Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 149
Cập nhật lúc: 2026-04-10 05:59:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn thường xuyên dọn dẹp chiến trường, xử lý hậu quả, cùng với việc chạy vặt cho Khuất Vân Diệt. Những việc tính là chiến công gì.
Phong hầu cho cái loại như . Thậm chí còn mạnh miệng khoa trương sẽ phong vương. Thân Dưỡng Duệ với tư cách là đại tướng quân của Nam Ung tự nhiên sẽ cảm thấy chút vui. Thế nhưng cũng hiểu tại Tôn Nhân Loan làm như . Bởi vì Nguyên Bách Phúc tự mang theo nhiều binh lính tới đây.
Nếu như thực sự thể giữ bộ đám binh lính cho Nam Ung. Khoan bàn tới việc liệu thể triệt để lật ngược tình thế giữa Nam Ung và Trấn Bắc Vương . Ít nhất cũng thể giúp Nam Ung kéo dài thêm chút thời gian thoi thóp.
Hơn nữa một trong tứ đại bộ tướng làm phản chạy tới trướng triều Ung bọn họ. Cũng thể chà đạp phần nào uy phong của Trấn Bắc Vương. Nếu như lợi dụng thỏa đáng, nhân cơ hội trực tiếp phá vỡ Trấn Bắc Quân. Khiến cho Trấn Bắc Vương lụi bại cũng chắc là chuyện thể a. ...
Điểm yếu của Khuất Vân Diệt ai ai cũng . Ít nhất là bộ kẻ địch của đều rõ . Hàn Thanh coi là khá lợi hại. Hắn những mà còn lợi dụng thành công . Điều khiến Nam Ung cảm thấy vô cùng thèm thuồng, cái biện pháp thất đức đến bọn họ cũng thử một phen. Thế nhưng bọn họ phách lực như Hàn Thanh. Cũng dũng khí buông bỏ gánh nặng vai. Đào mộ thì bọn họ thèm để tâm. Thế nhưng bọn họ để tâm tới việc hợp tác với Tiên Ti. Thực sự là quá đỗi hạ thấp phận . Những Nam Ung cao quý thể nào làm loại chuyện như . ...
Đã , hành vi của Nguyên Bách Phúc cũng coi như là buồn ngủ gặp chiếu manh. Chỉ là nên lợi dụng Nguyên Bách Phúc như thế nào. Chuyện vẫn cần suy xét cẩn thận một phen. Tôn Nhân Loan cũng mang cùng một ý nghĩ. Lão vẫn nghĩ thông suốt, thế nhưng lão Nguyên Bách Phúc đồn trú Ninh Châu mới là sự lựa chọn thích hợp nhất. Vừa thể thu hút hỏa lực của Khuất Vân Diệt. Lại tới mức khiến cho Khuất Vân Diệt đ.á.n.h thẳng Kim Lăng. Cho nên lão mới hạ lệnh cho Thân Dưỡng Duệ trong thư rằng nhất định giữ chân Nguyên Bách Phúc cùng với năm vạn binh mã của ở T.ử Đồng.
Còn hơn hai vạn binh mã còn thì mau chóng vận chuyển tới Kim Lăng. Bổ sung cho quân phòng vệ ở nơi đó. ...
Thân Dưỡng Duệ cảm thấy Tôn Nhân Loan vì để giữ chân Nguyên Bách Phúc, đúng là xuất huyết nặng nề . Thế nhưng Nguyên Bách Phúc kể từ lúc bảo ở trấn thủ T.ử Đồng. Đi làm cái vị T.ử Đồng Hầu khỉ gió gì đó. Tâm trạng của liền bắt đầu trở nên vô cùng tồi tệ.
Người Nam Ung tính toán cái bàn tính ch.ó c.ắ.n chó, Nguyên Bách Phúc sớm thấu . Nếu như đợi đến khi củng cố thế lực, phát triển binh mã của chính . Hắn cũng gặp Khuất Vân Diệt chiến trường. Thế nhưng hiện tại lúc. Hắn mới trong tay vài vạn , làm thể đ.á.n.h Khuất Vân Diệt và trung quân của chứ.
Hơn nữa Nam Ung còn tước đoạt binh quyền của . Chuyện càng thể nào chấp nhận nổi.
