Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 144
Cập nhật lúc: 2026-04-08 10:11:23
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phỏng chừng ngay cả chính bản Tống gia cũng thể ngờ . Bọn họ mà trở thành dẫn đầu. Thế gia xưa nay vẫn luôn là những kẻ nắm bắt tin tức nhanh nhạy nhất. Đã bọn họ chịu chạy tới phía Bắc sông Hoài, là chứng tỏ Trấn Bắc Quân sẽ g.i.ế.c bọn họ. Thậm chí còn hoan nghênh bọn họ tới đó ?
Những kẻ nhát gan thì vẫn dám hành động. Thế nhưng những kẻ to gan thì đều chạy theo . Một đồn mười, mười đồn trăm. Không ít những bách tính đang rục rịch động tâm đều bắt đầu lên đường.
Đây là những nơi cách khá xa Nghĩa Dương. Còn những nơi gần Nghĩa Dương hơn thì càng thêm phần hỗn loạn.
Tòa thành trì nơm nớp lo sợ nhất chính là quận Giang Hạ xui xẻo nơi tình của thái thú đang cư trú đó.
Cái chốn Giang Hạ lẽ chẳng gì đặc biệt cả. Thế nhưng trấn Hạ Khẩu ngay bên trong thành Giang Hạ.
Kể từ lúc nhận tin tức chính xác xác nhận Khuất Vân Diệt vẫn c.h.ế.t. Trần Kiến Thành vẫn luôn rơi trạng thái nôn nóng bất an. Lão phái tìm Hàn Thanh, kết quả Hàn Thanh hề lộ diện. Cho dù tín hiệu liên lạc độc nhất vô nhị của Thanh Phong giáo xuất hiện khắp khu vực phía Bắc sông Hoài . Thế nhưng Hàn Thanh vẫn những chuyện mà cần làm. Hắn xuất hiện thì Trần Kiến Thành cũng chỉ thể ở Hạ Khẩu mà vò đầu bứt tai mà thôi.
Thậm chí từng một thời gian Trần Kiến Thành cho rằng Hàn Thanh c.h.ế.t . Mãi cho đến tận lúc Hàn Thanh trở về Duyện Châu. Bắt liên lạc với tín đồ ở địa phương., đó tức tốc chạy ngày chạy đêm chạy tới đây diện kiến Trần Kiến Thành.
Lúc tin Hàn Thanh vẫn bình an vô sự Trần Kiến Thành một trận. Mà đợi đến lúc Hàn Thanh thực sự xuất hiện mặt lão . Lão tức giận quát mắng .
Chuyện vốn dĩ cũng chẳng gì to tát. Bởi vì Hàn Thanh quen Trần Kiến Thành ngần năm , tính cách của Trần Kiến Thành như thế nào cực kỳ thấu hiểu. Những chuyện tương tự như thế phát sinh chỉ một hai . Hắn bản nên làm thế nào. Thế nhưng điều mà ngờ tới là nảy sinh một cái ngoài ý .
Vào cái lúc phẫn nộ tới cực điểm Trần Kiến Thành thường năng suy nghĩ. Ngày hôm nay cũng đồng dạng như . Hơn nữa còn buông một câu mà Hàn Thanh nay từng qua.
"Chu Lương sai. Ngươi chính là cái loại tự cho là đúng, căn bản hề coi vị giáo chủ là đây gì!!"
Hàn Thanh kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Mà Trần Kiến Thành thấy cái biểu cảm của lập tức hối hận . Trước lão bao giờ chuyện với Hàn Thanh như . Lão cũng chẳng rốt cuộc là nữa. Đột nhiên buột miệng thốt câu . Trần Kiến Thành lo sợ Hàn Thanh sẽ tức giận. , sợ sẽ còn giúp đỡ nữa. Lão vội vã lên tiếng xin Hàn Thanh. Nói rằng bản chẳng qua chỉ là quá lo lắng cho mà thôi.
Con Trần Kiến Thành a, cho dù xin thì lão cũng sẽ thực sự phản tỉnh bản . Nói qua một hồi lão liền đổ hết tội lên đầu Chu Lương. Là do Chu Lương châm ngòi ly gián, là do Chu Lương khiến lão hiểu lầm Hàn Thanh. Ngàn sai vạn sai đều là của Chu Lương. Chẳng liên quan gì tới lão cả. ...
