Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 139
Cập nhật lúc: 2026-04-06 15:17:04
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Thước: "…………"
Gã dùng ánh mắt thể tin nổi chằm chằm Cao Tuân Chi: "Chủ, động, mở, ?"
Cao Tuân Chi suy nghĩ một lát: "Đầu năm nay Ích Châu xảy bạo loạn. Đại vương phái tới đó trấn áp, mang bộ những kẻ phạm tội và chiến phu của địa phương. Thổ tộc của Ích Châu xưa nay vẫn luôn mang trong lòng sự oán hận đối với đại vương. A Dung cũng từng nhắc tới chuyện . Cần thời gian để từ từ cai quản, chỉ là vẫn luôn rút thời gian. Cũng đủ tiền tài và tinh lực. Cho nên chỉ để vài ngàn quân đồn trú, cùng với quan viên địa phương phối hợp cai quản."
Cái kiểu cai quản thuộc về hình thức thống trị bằng bàn tay sắt (cao áp thống trị). Kẻ nào dám gây nháo Trấn Bắc Quân lập tức gông cổ . Ngày tháng tuy thái bình, thế nhưng Trấn Bắc Quân đối với đám gây sự tựa hồ như cũng chẳng gì khác biệt. Đều là lấy mạng .
Dưới cái tiền đề như . Cũng khó tránh khỏi việc xuất hiện tình huống lòng dân nghiêng về phía bên .
Tống Thước gì nữa. Thế nhưng sự phiền não khuôn mặt gã hề giảm bớt lấy một chút nào. Gã tiếp tục tới lui: "Không . Cứ tiếp tục như thứ đ.á.n.h mất chỉ mỗi Ích Châu và Ninh Châu ."
Cao Tuân Chi an ủi gã: "Cấp báo gửi . Phía đại vương chắc hẳn sự an bài ."
Tống Thước c.ắ.n chặt môi . Lại chẳng hề đáp lời lão.
Cao Tuân Chi: "……"
Cái biểu cảm lão quá đỗi quen thuộc . Dù thì lão cũng là từng giao lưu với hai con lừa cứng đầu cơ mà.
Lão lập tức bật dậy. Cảnh giác chằm chằm Tống Thước: "Ngươi làm gì?"
Tống Thước nới lỏng khớp hàm. Trên môi tức thì xuất hiện thêm một vệt m.á.u đỏ tươi rỉ : "Ta trả thù bọn chúng!"
Cao Tuân Chi: "…………"
Trả thù cái đầu nhà ngươi ! Ngươi là một sĩ nhân. Từ bao giờ học cái thói hư tật của Trấn Bắc Quân hả!
Giọng Cao Tuân Chi trầm xuống vài phần: "Mười vạn đại quân ở Trần Lưu tuyệt đối phép động tới! Hiện nay chúng chỉ duy nhất một nhiệm vụ đó chính là bảo vệ hậu phương. Nếu như phân tán binh lực, dẫn dụ kẻ khác nhân cơ hội trống rỗng mà xông . Đó mới là nguy cơ thực sự!"
Tống Thước há miệng định gì đó. Thế nhưng một giọng khác còn vang lên nhanh hơn cả gã: "Nhiệm vụ của chúng là bảo vệ hậu phương."
Cao Tuân Chi về phía Trương Biệt Tri lên tiếng. Mặc dù tại lặp câu . Thế nhưng Cao Tuân Chi vẫn dùng sức gật đầu một cái: " thế!"
Trương Biệt Tri: "Vậy nhiệm vụ bên phía Kim Lăng là gì?" Cao Tuân Chi sửng sốt.
Binh mã của Kim Lăng ít ỏi. Thậm chí còn bằng một nửa của Trấn Bắc Quân. Lần bọn họ phái mấy vạn công đ.á.n.h Ích Châu. Vậy thì bên phía Kim Lăng…… Đương nhiên cũng giống hệt như Trần Lưu. Bảo binh mã và lương thảo. Đề phòng sự đ.á.n.h lén của kẻ khác.
Cao Tuân Chi và Tống Thước đều ngơ ngác Trương Biệt Tri. Mà đúng lúc Trương Biệt Tri học theo cái bộ dạng ngày thường của Tiêu Dung. Khẽ nghiêng đầu hai bọn họ: "Mang hai bên so sánh, hai cảm thấy bên nào lúc càng dám khinh cử vọng động hơn?"
