Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:04:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Dung sững sờ. Y đột nhiên sang Cao Tuân Chi: "Thừa tướng cũng ?"

Cao Tuân Chi: " ."

Tiêu Dung đăm đăm lão. Lặng thinh một hồi y đột nhiên đổi chủ ý: "Được. Ta ở canh giữ Hán Trung. Thế nhưng một , thừa tướng vẫn nên ở giúp . Đại vương ngài vấn đề gì , cần lo lắng cho ngài ."

Khuất Vân Diệt: "…………"

Vừa nãy ngươi như !

Đồ lừa đảo. Sau còn tin lời ngươi nữa liền là Trấn Bắc Vương!

Hai ngày tại quận T.ử Đồng. ...

Nguyên Bách Phúc vẫn luôn giằng co với Thân Dưỡng Duệ. Liên quan tới việc thể giữ bao nhiêu binh mã. Liên quan tới tương lai của . Lại liên quan tới chức quan mà nhận.

Hắn cảm thấy hài lòng đối với bất cứ điều kiện nào mà Nam Ung đưa . Thứ duy nhất khiến cảm thấy an ủi đôi chút chính là cái lời hứa hẹn ban cho Vương vị mà Tôn Nhân Loan thốt . Giang Dương Vương, chỉ nghĩ tới ba chữ thôi khiến cảm thấy sảng khoái .

Thế nhưng đất phong của Giang Dương chẳng khác gì Đông Dương là bao. Vương vị của Hạ Đình Chi vốn dĩ chính là thứ do Tôn Nhân Loan ban phát cho y. Cái vị Giang Dương Vương thực chất cũng cùng một dụng ý giống hệt như mà thôi.

Nguyên Bách Phúc hề điều . Hắn chỉ cảm thấy bản nên chỉ làm một vị hầu gia nho nhỏ. Hắn một bước đăng thiên xưng vương. Nếu như làm vương, thì chí ít cũng là thứ sử của một châu. Chứ là cái chức vụ đốc hộ ch.ó má gì đó. Thứ sử mới là thực sự chưởng quản sự vụ của một châu. Đốc hộ chỉ quân quyền. Hơn nữa thời khắc mấu chốt còn theo lệnh của thứ sử.

Nói trắng cũng chỉ là kẻ thứ hai mà thôi.

Chuyện khiến cho Nguyên Bách Phúc cảm thấy vô cùng uất ức. Thế nhưng vấn đề ở chỗ cho dù là lúc còn ở Trấn Bắc Quân cũng chẳng tính là kẻ thứ hai. Cao Tuân Chi mới là nhân vật hai thực sự. Địa vị của căng lắm cũng chỉ cao hơn đám Công Tôn Nguyên, Giản Kiều một chút xíu mà thôi.

Trải qua một đêm suy nghĩ cẩn thận, Nguyên Bách Phúc rốt cuộc cũng nhận thứ mà bản thực sự là gì. Thế là bắt đầu giằng co ở chỗ . Sự nhu nhược trong đầu tiên gặp Thân Dưỡng Duệ phảng phất như đột nhiên tan biến sạch sẽ . Hắn ý thức là bản cần Thân Dưỡng Duệ. Mà là Thân Dưỡng Duệ cũng đang cần . Kẻ nào nhiều binh mã, kẻ đó mới quyền lên tiếng. Đem so sánh với năm vạn. À , hơn bốn vạn binh mã của Thân Dưỡng Duệ. Nguyên Bách Phúc cảm thấy nếu như chẳng chừng thể trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t Thân Dưỡng Duệ. Đoạt lấy binh mã của cũng nên.

…………

Nói theo lý thuyết khả năng lẽ sẽ thành công. Thế nhưng điều kiện tiên quyết là trướng của bộ đều đồng lòng với . Làm phản giống hệt như một trận sạt lở bùn đất. Không cứ trận hồng thủy qua là xong chuyện. Phía còn sạt lở, đá lở cùng vô những t.h.ả.m họa thứ cấp khác. Càng những lúc như thế lòng càng định.

Sau khi bày thái độ cường ngạnh, Thân Dưỡng Duệ quả nhiên làm gì . Mấy nổi cáu với thấy dọa lùi . Thân Dưỡng Duệ liền đổi thái độ, bắt đầu chầm chậm nhượng bộ.

