Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-04-08 10:11:18
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Dung: "…………"
Y lập tức về phía Khuất Vân Diệt. Uổng công y lúc thấy Khuất Vân Diệt Mộ Dung Lập vĩnh viễn thể gặp khác nữa. Còn tưởng rằng hủy dung Mộ Dung Lập chứ. Hóa là trực tiếp hành hạ tới mức phát điên luôn a!
Khuất Vân Diệt thấy cái ánh mắt của y. Da đầu lập tức tê rần: "Không liên quan tới . Ai mà gan nhỏ đến . Ta còn kịp dụng hình tự dọa bản tới mức phát điên . Đường đường là hoàng đế chỉ ngần dũng khí!"
Tiêu Dung: "……"
Ngài đúng là chẳng thèm chút lịch sử nào a. Hoàng đế mà dũng khí mới hiếm như lông phượng sừng lân .
Thôi bỏ , Tiêu Dung so đo tính toán cái chuyện với . Mộ Dung Lập rơi tay bọn họ tương đương với một củ khoai lang bỏng tay . G.i.ế.c thì sẽ đời chê trách mà giữ thì khiến cảm thấy chướng mắt. Dựa mà bọn họ cung phụng đồ ăn thức uống ngon lành cho cái tên cựu hoàng đế Tiên Ti chứ. Cho dù đồ ăn ngon của bọn họ trong mắt Mộ Dung Lập khi cũng chỉ giống như cám lợn. Thế nhưng Tiêu Dung cũng giữ một kẻ suốt ngày hầu hạ cho bản .
Thế nhưng hiện tại Mộ Dung Lập phát điên . Tiêu Dung mà cảm thấy chút an ủi. Dù thì theo quy củ giang hồ đối xử với tàn tật nên khoan dung một chút. ...
Tiêu Dung chỉ là quá hiểu rõ: "Tại gặp . Ta và Mộ Dung Lập từng với một câu nào. Tại là ai?"
Người đối diện: "……"
Vừa thấy câu hỏi da mặt của liền cứng đờ. Vốn dĩ vẫn luôn trốn tránh cái vấn đề . Nào ngờ hiện tại bất đắc dĩ : "Mộ Dung Lập Tiêu là ai. Ờm. Cách xưng hô mà dùng là vị quý công t.ử dung mạo thanh tú thoát tục. Giống hệt như một con búp bê tinh xảo do chính tay Thiên Cách Lý điêu khắc ."
Tiêu Dung: "……"
Khuất Vân Diệt: "……"
Kẻ sởn cả gai ốc . Kẻ nắm đ.ấ.m cứng đờ.
Nhịn qua một trận hổ tìm hố chui xuống đó. Tiêu Dung nhịn hỏi : "Thiên Cách Lý là thứ gì."
Thế nhưng trả lời Tiêu Dung là tên binh . Mà là Khuất Vân Diệt đang nghiến răng kèn kẹt: "Thần minh của Tát Mãn giáo. Hắn đ.á.n.h giá ngươi cũng cao thật đấy."
Tiêu Dung vốn dĩ cảm thấy vô cùng hổ. Thế nhưng thấy cái bộ dạng của Khuất Vân Diệt. Y hừ nhẹ một tiếng: "Ngài thể trách ?"
Khuất Vân Diệt: "…………"
Hắn xoay liền cất bước ngoài.
Tiêu Dung sững sờ. Vội vã bật dậy: "Ngài ?"
Khuất Vân Diệt đầu : "Đi gặp Mộ Dung Lập. Búp bê do Thiên Cách Lý điêu khắc thì thấy . Thế nhưng nếu như vận khí của . Ta thể cho một cơ hội diện kiến bản tôn của Thiên Cách Lý."
Tiêu Dung: "……"
Bị một tràng những lời của Khuất Vân Diệt làm cho mắt chữ A miệng chữ O. Thế nhưng Tiêu Dung rốt cuộc cũng đuổi theo. Y chỉ hướng về phía bóng lưng của Khuất Vân Diệt gọi với theo: "Nhớ lấy bức họa đó!"
Sau đó Khuất Vân Diệt chỉ mang theo mười tên binh. Liền chạy thẳng về thành Thịnh Nhạc.
Tiêu Dung vốn dĩ định theo thế nhưng Sóc Phương cần nhân thủ. Y thể vứt bộ chuyện cho Ngu Thiệu Tiếp . Càng huống hồ lộ trình giữa hai tòa thành hiện tại an . Nếu như thực sự chạm trán tên Tiên Ti nào may mắn trốn thoát . Vậy thì đó cũng là sự bất hạnh của đối phương. ...
Khoảng một canh giờ khi trời tối. Khuất Vân Diệt tiến thành Thịnh Nhạc. Hắn hề chần chừ trực tiếp tìm Mộ Dung Lập.
