Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-04-10 05:59:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Y một cây to lớn vạm vỡ ở phía . Trên cây lấy một chiếc lá xanh nào vài chiếc lá khô héo úa vàng. Chẳng vì nguyên nhân gì mà vẫn luôn cố chấp bám trụ cành. Cho dù gió lạnh gào thét thê lương đến mấy, chúng cũng chịu cứ như mà rụng xuống.

từ bên ngoài , là Giản Kiều. Hắn thấy tư thế của Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt. Trái tim tức thì thắt . Hắn định chạy tới, thấy đại vương bế ngang Tiêu Dung lên. Hắn rũ mắt sắc mặt của Tiêu Dung, đó trong. Vừa dặn dò Giản Kiều ở phía : "Đem những thứ bộ nhặt lên cho ."

Giản Kiều "ồ" một tiếng, đó phản ứng : "Ta tìm đại phu !"

Khuất Vân Diệt đáp: "Không cần thiết."

Nói xong bước trong phòng. Hơn nữa còn dùng chân đạp mạnh đóng sầm cánh cửa .

Giản Kiều ngây ngốc cánh cửa đóng chặt. Không quá hiểu rõ tình huống hiện tại là như thế nào.

Đại vương ngài …… Đây là quen ?

Chẳng kẻ nào thể quen với loại chuyện như thế .

Thế nhưng nếu như phát hiện bất luận bản làm phản ứng gì chăng nữa cũng đều là vô dụng. Vậy thì cũng sẽ tiếp tục lãng phí thời gian của bản nữa.

Vốn dĩ cứ ngỡ thần thảo thể giúp cho tình hình cải thiện hơn đôi chút. Dù thì trong tên của nó cũng mang một chữ "thần". Lấy thần dị đối phó với thần dị chắc cũng chút tác dụng chứ.

Thế nhưng thể tìm thấy thần thảo. Mà thật thì thực chất cũng dám chắc chắn thần thảo rốt cuộc là đồ thật .

Có một thoạt thì vô tâm vô phế. Những quen với bọn họ thấy bọn họ liền lắc đầu bởi vì bọn họ coi thường loại . Cảm thấy loại cái gì cũng hiểu.

Thế nhưng sự thật là bọn họ hiểu rõ. Những lời ác độc làm tổn thương khác bọn họ hiểu. Sự đối đãi bất công bọn họ hiểu. Sự chỉ trích phẫn nộ bọn họ hiểu. Những lời dối tự lừa gạt lừa gạt bọn họ cũng hiểu.

Hiểu thì cứ nhất thiết ? Nhất thiết để cho khác ý thức ? Không cần thiết. Bởi vì nếu như sự việc sẽ trở nên quá mức chân thực. Chẳng kẻ nào bằng lòng đối mặt với khuyết điểm và sự vô năng của chính bản . Thiên chi kiêu t.ử càng như .

Chuyện há chẳng quá mức châm biếm ? Khuất Vân Diệt tự xưng là thiên hạ nhất. Thế nhưng trong cái sự việc mà làm nhất, chẳng thể giúp bất kỳ bề bộn gì. Thậm chí còn chỉ thể cản trở. Có đôi khi thậm chí còn cảm thấy cái thiên hạ nhất là ông trời ban cho . Sau đó dùng nó để mỉa mai .

Hắn bên cạnh Tiêu Dung. Căn phòng bày biện la liệt đủ thứ đồ vật mà bọn họ dự định mang về Trần Lưu. Nơi giống như một phòng ngủ mà giống như một cái khố phòng hơn. Trong căn phòng chật ních chỉ còn sót duy nhất chiếc giường là trống trải. Cho dù Tiêu Dung đang đó, Khuất Vân Diệt vẫn cảm thấy nơi thực sự quá đỗi trống trải. Thực sự quá đỗi nhẹ nhàng, giống hệt như căn bản chẳng gì cả .

Trong lúc đó từng tới thăm nhưng bộ đều Giản Kiều đang ở cửa khuyên nhủ trở về . Khuất Vân Diệt lười quản chuyện bên ngoài rốt cuộc đang . Hắn từ đầu tới cuối vẫn luôn dán mắt chớp Tiêu Dung. Rốt cuộc đôi mắt đó cũng một nữa mở .