Nhiều ngày trôi qua như , Nguyên Bách Phúc rốt cuộc cũng cảm thấy chuyện bắt đầu đúng quỹ đạo . Sự lựa chọn của sai. Ở bên cạnh Khuất Vân Diệt vĩnh viễn bao giờ thể ngóc đầu lên . Chỉ tới chốn Nam Ung thối nát mới thể thắng trong lúc hỗn loạn. Đạt thứ mà bản thực sự mong .

Tâm trạng của lên , bầu khí trong quân doanh cũng còn căng thẳng đến nữa. Đồng thời những kẻ vẫn luôn ngấm ngầm quan sát cảm thấy hạ thấp cảnh giác. Thế là quyết định nhân cơ hội xuất thủ.

Hai vị phó tướng của hậu quân thể nào chịu đựng nổi cái hành vi nhận giặc làm cha của Diêu Hiển. Diêu Hiển lúc nào cũng bảo nhẫn nhịn. Chờ đợi đại vương tới giải cứu bọn họ, chờ đợi thời cơ thích hợp. Thế nhưng bọn họ cũng là những đấng nam nhi đường đường chính chính. Bọn họ cũng một đôi nắm đ.ấ.m và một thanh đao sắc bén. Dựa mà cứ chờ đợi khác tới giải cứu chứ?!

Càng huống hồ đó rốt cuộc là lúc nào. Đã mười mấy ngày trôi qua . Nguyên Bách Phúc và Thân Dưỡng Duệ sắp sửa đạt hiệp nghị . Đợi đến lúc Nguyên Bách Phúc di dời hậu quân trong thành T.ử Đồng, đám bọn họ sẽ cái kết cục như thế nào a?!

Cho nên thể nhẫn nhịn nữa. Bọn họ dự định đêm nay sẽ hành động! ...

Đêm đó tin bọn họ bắt, trái tim Diêu Hiển liền trở nên lạnh lẽo. Hắn vội vã xông ngoài của Nguyên Bách Phúc hung hãn chặn . Bọn chúng vật ngã Diêu Hiển xuống đất. Mười mấy thanh đao chĩa thẳng , khiến dám nhúc nhích dù chỉ là một chút. Nguyên Bách Phúc liếc một cái. Thế nhưng sai đám trói mang qua đó. Mà chỉ khẽ vẫy tay về phía bên . Sau đó liền một gã tráng hán bước lên phía . Dùng sức bẻ quặt hai tay Diêu Hiển . Giữ chặt lấy , ép về phía .

Những tướng sĩ ngủ ngủ bộ đều gọi ngoài. Binh mã bên phía Nguyên Bách Phúc đột ngột tập kết. Thân gia quân trong thành còn tưởng rằng bọn họ đổi ý. Tướng sĩ canh thành hồi lâu, phát hiện bọn họ đây là đang hành hình giữa nửa đêm nửa hôm. Từng từng một bộ đều mang vẻ mặt mờ mịt vô cùng..

Trấn Bắc Quân hóa là cái thể loại ? Nửa đêm âm khí nặng nhường nào chứ. Quả hổ danh là một đoàn quân lưu dân. Căn bản chẳng thèm kiêng kỵ cái gì cả! ...

Bởi vì cách quá xa, đám thể bọn họ đang làm cái gì coi như là tồi . Còn về phần âm thanh thì tuyệt nhiên thể thấy một chút nào. Do cách một đất trống. Trên tường thành của quận T.ử Đồng an tĩnh tới mức chỉ còn tiếng hít thở. Thế nhưng bên phía Nguyên Bách Phúc tràn ngập những tiếng gào thét chói tai.

Hai vị phó tướng đưa hành hình cho dù dây thừng tròng cổ. Vẫn hề dừng việc c.h.ử.i rủa Nguyên Bách Phúc. Bọn họ gào lớn: "Nguyên Bách Phúc! Cái tên tiểu nhân vô sỉ nhà ngươi. Ngươi sẽ kết cục . Ngươi nhất định sẽ gặp quả báo!"

Đợi đến lúc dây thừng bắt đầu siết chặt, bọn họ vẫn tiếp tục gào thét. Dây thừng siết chặt lấy khí quản của bọn họ. Bọn họ chỉ thể phát những tiếng thở khò khè. Thế nhưng bọn họ vẫn đang gào thét.

