Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:04:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái ngày hôm đó Khuất Vân Diệt gầm thét, lớn tiếng chất vấn từng một xung quanh . Hy vọng kẻ nào đó thể cho một câu trả lời. Thế nhưng cái câu trả lời chỉ một Nguyên Bách Phúc mới thể đáp mà thôi. Huống hồ đáp án mà đưa . Tuyệt đối là thứ mà Khuất Vân Diệt .

Thở dài một cái, Tiêu Dung đặt cái miếng bánh cứng còng nhai nổi xuống. Y về phía Cao Tuân Chi: "Thừa tướng dự định an bài gia quyến của như thế nào?"

Cao Tuân Chi liếc Khuất Vân Diệt một cái. Lần kẻ phản ứng, bàn tay của dịch chuyển về phía một chút. Tựa hồ như theo bản năng chạm thanh Tuyết Ẩm Cừu Mâu lưng. Thế nhưng hề mang nó theo, cho nên bàn tay của rũ thõng xuống.

Vừa thấy động tác của trái tim Cao Tuân Chi lập tức thịch một cái. Lão còn dám để cho Tiêu Dung . Mâu thuẫn ngầm giữa hai đủ nhiều . Không cần rước thêm một cái rõ rành rành rành để khiến cho bọn họ ngày càng xa cách hơn nữa.

Lão vội vã cướp lời Tiêu Dung: "Tự nhiên là đuổi ! Trực hệ thuộc cùng với hai tên tiểu đó bộ đều đuổi khỏi Trấn Bắc Quân, coi như là lưu đày. Còn về phần những đồng tộc còn của . Để cho bọn chúng canh giữ quan khẩu là . Không cho phép bọn chúng trở về Trần Lưu nữa!"

Tiêu Dung: "……"

Nhìn cái bộ dạng trảm đinh tiệt thiết của Cao Tuân Chi. Y nhịn chớp chớp mắt. Thực chất y cảm thấy làm quá đáng. Dù thì cái chiêu trời giáng của Nguyên Bách Phúc đám tộc nhân của cũng gì. Càng huống hồ ngay cả cùng họ cũng đuổi . Vậy thì tới bao nhiêu cơ chứ.

Thế nhưng xét cho cùng địa vị của Nguyên Bách Phúc vẫn vô cùng đặc thù. Cao Tuân Chi làm như phỏng chừng là vì dập tắt ngọn lửa giận của Khuất Vân Diệt. Thêm đó cái tai họa ngập đầu tộc nhân của Nguyên Bách Phúc ở cũng sẽ chẳng ngày tháng gì. Trần Lưu với tư cách là trung tâm chính trị. Sau các vị tướng quân đều sẽ tụ tập ở bên đó. Bọn chúng mà ở phỏng chừng sẽ ức h.i.ế.p tới c.h.ế.t mất. Thà rằng bỏ xứ xa, tới một nơi ai quen Nguyên Bách Phúc. Cũng chẳng ai quen Vương Tân Dụng. ...Chuyện chút khó khăn. Đám tướng quân canh giữ quan khẩu thông thường đều quen Vương Tân Dụng. Bởi vì bọn họ từng trải qua quá trình thâm tạo trướng của lão. Tuy việc thâm tạo thất bại , thế nhưng tình nghĩa thì vẫn luôn lưu giữ.

Tiêu Dung điều cho nên hiện tại y cảm thấy như cũng khá . Cái bánh đó quả thực chút nghẹn họng. Mấy cái chuyện hoạch định chiến thuật cũng chẳng cần dùng tới y thế là y liền ngoài tìm nước nóng.

Y chào hỏi Cao Tuân Chi một tiếng mà Cao Tuân Chi thì mỉm dõi mắt y rời . Đợi Tiêu Dung khuất sắc mặt Cao Tuân Chi thoắt cái liền biến đổi.

Lão cảnh giác chằm chằm Khuất Vân Diệt: "Ngươi làm gì?"

Khuất Vân Diệt nâng mắt lên: "Ngươi còn nhớ xử lý gia quyến của Lý Tu Hành như thế nào ?"