Tiêu Dung . Y còn kịp gì, Khuất Vân Diệt lên tiếng : "Ta cái gì cũng làm."

Đây là lưu trình cố định, Khuất Vân Diệt chủ động trả lời. Đỡ cho Tiêu Dung hỏi . Thế nhưng Tiêu Dung sững sờ. Chớp chớp mắt y chống tay xuống ván giường dậy.

Trên chút sức lực nào. Tiêu Dung cố gắng một hồi nhưng vẫn thể dậy . Khuất Vân Diệt mím môi vươn tay đỡ y dậy từ giường.

Rốt cuộc cũng vững . Lúc Tiêu Dung mới mỉm . Chỉ là y chắc hẳn sắc mặt hiện tại của bản rốt cuộc tồi tệ đến mức nào. Nụ thực sự thể nào mang chút an ủi nào cho Khuất Vân Diệt cả.

Y cất lời: "Ta . Ta cũng định hỏi xem là đại vương làm chuyện gì . Những ngày qua vẫn luôn ở cùng một chỗ với đại vương. Ta……"

Nói tới đây y đột nhiên nữa. Bởi vì y cảm thấy mệt. Cho dù chỉ vài câu cũng thấy mệt mỏi.

Đây là một triệu chứng mới. Có chút giống với cái hồi y vẫn tìm thấy Khuất Vân Diệt. Thế nhưng thực chất giống. Chẳng qua hiện tại Tiêu Dung thực sự quá đỗi mệt mỏi, y cách nào phán đoán một cách chuẩn xác . Hệ thống rút cạn sức lực bên trong cơ thể y. Tiêu Dung tựa lưng ván giường phía . Thần sắc đột ngột trở nên ủ rũ.

Phảng phất như tất cả chuyện trở về vạch xuất phát . Sự nỗ lực của y, sự nỗ lực của , chỉ một đêm đ.á.n.h bật trở hình dạng ban đầu. Mà y thì thực sự quá mệt quá mệt . Y bắt đầu từ đầu thêm một nào nữa.

"Tiêu Dung."

Nghe thấy tiếng gọi Tiêu Dung ngẩng đầu lên. Nhìn thấy Khuất Vân Diệt đang .

Biểu cảm của chút khó để diễn tả. Hắn tựa hồ như đang căng thẳng, giống hệt như giọng của lúc . Khẩn trương một cách vô cùng kỳ diệu. Thế nhưng giống với căng thẳng. Hắn đường đường là một kẻ tự do thế nhưng biểu hiện giống hệt như một tên tội phạm. Tiêu Dung thể tuyên án tương lai của . Mà bất kỳ một tin tức tồi tệ nào từ trong miệng Tiêu Dung cả. ...Dường như cũng bộ đều trở về vạch xuất phát. Ít nhất Khuất Vân Diệt vẫn luôn giữ nguyên cái bộ dạng từ tới nay.

Tiêu Dung mệt mỏi chớp chớp mắt. Y : "Ta mệt quá."

Khuất Vân Diệt sững sờ: "Ngươi nghỉ ngơi ?"

Tiêu Dung lắc đầu: "Cảm thấy nghỉ ngơi cũng chẳng tác dụng gì. Ngài xích gần đây một chút."

Mất một giây để phản ứng. Khuất Vân Diệt vẫn hiểu Tiêu Dung bảo xích gần là để làm cái gì. Hắn nhích lên phía một chút. Mà Tiêu Dung nhắm mắt cũng hiểu sai ý .

Nâng cánh tay đang tê mỏi rã rời lên. Tiêu Dung chỉ chỉ bức tường ở phía lưng . Lúc Khuất Vân Diệt mới bừng tỉnh đại ngộ, vội vã tới ở phía đầu giường. Sau đó cần thầy dạy cũng tự hiểu thấu mà dựa sát bờ vai của Tiêu Dung. Đợi đến lúc còn nhúc nhích nữa, Tiêu Dung liền ngoẹo đầu nửa tựa lên đó.

