Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 64: Ta không buồn ngủ

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:44:47
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tia nắng đầu tiên le lói, nhóm Tiêu Dung cuối cùng cũng đến bến tàu sông Hoài.

Thuyền của họ đợi sẵn ở đó. Thấy đến, thuyền phu vội vàng tháo dây. May mà bến tàu , nếu đ.á.n.h với thủy quân bờ nữa thì trễ nải đến bao giờ.

Ngựa của họ đều sắp kiệt sức, lên thuyền là thở hồng hộc. Dự là về đến bờ bên , đám ngựa hỏng mất một nửa.

cũng hết cách. Lúc dầu sôi lửa bỏng, ai còn lo tính mạng ngựa, giữ mạng lắm .

Trong các thế lực ở Trung Nguyên, Trấn Bắc Quân là nơi ít thiếu ngựa nhất. Vì trong quá trình đ.á.n.h đuổi Hồ, hầu hết ngựa sống sót đều trở thành chiến lợi phẩm của họ, cần bỏ tiền mua của dị tộc.

chiến lợi phẩm cũng là vật tiêu hao. Trung Nguyên sản xuất ngựa, sớm muộn gì họ cũng giao dịch với Hồ thảo nguyên.

Chỉ đ.á.n.h hạ Tiên Ti Mộ Dung bộ xong, thể bắt thường dân Tiên Ti nuôi ngựa cho họ .

Cảm giác khả năng cao. Trung Nguyên quá thù hận Tiên Ti. Mà Tiên Ti quả thực đầy dã tính như sói. Ngoài mặt nuôi ngựa, thực tế khi đang âm mưu tạo phản. Không thể tham bát bỏ mâm .

Ngồi lưng ngựa, mặt là màn sương nước mờ ảo, Tiêu Dung thấy bờ bên gì.

lòng mãi bình tĩnh . Hắn chỉ đành dùng cách suy nghĩ miên man để xoa dịu nỗi lo âu trong lòng.

Đây là cách học . Khi gặp tình huống thể xử lý, chi bằng đừng xử lý nữa, trực tiếp đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý. Như sẽ dễ chịu hơn nhiều, và xung quanh cũng quá lo lắng cho .

Chỉ là... cái trò tự lừa dối tác dụng hạn. Tưởng như sự chú ý chuyển , nhưng thực tế chẳng ý nghĩ nào trụ trong đầu quá hai giây.

Mắt Tiêu Dung chăm chăm mặt nước phía , đồng t.ử khẽ rung động. Người tinh ý qua là đang căng thẳng tột độ. họ cũng chẳng hiểu căng thẳng cái gì. Đại vương trông vẫn mà.

Đã lên thuyền , truy binh thể đuổi theo nữa.

Hành quân đ.á.n.h trận làm gì ai thương. Đến Trương Biệt Tri chuyên áp giải tù binh còn mấy vết sẹo. Trong mắt đám quân hán , chỉ cần ruột gan lòi ngoài thì đều là chuyện nhỏ.

Rõ ràng Khuất Vân Diệt cũng nghĩ . Suốt dọc đường thấy Tiêu Dung căng thẳng quá, cứ tìm chuyện để . Tiêu Dung lờ . Bị phiền quá, còn sang bảo Khuất Vân Diệt câm miệng.

Khuất Vân Diệt: "..."

Hơi tủi , nhưng .

Hắn thực sự cảm thấy vết thương chẳng gì to tát. Chỉ là dần dần thấy buồn ngủ, tinh thần cũng phấn chấn như .

Trời sáng hơn một chút. Hắn cúi đầu, thấy bên hông nhuộm đỏ sẫm. Máu chảy thấm đẫm cả lông ngựa và cả bộ y phục Tiêu Dung.

Vết m.á.u đỏ sẫm, dính dấp trông khó giặt. Khuất Vân Diệt im lặng một lát, đưa tay vê vê vạt áo nhuộm đỏ của Tiêu Dung.

Tiêu Dung cảm nhận , đầu . Dường như đây mới là đầu tiên họ thật kỹ mấy ngày xa cách.

Môi Khuất Vân Diệt trắng bệch. Hắn rũ mắt Tiêu Dung đang ở ngay gang tấc, thần sắc vẻ yên tĩnh hơn bình thường.

