung , xòe cả năm ngón tay làm một động tác mô phỏng vụ nổ. Giống như đang tưởng tượng một hình ảnh vô cùng nào đó. Tưởng tượng một lát y mới mang vẻ mặt sầu lo rầu rĩ Tống Thước: "Phá thể thoát ngoài. Bạo thể mà vong. Đây đều là những chuyện mà bao giờ thấy nhất."

Tống Thước: "……"

Gã mặt cảm xúc Tiêu Dung: "Lúc câu phiền ngươi hãy cụp cái khóe miệng của ngươi xuống ."

Tiêu Dung: "……"

Sờ sờ cái khóe miệng đang bất tri bất giác cong lên. Tiêu Dung khẽ ho khan một tiếng, tiếp tục mặt đổi sắc chào hàng: " thật đấy. Ngươi là thật vất vả mới mang từ Kim Lăng. Nếu như ngươi thể dốc sức phò tá đại vương bốn mươi năm. Ta cảm thấy thực sự quá thiệt thòi."

Trong lịch sử Tống Khiển Chứng qua đời năm sáu mươi sáu tuổi. Tính từ bây giờ mà làm việc thêm bốn mươi năm nữa lúc đó Tống Thước cũng ngoài sáu mươi tuổi . Cho dù mệnh của gã thể đổi nhất định c.h.ế.t năm sáu mươi sáu tuổi. Vậy thì cũng vẫn còn sáu năm thời gian để cho gã khoái hoạt. Tiêu Dung tự cảm thấy bản vô cùng thiện lương .

Tống Thước thì trố mắt há mồm Tiêu Dung. Nói thật thì cả đời Tống Thước bao giờ hy vọng bản thể sống tới năm bốn mươi tuổi. Thế nhưng Tiêu Dung cái gì cơ. Hắn còn làm trâu làm ngựa cho tận bốn mươi năm nữa á?!

Tống Thước lắp bắp luôn : "Ngươi, ngươi còn là !"

Tiêu Dung vô cùng nghi hoặc. Y để cho Tống Thước thời gian nghỉ hưu cơ mà. Sao chứ.

Dừng một lát, Tiêu Dung tranh cãi với gã về vấn đề . Y thẳng chủ đề chính: " lúc tộc trưởng A Cổ Sắc Gia hiện đang sống trong vương phủ. Dạo gần đây bà đặc biệt hứng thú với những căn bệnh nan y khó chữa. Ngươi thể tới…"

Tống Thước: "Ta ."

Tiêu Dung chớp chớp mắt: " đây là một cơ hội hiếm khó tìm. Ta thể dẫn tiến cho ngươi…"

Tống Thước: "Ta cần."

Tiêu Dung: "……"

Nhìn thái độ kiên định của Tống Thước. Sắc mặt Tiêu Dung cũng sầm xuống: "Quan tâm đến ngươi mà cũng sai ? Bắt ngươi cống hiến bốn mươi năm mà xem dọa ngươi sợ khiếp vía kìa. Tiền đề là ngươi sống thêm bốn mươi năm nữa . Ngươi tưởng nào cũng thể tộc trưởng Bố Đặc Ô đích chẩn bệnh cho ? Cái đồ thỏ đế. Thật sự là lương tâm."

Tống Thước trừng lớn hai mắt: "Chuyện như chính ngươi tự . Người tộc trưởng là vì nên mới hứng thú với mấy căn bệnh nan y . Trên làm gì căn bệnh nan y nào. Chẳng qua chỉ là chứng yếu ớt bẩm sinh thôi!"

"……"

Lần đầu tiên thấy tự bệnh mà đúng lý hợp tình như đấy.

Tiêu Dung: "Ta và ngươi giống ."

Tống Thước: "Không giống ở chỗ nào! Cái trò giả thần giả quỷ đó của ngươi thể lừa gạt . Ngươi rõ rành rành là để đại phu chẩn bệnh cho . Cho nên mới bịa cái lý do để qua mặt Cao thừa tướng và . Trước khi khuyên thì ngươi hãy tự khuyên cho . Ta từng thấy kẻ nào cần mạng giống như ngươi đấy!"

Tiêu Dung: "……"

Nỗi buồn vui của con quả nhiên thể tương thông.

Y thế mà là cần mạng . Y thế rõ ràng là cái mạng quá quan trọng chứ!

Tiêu Dung hết cách giải thích, đành lựa chọn gì nữa. Thế nhưng Tống Thước là loại thấy thì dừng. Nguyên tắc hành sự của gã là lý thì tha .

Phắt một cái dậy, gã tiếp tục thao thao bất tuyệt lên án: "Ban ngày mới ngất xỉu xong. Buổi tối kéo tên hòa thượng cùng chong đèn thức khuya sấp mặt. Mấy ngày nay sắc mặt ngươi từng lên một chút nào. Thế nhưng ngươi rảnh rỗi ngày nào ? Ngày nào ngươi cũng tự tìm việc để làm. Ta và Cao thừa tướng liều mạng chia sẻ gánh nặng với ngươi. Kết quả ngươi ở bên liều mạng tự chuốc thêm việc . Ta thực sự hiểu, luận về việc kiểm soát thế cục chỉ một ngươi cảm thấy phong thanh hạc lệ. chỉ ngươi là làm việc thâu đêm suốt sáng cực nhọc như . Có đôi khi còn nghi ngờ rốt cuộc ngươi tiên thuật gì thật . Có thể đảm bảo ngươi cứ dằn vặt bản thế nào cũng c.h.ế.t . Thế nhưng Tiêu Dung , cả ngươi và đều là nhục thể phàm thai. Nếu ngươi vẫn cứ tiếp tục sống theo cái kiểu bòn rút thọ mệnh như hiện tại. Sớm muộn gì cũng sẽ ngày thần tiên hạ phàm cũng chẳng cứu nổi ngươi !"

Tiêu Dung nhịn đưa mắt liếc Tống Thước.

Tuy gã vẫn mang cái bộ dạng của một tên nhị lăng tử. Thế nhưng sự nhạy bén của gã đối với lòng và nhân tính luôn luôn khiến Tiêu Dung kinh ngạc. Hiện tại như thế , đợi đến lúc gã tiến hóa thêm một bước nữa. Vậy chẳng tất cả trong mắt gã đều biến thành kẻ trong suốt .

Tiêu Dung suy nghĩ một chút. Vừa định mở miệng gì đó với Tống Thước, liền thấy từ ngoài cửa truyền đến một giọng vô cùng ngập ngừng.

"Khụ……"

Triệu Diệu Tổ mới bước thấy Tống Thước đang điên cuồng trút giận lên đầu Tiêu Dung. Thế nhưng bước chân tới cửa . Đi cũng dở mà ở cũng chẳng xong.

Loading...