Tứ chi bủn rủn, lưng eo rã rời. Ngay cả cái đầu cũng trở nên nặng nề phảng phất như thể ngẩng lên nổi . Giữa cái bầu khí yên tĩnh tĩnh mịch. Tiêu Dung một nữa mở miệng, giọng còn nhỏ hơn cả ban nãy: "Ta vẫn thấy mệt."

Khuất Vân Diệt lập tức nghiêng đầu. Hắn hỏi: "Ta thể làm gì?"

Tiêu Dung khẽ hé mở một đường kẽ hở mắt. Nhìn hai đôi chân của y và Khuất Vân Diệt đang song song đặt cạnh . Y lên tiếng: "Kể cho chuyện ngài g.i.ế.c Hồ như thế nào ."

Khuất Vân Diệt: "Kể cái làm gì?"

Tiêu Dung: "Ta , ?"

Khuất Vân Diệt: "……"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-146.html.]

Được. Đương nhiên là .

Hắn chỉ sợ Tiêu Dung xong sẽ cảm thấy quá đỗi tàn nhẫn mà thôi.

Thế nhưng Tiêu Dung lúc thứ cần chính là cái . Y những sự tích dũng vũ phi thường đó của Khuất Vân Diệt. Dùng để an ủi nỗi bất an trong lòng .

Chẳng là nơi nào xảy vấn đề . Là Trần Lưu xảy chuyện. Hay là bên phía Khiết Đan xuất hiện sai sót. Hoặc cũng thể là Hàn Thanh chuẩn dở trò gì . Phật t.ử hồi còn ở Trường An y từng gặp qua Hàn Thanh. Mà lúc bấy giờ Hàn Thanh mang cái tên là Tuệ Thâm. Hắn là một tên sa di cạo đầu xuất gia. Thường xuyên tới Tuân Thiện Tự để giảng kinh.

Ngay cả thỏ cũng khâm phục Hàn Thanh. Bởi vì thỏ khôn cũng chỉ ba hang còn phận của Hàn Thanh chẳng đổi bao nhiêu .

Thế nhưng cũng chắc . Nam Ung hiện nay cũng nhắm chuẩn Khuất Vân Diệt , các thế lực ở khắp nơi đều đang rục rịch xuẩn động. Đôi khi mồi lửa làm bùng nổ chiến tranh diện chỉ xuất phát từ một chuyện vô cùng nhỏ nhặt. Từ những tháng ngày thái bình cho đến lúc khói lửa tứ bề cũng cần một thời gian quá dài.

Đây đều là những vấn đề xuất phát từ bên ngoài. Cũng khả năng là nội bộ xảy chuyện .

Thế nhưng Tiêu Dung cảm thấy khả năng là thấp nhất. Bởi vì ai ai cũng thể Trấn Bắc Vương đang ở thế vượt trội hơn hẳn. Kẻ ngốc mới gây chuyện cái lúc . Ngay cái lúc Trấn Bắc Vương đối với thiên hạ chỉ còn cách một cái vươn tay quyết định thoát ly khỏi hàng ngũ của Trấn Bắc Quân. ...

Thế nhưng tuy rằng lý trí mách bảo Tiêu Dung như . Tiêu Dung thể kiềm chế mà cứ lặp lặp việc suy ngẫm về vấn đề . Nếu như ai ai cũng thể đưa những quyết định mang tính lý trí. Vậy thì thế gian cũng đến nỗi nảy sinh nhiều mâu thuẫn đến .

Nghĩ mãi nghĩ mãi, mí mắt Tiêu Dung bắt đầu đ.á.n.h . Cái suy nghĩ cuối cùng của y là thôi bỏ . Dù thì Khuất Vân Diệt cũng đang ở ngay bên cạnh y. Bất kể bên ngoài xảy chuyện gì chăng nữa. Chỉ cần Khuất Vân Diệt vẫn còn bình an vô sự, bọn họ sớm muộn gì cũng thể giải quyết.