Sắc mặt Cao Tuân Chi càng trở nên khó coi hơn: " đó đều là chuyện của mười năm . Tình huống lúc đó và hiện tại làm mà giống !"

Khuất Vân Diệt: "Có gì giống chứ. Đều là những kẻ quyền cao chức trọng phản bội Trấn Bắc Quân. Lý Tu Hành, là vứt bỏ quân đội tháo chạy. Nguyên Bách Phúc, là g.i.ế.c hại đồng bào, làm trái quân lệnh, bán bộ hạ để cầu vinh. Ta sẽ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t Nguyên Bách Phúc. Ta g.i.ế.c sạch nhà của . Sau đó mới g.i.ế.c ."

Cao Tuân Chi khẽ hé miệng. Lão làm như đúng thế nhưng lão thể những lời ngăn cản Khuất Vân Diệt. Bởi vì thế đạo chính là như a. Ai ai cũng đều xử lý kẻ phản đồ như cả. Hơn nữa nhân tính vốn dĩ chính là như . Nếu như đặc biệt thống hận một , khiến cho kẻ đó sống bằng c.h.ế.t. Thì ngoại trừ việc hành hạ về mặt thể xác. Chính là hành hạ về mặt tâm lý. Đa phần đều sẽ lựa chọn cách thứ hai. Bởi vì chỉ việc hủy hoại một con từ sâu thẳm trong linh hồn mới thể cảm nhận sự sảng khoái của việc báo thù ở mức độ lớn nhất.

Thế nhưng cũng thông thường chỉ những quen mới lựa chọn cái phương pháp . Hiểu rõ đối phương mới làm cách nào để hủy hoại đối phương. Nếu như là lạ ngược sẽ thái độ khoan dung hơn đối với kẻ địch. Bằng lòng ban cho đối phương một cái c.h.ế.t sảng khoái.

Lúc Khuất Vân Diệt đang tính toán xem nên xử t.ử bộ tông tộc của Nguyên Bách Phúc như thế nào. Tiêu Dung vẫn còn đang đun nước ở bên ngoài.

Cơ thể của y vấn đề gì lớn. Chỉ là chút buồn ngủ mà thôi. Mà đây là di chứng của việc xoay như chong chóng với cường độ cao trong suốt hai ngày qua. Không là tác dụng của hệ thống.

Lần Nguyên Bách Phúc quả thực làm quá mức tuyệt tình. Mà con ở thời đại đối với việc tru di cửu tộc cũng quá mức quen thuộc . Cho nên Tiêu Dung phát hiện lấy một chút điểm bất thường nào.

Lúc nước sôi, Khuất Vân Diệt chui khỏi doanh trướng. Nhìn thấy Tiêu Dung đang ngay đất trống. Bước chân khựng : "Sao trong đun?"

Tiêu Dung sụt sịt mũi. Y hình như cảm cúm : "Trong lều bức bối, ngoài một lát cho thoáng khí. Đại vương uống nước ?"

Khuất Vân Diệt: "Sao ?"

Tiêu Dung sờ sờ mũi: "Không mang theo ."

Một câu vô cùng đơn giản. Vậy mà đột nhiên khiến Khuất Vân Diệt cảm thấy n.g.ự.c như đá đè. Nếu như chuyện xảy Tiêu Dung lúc vẫn sẽ đang xe ngựa. Suốt ngày lật giở những cuốn thư quyển đó. Lên kế hoạch xem khi trở về Trần Lưu sẽ ăn món gì ngon. Y cái gọi là bồi bổ cơ thể mùa thu. Mùa thu năm nay y chẳng mọc thêm lạng thịt nào, ngược còn gầy mất mấy cân. Đợi khi trở về vương phủ y nhất định bồi bổ bộ mới .

Có đôi khi oán trách y. Thế nhưng đôi khi cảm thấy hổ thẹn với y, đôi khi cảm thấy lão t.ử thiên hạ nhất. Lại đôi khi cảm thấy theo ngươi chỉ thể chịu khổ. Ta ban cho ngươi nhiều nhiều đồ . Thế nhưng tới cuối cùng thứ thực sự đặt trong tay ngươi là những ngày tháng lao lực và khổ nạn nối tiếp dứt.

