Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 154
Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:04:45
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngồi bên mép giường Tiêu Dung, Khuất Vân Diệt trầm mặc một lát. Sau đó nâng tay Tiêu Dung lên. Dùng ngón tay móc một chút t.h.u.ố.c cao từ trong bình sứ, nhẹ nhàng bôi lên tay Tiêu Dung. Đặc biệt là những chỗ da dẻ trở nên thô ráp bôi thêm một lớp nữa.
Bôi xong bàn tay , tiếp tục bôi tới bàn tay thứ hai. Đợi đến lúc hai bàn tay của Tiêu Dung đều bôi t.h.u.ố.c tới mức trơn bóng mới sang khuôn mặt Tiêu Dung. Cảm thấy y ngủ vô cùng say thế là khẽ xoay cái cơ thể đang nghiêng của Tiêu Dung . Sau đó mượn chút ánh sáng le lói cẩn thận đ.á.n.h giá khuôn mặt và đôi tai của y.
Thoạt vẫn khá . Chưa nẻ vì lạnh.
Kiểm tra xong xuôi, ánh mắt Khuất Vân Diệt một nữa dời tới khuôn mặt Tiêu Dung. Lúc ngủ say trông y thực sự an tĩnh. Không còn cái ánh mắt giảo hoạt đó. Cũng còn những lời lẽ châm chọc sắc bén đó nữa. Y tĩnh mịch ở chỗ , ngoan ngoãn chân thực. Phảng phất như mang tới cho con một loại ảo giác tựa hồ như y sẽ mãi mãi ngoan ngoãn như thế . Yên phận gọn trong lòng bàn tay . Làm một món bảo vật mà trân quý nhất cõi đời .
Khuất Vân Diệt đưa tay lên. Bàn tay của khẽ di chuyển về phía gò má Tiêu Dung. Vừa nãy lúc bôi t.h.u.ố.c cho Tiêu Dung làm vô cùng bình thản. Thế nhưng lúc nhân cơ hội Tiêu Dung đang ngủ say. Khẽ chạm má y một cái cảm thấy khiếp đảm .
Biên độ lớn nhất mà thể làm chính là cách xa một khí chừng một tấc. Cứ như mà tưởng tượng thử xem nếu như thể thực sự chạm thì sẽ là một cái cảm giác như thế nào. Nếu như Tiêu Dung đang tỉnh thức, . Ngầm cho phép làm như sẽ là một cái cảm giác như thế nào.
Thế nhưng đây là điều bất khả thi.
Một tấc khí đó chính là rào cản ngắn ngủi thể nào vượt qua giữa hai bọn họ. Là chút tự tôn tâm đáng thương của . Cũng là giới hạn cuối cùng cuối cùng mà thiết lập cho bản .
Con thể nào cứ mải miết chìm đắm trong suy nghĩ . Sẽ luôn lúc hồn rở . Mà Khuất Vân Diệt khi hồn cái tư thế của . Đột nhiên cảm thấy bản chút nực .
Lại nghĩ cái lúc Tiêu Dung quỳ xuống mặt hai ngày . Bản bất lực, thậm chí ngay cả nhắc tới chuyện với y cũng dám. Chút nực đó còn là một chút nữa mà là vô cùng nực .
Tiêu Dung biến trở thành một kẻ thấu tình đạt lý. Bởi vì sẽ nghĩ trong mắt Tiêu Dung chính là như . Bọn họ là quân thần. Tiêu Dung luôn luôn nhấn mạnh với làm một vị quân chủ thì làm như thế nào. Phải làm cách nào để phô bày địa vị của bản . Cho nên đôi với việc lấy làm gương. Đây chẳng là chuyện vô cùng bình thường .
Thế nhưng bản tính của Khuất Vân Diệt hề thấu tình đạt lý đến . Lúc còn lý trí sẽ tận lực đè nén những ý nghĩ của bản . Thế nhưng lúc lý trí tan biến, dòng tâm tư kích động chiếm giữ. Khuất Vân Diệt hỏi Tiêu Dung một câu.
"Ngươi tại … bao giờ xót xa cho ."