Hắn bàn bạc với Thân Dưỡng Duệ lâu. Trong quá trình đó vẫn luôn duy trì cái bộ dạng điềm tĩnh. Thân Dưỡng Duệ cảm thấy chỗ nào đó bình thường. Thế nhưng từ trong thần sắc thể rốt cuộc là vấn đề ở . Dù thì bản Thân Dưỡng Duệ cũng chỉ nhận t.ử lệnh. Mà tuyệt đối trung thành với Tôn Nhân Loan. Cho nên sẽ bao giờ đồng ý với yêu cầu rời tới nơi khác của Nguyên Bách Phúc.
Nguyên Bách Phúc nỗ lực tranh thủ điều kiện cho chính . Thế nhưng thực chất là một kẻ am hiểu đàm phán. Nên là các vị tướng quân của Trấn Bắc Quân căn bản chẳng ai am hiểu chuyện đàm phán cả. Bọn họ chỉ đánh. Đánh xong mới chuyện.
Xảo ngôn lệnh sắc lợi ích thực sự căn bản hề đất dụng võ. Nói chuyện, đây đáng lẽ là một việc mà Nguyên Bách Phúc cực kỳ am hiểu. Thế nhưng ngày hôm nay mới phát hiện bản hóa là một kẻ vụng miệng vụng mồm. Mạch suy nghĩ của càng lúc càng trở nên hỗn loạn. Mà khi buột miệng một câu phần mạo phạm. Thân Dưỡng Duệ đột nhiên bật dậy. Dùng cái khí thế uy nghiêm tích lũy trong suốt nhiều năm làm đại tướng quân của quát tháo Nguyên Bách Phúc: "Tiểu t.ử Nguyên gia. Chú ý ngôn từ của ngươi!"
Nguyên Bách Phúc hét tới mức ngớ một lúc. Sau đó phản xạ điều kiện mà bày tư thế yếu ớt: "Ty chức dám." ...
Lời thốt . Cả Nguyên Bách Phúc liền ngây ngốc tại chỗ.
Mà sắc mặt Thân Dưỡng Duệ thì khá hơn đôi chút. Hắn vị trí cũ. Lại còn giơ tay lên ý bảo Nguyên Bách Phúc cũng xuống.
Nguyên Bách Phúc xuống. Chỉ là vẫn luôn cúi gằm mặt. Khiến thể rõ biểu cảm của .
Buổi chiều, Nguyên Bách Phúc trở về quân doanh. Khuất Cẩn lập tức đón: "Thế nào . Thân Dưỡng Duệ ?"
Nguyên Bách Phúc thèm để ý tới . Mà vẫn tiếp tục về phía doanh trướng của chính .
Khuất Cẩn cau mày. Đuổi theo hỏi dò: "Hắn làm khó ngươi ?"
Càng nghĩ càng cảm thấy là như . Khuất Cẩn tức thì bắt đầu c.h.ử.i rủa: "Cái triều đình c.h.ế.t tiệt . Chúng tới quy thuận bọn chúng là nể mặt bọn chúng lắm . Đã đến cái nước mà còn dám soi mói kén cá chọn canh. Thật nực !"
Vừa , Khuất Cẩn chạy vượt lên phía Nguyên Bách Phúc. Chặn ngang đường của , Khuất Cẩn : "Theo thấy chúng bằng trực tiếp xông qua đó. Đi tới lưu vực Thương Thủy kiến công lập nghiệp. Ta Kiến Ninh thái thú Hoàng Ngôn Cảnh ủng binh tự trọng. Thế nhưng hiện tại đang ở Tiên Ti. Binh mã còn của đều lưu ở thành Kiến Ninh, bằng chúng cướp đoạt của . Sau đó tới Hà Dương lập . Hà Dương hiện nay do Khương quản lý. Bàn tay của Nam Ung vươn tới bên đó. Khuất Vân Diệt nhất thời cũng thể đ.á.n.h tới tận đó ."
Nguyên Bách Phúc vốn dĩ trong lòng chỉ đang cảm thấy phiền não. Hắn lọt tai những lời của Khuất Cẩn. Thế nhưng vẫn thể kiên nhẫn lỳ ở chỗ . Nào ngờ thấy ba chữ Khuất Vân Diệt. Sợi dây cung trong đầu đột nhiên đứt phựt.
Thực ngày hôm nay mới chỉ thấy cái tên hai ba . Thế nhưng chẳng hiểu tại . Hắn cảm giác phảng phất như bản thấy hàng trăm .