Không ngờ Tiêu Dung , khựng một chút : "Về bảo họ may cho ngươi bộ đồ mới."

Đang là mùa hè, vải vóc vốn mỏng. Tiêu Dung đương nhiên cảm nhận mảng ướt dính nhớp nháp lưng. Hắn hiểu ngay vì Khuất Vân Diệt .

mắt Khuất Vân Diệt, Tiêu Dung vẫn tặng hai chữ: "Câm miệng."

Khuất Vân Diệt: "..."

Đi Kim Lăng một chuyến, về còn ngang ngược hơn xưa thế .

Sông Hoài đoạn chính rộng một trăm trượng, bến còn rộng hơn, tận một trăm hai mươi trượng. Thời động cơ điện, qua sông dựa sức chèo của phu thuyền, nên thời gian qua sông cũng ngắn, ít nhất mất một khắc (15 phút).

Nguy cơ truy sát qua. Dù sương mù tan nhưng đều an tâm hơn nhiều. Xuống thuyền là về đến nhà .

Khuất Vân Diệt vui, nhưng cãi với Tiêu Dung mặt bao . Hơn nữa cũng chẳng còn sức.

Thế là như trút giận, gục đầu lên vai Tiêu Dung, dùng Tiêu Dung làm cái gối tựa.

Chỉ là tư thế thoải mái lắm... Tiêu Dung thấp, Khuất Vân Diệt quá cao, vẹo cổ mới tựa .

làm , giờ rụt về thì mất cả chì lẫn chài. Tiêu Dung thông minh như , chắc chắn đang tự lấy đá đè chân . Dù Tiêu Dung cũng sẽ thầm trong bụng.

Thế là cứ cố, cố mãi, cố đến mức nhắm tịt mắt ...

Hắn thực sự mệt . Mất m.á.u làm buồn ngủ và thấy lạnh.

chỉ dám dùng Tiêu Dung làm gối tựa, tuyệt đối dám dùng làm gối ôm. Ý nghĩ đó đến nghĩ cũng dám nghĩ.

Ý thức dần nặng trĩu. Hắn dường như quên mất mục đích ban đầu là lén trả thù Tiêu Dung.

Còn Tiêu Dung "trả thù" thì từ đầu đến cuối phản ứng gì, cứ mặc nhiên để dựa.

Chỉ là ở góc Khuất Vân Diệt thấy, Tiêu Dung khẽ nghiêng đầu, dường như phía . sợ động tác quá lớn khiến Khuất Vân Diệt tưởng khó chịu. Nếu Khuất Vân Diệt nghĩ thế thật, dù mệt đến mấy cũng sẽ thẳng dậy cho đến khi chịu nổi nữa mới thôi.

Tiêu Dung bắt đầu nhíu mày. Hắn thấy thuyền chậm quá.

Trong lúc chằm chằm mặt nước, hận thể dùng ý niệm đẩy thuyền nhanh hơn, chợt cảm thấy ai đó đang .

Tiêu Dung nghi hoặc sang, thấy Tống Thước đang chằm chằm đầy phấn khích, ánh mắt cứ đảo qua đảo giữa và Khuất Vân Diệt.

Tiêu Dung: "..."

Thuyền cập bến, Khuất Vân Diệt liền tỉnh. Trông vẫn bình thường như khi, phăng phăng, còn định lệnh sắp xếp công việc.

Tiêu Dung ấn về thẳng lều lớn, đích cạnh giám sát đại phu xử lý vết thương cho .

Đại phu vốn căng thẳng. Tuy là quân y nhưng chữa cho lính lác, bao giờ gặp Trấn Bắc Vương. Lần chỉ gặp, còn sờ tận tay.

Y thuật tệ, nhưng tình huống khiến tim đập thình thịch. Đã thế Tiêu Dung bên cạnh còn hỏi luôn mồm.

"Ngươi tiêu độc ?"

Đại phu: "Tiêu độc là gì?"

Tiêu Dung: "Là rửa vết thương ! Trước khi băng bó rửa sạch chứ! Hắn chảy nhiều m.á.u thế, đường gió bụi đầy , rửa lỡ nhiễm trùng thì !"

Đại phu như kẻ ngốc: "Nhiễm trùng là gì?"