Đêm nay xảy ít chuyện. Diêu Hiển lén lút phái một tên tướng sĩ mấy nổi bật. Bảo chạy trốn về Trần Lưu để báo tin. Mà Khuất Vân Diệt khi dỗ dành Tiêu Dung ngủ say, lập tức hạ lệnh quân chỉnh đốn. Hắn dự định sáng sớm ngày mốt sẽ dẫn đại quân trở về Trần Lưu. Sóc Phương và Thịnh Nhạc đều là nơi chốn an . Trạng thái hiện tại của Tiêu Dung thực sự khiến vô cùng lo lắng. Ít nhất khi trở về Trần Lưu, Tiêu Dung liền thể an tâm tĩnh dưỡng .

Tất cả đều những công việc cần bận rộn. Lại là một góc khuất một ai , Vương Tân Dụng mở mắt bầu trời đầy lấp lánh. Hắn lúc chẳng khác gì một cái xác c.h.ế.t. Xương khớp đều đông cứng . Lão từ bãi sỏi cứng đờ bò dậy, đó lết cái chân tập tễnh tiếp tục xuôi theo dòng chảy.

Nguyên Bách Phúc quả thực thấu hiểu cái nơi . Thế nhưng sự thấu hiểu của chỉ giới hạn ở khu vực phía mà thôi. Núi sông của dãy Tần Lĩnh vô cùng phức tạp. Từ xuống , nơi phảng phất như là một cái vách núi sâu vạn trượng . Thế nhưng thực tế cái vách núi cũng chỉ cao một trăm trượng mà thôi. Bên là những rừng trúc rậm rạp, cùng với một con sông chảy xiết.

Đầu tiên là Vương Tân Dụng lá của những cây trúc cao tới mấy chục mét quất bùm bụp cho một trận, làm giảm bớt một chút áp lực khi rơi tự do. Sau đó "bép" một tiếng cái bụng úp sấp xuống. Lão đập thẳng xuống mặt sông, hơn nữa còn ngất xỉu ngay tại chỗ. ...

Ngất xỉu giữa dòng sông là một chuyện vô cùng nguy hiểm. Rất dễ dẫn tới hiện tượng c.h.ế.t đuối khô (c.h.ế.t ngạt vì thiếu oxy). Thế nhưng Vương Tân Dụng lão đem bộ vận khí của cả đời dồn hết nơi . Tốc độ chảy của con sông cực kỳ xiết. Thoắt cái cuốn lão trôi một quãng xa, khéo phía một bãi sỏi nông. Mà thể hình của Vương Tân Dụng hề nhỏ. Đối với dòng nước lão cũng giống hệt như một con cá voi . Thế là lão liền mắc cạn ở chỗ . ...

Áo giáp dòng nước cuốn trôi. Trên chằng chịt những vết xước nhỏ vụn. Có cái do sỏi đá gây , cũng cái do cành trúc gây . Vương Tân Dụng lẳng lặng tiến về phía . Thế nhưng mới chẳng bao xa. Vừa mới tới cái bãi cạn thứ hai, lão thấy tên binh cũng đồng dạng ngất xỉu ở nơi . Lão vội vã rảo bước, cố gắng nhấc cái chân thương của lên. Lúc trông lão càng giống một tên què hơn . Thế nhưng khi lão quăng cho tên binh một trận bạt tai khiến cho tỉnh . Hai đưa mắt , ôm đầu rống ngay tại chỗ.

Tên binh gào t.h.ả.m thiết: "Tướng quân! Ta còn tưởng rằng xuống suối vàng để trùng phùng với tướng quân !"

Hai mắt Vương Tân Dụng đỏ hoe, cũng tới mức thê t.h.ả.m giống như . Lão tát một cái đầu tên binh: "Nói cái lời ngốc nghếch gì ! Còn nữa, nhỏ giọng một chút. Âm thanh quá lớn dễ dụ dã thú tới đây!"

Nói gì thì nấy, Vương Tân Dụng dứt lời. Rừng trúc bên cạnh liền phát tiếng sột soạt một con mãnh thú chậm rãi xuất hiện mặt hai bọn họ.