Ngẩng đầu lên, giận dữ trừng mắt Khuất Cẩn. Khiến cho Khuất Cẩn sợ tới mức sững : "Ta đến bước đường là vì chạy tới làm bạn với lũ Nam Man! Ngươi sợ hãi Khuất Vân Diệt đến . Hôm đó tại còn đồng ý làm phản cùng với ?! Hiện nay mới là chủ tướng. Ta bảo thì đó! Nếu như ngươi còn nhàn hạ thoải mái. Vậy thì hãy ngậm cái miệng . Đi canh chừng đám Diêu Hiển cho ! Nếu như để bọn họ trốn thoát sẽ lôi ngươi tính sổ!"
Nói xong Nguyên Bách Phúc phất tay áo bỏ . Khuất Cẩn ngớ nửa ngày trời. Sau đó đầu phía . Đằng đó mấy đang . Thế nhưng lúc bộ đều cúi gằm mặt xuống. Làm vẻ như bản cái gì cũng từng thấy .
Ở chỗ xa hơn ngang qua nơi . Nhìn thấy cái khuôn mặt đặc sắc phong phú của Khuất Cẩn. Người đó vội vã tăng nhanh cước bộ trở về. ...
Đó là của hậu quân, khéo ngoài lấy nước. Sau khi trở về liền đem bộ những gì mắt thấy tai cho các vị tướng quân của hậu quân . Có ba bằng lòng lời Khuất Cẩn sớm bọn họ bài trừ bên ngoài . Hiện nay bọn họ cũng dám quang minh chính đại tụ tập cùng một chỗ. Đều là đợi đến lúc trời tối mới dám lén lút gặp mặt .
Nghe xong lời hồi báo của , Diêu Hiển lặng thinh . Mà mấy đối diện thể nhẫn nhịn nổi nữa: "Bọn chúng hề đồng lòng. Lúc mà còn xông ngoài thì còn đợi tới khi nào nữa?!"
"Không sai! Diêu Hiển ngươi đừng nhu nhược như . Chúng báo thù cho Vương tướng quân!"
"Ta đích c.h.é.m đầu cái tên cẩu tặc Nguyên Bách Phúc. Để an ủi vong linh trời của Vương tướng quân!"
Gân xanh trán Diêu Hiển nứt toác tới nơi : "Không ! Ở chỗ nội đấu là cố tình để cho Nam Ung chê ! Đánh tới mức lưỡng bại câu thương thì ích lợi gì. Đến lúc đó để cho Thân Dưỡng Duệ bắt sống bộ chúng ?! Ta cũng báo thù cho Vương tướng quân. Thế nhưng Thân gia quân đang hổ thị đam đam ngay tại nơi . Đây là một thời cơ !"
Nghe một vị Tướng quân chỉ mới độ ngoài hai mươi tuổi tức giận đùng đùng bỏ . Diêu Hiển thấy , vội vã sai một đồng tình với đuổi theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-149.html.]
Thoắt cái mất hai . Những còn cũng bộ đều vui vẻ mà giải tán. Diêu Hiển trở về trong quân trướng của . Lúc mới để lộ thần sắc ủ rũ chán chường.
Hắn thể phục chúng. Hậu quân cũng thể nào nhẫn cho việc Nguyên Bách Phúc tác oai tác phúc đầu bọn họ. Bên phía Nguyên Bách Phúc đồng lòng. Chẳng lẽ bên phía bọn họ đồng lòng . Mất chủ tướng xưa nay vẫn luôn là đại kỵ trong việc hành quân. Nguyên nhân chính là ở chỗ . Kẻ nào cũng cho rằng bản thể làm chủ. Vậy thì kết quả cuối cùng chính là chẳng kẻ nào thể làm chủ cả.
Diêu Hiển từng gánh chịu một áp lực to lớn đến nhường . Đột nhiên cảm thấy chút buồn nôn. Thế nhưng ngoại trừ việc cảm thấy vô cùng khó chịu cũng thêm bất kỳ hành động nào khác. Đại vương……
Đại vương mau chóng tới cứu bọn họ . Hắn thực sự dẫn dắt thể tướng sĩ đến cái bước đường đồng quy vu tận a.