Tiêu Dung: "Là phát sốt cao, lở loét ."

Đại phu vỡ lẽ, giải thích với Tiêu Dung: Không rửa bằng nước, rửa xong m.á.u chảy càng nhanh hơn.

Tiêu Dung cũng chỉ lơ mơ. Nghe đại phu mới nhớ tiểu cầu tác dụng đông máu. Giờ thiết rửa chuyên dụng, rửa bừa bãi khi làm vết thương tệ hơn.

Chấp nhận lời đại phu, Tiêu Dung đề nghị: Không rửa vết thương thì thôi, nhưng ít nhất lau sạch m.á.u me quanh eo chứ. Bẩn thế cũng dễ nhiễm trùng lắm!

Đại phu: "..."

Hắn đau khổ làm theo. Bước tiếp theo là rắc t.h.u.ố.c bột lên vết thương. Tiêu Dung hỏi: "Có cần khâu cho ?"

Đại phu ngơ ngác , hiểu "khâu" là gì.

Tiêu Dung bèn làm động tác cầm kim thêu, đưa tay lên xuống: "Khâu , hiểu ?"

Đại phu: "..."

Đây là , tấm da thú nhà ngài !

Ánh mắt đại phu Tiêu Dung dần chuyển sang kinh hãi. Hắn liên tục khuyên can Tiêu Dung đừng làm bậy. Với kinh nghiệm hành y hai mươi năm của , vết thương của đại vương tĩnh dưỡng mươi ngày là khỏi. Phải tin cơ thể cường tráng của đại vương chứ, chút thương tích t.h.u.ố.c vài là tự lành !

Tiêu Dung đại phu đầy nghi ngờ. thấy thề thốt chắc chắn như , Tiêu Dung đành theo.

Tuy nhiên đó vẫn bồi thêm một câu: " khâu vết thương thực sự lành nhanh hơn đấy. Sau gặp ca nào hết t.h.u.ố.c chữa, ngươi cứ thử cách xem . Coi như ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống."

Đại phu gượng, bảo nhớ kỹ. trong lòng thầm nghĩ: Ta điên mới làm thế! Người sắp c.h.ế.t còn đè châm kim, thất đức thế thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t đấy!

...

Khó khăn lắm mới băng bó xong cho Khuất Vân Diệt. Đại phu lau mồ hôi trán, kê ba đơn thuốc: Một đơn chống nội thương, một đơn cầm m.á.u bổ máu, một đơn phòng ngừa sốt cao.

Bình thường trong quân thương, đại phu đến khám chẳng cần câu nào. Có kê đơn cũng chỉ dặn mấy ngày uống một là xong. Từ lính thường đến chủ tướng ai cũng thế.

hôm nay Tiêu Dung cho vị quân y một trải nghiệm nhân sinh mới mẻ.

Bất kể làm gì Tiêu Dung cũng hỏi. Đơn t.h.u.ố.c mạnh nhẹ? Có tác dụng phụ gì ? Bị thương thế liệt giường mấy ngày?

Đại phu: "..."

Hắn ngẩn ngơ Khuất Vân Diệt đang giường. Khuất Vân Diệt im thin thít, thấy quân y cũng chỉ chớp mắt cái.

Đại phu thực lòng hỏi Tiêu Dung: Ngài cái tướng rồng cuộn hổ của Đại vương xem, ngài cần liệt giường ??? Ngủ một giấc là xong chuyện !

Tiêu Dung hỏi, còn nhất quyết đòi một con cụ thể. Đại phu đành nín nhịn, phán bừa: "Ba ngày."

Thế mà Tiêu Dung còn ngạc nhiên, như thể thấy ba ngày là quá ít.

"..."

Kê đơn xong, đại phu xách hòm t.h.u.ố.c chạy biến như bay. Hắn sợ ở thêm lúc nữa sẽ thấy cảnh tượng còn quái dị hơn.

Ngu Thiệu Thừa sắc thuốc. Những khác về nghỉ ngơi. Đám Tống Thước sắp xếp ở một lều gần đó, đợi sức cùng về Trần Lưu. Ai nấy đều mệt rã rời, Tiêu Dung cho về là mừng như bắt vàng.

Khi hết, trong lều lớn chỉ còn Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt.