Mặc dù Chu Lương quả thực cũng là vô tội. Thế nhưng Trần Kiến Thành bán một cách triệt để đến . Hắn cũng coi như là đáng thương .
Hàn Thanh đăm đăm Trần Kiến Thành. Hắn mỉm : "Giáo chủ cần những lời với . Ta giáo chủ là vì cho . Lời của Chu Lương cũng tính là sai. Ta quả thực chỉ một lòng dồn tâm huyết việc diệt trừ Trấn Bắc Vương. Vì chuyện mà ngay cả mệnh lệnh của giáo chủ cũng cự tuyệt phụng mệnh."
Trần Kiến Thành dùng ánh mắt vô cùng cảm động Hàn Thanh: "Ngươi vĩnh viễn là một kẻ chân thành đến ."
Hàn Thanh mỉm thêm một cái nữa. Để cho cái bầu khí ấm áp tiếp tục lên men thêm một lát. Sau đó Hàn Thanh mới hỏi Trần Kiến Thành: "Chu Lương e là chút hiểu lầm về . Chẳng giáo chủ sắp xếp cho ở . Ta thăm một chút ?"
Mọi chuyện xảy bao giờ cũng vô cùng chóng vánh. Thế nhưng để truyền bá rộng rãi ngoài. Lại cần một thời gian nhất định.
Giống hệt như bức họa của Hàn Thanh . Nó vẫn còn đang ở đường mà công văn phát lệnh truy nã Hàn Thanh vẫn còn đang trong quá trình khắc in. Đợi khắc xong bộ phỏng chừng còn tốn thêm hai ngày nữa.
Triều đình Kim Lăng tin Tống Thước phái chiếm đóng thành Nghĩa Dương. Bọn họ tự nhiên là tức giận thể kìm nén. Kẻ gặp xui xẻo đầu tiên chính là Dương Tàng Nghĩa. Cái tên Tống Thước cũng chính thức đám quan viên Kim Lăng ghim hận trong lòng . Người của Tống gia ngay lúc xuất phát nhận cái tin tức . Bọn họ lập tức tăng nhanh tốc độ, đem những thứ cần đóng gói đều đóng gói bộ. Sau đó một đường chạy thẳng về phía Bắc sông Hoài.
Biết bao nhiêu chuyện xảy . Vậy mà Tiêu Dung hề . Bởi vì bất luận chuyện gì xảy chăng nữa. Cơ thể y vẫn chẳng lấy một chút phản ứng nào.
Có đôi khi Tiêu Dung thậm chí còn hoài nghi là mối liên kết giữa hai bọn họ giải trừ . Vào những lúc như thế y liền sẽ lừa gạt Khuất Vân Diệt vài câu ví như bảo giải tán Trấn Bắc Quân linh tinh các kiểu.
Cái ý nghĩ quả thực quá mức vi phạm lẽ thường . Cho dù thực sự làm. Chỉ mới lướt qua trong đầu một cái thôi đủ để khiến Tiêu Dung cảm thấy vô cùng khó chịu. Sau khi xác nhận vẫn còn đang trong quá trình liên kết. Y liền mỉm với Khuất Vân Diệt một cái. Ngại quá chỉ đùa thôi.
Khuất Vân Diệt: "…………"
Thế nhưng đợi đến lúc nhận cấp báo do Tống Thước gửi tới. Nhìn thấy dòng chữ ghi rõ bọn họ dự định công đ.á.n.h thành Nghĩa Dương, Tiêu Dung còn nổi nữa. ...
Tiêu Dung đột ngột phắt dậy. Khuôn mặt tràn ngập sự thể tin nổi: "Công đ.á.n.h Nghĩa Dương?!"
"Làm Tống Thước thể nảy sinh cái suy nghĩ như thế !"
Phản ứng của Khuất Vân Diệt mãnh liệt bằng y. Hắn suy nghĩ một chút về vị trí của Nghĩa Dương. Thậm chí còn nở một nụ đầy ẩn ý: "Tên sĩ nhân cũng coi như là chỗ dùng . Vị trí của Nghĩa Dương vô cùng ưu việt. Cách Kim Lăng xa cũng chẳng gần. Đủ để khiến cho đám Kim Lăng tức lộn ruột. tới mức khiến cho bọn chúng điên cuồng xuất kích. Bằng giá giải cứu thành Nghĩa Dương. Ừm, đúng là khá thông minh đấy chứ."