Cuối cùng chỉ còn là đôi môi mấp máy trong vô thanh. Diêu Hiển bọn họ, ý đồ giải mã xem rốt cuộc bọn họ đang cái gì. Thế nhưng bọn họ còn sinh khí nữa .

Nếu như sức lực đủ lớn. Thực giảo hình treo cổ cần mất quá nhiều thời gian. Không cần tới ba năm phút chỉ một phút đồng hồ là đủ để siết c.h.ế.t một con .

Diêu Hiển cứ như ngây ngốc trôi qua một phút đồng hồ. Mặc dù hai bọn họ chịu lời . Mặc dù trong suốt mười mấy ngày qua hai bọn họ vẫn luôn trợn mắt lạnh lùng với . Thế nhưng bao giờ oán trách bọn họ. Bọn họ thì gì chứ? Muốn báo thù cho tướng quân của . Muốn tranh giành một con đường sống cho binh lính của . Lẽ nào chuyện cũng coi là sai lầm ?

Không sai. Thế nhưng bọn họ rốt cuộc vẫn c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-156.html.]

Cánh tay của Diêu Hiển vẫn còn vặn chặt. Kẻ phía đột nhiên cau mày. Bởi vì cảm nhận cánh tay của Diêu Hiển đang run rẩy.

Không là run rẩy vì sợ hãi. Mà là run rẩy vì phẫn nộ tới mức mỗi một khối cơ bắp, mỗi một đường huyết quản đều đang căng cứng.

"A!!!!!!!"

Giọng của Diêu Hiển thê lương điên cuồng. Phảng phất như sắp sửa huyết lệ: "Nguyên Bách Phúc! Ngươi sẽ c.h.ế.t t.ử tế . Ta g.i.ế.c ngươi. Ta g.i.ế.c ngươi!"

Hắn điên cuồng giãy giụa. Mà những lời của giống hệt như một tín hiệu . Xung quanh lập tức mang theo khuôn mặt dữ tợn giơ đao xông tới. Thế nhưng bất kể là kẻ nào xông tới cũng đều chỉ nhận lấy một chữ c.h.ế.t. Nguyên Bách Phúc đám binh bao vây trùng trùng điệp điệp ở giữa. Hắn đám . Vậy mà còn nhếch khóe môi nở nụ .

Tướng sĩ bình thường ở cách quá xa. Không thể xông qua . Cho nên trận bạo loạn khi vài chục bỏ mạng liền trấn áp. Mấy vị tướng quân lệnh của Nguyên Bách Phúc đều đang gầm lên với những kẻ bên ngoài. Kẻ nào c.h.ế.t thì cứ việc đây. Muốn sống mạng thì ngoan ngoãn thành thật mà ở yên đó!

Không tướng quân dẫn dắt. Nếu để cho đám tướng sĩ bình thường tự đưa lựa chọn. Vậy thì bọn họ chắc chắn sẽ khuynh hướng ngoan ngoãn lời. Càng huống hồ thời gian quả thực trôi qua quá lâu . Đã mười mấy ngày , bọn họ cho dù phẫn nộ. Đứng sự m.á.u lạnh vô tình của Nguyên Bách Phúc, cùng với những bộ hài cốt bỏ mạng oan uổng la liệt mặt đất . Bọn họ cũng dám thể hiện bên ngoài nữa.

Bọn họ bằng lòng cúi đầu vì giữ mạng sống. Nguyên Bách Phúc loại trung thành bộ đều là giả dối. Chỉ cần cơ hội đám chắc chắn vẫn sẽ nương tựa kẻ khác. Thế nhưng thèm để tâm. Trong mắt Nguyên Bách Phúc đám hậu quân chẳng qua chỉ là công cụ giúp khuếch trương thanh thế ở Nam Ung mà thôi. Sau nếu như cơ hội xuất binh, liền phái đám ngoài. Nếu thì cũng sẽ từ từ phân rã hơn ba vạn . Sau khi bòn rút hết chút giá trị cuối cùng của bọn họ. Lại tìm kiếm nhiều binh mã hơn để thế bọn họ.

Hắn khinh thường việc sử dụng binh mã của kẻ khác. Hắn càng tích lũy binh mã thuộc về riêng .