Tiêu Dung đổi hẳn vẻ mặt quan tâm đó. Hắn , mặt cảm xúc Khuất Vân Diệt vẫn đang , : "Đại vương nghỉ ngơi . Đến giờ ngọ sẽ gọi ngài."

Khuất Vân Diệt khoác áo ngoài, eo quấn mấy vòng vải trắng. Máu vẫn từ từ thấm , nhuộm đỏ một vòng, may mà đến một mức độ nào đó thì ngừng lan rộng.

Thực Khuất Vân Diệt chú trọng riêng tư. Hắn để khác hầu hạ tắm rửa đồ, cũng bao giờ cởi trần ở thao trường giữa mùa hè. Hắn thể thích lễ tiết của sĩ nhân, nhưng ăn mặc luôn chỉnh tề.

Hôm nay là tình huống đặc biệt nên mới cởi áo. Băng bó xong khoác áo ngoài lên ngay, che chắn đấy.

lời Tiêu Dung, tay đang hờ hững giữ vạt áo bỗng buông lỏng. Hắn nhíu mày Tiêu Dung. Cảm giác kỳ lạ suốt dọc đường giờ lên đến đỉnh điểm: "Hình như ngươi đang giận ?"

Tiêu Dung , ánh mắt lướt qua dải băng trắng bên hông dời chỗ khác. Hắn rũ mắt: "Không . Trời sáng , đại vương nghỉ ngơi sớm ."

Nói xong, Tiêu Dung định tìm chỗ . xoay , Khuất Vân Diệt tưởng định bỏ , sắc mặt trầm xuống, gọi tên đầy cảnh cáo: "Tiêu Dung."

Tiêu Dung khựng , về. Hắn thấy Khuất Vân Diệt với vẻ vui: "Có gì trong lòng cứ thẳng. Bản vương thích khác ấp a ấp úng mặt Bản vương."

Tiêu Dung , từ từ thẳng dậy: "Đại vương cái gì?"

Khuất Vân Diệt: "Là ngươi cái gì mới đúng. Ngươi thấy Bản vương làm gì ? Còn oán qua sông Hoài, oán cẩn thận thương? Nếu thì phiền giải đáp cho ."

Tiêu Dung: "..."

Trừ mấy ngày đầu mới quen, Khuất Vân Diệt hầu như gọi . Giờ gọi, nhưng đầy mùi châm chọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-64-ta-khong-buon-ngu.html.]

Im lặng một lát, Tiêu Dung : "Ta oán đại vương chịu nghỉ ngơi t.ử tế, cứ cố chấp với những chuyện ."

Khuất Vân Diệt làm cho nghẹn họng. Vốn vui, giờ cơn vui chuyển thẳng thành cơn giận: "Ngươi càng ngày càng quá quắt đấy. Dựa mà ngươi bảo gì làm nấy? Ngươi mở miệng là đại vương đại vương nọ, nhưng từng thấy ngươi thực sự coi là đại vương.

Chỉ cần ý ngươi một chút là ngươi sưng sỉa mặt mày với . Tiêu Dung, ngươi quên mất hai chữ lương tri thế nào ?"

Tiêu Dung vốn đang giá đèn bên cạnh, phắt : "Hơi ý ?"

Hắn cực , nhưng nụ lạnh lẽo: "Phiền đại vương tự soi xem, cái gọi là '' ý ?"

Khuất Vân Diệt nhíu mày. Hắn cúi đầu như Tiêu Dung , mà thẳng Tiêu Dung: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi. Ngươi thấy bao giờ nên mới làm quá lên. Hành quân đ.á.n.h trận làm gì ai thương."

Khóe miệng Tiêu Dung dần trễ xuống. Hắn đột ngột đổi thái độ lảng tránh ánh mắt Khuất Vân Diệt ban nãy, thẳng chằm chằm.

Khuất Vân Diệt: "..."

Đây là điềm báo Tiêu Dung sắp nã pháo ai đó. Khuất Vân Diệt theo bản năng thấy hối hận, nhưng muộn.

Tiêu Dung: "Đại vương đúng, hành quân đ.á.n.h trận thể thương. trận chiến đêm qua vốn thể tránh !

Nếu Đại vương lời , nếu Đại vương tuân thủ giao ước với , thì..."