Tiêu Dung: "……"
Y sắp sửa phát điên : "Đại vương! Tống Thước đem quân đồn trú của Trần Lưu phân tán ngoài . Hiện nay Trấn Bắc Quân là tác chiến ba mặt trận. Mà là tác chiến bốn mặt trận ! Cho dù Trấn Bắc Quân đông chăng nữa. Cũng chịu nổi cái kiểu giày vò như thế ! Lỡ như một mặt trận nào đó xảy vấn đề. Bọn lấy cái gì cứu viện đây?!"
Khuất Vân Diệt cái bộ dạng vô cùng sốt ruột của Tiêu Dung. Hắn nhịn nhíu mày: "Lấy bổn vương là ."
Tiêu Dung sững sờ.
Khuất Vân Diệt mím mím môi, đ. Đứng lên. Hắn lên tiếng an ủi Tiêu Dung: "Hôm qua Khiết Đan truyền tin thắng trận về . Ngu Thiệu Thừa và Công Tôn Nguyên phối hợp cực kỳ ăn ý. Chưa đầy một tháng Khiết Đan chắc chắn sẽ bọn họ công hãm. Sóc Phương và Thịnh Nhạc đều đ.á.n.h hạ , chỉ còn mỗi quận Tây Hải thôi. Vốn dĩ dự định đích tới đó. Thế nhưng phương Nam xảy sự cố, thì cứ để Giản Kiều dẫn binh tới đó . Quân phòng thủ của Tây Hải còn tới một vạn . Đối với Giản Kiều mà chỉ cần mù đường, đợt tuyết lớn nhất định thể trở về. Chẳng chừng còn thể tạt qua chỗ Hung Nô một chuyến. Đem một vạn kẻ đào tẩu g.i.ế.c sạch sành sanh luôn."
Tiêu Dung: "……"
Chẳng ngài bảo bọn chúng là đám tiểu lâu la, cần bận tâm . Lại lừa .
Khuất Vân Diệt hề phát hiện sự phỉ báng trong bụng Tiêu Dung. Hắn tiếp tục cất lời: "Ích Châu và Ninh Châu cứ giao cho Nguyên Bách Phúc và Vương Tân Dụng . Bất luận đ.á.n.h hạ , tạm thời cũng nhúng tay nữa. Đã thôn tính Nghĩa Dương . Vậy thì làm gì cái đạo lý đem trả cho Nam Ung nữa chứ. Trung quân ở trấn thủ Trần Lưu. Quân đồn trú vốn dĩ của Trần Lưu, một bộ phận trấn thủ Nghĩa Dương, một bộ phận giúp đỡ cho Nguyên Bách Phúc và Vương Tân Dụng. Như cho dù là tác chiến bốn mặt trận cũng chẳng gì đáng lo ngại cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-144.html.]
Tiêu Dung ngớ . Lờ mờ một ý tứ khác từ trong những lời của Khuất Vân Diệt. Y chút dám khẳng định: "Ý của đại vương là…… Chúng nên trở về Trần Lưu ?"
Khuất Vân Diệt khẽ : "Nên khải ."
Tiêu Dung ngoài hơn một tháng, Khuất Vân Diệt thì ngoài gần ba tháng. Lúc ở bên ngoài thực cũng khá . Không nhiều tâm trạng để mà thương xuân bi thu đến . Thế nhưng ý thức cái ngày về nhà ở ngay mắt. Bọn họ mới phát hiện hóa bọn họ đều chút nhớ nhà .
Tiêu Dung chút kích động chỉ là chính bản y hề . Biên độ vung vẩy tay của y lớn hơn ngày thường nhiều: "Vậy tìm Ngu và Phật tử. Hảo hảo an bài những công việc tiếp theo!"