Cao Tuân Chi: "……"
Suy cho cùng thì cũng tuổi . Đứng những sự việc ngoài dự liệu như thế tốc độ phản ứng của Cao Tuân Chi chậm hơn khác một chút. Mà Tống Thước thì chậm rãi vỗ tay tán thưởng: "Nói . Người Kim Lăng đôi khi to gan. Thế nhưng đa phần thời gian bọn họ đều nhát gan. Chúng khả năng xuất binh. Bọn họ càng thể. Vậy thì liền rút hai vạn tiến tới Ninh Châu!"
Cao Tuân Chi há miệng chữ "khoan" vẫn còn kịp lên tới cổ họng. Người khác lão mất .
Trương Biệt Tri: "Chậm ! Cao sai. Phía đại vương chắc hẳn sự an bài . Chúng thể hỗ trợ bọn họ. Cũng thể làm vài chuyện khác."
Tống Thước hiểu: "Ngươi làm gì?"
Trương Biệt Tri nở một nụ cực kỳ kiêu ngạo: "Giống hệt như ngươi nghĩ. Trả thù bọn chúng."
Lúc đầu Tống Thước vẫn hiểu rõ cho lắm. Dần dà thần sắc của gã bắt đầu nảy sinh biến hóa. Gã cũng bật theo: "Vài tháng đại vương từng ngài đòi triều đình hai quận Ba Đông và Cánh Lăng. Triều đình chịu nhả . Lần chúng thể giúp đại vương thực hiện tâm nguyện ."
Thực Trương Biệt Tri vẫn nghĩ một địa điểm cụ thể. Thế nhưng Tống Thước xong cũng cảm thấy cái đề nghị vô cùng tuyệt diệu. Thế là hai bọn họ đưa mắt . Đồng thời phát một tràng tiếng the thé hệt như tiếng cáo.
Cao Tuân Chi: "…………"
Lão tức giận : "Hành binh đ.á.n.h trận trong mắt hai các ngươi chỉ là một trò đùa trẻ con thôi ! Lại còn Ba Đông với Cánh Lăng. Hai các ngươi hai quận ở . Cách Trần Lưu bao xa hả?!"
Trương Biệt Tri sửng sốt. Còn Tống Thước thì cau mày giải thích: "Sao thể là trò đùa trẻ con chứ. Thừa tướng ngài cũng thấy đó. Những gì Trương Biệt Tri sai mà. Kim Lăng lúc chính là một con rùa rụt cổ. Nếu như nắm bắt lấy cơ hội . Vậy thì sẽ đ.á.n.h mất cái thời cơ ngàn năm một mất!"
Cao Tuân Chi: "Ta là nắm bắt."
Tống Thước: "???"
Vậy ngài ý gì?
Sầm mặt, Cao Tuân Chi sang một bên. Lấy tấm địa đồ cỡ lớn từ trong tủ chỉ tay bờ bên nơi bắt nguồn của sông Hoài. Cao Tuân Chi cất lời: "Tiến từ hướng Kinh Châu, phía Tây là quận Cánh Lăng, phía Đông là quận Nghĩa Dương. Nghĩa Dương phồn hoa trù phú hơn, ngược lên phía Bắc còn thể tiến thẳng quận Lư Giang. Nếu như chiếm nơi . Sau chúng tiếp tục công đ.á.n.h Kim Lăng liền cần đường thủy qua sông Hoài nữa. Mà thể trực tiếp tiến từ hướng Nghĩa Dương."
Tống Thước: "……"
Trương Biệt Tri: "……"
Không hổ danh là một trong những thành viên cộm cán lâu đời nhất của Trấn Bắc Quân.
Gừng càng già càng cay a.
Ba thì thầm bàn bạc, thống nhất xem thời điểm nào cử binh là thích hợp nhất. Trong mười vạn Tống Thước rút hai vạn. Bất luận thế nào cũng đ.á.n.h hạ Nghĩa Dương. Để giành một chút thể diện cho Trấn Bắc Quân. Nói thật Tống Thước cảm thấy hai vạn vẫn đủ. Nghĩa Dương cũng là một tòa thành lớn. Thái thú địa phương cũng là kẻ ủng binh tự trọng (nắm giữ binh quyền coi ai gì). Mặc dù ngay mí mắt của Kim Lăng, lão thể quá nhiều binh mã. Thế nhưng đóng chặt cổng thành . Kẻ bên ngoài cũng chỉ thể giương mắt ếch lên mà thôi.