Khuất Vân Diệt mất kiên nhẫn ngắt lời : "Thì giờ ngươi là một cái xác hồn !

Đừng , hãy ngươi . Ngươi đảm bảo với thế nào về việc ở Kim Lăng sẽ xảy chuyện? Ngươi thề thốt cam đoan ở Kim Lăng ai dám động đến ngươi. Kết quả thì ?

Rõ ràng đúng, ngươi sai. Sau ngươi đừng hòng bước chân khỏi Trần Lưu nửa bước!"

Tiêu Dung: "Chỉ vì tính sót một tai nạn?!"

Khuất Vân Diệt: "Vì ngươi lỗ mãng vô tri, ỷ tài khinh đến mức suýt mất mạng!"

Tiêu Dung tức đến mức suýt thở nổi: "Vừa là ai hành quân đ.á.n.h trận tất nhiên thương? Tương tự như , sâu hang hùm tất nhiên sẽ bất trắc!

chừng mực, sẽ tự hại c.h.ế.t . Dù đại vương đến cũng cách thoát . Ngược chính vì đại vương đến nên mới hại suýt mất mạng!"

Khuất Vân Diệt sững : "Câu ý gì?"

Tiêu Dung lạnh lùng: "Nếu đại vương xảy chuyện, còn mặt mũi nào sống sót về Trần Lưu thỉnh tội?"

Khuất Vân Diệt: "..."

"Ta làm gì là quyết định của , liên quan gì đến ngươi! Trấn Bắc Quân luật liên đới, lính của cũng lý nào vì bỏ mạng!"

Tiêu Dung bực bội vô cùng. Chuyện chẳng liên quan gì đến việc Khuất Vân Diệt nghĩ thế nào. thể toạc . Hơn nữa, điểm khiến tức giận thực sự cũng ở đó.

Hắn nhanh: "Đại vương nhẹ nhàng quá. khi đó là chuyện hậu sự của đại vương . Sự sống c.h.ế.t của khác đại vương quản cũng chẳng quản ."

Khuất Vân Diệt: "..."

Hắn thực sự tức giận : "Tiêu Dung, cứu ngươi một mạng, ngươi báo đáp thế ? Chút thương tích còn chẳng để tâm, ngươi để tâm cái gì!"

Tiêu Dung: "Chút thương tích?! Nếu đại vương may mắn, kẻ đó chỉ rạch một đường bên hông đại vương. Nếu đ.â.m trúng nội tạng, đại vương còn cơ hội đây !"

Khuất Vân Diệt: "Ta may mắn, là tránh !"

Câu buột miệng của Khuất Vân Diệt khiến Tiêu Dung sững .

Sắc mặt Khuất Vân Diệt cũng khó coi. Lúc Tiêu Dung hỏi thương thế nào, bảo nhớ. Thực nhớ rõ.

Chính là lúc lao tìm tên cung thủ, kẻ nắm sơ hở của . Nếu lúc đó tránh, nhát đao m.ổ b.ụ.n.g . Hắn phản xạ tránh một chút, nên vết thương chí mạng mới biến thành vết thương ngoài da.

chính vì tránh cú đó, mũi tên mới b.ắ.n về phía Tiêu Dung.

Tuy trúng, nhưng đó là chuyện mới . Trước khi Tiêu Dung gọi , cứ tưởng vì tham sống sợ c.h.ế.t nên hại Tiêu Dung.

Cũng hẳn là tham sống sợ c.h.ế.t. Trên chiến trường luôn xông pha đầu, cần quan tâm đến khác, cũng cần để ý lưng. Hắn chỉ cần g.i.ế.c, g.i.ế.c và g.i.ế.c.

Một sai lầm khiến nếm trải cảm giác hối hận ngập trời trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Nếu Tiêu Dung đang gây sự với , lúc đáng lẽ thẫn thờ giường tự kiểm điểm bản . Còn kiểm điểm kết quả gì thì cũng .

Chuyện vốn định với Tiêu Dung, thậm chí với bất kỳ ai. Quá mất mặt.

Hắn cúi đầu, mắt Tiêu Dung nữa.

Tiêu Dung đối diện , ngẩn ngơ hồi lâu.