Giữa cái quân trướng chật hẹp văng vẳng tiếng nỉ non nho nhỏ . Sau khi thấy thanh âm của chính Khuất Vân Diệt càng cảm thấy bản nực hơn nữa. Đi cầu xin khác cái thứ . Đây quả thực là hành vi nhục nhã nhất thế gian.
Mím mím môi, Khuất Vân Diệt cất bình t.h.u.ố.c . Hắn giúp Tiêu Dung kéo chăn lên cao một chút. Lại đem hai bàn tay Tiêu Dung nhét trong chăn đó mới xoay rời .
Đêm khuya, vạn vật tĩnh lặng. Ngay cả quân doanh cũng triệt để chìm trong tĩnh mịch. Chỉ đội tuần tra thỉnh thoảng ngang qua bên ngoài quân trướng. Vệ binh cảnh giác về phía . Chưa từng để mắt tới quân trướng ở phía lưng . Do đó một ai thấy bên trong cái quân trướng chật hẹp . Sau khi Khuất Vân Diệt rời bao lâu, Tiêu Dung đột ngột lật một cái. Y tiếp tục nghiêng. Bởi vì đối với y mà tư thế ngủ thoải mái nhất. Lại cũng ấm áp nhất.
Giấc Tiêu Dung ngủ tới tận lúc tự tỉnh . Chẳng những bỏ lỡ bữa sáng, còn bỏ lỡ luôn cả bữa trưa.
Tính y cũng lâu ăn gì cả. Khó trách khi tỉnh dậy một loại cảm giác giống hệt như bản biến thành một tờ giấy mỏng dính.
Không gọi y. Thế nhưng sắc trời Tiêu Dung cũng cả một buổi sáng nay tuyệt đối coi là thái bình. Gặm nhấm miếng lương khô cứng như đá.Tiêu Dung nỗ lực nuốt cái cục bột giống hệt như hòn đá xuống bụng. Vừa tìm Khuất Vân Diệt và Cao Tuân Chi.
Quả nhiên ngoài dự liệu. Thứ y bỏ lỡ chỉ hai bữa cơm. Mà còn cả đợt xung phong đầu tiên do Khuất Vân Diệt phát động nữa.
Trước cổng thành Hán Trung hiện nay thây phơi đầy đồng. Toàn bộ đều là kiệt tác của Khuất Vân Diệt. Quân canh gác của Hán Trung đại khái tới một vạn . Nếu như đám bộ xông ngoài, cần tới một buổi sáng. Chỉ cần một canh giờ, Khuất Vân Diệt thể khiến cho bọn chúng bộ chắp tay chịu trói . Thế nhưng rúc chặt trong thành. Kẻ bên ngoài cũng chỉ đành từng đợt từng đợt công thành mà thôi.
Nghe thì vẻ phiền phức. Thế nhưng cũng chỉ mất một hai ngày là cùng. Không đêm nay thì chính là sáng ngày mai Hán Trung chắc chắn sẽ đ.á.n.h hạ.
Sau khi trải qua một trận đại chiến với đám sói đói Tiên Ti. Cái lũ tạp binh bất luận là về trang là thủ đều yếu kém . Quả thực thể lọt mắt xanh của Trấn Bắc Quân nữa . ...
Lúc Tiêu Dung bước , Khuất Vân Diệt đang cùng Cao Tuân Chi bàn bạc kế hoạch tác chiến. Hiện nay duy nhất gan mặt Khuất Vân Diệt cũng chỉ còn mỗi một Cao Tuân Chi. Người khác một lúc kiếm cớ rời mất . Tuy chỉ mỗi cái tên đưa tin xui xẻo suýt chút nữa đại vương g.i.ế.c c.h.ế.t. Sau đó đại vương từng giơ đao thương của nhắm bất kỳ ai khác. Thế nhưng chỉ nguyên việc c.h.ử.i bới thôi cũng chịu nổi a. Bọn họ trải qua một thời gian dài từng mắng mỏ . Đột ngột những tháng ngày quả thực chút quen. ...
Tiêu Dung bước . Lần điều kiện hành quân cho lắm. Không thời gian để đắp bùn lò cho nên Khuất Vân Diệt và Cao Tuân Chi đều bệt đất. Ở giữa đặt một chậu than. Tiêu Dung , cảm thấy nếu bản cũng đó. Ngay cả chỗ để chân cũng chẳng nữa . Chắc chắn dựa sát hai bọn họ.