Khuất Vân Diệt mang theo ý trong ánh mắt y rời . Mà chính bản cũng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Về nhà, khải . Mặc dù ở giữa nảy sinh đôi chút trắc trở, xảy vài chuyện mà cả đời bao giờ hồi tưởng nữa. Thế nhưng cũng may là chung quy vẫn thuận buồm xuôi gió. Chẳng từ bao giờ quên mất cái cảm giác coi Nhạn Môn Quan là nhà là như thế nào . Hiện nay nhà của là ở Trần Lưu. Mà bắt đầu nhớ nhung phong cảnh của Trần Lưu. Cũng như con ở nơi đó .
Sau khi trở về cùng hảo hảo nâng ly một phen mới .
Hắn lúc vẫn hề ý thức rằng đây là một chuyện vĩnh viễn khả năng xảy . Bởi vì một định sẵn sẽ bao giờ thể đoàn tụ cùng nữa. …………
Ninh Châu giáp ranh dãy núi Tần Lĩnh. Trên sạn đạo Liên Vân.
Hành quân suốt mười mấy ngày trời. Đám Vương Tân Dụng rốt cuộc cũng dẫn binh tới vùng ven rìa của Ninh Châu. Chỉ cần vượt qua cái đoạn sạn đạo , bọn họ coi như đặt chân địa giới của Ninh Châu. Mà khi hết đường Bao Tà, bày mắt chính là vùng bồn địa Hán Trung lừng danh thiên hạ.
Vương Tân Dụng nối bước Nguyên Bách Phúc về phía . Nhìn thấy rừng rậm ngày một trở nên rậm rạp, Vương Tân Dụng ý thức đây là một nơi hoang vu hẻo lánh. Lão đột nhiên dừng bước: "Nguyên tướng quân. Chúng rốt cuộc là đang ?"
Nguyên Bách Phúc cũng dừng . Hắn về phía khu rừng rậm rạp cách đó xa. Cái nơi từng tới chỉ một . Lần đầu tiên cùng với Khuất Vân Diệt. Lần thứ hai độc lai độc vãng tới đây trấn áp bạo loạn. Lần thứ ba cùng với Vương Tân Dụng.
Nếu như một nơi mà ngươi từng lui tới ba . Vậy thì ngươi sẽ phát hiện bản ngươi quá đỗi quen thuộc với nơi .
Nguyên Bách Phúc đầu . Bắt gặp ánh mắt ngày một cảnh giác của Vương Tân Dụng. Đột nhiên một tiếng, đó vẫy tay về phía cái nơi thoạt một bóng . Trong một cái chớp mắt đám binh của bộ đều đồng loạt nhảy ngoài.
Mỗi một vị tướng quân đều sở hữu những trung thành tuyệt đối với . Những mặc dù mang đầu cái danh xưng là Trấn Bắc Quân thế nhưng thực tế bọn họ chỉ theo mệnh lệnh của Nguyên Bách Phúc. Mà nếu Nguyên Bách Phúc làm gì bọn họ chẳng những ngăn cản. Lại còn cảm thấy tướng quân ngài cuối cùng cũng nghĩ thông suốt .
Được làm vua thua làm giặc. Phó tướng ôm tâm tư thế chủ tướng tuyệt đối là trường hợp cá biệt. Chỉ là bởi vì quá nhiều thất bại cho nên đời mới luôn luôn cảm thấy vô cùng kinh ngạc những sự việc như thế . Những kẻ đó bao giờ cảm thấy bản sẽ thất bại. Nguyên Bách Phúc tự nhiên cũng cho là như .
Vương Tân Dụng là Nguyên Bách Phúc gọi đây. Lão chỉ mang theo vỏn vẹn bốn tên binh. Căn bản là đối thủ của đám Nguyên Bách Phúc.
Lão kinh hãi gầm lên: "Nguyên Bách Phúc! Ngươi tạo phản ?!"
Nguyên Bách Phúc bật càng lớn hơn: "Ta và Khuất Vân Diệt mang so sánh rốt cuộc ai mới là kẻ tạo phản đây. Chủ t.ử của ngươi còn xưng đế. Ngươi vội vã thể chờ đợi nữa quỳ xuống thỉnh an cho ."
Nguyên Bách Phúc thậm chí còn hề động thủ. Thế nhưng binh của Vương Tân Dụng c.h.ế.t mất hai tên. Hai tên còn sót bảo vệ lão lùi về phía . Thế nhưng cũng còn đường lùi nữa . Huyết chiến tới cùng cũng chỉ một chữ c.h.ế.t. Thấy Vương Tân Dụng lập tức dẫn theo tên binh duy nhất còn sống sót đào tẩu. Tuy nhiên lão mới chạy vài bước vô cùng kinh hãi sững tại chỗ.