Nghe thấy bọn họ đang bàn bạc chuyện công đ.á.n.h Nghĩa Dương. Địa Pháp Tăng đột nhiên bước : "Giao cho một vạn . Ta liền thể đ.á.n.h hạ nó."
Căn phòng đột nhiên tĩnh mịch. Toàn bộ vương phủ chỉ một Tiêu Dung là thực sự tán thưởng Địa Pháp Tăng. Hơn nữa còn dành cho y sự tín nhiệm tuyệt đối. Những khác vẫn cảm thấy chút bất an đối với xuất của y. Có chừng vài giây trong phòng ai lên tiếng. Địa Pháp Tăng bọn họ đang nghĩ cái gì. y vẫn cứ nguyên tại chỗ.
Tống Thước mang theo thần sắc như thường mở miệng: "Một vạn ? Nếu như ngươi đ.á.n.h hạ . Ngược còn khiến cho một vạn tổn thất nặng nề thì làm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-139.html.]
Địa Pháp Tăng: "Nguyện quân pháp xử trí."
Tống Thước: "……"
Đến lúc đó binh lính còn nữa. Ngươi cũng chạy mất dạng . Ta xử trí ai chứ?!
Gã căn bản hề đồng ý với Địa Pháp Tăng. Thế nhưng thời gian qua vẫn luôn là Địa Pháp Tăng bảo vệ sự an nguy của bọn họ. Cho dù là Tống Thước cũng thể thốt những lời quá mức châm chọc. Cho nên gã mới khiến cho y khó mà lui. Nào ngờ thậm chí còn tình nguyện lập cả quân lệnh trạng.
Mà đúng lúc Trương Biệt Tri đưa mắt dò xét Địa Pháp Tăng. Hắn vô cùng hoài nghi mà hỏi: "Đây là lúc để khoác lác . Chỉ mang theo một vạn . Ngươi làm cách nào để đ.á.n.h hạ một tòa thành trì."
Địa Pháp Tăng : "Nói ngươi cũng hiểu."
Trương Biệt Tri: "…………"
Cao Tuân Chi vô cùng mới mẻ Địa Pháp Tăng. Hóa kẻ cũng tính khí a. Bất quá hiện tại hình như cũng chỉ thể phát hỏa với mỗi Trương Biệt Tri mà thôi.
Trương Biệt Tri Địa Pháp Tăng chọc tức. Hắn dùng cái điệu bộ hệt như đang kiếm chuyện chằm chằm Địa Pháp Tăng. Thế nhưng một lát sauhắn đột nhiên đầu , phồng má với Tống Thước: "Giao cho một vạn ! Thế nhưng theo . Ta tận mắt chứng kiến xem rốt cuộc làm thế nào để đ.á.n.h hạ Nghĩa Dương!"
Nói tới đây còn sang hỏi Cao Tuân Chi ở bên cạnh: "Vậy như thế coi là thượng quan của . Dù thì là để giám sát mà."
Cao Tuân Chi: "……"
Tống Thước hai cái kẻ . Cảm thấy một kẻ so với một kẻ càng đáng tin cậy. Gã quả thực trả thù Nam Ung. Thế nhưng gã hề ý định lấy Trấn Bắc Quân làm trò đùa.
Kết quả ngay lúc Tống Thước còn đang do dự. Vậy mà đồng ý với bọn họ chính là Cao Tuân Chi. Phát hiện Cao Tuân Chi thực sự bằng lòng cho cơ hội . Mặc dù biểu cảm của Địa Pháp Tăng hề đổi. Thế nhưng y theo bản năng nắm chặt nắm đấm. Trương Biệt Tri phân cho một cái chức vụ làm giám quân. Trông vẻ khá là vui sướng, còn bước khỏi cửa bắt đầu khoe khoang với Địa Pháp Tăng .
Hai bọn họ chí chóe rời . Đợi bọn họ khuất . Tống Thước mới mang theo vẻ mặt cực kỳ tán đồng về phía Cao Tuân Chi: "Thừa tướng quả thực làm việc quá mức lỗ mãng !"
Cao Tuân Chi liếc gã một cái: "Vậy nãy tại ngươi ngăn ?"
Tống Thước: "……"
Tự nhiên là bởi vì trong một góc khuất nào đó tận sâu trong đáy lòng gã cũng đồng ý. Gã hai kẻ đều thể tin tưởng . Thế nhưng gã cũng hai kẻ đều năng lực.