Thế là y ngoắt đầu. Đi thẳng tới chiếc giường ở phía đằng xuống.
Khuất Vân Diệt: "……"
Cao Tuân Chi: "……"
Rõ ràng là một hành động vô cùng bình thường. Thế nhưng hai bọn họ cảm thấy tâm trạng chút vi diệu. Một là bởi vì tối qua lưng làm hai chuyện . Đầu tiên là . Sau đó cốt khí mà chạy tới bôi t.h.u.ố.c cho . Mặc dù vẫn chuyện Tiêu Dung thấy bộ. Thế nhưng cho dù cũng đủ để khiến chột .
Một khác thì bản nên cái gì cho . Đứng về phía nào dường như cũng đúng. Vậy thì dứt khoát về phía nào nữa. Cứ làm vẻ như bản cái gì cũng .
Tiêu Dung hai bọn họ. Cắn lấy một góc của chiếc bánh lớn trong tay. Từng chút từng chút một dùng sức. Mãi cho đến tận lúc thấy tiếng rắc một cái. Miếng bánh rốt cuộc cũng y c.ắ.n xuống. Lúc y mới bắt đầu quá trình nhai nuốt đằng đẵng của .
Cắn một cái nhai một cái. Trong suốt quá trình đó ánh mắt của Tiêu Dung vẫn luôn ngừng đảo quanh khuôn mặt của Khuất Vân Diệt và Cao Tuân Chi.
Khuất Vân Diệt cố gắng phớt lờ ánh mắt truyền tới từ phía bên . Tiếp tục : "Hai ngày nữa, căng nhất là ba ngày. Binh mã còn sẽ đuổi kịp chúng ."
Cao Tuân Chi: "Thân Dưỡng Duệ lúc chắc hẳn tin đại vương ngự giá chinh . Nếu như ngoài dự liệu của , bọn chúng nhất định sẽ để cho Nguyên Bách Phúc mặt đ.á.n.h lui đại vương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-154.html.]
Vừa thấy cái tên Nguyên Bách Phúc . Ánh mắt Khuất Vân Diệt trong nháy mắt trở nên âm vụ thêm vài phần. Tiếp đó chính là một nụ lạnh lùng lưu chút tình nào: "Dựa ?!"
Cao Tuân Chi cách nào thể nhạo một cách sảng khoái giống hệt như . Tình cảm của lão đối với Nguyên Bách Phúc vẫn vô cùng phức tạp. Cho tới tận lúc lão vẫn thể nào tiếp nhận chuyện Nguyên Bách Phúc làm phản. Hơn nữa lão hiểu tại ? Tại chuyện đang yên đang lành tới cái bước đường ?
Cao Tuân Chi cảm giác cái vấn đề lão suy ngẫm cả một đời mất. Nguyên Bách Phúc làm việc thực sự quá mức tuyệt tình. Phảng phất như cố ý làm như . Bởi vì Khuất Vân Diệt mang cái tính cách như thế nào ai ai cũng đều nắm rõ. Hắn yêu ai thì đó sống , ghét ai thì kẻ đó c.h.ế.t. Đã g.i.ế.c c.h.ế.t Vương Tân Dụng , vĩnh viễn bao giờ khả năng Trấn Bắc Quân dung nạp nữa. Còn về phần bản đại vương…… Lại càng hận thể đích băm vằm thành muôn mảnh.
Nghĩ tới Vương Tân Dụng. Trong lòng Cao Tuân Chi càng cảm thấy xót xa hơn.
Chín năm a…… Kể từ lúc lão quen Vương Tân Dụng, hiểu rõ Vương Tân Dụng tổng cộng trôi qua chín năm ròng rã. Bao nhiêu phen mưa to gió lớn bọn họ đều cùng kề vai sát cánh. Nguyên Bách Phúc là bạn nối khố của Khuất Vân Diệt, của Cao Tuân Chi. Sau khi Tiên Ti huyết tẩy Nhạn Môn Quan, Khuất Vân Diệt gánh vác vị trí chủ tướng của đội Trấn Bắc Quân còn sót . Nguyên Bách Phúc đồng dạng cũng là một thiếu niên lúc bấy giờ rốt cuộc mới dịp trò chuyện cùng với Cao Tuân Chi. Cho nên nếu từ góc độ của Cao Tuân Chi. Tình cảm của lão đối với bốn bọn họ đều sêm sêm như .