Đêm qua Tiêu Dung căng thẳng vì nhiều lý do. quan trọng nhất là: Hắn bao giờ nghĩ ngày trở thành nguyên nhân hại c.h.ế.t Khuất Vân Diệt.

Tuy Khuất Vân Diệt c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t, nhưng Tiêu Dung quan tâm đến vế hơn. Hắn đến đây với tư cách cứu thế, thể đảo lộn tất cả, để Khuất Vân Diệt c.h.ế.t trong một cảnh nực như thế?

Hai ngàn tư binh truy sát một đám nhếch nhác. Khuất Vân Diệt đến giải cứu, kết quả c.h.ế.t đường cái quan. Chuyện sử sách ghi , đời sẽ chê mấy ngàn năm.

Tiêu Dung chấp nhận cục diện đó, càng chấp nhận là kẻ đầu têu. Cảm giác thất bại triệt để nếm trải dù chỉ một chút.

Im lặng một lát, Tiêu Dung đến bên cạnh Khuất Vân Diệt, xuống cách một nắm tay: "Lần gặp nạn ... quả thực đều là của . Ta tự cho là đủ nhiều, nào ngờ đến một nửa cũng .

Nếu đêm qua đại vương đến, hôm nay gánh mấy món nợ máu. Và sợ điều đó."

Khuất Vân Diệt ngẩng đầu lên từ lúc nào . Tiêu Dung chống hai tay lên ván giường, than nhẹ một tiếng: "Bất kể là đại vương những tướng sĩ bảo vệ , thấy bất kỳ ai vì mà mất mạng. Ta cũng nợ ân tình của ai.

Ta cứ tưởng đại vương vì ngăn cản kẻ làm hại nên mới thương nặng thế . Giờ đại vương trong lúc nguy cấp chọn tự bảo vệ , tảng đá trong lòng coi như cũng bỏ xuống ."

Nói xong, Khuất Vân Diệt: "Đại vương chọn bảo vệ mới là đúng. Vì đại vương tin chắc một điều: Trên đời ai xứng đáng để đại vương hy sinh bản cả.

Bảo vệ đại vương chính là bảo vệ cả Trấn Bắc Quân. Chỉ cần đại vương còn, Trấn Bắc Quân sẽ tan."

Khuất Vân Diệt với ánh mắt khó hiểu. Tiêu Dung đến ngẩn .

Khuất Vân Diệt chậm rãi mở miệng: "Ta cứu ngươi, trong lòng ngươi chính là ngươi nợ một ân tình?"

Tiêu Dung sững sờ.

Khuất Vân Diệt tiếp: "Cho nên bất kể là đêm qua ngươi nổi trận lôi đình, hôm nay tranh cãi ngớt, đều là vì ngươi nợ ."

Tiêu Dung há miệng, theo bản năng phủ nhận. lời đến cổ họng nghẹn .

Khi mở miệng nữa, gật đầu: "Ta đang làm việc cho đại vương . Nếu nợ ân tình của đại vương nữa, e rằng trả nổi."

Khuất Vân Diệt những lời thấu tình đạt lý , đầu tiên phát hiện lời của Tiêu Dung cũng thể chói tai đến thế.

Hắn dời mắt , thần sắc chút biến đổi cực nhỏ. khi ngẩng đầu lên , trông bình thường như cũ.

Chỉ là trong khoảnh khắc, mất hết hứng thú chuyện với Tiêu Dung.

Hắn cởi giày, lấy cái gối gỗ bên cạnh kê đầu, mím môi xuống, nhắm mắt . Hắn thậm chí còn dùng cánh tay che mắt, giọng nhạt nhẽo đuổi khách: "Ta mệt, ngươi cũng ngủ ."

Tiêu Dung vẫn nguyên chỗ cũ, lên tiếng. Hắn chỉ lẳng lặng bàn tay đặt bên của Khuất Vân Diệt.

Có lẽ chính Khuất Vân Diệt cũng nhận , đang nắm chặt tay, các đốt ngón tay khẽ run rẩy, như đang cố kìm nén cảm xúc mãnh liệt trong lòng.

Nhìn một lúc, ánh mắt Tiêu Dung di chuyển lên , vùng bụng hở do động tác của Khuất Vân Diệt.