Hay tin đích trở về, Giản Kiều vội vã nghênh đón. Thế nhưng rướn cổ đông ngó tây, biểu cảm của Giản Kiều càng trở nên mờ mịt hơn: "Đại vương, Tiêu đang ở nơi nào?"
Khuất Vân Diệt: "Ở Sóc Phương."
Giản Kiều: "Tiêu về ? Vậy đại vương ngài về làm gì."
Nắm đ.ấ.m của Khuất Vân Diệt cứng đờ: "Một bổn vương trở về còn đủ?! Ngươi còn định để cho Tiêu Dung gặp cái con quỷ đói háo sắc thật . Giản Kiều, bổn vương đối với ngươi vô cùng thất vọng!!"
Giản Kiều: "…………"
Không . Quỷ đói háo sắc?
Giản Kiều mắng tới mức mặt mày ngơ ngác. Mà Khuất Vân Diệt bỏ ở phía , sải bước dài về phía nơi nhốt Mộ Dung Lập.
Dù thì cũng là hoàng đế. Trấn Bắc Quân nhốt Mộ Dung Lập trong đại lao mà đơn độc tìm cho một cung thất. Khóa chặt bộ những cánh cửa khác , chỉ để một Mộ Dung Lập ở nơi . Phạm vi hoạt động của cũng chỉ giới hạn trong căn phòng mà thôi. Những mà quen bộ đều biến mất . Mỗi ngày trôi qua đều bản liệu còn cơ hội thấy mặt trời của ngày mai . Dưới cái áp lực tâm lý như , còn là một kẻ cực kỳ nhát gan cho dù màn thẩm vấn của Khuất Vân Diệt cũng chẳng thể nào bình thường thêm mấy ngày.
Mới chỉ vài ngày ngắn ngủi gặp. Khuất Vân Diệt một nữa bước căn phòng nhịn nhíu chặt chóp mũi.
Bên trong căn phòng bốc lên một cỗ mùi hôi thối nồng nặc. Khuất Vân Diệt buồn nôn tới mức khựng bước chân. Làm đủ công tác xây dựng tâm lý mới nuốt giận bụng mà cất bước tiến lên phía .
Mộ Dung Lập giống với nữa . Lần sợ hãi tới mức run lẩy bẩy, thế nhưng chí ít thì vẫn còn thể mở miệng chuyện. Lần Mộ Dung Lập bệt đất. Ánh mắt mê ly, đang nghĩ tới chuyện gì mà còn đang nở một nụ ngốc nghếch.
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn nghi ngờ sâu sắc liệu cái tên còn thể vẽ bức họa nữa.
Khuất Vân Diệt cau mày tới đá cho một cước: "Này!"
Mộ Dung Lập đá tới mức loạng choạng. Hắn ngẩng đầu lên, về phía Khuất Vân Diệt. Cũng chẳng nhận là ai .
Mộ Dung Lập há miệng. Tuôn một tràng tiếng Tiên Ti líu ríu khó hiểu.
Khuất Vân Diệt: "……" Nghe hiểu.
Trớ trêu Mộ Dung Lập còn càng càng hăng, tuôn thêm một tràng nữa. Thấy Khuất Vân Diệt gì còn nổi giận. Dùng sức đập mạnh xuống gạch lát nền. Sau đó tiếp tục những thứ mà Khuất Vân Diệt hiểu.
Khuất Vân Diệt nhẫn nhịn hết nổi. Hắn gầm lên đầy bạo nộ: "Nói tiếng cho bổn vương!!!"
Mộ Dung Lập ngây một lúc. Vậy mà thực sự làm theo: "Mỹ nhân đang ở ?"
Sắc mặt Khuất Vân Diệt biến đổi.
Mộ Dung Lập: "Trẫm từng thấy một nam t.ử nào sở hữu nhan sắc tuyệt diệu đến . Trẫm vì mà phá lệ lập làm phi."
Khuất Vân Diệt chằm chằm gì.
Mộ Dung Lập bật : "Trấn Bắc Vương c.h.ế.t . Binh mã của hiện nay đều thuộc về trẫm. Mỹ nhân còn chốn dung đương nhiên cũng chỉ đành tìm tới bên cạnh trẫm mà thôi. Không cả, trẫm sẽ hảo hảo thương xót ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-141.html.]
Mộ Dung Lập chìm đắm trong mộng tưởng của chính , vô cùng vui sướng. Thế nhưng giây tiếp theo nổi giận: "Còn mau dẫn tới đây! Cẩn thận trẫm c.h.é.m đầu ngươi!"