Tiêu Dung xổm, ngẩng đầu lên. Khó hiểu Khuất Vân Diệt, y cũng cái gì a. Tại Khuất Vân Diệt đột nhiên suy sụp .

Tiêu Dung ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy vẫn là do vấn đề của Nguyên Bách Phúc. Kể từ lúc Nguyên Bách Phúc làm phản. Khuất Vân Diệt giống hệt như đột nhiên bước thời kỳ mãn kinh. Sáng nắng chiều mưa tới cái mức độ vô lý. Trong chuyện y chẳng thể giúp bề bộn gì cho nên đành di dời sự chú ý của Khuất Vân Diệt: "Đại vương đây là định công thành ?"

Khuất Vân Diệt chỉnh đốn miếng giáp n.g.ự.c của một chút. Sau đó cúi đầu "ừm" một tiếng.

Tiêu Dung chớp chớp mắt: "Vậy…… Đại vương thong thả?"

Khuất Vân Diệt: "…………"

Sự suy sụp lập tức biến mất. Khuất Vân Diệt "vút" một cái ngẩng đầu lên. Lại một nữa trở trạng thái vui vẻ.

Hắn nín nhịn một bụng tức, xoay liền định bỏ . Mà mới sải bước hai bước bàn tay của nhẹ nhàng giữ chặt .

Khuất Vân Diệt . Vẫn kịp rõ cái gì, trong tay nhét một chén nước nóng . Vốn dĩ đáng lẽ là cái nhiệt độ nóng bỏng. Thế nhưng cái chén là một chiếc chén đất nung. Tay nghề chế tác cũng chẳng cho lắm thành chén dày. Cho nên sờ chỉ thấy ấm.

Tiêu Dung ngẩng khuôn mặt lên, mỉm với một cái: "Nước nóng sưởi ấm. Để cho tay chân của ngài đến mức cứng đờ. Có thể sớm, cũng thể về sớm."

Khuất Vân Diệt cầm lấy cái chén. Cái chén nước nhỏ bé quả thực giúp xua tan một phần hàn khí. Thế nhưng căn bản hề cúi đầu uống. Mà chỉ tiếp tục chần chừ Tiêu Dung: "Ngươi……"

Ngươi tức giận với ?

Tại ngươi đột nhiên đối xử với như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-155.html.]

là do đêm qua ngươi vẫn còn thức. Nghe những lời .

Nếu như Tiêu Dung quả thực thấy, Khuất Vân Diệt ngược cũng đến mức cảm thấy mất mặt. Dù thì mặt Tiêu Dung cũng chẳng còn cái mặt mũi nào để mà đ.á.n.h mất nữa . Thế nhưng sẽ cảm thấy chút rầu rĩ. Giống hệt như cái chén nước là do xin xỏ mới . Chứ là do Tiêu Dung chủ động ban cho.

Khuất Vân Diệt: "……"

Có đôi khi tự thấychính bản phiền phức.

Lặng thinh một lúc Khuất Vân Diệt tiếp tục suy nghĩ vẩn vơ nữa. Hắn bưng chén lên định uống. Tuy nhiên Tiêu Dung đột ngột vươn tay vỗ một cái lên mu bàn tay .

Tiêu Dung: "Vẫn còn nóng lắm đó! Không uống!"

Khuất Vân Diệt cảm thấy bản vô cùng oan uổng: "Chẳng do ngươi bảo uống !"

Tiêu Dung trợn trắng mắt với : "Ta bảo ngài uống t.h.u.ố.c độc ngài uống ? Đường đường là Trấn Bắc Vương, ngay cả một chút sức phán đoán cũng ?"

Khuất Vân Diệt: "……"

Lần càng cảm thấy bản oan uổng hơn . Hắn cùng Tiêu Dung lý luận một phen. Tuy nhiên Tiêu Dung đang vô cùng bận rộn. Y cúi đầu quạt quạt phía trung của chén nước. Lượng nước màu trắng lập tức tăng vọt, Tiêu Dung vươn tay nắm chặt lấy hai cổ tay của Khuất Vân Diệt. Nâng cái chén nước lên cao một chút. Sau đó y chậm rãi xích gần, nhè nhẹ thổi thổi mặt nước.