Diêu Hiển chỉ phái một binh lính báo tin. Hắn tổng cộng phái ba . Nhiều hơn nữa thì cơ hội . Bởi vì bọn họ tới T.ử Đồng. Xung quanh cũng là tai mắt Thân gia quân theo dõi bọn họ. Người của Nguyên Bách Phúc cũng theo dõi bọn họ.
Mà ba đó xuất phát từ ba thời điểm khác , ở ba địa điểm khác . Trên đường liền c.h.ế.t mất một . C.h.ế.t vì địa hình quá mức phức tạp, trượt chân rơi xuống một sườn núi nào đó. Hai còn thì tiếp tục bộ tiến về phía Trần Lưu. Bởi vì bộ kỵ binh đều Nguyên Bách Phúc tịch thu . Số lượng ngựa ít một con cũng sẽ lập tức phát hiện. Bọn họ quả thực hết cách .
Thế nhưng chỉ cần thoát khỏi khu rừng rậm rạp là . Chỉ cần bước khỏi sơn lâm. Gặp nhà dân bọn họ liền thể một nữa tìm ngựa.
Tuy nhiên cái câu thì vẻ dễ. Mà làm thì vô cùng khó khăn. Những vị phượt thủ hiện đại mang theo đủ loại trang , lỡ như bất cẩn một chút thôi cũng khả năng sẽ bỏ mạng trong núi rừng. Hai tên tiểu binh chẳng trong tay cái gì cả. Vậy mà gánh vác vai cái trọng trách báo tin vô cùng nặng nề.
Cuối cùng, một mang theo đôi chân tựa như đổ chì. Lảo đảo bước tới một nơi thoạt giống với bờ ruộng. Hắn ngơ ngác vị nông dân đang cầm xẻng sắt ở phía . Cả hai bên đều chút mờ mịt. Giây tiếp theo tên tiểu binh mệt mỏi tới mức sức cùng lực kiệt đột nhiên lao thẳng tới mặt vị nông phu. Giống hệt như một tên điên nắm chặt lấy cánh tay của đối phương.
"Lão nhân gia! Đây là ?! Tòa thành trì gần nơi nhất là chỗ nào?!"
Sống tới năm mươi tuổi. Cũng coi như là từng trải qua sóng to gió lớn. Lão nhân gia chớp chớp mắt trả lời : "Nơi là Trường An."
Tiểu binh: "…………"
Mất một lúc lâu để phản ứng mới hiểu Trường An chính là thành Trường An. Hắn đường vòng núi quá xa . Vậy mà chạy tới tận địa giới của Trường An.
Tên tiểu binh cũng khá là lanh lợi. Nếu cũng chẳng Diêu Hiển chọn trúng để đưa thư. Ở những nơi khác lẽ dám bại lộ phận của chính . Thế nhưng ở Trường An chắc hẳn cần lo lắng tới chuyện gì nữa.
Dù thì nếu bàn về việc kẻ nào thống hận Tiên Ti nhất. Đó chắc chắn là những bách tính Trường An may mắn sống sót. Do đó kẻ cảm kích Trấn Bắc Quân nhất cũng chính là những vị bách tính Trường An may mắn sống sót .
Biết là của Trấn Bắc Quân. Rất nhanh vị nông phu liền liên lạc với lý chính. Mà lý chính lập tức dẫn mua phương tiện di chuyển. Gần đó chỗ nào bán ngựa cả. Thế nhưng ở ngôi làng cách đó hai thôn nuôi la. Lý chính bỏ tiền túi mua một con la. Tiểu binh cảm động tới mức suýt rơi lệ. Mà lúc cưỡi lưng con la chậm rãi chạy về hướng Đông. Phía lưng là một đám y phục lam lũ đang ngừng vẫy tay chào tạm biệt. Có lý chính và đám thanh niên trai tráng của cái thôn làng ban đầu. Lại cả nam nữ già trẻ của cái thôn làng bán la nữa.
Tiểu binh chẳng qua chỉ là vô tình xông cái thế giới bất biến của bọn họ. Sau đó một nữa rời . Thế nhưng bọn họ chân thành cầu chúc cho tên tiểu binh thể bình an đặt chân tới đích đến. Nếu như thể lạc đường nữa thì càng hơn.
…………
Tên tiểu binh vốn dĩ sức cùng lực kiệt một nữa tiếp đầy năng lượng tại nơi . Hắn dọc theo đường ngừng thúc giục con la. Hy vọng thể mau chóng đuổi tới thành trấn để đổi lấy một con khoái mã. Thế nhưng hề rằng Trường An thực sự rộng lớn. Chỉ riêng một tòa thành Trường An cũng thể sánh ngang với một tiểu châu . Mà cái thôn làng mà lúc nãy qua chỉ là khu vực rìa của Trường An mà thôi.