Là một sinh viên múa, Tiêu Dung thói quen vô thức quan sát cơ bắp của so sánh với . Thân hình Khuất Vân Diệt là kiểu mà đàn ông trong thiên hạ đều mơ ước: tám múi cơ bụng, tràn đầy vẻ nam tính và khỏe khoắn.

Tiêu Dung để ý đến điều đó. Hắn đang dùng mắt đếm những vết sẹo nông sâu chi chít Khuất Vân Diệt.

Đếm mãi xong, vì chúng phân bố chẳng quy luật gì. Cứ đếm một nửa Tiêu Dung phát hiện đếm sai.

Hồi lâu , thu hồi ánh mắt, rũ mắt lòng bàn tay .

Khác với Khuất Vân Diệt, một vết sẹo nào. Từ nhỏ đến lớn vết thương nặng nhất từng chịu là trầy xước da. Cảm giác đau thấu tim khi ngã xuống đường nhựa năm đó, Tiêu Dung nhớ cả đời.

Cứ tĩnh lặng như lâu, cuối cùng Tiêu Dung cũng ngẩng đầu lên.

Mím môi, Khuất Vân Diệt hạ cánh tay xuống từ lúc nào. Dù nhắm mắt, trông vẫn vô cùng sắc bén, như thể gần một chút sẽ thương.

Thở hắt một trầm trọng, chân Tiêu Dung cũng tê. Hắn khó khăn nhích lên một chút, với tay kéo vạt áo Khuất Vân Diệt.

Hắn chỉnh áo cho Khuất Vân Diệt, che kín cơ thể , đưa tay sờ lên trán Khuất Vân Diệt.

Giây tiếp theo, đáng lẽ đang ngủ mở mắt . Khuất Vân Diệt Tiêu Dung, ánh mắt cực kỳ tỉnh táo.

Tiêu Dung chỉ thoáng ngẩn , hề tỏ vẻ bối rối khi bắt quả tang. Ngập ngừng một chút, tiếp tục cảm nhận nhiệt độ cơ thể truyền đến lòng bàn tay. Thấy dấu hiệu sốt, xoay , lưng về phía Khuất Vân Diệt, cứ thế xuống bên cạnh .

Người thương cần chăm sóc. Lúc nãy Tiêu Dung hỏi đại phu đủ thứ, nhưng từng sẽ đích chăm sóc.

Hắn dường như luôn thế. Sắp xếp một đống việc cho khác, còn làm gì thì bao giờ . Chỉ đến khi làm , mới hiểu dụng ý của .

Khuất Vân Diệt chằm chằm cái gáy của Tiêu Dung, suýt thì thủng một lỗ.

Hắn nhiều điều , nhiều câu hỏi. cuối cùng, chỉ khẽ chớp mắt một cái.

Có lẽ nên hỏi, cũng nên . Hắn chỉ cần là đủ.

Vì Tiêu Dung tuy mồm miệng đầy lời dối trá, nhưng hành động của y sẽ dối.

Sẽ ngày thấu trái tim Tiêu Dung rốt cuộc làm bằng băng bằng than hồng.

...

Dần dần, hai trong lều đều ngủ .

Ngu Thiệu Thừa và A Thụ lẳng lặng xổm bên ngoài, mỗi bưng một bát t.h.u.ố.c nguội ngắt.

A Thụ: "Họ hình như cãi nữa..."

Ngu Thiệu Thừa: "Ừ, chắc ngủ ."

A Thụ mếu máo: "Thế t.h.u.ố.c tính ? Đi sắc bát khác ?"

Ngu Thiệu Thừa: "Đợi đại vương dậy sắc. Đêm qua mệt thế chắc đại vương ngủ một giấc dài đấy."

A Thụ thở dài: "Mắt cũng sắp mở lên ."

Ngu Thiệu Thừa ân cần bảo: "Vậy ngươi cũng về ngủ , ở đây canh ."

A Thụ ngạc nhiên: "Ngu thống lĩnh, ngài nghỉ ?"

Ngu Thiệu Thừa : "Không , buồn ngủ."

Vừa nãy lúc đại vương và Tiêu cãi , mở mắt ngủ một giấc .

Thật hiểu nổi, khác ham ngủ thế nhỉ? Ngủ nghê mà, chẳng cứ tranh thủ chợp mắt tí là xong ?

Loading...