Khuất Vân Diệt: "…………"
Kể từ lúc thốt ba cái chữ đó, Cao Tuân Chi chẳng hiểu tại đột ngột rơi trầm mặc. Thần sắc Khuất Vân Diệt cũng theo cái bầu khí tĩnh mịch mà dần dần trầm xuống. Hắn chằm chằm Cao Tuân Chi. Há miệng định lớn tiếng chất vấn lão.
Lẽ nào ngươi cho rằng đ.á.n.h Nguyên Bách Phúc?
Được thôi. Nếu như ngươi thực sự nghĩ như . Vậy thì ngươi cũng theo Nguyên Bách Phúc luôn cho xong chuyện!
Thế nhưng ngay lúc sắp sửa phát âm thanh. Tiêu Dung đang giường đột nhiên ho sặc sụa. Y dùng sức ho, vỗ vỗ n.g.ự.c . Động tĩnh bên lập tức thu hút sự chú ý của hai bên . Cao Tuân Chi và Khuất Vân Diệt đều bật dậy. Mà ngay lúc hai bọn họ chuẩn lao qua đó Tiêu Dung dùng sức nuốt ực một cái. Sau đó phát một tiếng thở dài giống hệt như mới thoát nạn.
Y lau những giọt mồ hôi căn bản hề tồn tại trán. Sau đó mỉm với hai bọn họ: "Không . Chỉ là bất cẩn nghẹn một chút thôi."
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn u ám Tiêu Dung một cái. Sau đó nặng nề phịch xuống đất.
Cao Tuân Chi hiểu rõ Tiêu Dung đến mức đó. Lão dùng ánh mắt hồ nghi y. Vốn định sai quân y tới khám thử một phen. Thế nhưng Tiêu Dung thoạt vẻ gì là chuyện cả. Bán tín bán nghi lão cũng đành trở vị trí cũ.
Bầu khí dường như còn nặng nề như nữa . Tiêu Dung dùng sức c.ắ.n xuống một miếng bánh. Sau đó lên tiếng hỏi hai bọn họ: "Có ai tìm Vương tướng quân ?"
Cao Tuân Chi lẳng lặng gật đầu: "Theo lời của tên binh của Diêu Đô úy. Vương Tân Dụng gặp nạn sạn đạo Liên Vân. Ngày hôm qua phái một tiểu đội tìm kiếm thi cốt của lão . Chỉ mong là dã thú ăn sạch. Thế nhưng hiện tại là tháng mười . Sự việc cũng trôi qua nhiều ngày ."
Khuất Vân Diệt trầm mặc lắng . Một câu cũng .
Tiêu Dung cũng trải qua một đoạn thời gian yên lặng ngắn ngủi. Sau đó hỏi: "Ta nhớ là Vương tướng quân gia quyến?"
Cao Tuân Chi: "Chỉ một già tuổi. Vương Tân Dụng xuất từ Vương gia ở vùng Ngô. Mặc dù coi là thế gia. Thế nhưng cũng là một tông tộc vô cùng lớn mạnh. Năm xưa khi lão gia nhập Trấn Bắc Quân, Vương gia đối với mẫu của lão, và cả trưởng của lão vô cùng khắt khe. Bảy năm trưởng của lão c.h.ế.t vì một căn bệnh cấp tính. Về lão lén lút đón mẫu ngoài. Người của Vương gia thế nhưng cũng hề bất kỳ biểu thị gì."
Chưa tới mức trừ tộc. Thế nhưng cũng chẳng khác biệt với trừ tộc là bao. Sở dĩ lưu giấy tờ cũng là bởi vì bản Vương Tân Dụng vô cùng lợi hại. Người trong gia tộc của lão tương lai Vương Tân Dụng liệu khả năng quật khởi nữa . Cho nên cố ý chừa cho bản một con đường lui.
Chẳng qua cũng là vì Vương gia đủ tự tin. Đổi là một thế gia lâu đời, cành lá xum xuê giống như Tiêu gia. Bảo gạch tên ngươi là gạch tên ngươi nhiều. ...