Cái đầu của y khẽ đung đưa ngay tại vị trí xương ức của Khuất Vân Diệt. Thổi xong , thực chất Tiêu Dung vẫn thứ nước rốt cuộc nguội bớt . Thế nhưng bên ngoài lạnh lẽo đến . Theo lý mà chắc cũng hạ nhiệt ít .

Tiêu Dung dứt khoát đỡ lấy hai cánh tay của Khuất Vân Diệt. Đưa cái chén sát gần môi thêm một chút: "Ngài cứ uống từng ngụm nhỏ nếm thử xem . Nếu như vẫn còn nóng thì để thêm một lát."

Khuất Vân Diệt y. Bưng chén lên, hai ngụm uống cạn sạch sành sanh.

Tiêu Dung: "…………"

Y trừng mắt há hốc mồm Khuất Vân Diệt: "Không, nóng ??"

Khuất Vân Diệt ngậm chặt miệng. Nửa chữ cũng thèm thốt . Đưa chén nước cho y, sải bước dài ngoài.

Nóng nóng Tiêu Dung . Thế nhưng hai canh giờ tin thắng trận truyền tới . Khuất Vân Diệt dẫn binh húc tung cổng thành Hán Trung. Tướng canh giữ Hán Trung cũng coi là một kẻ thức thời lập tức đầu hàng. Quân canh gác lốp bốp lảng xoảng vứt binh khí vương vãi đầy đất. Cao Tuân Chi qua đó tiếp quản tòa thành trì .

Bách tính Hán Trung quả thực cũng đủ xui xẻo. Trong vòng một tháng hai đổi chủ, nào phố cũng binh lính lục soát. Cư dân trong thành từng từng một ngoan ngoãn thành thật xổm đất. Trong cái rủi cái may, bất luận là Thân Dưỡng Duệ là Khuất Vân Diệt, bọn họ đều coi Hán Trung như thuộc địa của chính cho nên cũng làm gì quá đáng. Cũng cho phép khác cướp bóc trắng trợn gia tài của bách tính trong thành. Mất vài món đồ lặt vặt đập phá bọn họ cũng đành c.ắ.n răng chịu đựng. Bản vẫn còn sống sót là . ...

Khuất Vân Diệt mau chóng đem hơn ba vạn binh mã di dời bên trong thành Hán Trung. Hắn định ở đây tiếp tục đợi những bộ binh còn kéo tới. Hắn ngay sáng sớm ngày mai tiếp tục công đ.á.n.h T.ử Đồng.

Thế nhưng giữa T.ử Đồng và Hán Trung một cách nhất định. Hai tòa chủ thành cách chừng sáu trăm dặm. Con đường ở giữa cũng bằng phẳng cho lắm. Muốn mau chóng tới đó vẫn là hành quân gấp rút.

Đích c.h.é.m c.h.ế.t Nguyên Bách Phúc là nguyên nhân thứ yếu. Mau chóng giải cứu hậu quân mới là nguyên nhân chính yếu.

Trinh sát tiền tuyến truyền quân báo về. Quân đồn trú bên ngoài quận T.ử Đồng đang bộ di dời trong thành. Hơn bảy vạn binh mã đó nảy sinh tao loạn. Rất khả năng hậu quân phát hiện hành vi của Nguyên Bách Phúc. Đám tướng sĩ vốn dĩ luôn cố gắng kìm nén nay thể nào nhẫn nhịn thêm nữa.

Thế nhưng hai bên vẫn thực sự đ.á.n.h . Chỉ vài chục bộ t.h.i t.h.ể đem chôn giấu ở một nơi xa. Trinh sát bới t.h.i t.h.ể lên, nhận trong đó hai là bộ hạ thường xuyên theo Vương Tân Dụng. Mà nguyên nhân cái c.h.ế.t của bọn họ là do đao thương mà là do thắt cổ. ...

Nếu như nhân mã hai bên thực sự đ.á.n.h sẽ chẳng ai rảnh rỗi tới mức lao tâm khổ tứ siết cổ một con . Đây là xử hình. Hơn nữa khả năng là xử hình công khai.