Tên binh sợ hãi trợn trừng hai mắt: "Gấu! ——"

Vương Tân Dụng mắt tinh tay lẹ bịt chặt lấy miệng . Lão dùng ánh mắt sắc lẹm chằm chằm con gấu . Sự ám toán của Nguyên Bách Phúc cũng thể đoạt mạng lão. Làm lão thể cam tâm táng móng vuốt của một con dã thú cơ chứ!

Chỉ hận binh khí của lão rơi mất . Phải làm đây. Phải làm đây.……

sự căng thẳng tột độ của Vương Tân Dụng. Con gấu đó nghiêng đầu bọn họ một hồi, đó rắc!

Nó bẻ gãy một trúc tương đối thấp. Ngậm miệng bỏ .

Vương Tân Dụng: "…………"

Tên binh ngớ : "Gấu, gấu ăn chay ?"

Vương Tân Dụng quê quán quận Ngô. Lớn lên ở quận Cối Kê.

Thân binh quê quán quận Vĩnh Gia, cũng đồng dạng lớn lên ở quận Cối Kê.

Hai kẻ mà cả đời từng thấy gấu trúc bao giờ, dùng ánh mắt chấn kinh cái cơ thể lực lưỡng chậm rãi rời . Đi tới nơi ánh trăng chiếu rọi, phản chiếu lớp hoa văn nó. Vương Tân Dụng lẩm bẩm: "Gấu trắng đen ăn chay. Ta ghi nhớ ."

Tuy con gấu đó thoạt tựa hồ như hứng thú với việc ăn thịt . Thế nhưng Vương Tân Dụng và tên binh của vẫn nín thở. Mãi cho đến tận lúc con gấu đó rời khỏi tầm mắt của bọn họ, bọn họ mới dìu đỡ lẫn lên.

Chân trái của Vương Tân Dụng cứa một đường lớn. Vết thương ở chỗ đó đau nhức từng cơn. Mặc dù còn chảy m.á.u nữa, thế nhưng một vết thương lớn như quả thực khó mà liệu làm tổn thương tới gân cốt . Hiện nay đang là đêm khuya của cuối tháng chín, nhiệt độ núi cực kỳ thấp. Vương Tân Dụng còn chui lên từ dòng nước sông lạnh thấu xương. Dây thần kinh của lão sớm trở nên tê dại . Căn bản cách nào phán đoán xem thương thế của bản rốt cuộc .

Tên binh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Vương Tân Dụng thương ở chân, thương ở cánh tay. Cánh tay gãy nát triệt để. Cả một cánh tay thể nhấc lên nổi nữa. Vương Tân Dụng nắn nắn lòng bàn tay của tên binh. Kết quả mang vẻ mặt mờ mịt lão, bất kỳ phản ứng gì.

Vương Tân Dụng: "……"

Mím chặt môi, Vương Tân Dụng buông tay .

Từ trong biểu cảm của lão. Tên binh đại khái cũng hiểu cánh tay của e là thể cứu vãn nữa . Có chút buồn bã thế nhưng để cho Vương Tân Dụng . Thế là bày nụ vô tâm vô phế với Vương Tân Dụng: "Không tướng quân. Có thể sống sót cảm thấy vô cùng mãn nguyện ."

Vương Tân Dụng nụ khuôn mặt . Lại càng cảm thấy tự trách hơn: "Tất cả đều là của ."

Lão nên dễ dàng tin tưởng Nguyên Bách Phúc. Không nên theo tới đây. Không nên cùng suốt một chặng đường dài chẳng hề phát hiện sớm nảy sinh phản tâm.

Người đều là như . Xảy chuyện phản ứng đầu tiên vĩnh viễn là tự trách bản . Cho dù chuyện căn bản hề chút liên quan gì tới .

Tên binh há miệng định phản bác lão. Mà đúng lúc Vương Tân Dụng ngẩng đầu lên, lão lên đỉnh đầu. Tuy nhiên rừng trúc che khuất tầm của lão. Cái vách núi hiểm trở suýt chút nữa đoạt mạng lão . Hiện tại lão ngay cả cũng chẳng thể thấy nữa .

Loading...