Cái quá trình cần bao nhiêu thời gian cũng thể tính toán . Thế nhưng cảm giác chắc hẳn sẽ quá lâu. Ba bốn năm là đủ . Ngay cả cái loại phế vật như Hoàng Ngôn Cảnh cũng thể tích góp năm sáu vạn binh mã. Hắn mạnh hơn Hoàng Ngôn Cảnh nhiều. Trên địa bàn của Nam Ung, đám đó đáng lẽ kẻ nào mới là minh chủ xứng đáng để nương tựa hơn chứ.

G.i.ế.c sạch những kẻ to gan dám làm loạn. Sau đó Nguyên Bách Phúc tới mặt Diêu Hiển vẫn đang liều mạng giãy giụa. Phải ba gã tráng hán mới thể đè trụ một . Mà nhận thấy sự tới gần của Nguyên Bách Phúc, Diêu Hiển mãnh liệt vùng lên. Muốn c.ắ.n xé một miếng thịt Nguyên Bách Phúc.

Thế nhưng Nguyên Bách Phúc . Diêu Hiển còn tưởng tới là đích g.i.ế.c c.h.ế.t . Tuy nhiên Diêu Hiển cũng là một kẻ sợ c.h.ế.t. Cho dù Nguyên Bách Phúc đ.â.m thanh kiếm yết hầu của . Hắn cũng tuyệt đối bao giờ để lộ cái tư thế cầu xin tha thứ.

Thế nhưng Diêu Hiển đoán sai . Nguyên Bách Phúc định g.i.ế.c . Hắn qua đây là vì việc .

Một cú đ.ấ.m đập thẳng mặt Diêu Hiển. Đập cho m.á.u mũi của trào ngoài. Đầu óc trở nên tê rần. Diêu Hiển kinh ngạc Nguyên Bách Phúc.

Mà tiếp theo đó một cú đấm, một cú đấm. Rồi một cú đ.ấ.m nữa.

Đau đớn trong nháy mắt lan tràn khắp . Nguyên Bách Phúc đ.á.n.h mặt . Lại còn đ.á.n.h bụng . Hắn hề mặc áo giáp. Lúc ngũ tạng lục phủ của phảng phất như di dời vị trí đau nhói vô cùng. Mà cho dù đau đớn đến mấy cũng hé răng kêu la lấy một tiếng. Chỉ là uốn cong tấm lưng, đau tới mức liên tục hít sâu.

Nhìn Diêu Hiển giống hệt như một con tôm luộc ti tiện t.h.ả.m thương quỳ mặt đất. Lệ khí trong lòng Nguyên Bách Phúc rốt cuộc cũng vơi đôi chút. Hắn với Diêu Hiển: "Kẻ thức thời chính là cái loại kết cục . Muốn g.i.ế.c ? Cũng thèm xem bản mấy cân mấy lạng. Yên tâm , sẽ mà đoạt mạng ngươi . Vương Tân Dụng c.h.ế.t . Ta còn đem ngươi đổi lấy chút chỗ với hoàng đế nữa. Diêu Đô úy, hy vọng ngươi thể bán một cái giá hời."

Nói xong, Nguyên Bách Phúc haha lớn hai tiếng. Sau đó liền xoay rời . ...

Trong mắt bản Nguyên Bách Phúc, làm như bất kỳ vấn đề gì cả. Hắn là chủ tướng. Diêu Hiển dõng dạc tuyên bố g.i.ế.c chủ tướng. Vậy thì đáng nghiền xương thành tro, đáng nhận sự đồng tình của bất kỳ ai. Hắn thưởng phạt phân minh. Chỉ g.i.ế.c kẻ cầm đầu hề áp dụng liên đới. Cho dù là đám sĩ nhân đó cũng chẳng cách nào chỉ trích . Còn về hậu quân, hờ hờ. Hậu quân căn bản gì đáng ngại bởi vì nhanh sẽ đưa đám tới thành T.ử Đồng. Sau khi thành một vạn của hậu quân sẽ triều đình mang . Chỉ còn hơn hai vạn. Số lượng dám gây nháo càng tới một vạn. Bọn chúng căn bản khả năng tạo thêm bất kỳ đợt sóng gió nào nữa .

Cho nên Nguyên Bách Phúc một cách vô cùng tâm an lý đắc. Thế nhưng hề chú ý tới ánh mắt của những lưng. Khuất Cẩn cùng với vài vị tướng quân luôn ủng hộ ánh mắt của bọn họ đều trở nên lấp lóe.