Lời còn dứt. Choang! Khuất Vân Diệt vớ lấy cái bình hoa lớn dài mười tấc ở phía . Hung hăng đập mạnh gáy Mộ Dung Lập. Đập cho đầu rơi m.á.u chảy. Cứ như nghẹo đầu ngã gục xuống đất. Nghe thấy động tĩnh Giản Kiều đang đợi bên ngoài lập tức xông . Nhìn thấy Mộ Dung Lập đang sấp đất chút tiếng động, Giản Kiều tức thì trở nên căng thẳng: "Đại, đại vương g.i.ế.c ?"
Trong tay Khuất Vân Diệt vẫn còn đang nắm chặt nửa của cái bình hoa đó. Nhìn Mộ Dung Lập đang bất tỉnh nhân sự. Rất lâu mới âm trầm lên tiếng: "Chưa. Ta sẽ để cho c.h.ế.t một cách dễ dàng như ."
Trong một chớp mắt vô vàn loại khốc hình xẹt qua trong đầu Khuất Vân Diệt. Lúc thậm chí còn đồng bộ với Hoàng Ngôn Cảnh . Hắn đem Mộ Dung Lập sống sờ sờ chưng cách thủy.
Thế nhưng cố gắng kiềm chế những ý nghĩ bạo ngược trong lòng. Khốc hình là thể chấp nhận . Càng huống hồ kẻ là hoàng đế Tiên Ti, thể làm như .
Tuy nhiên lệ khí trong lòng chỗ nào phát tiết. Khuất Vân Diệt thậm chí còn ngoài c.h.é.m g.i.ế.c bừa bãi một phen. cuối cùng cũng chỉ túm lấy cổ áo của Giản Kiều bên cạnh. Cực kỳ cuồng táo chất vấn : "Là ngươi phái thỉnh Tiêu Dung tới đây?!"
Giản Kiều: "…………"
Mang tư cách là một quen Khuất Vân Diệt gần hai mươi năm. Giản Kiều quá rõ trạng thái hiện tại của Khuất Vân Diệt là như thế nào . Chọc giận thêm một chút xíu nữa thôi. Đừng là Mộ Dung Lập, ngay cả bản cũng khả năng khó giữ nổi cái mạng nhỏ.
Giản Kiều Mộ Dung Lập những gì. Hắn chỉ thể liều mạng giải thích cho bản : "Là, . Thế nhưng lúc Mộ Dung Lập ăn hàm hồ, chỉ luôn miệng bảo bọn tìm Tiêu tới đây. Ngoài chuyện hề nhắc tới Tiêu thêm một câu nào khác!"
Giản Kiều ý thức chuyện lẽ đơn giản giống như những gì tưởng tượng. Hắn căng thẳng Khuất Vân Diệt. Vẫn nhịn hỏi một câu: "Đại vương, Mộ Dung Lập cái gì?"
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn ngậm chặt miệng, đột ngột hất tay buông Giản Kiều . Kẻ lảo đảo lùi hai bước. Vừa mới vững. Đã thấy Khuất Vân Diệt dặn dò : "Hảo hảo nuôi dưỡng cho . Ta nuôi tới tận ngày thọ, chung, chính, tẩm."
Nói xong, Khuất Vân Diệt sải bước dài rời . Đợi bước khỏi căn phòng , Giản Kiều lập tức thở phào một . Hắn cảm thấy bản rốt cuộc cũng thể hít thở trở .
Xoa dịu nhịp tim đang đập thình thịch. Giản Kiều về phía Mộ Dung Lập đang đất. Trong lòng cũng cực kỳ phức tạp.
Đây là đầu tiên thấy đại vương tức giận tới cái mức độ . Thậm chí còn thèm g.i.ế.c nữa mà định hành hạ . Lại còn hành hạ cả đời.
…………
Di Cảnh bàn mài mực, rốt cuộc cũng mài xong . Y dùng bút lông chấm chấm mực đang định hạ bút chữ lên giấy. Rầm!
Cánh cửa phòng y một nữa thô bạo đẩy tung . Di Cảnh kịp thu lực. Vốn dĩ là một nét chấm tinh tế biến thành một nét phết to đùng.
Di Cảnh: "……"
Y chằm chằm tờ giấy hỏng . Cuối cùng vẫn lặng lẽ thở dài một cái. Ngẩng đầu lên. Y hỏi: "Đại vương trở về Thịnh Nhạc ?"
Khuất Vân Diệt giận dữ thể kiềm chế: "Ta từng gặp kẻ nào vô sỉ mặt dày đến giống như Mộ Dung Lập!"
Di Cảnh: "…………"
Đây là vấn đề hỏi.
Đây cũng là câu trả lời mà quan tâm.
Ngài vẫn nên tiếp tục chán ghét . Ta cầu xin ngài đó.