Bởi vì cái nơi thoạt giống hệt như một khu rừng rậm rạp . Chỉ cách một bước chân là một vách núi dựng .
Vừa nãy Vương Tân Dụng chạy trốn quá mức hấp tấp, khó khăn lắm lão mới thể định hình. Thế nhưng đúng lúc lão đột nhiên cảm nhận từ phía một lực đẩy cực lớn đ.á.n.h tới.
Lúc con bài xích sẽ nảy sinh một loại cảm giác vô cùng khó chịu. Cho dù đôi khi sự bài xích đó là cố ý. Tỷ như đẩy cửa phát hiện cửa khóa trái . Con liền sẽ cảm thấy mất hứng một cách vô cùng kỳ lạ. Mà nếu như sự mất hứng đạt tới một mức độ nhất định. Liền sẽ chuyển hóa thành sự bi thương.
Bị một cánh cửa bài xích là như . Vương Tân Dụng lúc chính đôi bàn tay của Nguyên Bách Phúc trực tiếp đẩy văng khỏi cõi đời .
Trong quá trình rơi tự do, lão thấy Nguyên Bách Phúc mang khuôn mặt vô cảm từ cao xuống chính . Cái khoảnh khắc hai mắt chạm ngắn ngủi đó khiến cho lão nhận hóa từ tới nay lão từng thực sự hiểu rõ về con . Chỉ là đại vương và đám Giản Kiều liệu mang cùng một tâm trạng giống như .
Cái chớp mắt trong mắt Vương Tân Dụng kéo dài vô tận. Thế nhưng trong mắt Nguyên Bách Phúc nó căn bản từng tồn tại.
Nguyên Bách Phúc hai ảnh đó ngày một bé dần. Cho đến lúc còn thấy gì nữa, au đó mới xoay . Nhìn đám tướng sĩ thuộc về riêng . Hắn một nữa nở nụ .
Cuộc đời của lẽ từng một cách điên cuồng đến . Sảng khoái đến bao giờ: "Đi thôi. Trở về."
Đám binh: "Tuân mệnh!"
Nguyên Bách Phúc dẫn theo binh của bước nhanh khỏi khu rừng rậm rạp . Mà ở cách đó nửa dặm, binh lính của và Vương Tân Dụng đang đóng quân nghỉ ngơi tại nơi .
Núi rừng là một nơi vô cùng kỳ diệu. Lối chỉ cách vỏn vẹn ba bước chân thế nhưng mãi cho tới lúc tự nhốt c.h.ế.t bản con cũng thể nào tìm thấy cái lối chính xác đó. Nơi thoạt nguy hiểm trùng trùng thể là một con đường bằng phẳng. Nơi thoạt an tuyệt đối thể là một cái vách núi sâu vạn trượng.
Động tĩnh bên những ở bên thấy lấy một âm thanh nào. Trên núi giá rét, nhiều tướng sĩ đang quây quần quanh đống lửa đun nước uống. Mà Khuất Cẩn vẫn luôn mắt sáu ngả tai tám hướng cảnh giác. Mãi cho đến khi thấy phía truyền tới tiếng lá cây xào xạc mới vội vã đầu .
Không thấy Vương Tân Dụng trở về. Hắn liền chuyện thành công .
Trong khoảnh khắc bản Khuất Cẩn cũng đang mang tâm trạng gì nữa.
Hắn hưng phấn, hoảng loạn. Hormone adrenaline ngừng phân tiết, sắc mặt ngày một trở nên hồng hào. Thế nhưng đây là cái kiểu hồng hào khỏe mạnh. Mà là một kiểu hồng hào vô cùng bất thường.
Nguyên Bách Phúc thoạt bình thường hơn nhiều. Hắn ngay cả một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho Khuất Cẩn mà tự thẳng trong đám đông. Đương nhiên binh lính của chính bao vây chặt chẽ. Binh lính của Vương Tân Dụng căn bản cách nào gần .
Thế nhưng của Vương Tân Dụng bước tới . Chỉ một trở về, bọn họ đương nhiên hỏi xem chủ tướng của .