Nghe lời báo cáo của trinh sát. Tiêu Dung lập tức nhớ tới cái c.h.ế.t của Cao Tuân Chi trong chính sử.

Lão chính là Nguyên Bách Phúc c.h.é.m đầu bàn dân thiên hạ. Trước Tiêu Dung từng thắc mắc tại Nguyên Bách Phúc g.i.ế.c Cao Tuân Chi. Hiện tại xem trọng điểm bao giờ ở việc g.i.ế.c lão mà là ở hai chữ công khai.

Nguyên Bách Phúc mang trong một loại tâm lý trả thù vô cùng kỳ diệu. Hắn g.i.ế.c bắt buộc khán giả. Hơn nữa…… chẳng là do Tiêu Dung gặp ảo giác . Tại y cứ cảm giác Nguyên Bách Phúc dường như tận hưởng cái hành vi phán quyết sự sống c.h.ế.t của kẻ khác .

Hơn nữa điều khiến khó hiểu chỉ cái . Công khai xử hình tướng lĩnh của hậu quân sợ sẽ chọc giận đám tướng sĩ hậu quân . Đám vốn dĩ chẳng đồng lòng với thế mà còn dùng cái chính sách . Thực sự quá mức kỳ quái . Hắn rốt cuộc làm gì a?

Tiêu Dung nghĩ mãi . Mà Khuất Vân Diệt ở phía bên sắc mặt đen kịt tới mức sắp rỏ nước . Hắn vớ lấy chén bên cạnh, trực tiếp ném thẳng tường. Xung lực quá lớn, chén lập tức vỡ vụn thành bột mịn.

Không một ai ngăn cản . Mà Khuất Vân Diệt khi ném xong chén liền hạ lệnh cho phép tướng sĩ nghỉ ngơi nữa. Sáng sớm ngày mai bọn họ liền tiếp tục xuất phát.

Quan hệ tới mạng Tiêu Dung cũng thể thốt những lời bắt nán chờ đợi nữa. Y gật gật đầu, biểu thị bản cũng cùng.

Thế nhưng Khuất Vân Diệt đột ngột đầu: "Ngươi ở đây. Canh giữ Hán Trung."

Tiêu Dung: "……"

Hán Trung thì cái gì để mà canh giữ chứ. Trong từ điển cuộc đời của Khuất Vân Diệt làm gì hai chữ triệt thoái. Hắn chỉ ngừng công đ.á.n.h bên trong mà thôi. Nếu như Khuất Vân Diệt xảy chuyện, Hán Trung giữ thế nào cũng giữ . Nếu như Khuất Vân Diệt . Vậy thì Hán Trung cũng chẳng cần thiết sai canh giữ.

Nơi là Trần Lưu. Khoảng cách giữa hai nơi chỉ vỏn vẹn vài trăm dặm. Càng huống hồ kẻ địch đều tập trung bên phía Khuất Vân Diệt. Hậu phương bộ đều là của . Cái cớ của Khuất Vân Diệt thực sự quá mức vụng về . Thà rằng trực tiếp cho Tiêu Dung theo còn hơn.

Y lập tức cự tuyệt: "Không , song quyền nan địch tứ thủ. Đại vương hiện nay trong tay chỉ vỏn vẹn hơn ba vạn binh mã. Chuyện bảo làm thể yên tâm cho . Ta giúp việc gì. Thế nhưng cũng sẽ làm chậm trễ chuyện của đại vương. Bất luận đại vương cái gì, cũng nhất định theo."

Thế nhưng điều Tiêu Dung ngờ tới là Khuất Vân Diệt còn cố chấp hơn cả y. Bất luận thế nào cũng nhất định cho y theo. Thấy hai sắp sửa giằng co ở chỗ . Cao Tuân Chi vẫn luôn chờ đợi bọn họ bộc phát cảm xúc vẫn chờ . bắt đầu hoảng hốt . Vào cái thời khắc mấu chốt như thế là lúc để hai các ngươi cãi .

Cao Tuân Chi vội vã lên tiếng khuyên nhủ Tiêu Dung: "A Dung cần lo lắng. Ta sẽ theo bên cạnh đại vương. Tuyệt đối để cho ngài mắc mưu kế của Nam Ung."

Loading...