Cũng chẳng trôi qua bao lâu. Di Cảnh nghiêng đầu nghiên mực khô cạn, Khuất Vân Diệt vẫn đang tràn trề tinh lực .
Di Cảnh: "……"
Y hít sâu một bằng mũi. Sau đó trong lúc chậm rãi thở . Đôi vai của y cũng theo đó mà xụ xuống. ...
Lại chẳng trôi qua bao lâu. Lần chỉ nghiên mực khô cạn mà ngay cả ngọn nến cũng cháy hết một nửa . Di Cảnh là một nghiêm túc cho dù mười câu Khuất Vân Diệt thì tới tám câu là những lời vô nghĩa nhảm nhí. Y vẫn sẽ cẩn thận lắng . Thế nhưng dạo gần đây y mệt mỏi. Ban ngày bận rộn ngừng nghỉ. Buổi tối suy tính nhiều chuyện. Đã liên tục vài ngày liền y từng ngủ một giấc trọn vẹn .
Bàn tay của Di Cảnh còn lăn chuỗi niệm châu nữa, mí mắt cũng chậm rãi rũ xuống. Ngay lúc y sắp sửa thực sự nhắm nghiền hai mắt . Y chợt thấy Khuất Vân Diệt hỏi một câu.
Di Cảnh trong nháy mắt tỉnh táo trở . Y nâng mắt về phía đối diện. Phảng phất như nãy căn bản hề ngủ gật .
Thực y căn bản Khuất Vân Diệt hỏi cái gì. Thế nhưng Khuất Vân Diệt đang nhướng mày y: "Phật t.ử cảm thấy thỏa đáng ?"
"……"
Di Cảnh cân nhắc một chút về thần sắc của Khuất Vân Diệt lúc . Cảm thấy tựa hồ như Khuất Vân Diệt mang theo chút ý vị trào phúng trong đó. Di Cảnh đại khái hiểu .
Y bình tĩnh trả lời: "Ta ý ."
Nụ mỉa mai mặt Khuất Vân Diệt tức thì biến mất còn tăm . Hắn dùng ánh mắt thể tin nổi Di Cảnh. Sau đó đột ngột phắt dậy: "Ngươi ý ?! Lập một nam t.ử làm phi là chuyện buồn trượt thiên hạ. Ngươi mà ý ?! Hờ, thật đường đường là Phật t.ử mà ấp ủ cái loại tâm tư bỉ ổi !"
Di Cảnh: "…………"
Lần y thực sự lộ vẻ mặt bất lực . Không chỉ bởi vì bản phán đoán sai tình hình. Mà còn vì cái thái độ chuyện bé xé to của Khuất Vân Diệt nữa.
Há miệng, Di Cảnh nhịn khẽ giọng biện bạch cho bản : "Bất luận là nữ t.ử làm phi là nam t.ử làm phi đây đều là những sự việc chốn thế tục. Bởi vì tình mà nảy sinh dục. Bởi vì d.ụ.c mà phá giới. Di Cảnh là một tăng nhân sớm rời xa thất tình lục d.ụ.c . Sự phẫn nộ của đại vương tuy thể thấu hiểu, thể đồng cảm. Nếu xét từ góc độ Phật lý nam nam nữ nữ đều là huyễn tượng. Xa lánh d.ụ.c vọng, tu hành chốn nhân gian mới là con đường duy nhất để thoát ly khỏi bể khổ."
Giải thích tới cuối cùng Di Cảnh còn kẹp thêm một quan điểm cá nhân. Chỉ tiếc là Khuất Vân Diệt hiểu.
Chẳng những hiểu. Hắn còn nhầm.
Vẻ mặt trầm ngâm xuống. Hắn Di Cảnh, nửa ngày trời mới lên tiếng: "Ý của ngươi là trong mắt đám hòa thượng các ngươi nam t.ử và nữ t.ử đều giống hệt . Cho nên bất kể là lập nam phi là lập nữ phi các ngươi đều thể tiếp nhận ."
Di Cảnh: "……"
Không. Ta ý đó.
Thế nhưng Khuất Vân Diệt nhận định như . Ban nãy cùng lắm chỉ cảm thấy khó tin. Lần ánh mắt Di Cảnh giống hệt như đang một sinh vật lạ ngoài hành tinh.
Di Cảnh thậm chí còn thể một câu từ trong ánh mắt của .
Thật ngờ đám hòa thượng các ngươi là cái thể loại !
Di Cảnh: "…………" Thật luôn hả?
Kẻ thấy một tên điên một câu điên rồ liền tức tới mức nhảy dựng lên rõ ràng là ngài. Kết quả kẻ tâm tư bẩn thỉu suy nghĩ bỉ ổi ngược biến thành ??