Cho nên vẫn còn chạy thêm một thời gian nữa.
Thế nhưng tám mươi mốt kiếp nạn vượt qua tám mươi kiếp nạn . Chặng đường tiếp theo đây chắc hẳn sẽ còn gian nan đến nữa.
Tiêu Dung cuốn chặt trong chăn. Lạnh đến mức hai chân co quắp với .
Cái lạnh chính là như đó. Cho dù đắp thêm bao nhiêu cái chăn chăng nữa. Lúc ngươi lấy trời làm màn lấy đất làm chiếu ở chốn hoang dã. Cũng cách nào cảm nhận sự ấm áp giống hệt như đang ở trong phòng.
Đương nhiên Tiêu Dung cũng đến mức ngủ đất. Y là ngủ bên trong xe ngựa. Thế nhưng xe ngựa hở gió. Ván xe cũng đủ dày cho nên so với việc đất cũng chẳng khác biệt là bao.
Theo lý mà càng xuôi về Nam đáng lẽ càng cảm thấy ấm áp hơn mới đúng. Thế nhưng bọn họ nhiều ngày như . Mà mỗi một ngày Tiêu Dung đều cảm thấy lạnh buốt y hệt như .
Đây là mùa đông thứ hai y trải qua ở cái thời đại . Chẳng là do y đang gặp ảo giác . Phảng phất như năm nay lạnh hơn năm ngoái nhiều.
Vừa nghĩ tới chuyện Tiêu Dung nhịn mở trừng hai mắt: Sáu trăm năm.
Giai đoạn kỷ băng hà tổng cộng kéo dài suốt sáu trăm năm. Trong đó giai đoạn khiến cho con khó mà chịu đựng nổi tổng cộng kéo dài hai trăm năm. Bốn trăm năm còn mặc dù cũng lạnh. đến mức đoạt mạng nhiều đến thế. Lương thực sụt giảm sản lượng chứ là tuyệt sản. Cho nên con vẫn còn con đường sống.
Tiêu Dung cũng là học chuyên ngành . Y chỉ nắm sơ lược thời gian đó. Đại khái là khi Hạ Đình Chi thượng vị, khi hoàng đế nhà họ Hàn tiếp quản. Trong thời gian khí ôn dần dần sự cải thiện. Cái thời kỳ tiểu băng hà kéo dài hai trăm năm đó. Con rốt cuộc cũng gắng gượng vượt qua .
Vốn dĩ đây cũng là chuyện gì quá mức quan trọng. Thế nhưng hiện tại khi nhớ y liền nảy sinh một tia kỳ vọng vô cùng tham lam. Nếu như cái năm tháng chuyển đó thể xuất hiện trùng hợp với thời điểm Khuất Vân Diệt xưng đế thì mấy.
Thực nó xuất hiện năm nào cũng chẳng cả. Nói chung là càng sớm càng . Thế nhưng nếu như nó thể đồng thời xuất hiện thời điểm Khuất Vân Diệt xưng đế. Vậy thì bách tính chắc chắn sẽ càng thêm phần đồng tình với vị hoàng đế là Khuất Vân Diệt hơn. Bách tính cũng sẽ ngày một yêu mến hơn.
Thiên địa vạn vật sẽ bao giờ vì một con mà đổi quy luật (quy luật) của chính . Cho nên đây chẳng qua chỉ là sự mộng tưởng của Tiêu Dung mà thôi. Y hy vọng Khuất Vân Diệt thể sở hữu nhiều thứ hơn nữa. Chỉ mà thôi.
Khẽ thở dài một cái, Tiêu Dung cố gắng cuộn thành một hình quả bóng. Tiếp tục nhẫn nhịn cái lạnh thấu xương để tiến giấc ngủ. Mà đúng lúc y thấy bên ngoài truyền tới tiếng củi khô nổ lách tách.
Tiêu Dung sững sờ. Y lập tức bật dậy, vén rèm cửa lên. Y thấy Khuất Vân Diệt bước khỏi lều trại. Hắn đang khảy khảy đống lửa mặt đất. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt . Khiến cho thoạt chút cô tịch.