Nguyên Bách Phúc ngày một trở nên bất bình thường .

Hắn ngày một trở nên hỉ nộ vô thường. Hơn nữa càng ngày càng trở nên kích động và tàn nhẫn. G.i.ế.c Vương Tân Dụng nếu như là chuyện vạn bất đắc dĩ. Vậy thì việc công khai treo cổ những vị tướng lĩnh khác thì tính là cái gì. Lại còn đ.ấ.m đá Diêu Hiển??

Mấy cái thể gọi là chiến thuật nữa . Đây rõ ràng là hành động trút giận thuần túy.

Khuất Cẩn đột nhiên cảm thấy chút hối hận. Sau khi làm phản Nguyên Bách Phúc giống hệt như biến thành một con khác. Hoàn còn mang cái dáng vẻ điềm tĩnh của lúc ban đầu. Khuất Cẩn theo rời là vì mưu cầu chức cao lộc hậu. Hắn theo Nguyên Bách Phúc tự tìm đường c.h.ế.t.

Rõ ràng lúc . Thấy tình hình liền tiến sâu Nam Ung tự lập làm vương. Nhân lúc Khuất Vân Diệt và Nam Ung đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán. Một mặt hấp thu tài phú và binh mã của Nam Ung. Một mặt từ từ phát triển bản . Nếu như thời cơ thích hợp bọn họ cũng thể xuất binh công đ.á.n.h Nam Ung, đoạt lấy nhiều địa bàn hơn nữa.

Đây mới là kế hoạch ban đầu, cũng là điểm thuyết phục Khuất Cẩn. Cục diện hai phần thiên hạ mơ hồ dấu hiệu hỗn loạn . Nếu như bọn họ nắm bắt lấy cơ hội . Chẳng chừng thể tạo thế chân vạc. Mà đợi đến lúc bọn họ trở nên lớn mạnh , Khuất Vân Diệt cũng chẳng thể làm gì bọn họ nữa.

Tuy nhiên thì như . lúc làm Nguyên Bách Phúc chỉ theo chính bản . Hắn tự tiện đổi kế hoạch. Hơn nữa còn biến cái ý định lúc đầu là dò xét xem thái độ của Thân Dưỡng Duệ và triều đình Nam Ung . Trực tiếp trở thành việc bắt buộc nhận chức quan và sự sắc phong chính thức từ triều đình Nam Ung. Nếu như hỏi Nguyên Bách Phúc tại làm như . Nói hai câu Nguyên Bách Phúc nổi giận mắng mỏ .

Khuất Cẩn cảm thấy Nguyên Bách Phúc vấn đề. Hắn tựa hồ như lúc nào cũng ở trong trạng thái vô cùng căng thẳng. Đồng thời với sự căng thẳng vội vã thể chờ đợi nữa chứng minh điều gì đó. Bất luận là địa vị hiện tại của là cái năng lực dẫn dắt thiên quân vạn mã của . Hắn lấy một chút kiên nhẫn. Giống hệt như thứ gì đó đang đuổi theo .

Khuất Cẩn đại khái đoán rốt cuộc là thứ gì khiến sợ hãi đến . Phát hiện bản theo nhầm Khuất Cẩn cũng vô cùng áo não. Thế nhưng ngay tại thời điểm , việc nên làm hơn cả là suy nghĩ xem làm cách nào để tìm cho bản một con đường lu. Hắn theo Nguyên Bách Phúc tự tìm đường c.h.ế.t .

…………

Công khai xử hình những kẻ mưu đồ hãm hại , g.i.ế.c c.h.ế.t mấy chục tên hậu quân chịu lời. Lại còn đích đ.á.n.h đập Diêu Hiển một trận. Theo lý mà Nguyên Bách Phúc đáng lẽ cảm thấy vô cùng sảng khoái mới đúng. Mà quả thực cũng mang cái tâm trạng . Thế nhưng ngoài sự thống khoái còn cảm thấy một sự bồn chồn mơ hồ.

Bởi vì tiềm thức của quân tâm định. Mà hành vi của càng gia tăng thêm sự bất định . Mọi chuyện hề thuận lợi giống hệt như tưởng tượng. Về cũng khả năng sẽ ngày một tồi tệ .

Loading...