Cảm thấy càng thê t.h.ả.m hơn . Hơn ba mươi tuổi, cô độc một . Trong nhà ngoại trừ già, cái gì thích cũng . Gia tộc cội nguồn đối xử m.á.u lạnh vô tình với lão như .
Nếu như đặt thời bình, v Vương Tân Dụng tuyệt đối là một vị cô thần bề trung thành túc trực bên cạnh Khuất Vân Diệt. Đáng lẽ Khuất Vân Diệt hảo hảo bảo vệ mới đúng.
Thế nhưng đây là thời bình. Đây là thời chiến loạn. Cho nên lão mới c.h.ế.t một cách chóng vánh và vô thanh vô tức đến . Lúc lão c.h.ế.t những khác đang làm gì? Tiêu Dung nhớ nổi nữa . Mà đây cũng là một trong những chướng ngại vật khiến Tiêu Dung thể nào vượt qua nổi.
Đối với y mà đó là một thời gian quan trọng. Ngay cả việc ghi nhớ y cũng lười nhớ. Thế nhưng chính là cái khoảnh khắc vẽ nên dấu chấm hết cho cuộc đời của Vương Tân Dụng.
Lần thời gian Tiêu Dung yên lặng càng kéo dài hơn. Một lát , y đột nhiên hỏi Cao Tuân Chi: "Vậy còn Nguyên Bách Phúc thì . Hắn gia quyến ?"
Cao Tuân Chi sửng sốt một chút. Lão tiên sang Khuất Vân Diệt. Thế nhưng Khuất Vân Diệt cúi gằm mặt, lão cũng thể rõ phản ứng của .
Lặng thinh, Cao Tuân Chi trả lời: "Có, hơn nữa còn ít. Cái thôn lạc nơi Nguyên Bách Phúc xuất hơn một nửa trong thôn đều mang họ Nguyên. Bọn họ tập thể bỏ trốn. Về tập thể gia nhập Trấn Bắc Quân. Phụ của Nguyên Bách Phúc bốn . Toàn bộ đều cưới vợ sinh con. Bản Nguyên Bách Phúc cũng một . Vài năm gả tới thành Bình Dương. Còn về phần bản …… Hắn hai thất. Thế nhưng từng lấy vợ."
Thần sắc Tiêu Dung khó hiểu. Đây là điểm mù tri thức của y. Y chỉ đành hỏi một cách vô cùng uyển chuyển: "Trong Trấn Bắc Quân những giống như Nguyên Bách Phúc. Nạp lấy vợ nhiều ?"
Cao Tuân Chi: "……"
Lão lén lút liếc Khuất Vân Diệt một cái. Sau đó nghĩ lão thì sợ cái gì cơ chứ. Không quản giáo binh lính của chính đó là của Khuất Vân Diệt. Mang tư cách là một vị sĩ nhân tuổi. Lão thoát ly khỏi quân doanh nửa năm nay .
Nghĩ thông suốt , Cao Tuân Chi liền trở nên đạm định. Lão trả lời Tiêu Dung: "Không nhiều. Tướng sĩ trong quân một là trực tiếp lấy vợ. Hai là tầm hoa vấn liễu nạp vài tiểu về nhà . Vừa nuôi nấng bọn họ, lo lắng tương lai vị thê t.ử của vui. Hà tất gì chứ?"
. Hà tất gì chứ.
Thế nhưng Nguyên Bách Phúc cố tình làm như . Có lẽ giữ vị trí chính thê cho nữ nhân mà thực sự yêu thích. Có lẽ để dành vị trí cho một vị nữ nhân địa vị cao quý hơn.
Thế nhưng bất luận là vì lý do gì Tiêu Dung cũng đều cảm thấy quái lạ. Giống hệt như vụ làm phản hiện tại . Tiêu Dung ý đồ thấu hiểu hành vi của Nguyên Bách Phúc. Thế nhưng y cũng chỉ thể thấu hiểu một nửa. Một nửa còn bất luận thế nào cũng thể nghĩ thông suốt . Cho nên y cách nào thể đưa đáp án cho vấn đề của Khuất Vân Diệt .