Cao Tuân Chi mỉm . Chuyển sang một chủ đề khác: "Trương Biệt Tri đúng là đổi nhiều a. Đã thể những thứ mà khác thấy . Lại còn học cách làm thế nào để giữ thể diện cho khác nữa chứ. Hắn nào giám sát xem Địa Pháp Tăng liệu thể đ.á.n.h hạ Nghĩa Dương . Hắn là giám sát xem Địa Pháp Tăng liệu đáng để tín nhiệm . Đứa trẻ vài phần giống với đại vương. Tuy ngày thường luôn tỏ chướng mắt với Địa Pháp Tăng. Thế nhưng lâu ngày như , Địa Pháp Tăng trong lòng cũng coi là một vị trí nhất định ."
Tống Thước tiếp lời Cao Tuân Chi: "Cho nên bằng lòng làm như . Cũng coi như là chuẩn sẵn tâm lý để cắt đứt cái đoạn tình nghĩa . Hắn hiểu thế nào là nặng nhẹ."
Cao Tuân Chi gật đầu: "Cũng chỉ . Còn cả Địa Pháp Tăng, cả ngươi và nữa. Chúng ít nhiều cũng đều nảy sinh một chút đổi . Nếu là mười ngày tuyệt đối sẽ bao giờ đồng ý cho các ngươi đem quân phòng thủ của Trần Lưu mạo hiểm. Thế nhưng hiện nay tin thắng trận truyền tới, đại vương giành chiến thắng. Suy nghĩ của liền đổi . Chẳng chừng chúng cũng thể mạo hiểm một ."
Tống Thước nhịn cau mày: "Lỡ như bọn họ thất bại. Hoặc là xảy chuyện gì……"
Cao Tuân Chi: "Không ."
Tống Thước sững sờ: "Không ? Trương Biệt Tri lỡ như thể sống sót trở về cũng ?"
Thân sơ viễn cận là đó. Tống Thước mặc dù cũng để tâm tới một vạn đại quân . Thế nhưng gã chẳng hề quen đám tướng sĩ đó. Lúc phản ứng đầu tiên của gã vẫn là hướng về vị đồng liêu tuy chút ngốc nghếch, thế nhưng tâm địa hề xa. Bất ngờ là còn cách chăm sóc khác .
Cao Tuân Chi xoay . Nhìn Tống Thước, ánh mắt lão chút bất lực, cũng chút phức tạp. Phảng phất như lão nên giải thích với Tống Thước như thế nào.
" , cả. Một khi bước chân trong quân doanh liền tương đương với việc đặt một nửa chân trong quan tài . Ngươi từng đưa tiễn đại vương xuất chinh bao nhiêu ? Tướng và binh. Có đôi khi sự khác biệt cũng lớn đến thế. Bất luận bọn họ bình an . Lại liệu xứng đáng với sự tín nhiệm của . Trải qua một thời gian chung quy cũng sẽ cả. Tận nhân sự, thính thiên mệnh (cố gắng hết sức theo mệnh). Nếu như thương cân động cốt thì hãy hảo hảo tĩnh dưỡng. Sau đó bò dậy. Tiếp tục làm những công việc dang dở lúc . Con sống đời chuyện bất đắc dĩ và những lúc vô năng trải qua thực sự quá nhiều. Ngươi là một đứa trẻ ngoan luôn nghiêm khắc với bản nhưng những lúc hy vọng ngươi thể học cách chấp nhận những sự bất đắc dĩ đó. Kẻ suy nghĩ quá nhiều xưa nay vẫn luôn sống một cuộc đời gian truân hơn kẻ khác. Mà sự tình thế gian thực chất hề nặng nề, hề phức tạp giống như ngươi vẫn luôn tưởng tượng ."
Tống Thước lão. Đôi mắt bất an d.a.o động.
Lúc gặp chuyện gì gã cũng bản hóa mang cái tính cách như thế .
Đại khái là…… Con đường nổi bật, phong hầu bái tướng còn đơn giản giống hệt như những gì gã từng tưởng tượng nữa . Gã cứ ngỡ bản thể thoải mái, ung dung mà xử lý vạn sự. Nào ngờ gánh vác một trọng trách to lớn đến nhường .
Gã phạm sai lầm. Không phá vỡ kỷ lục mỹ của bản . Cho nên gã đem bất kỳ chuyện gì cũng nhận vô cùng vô cùng nặng nề.
Lúc Tiêu Dung ở đây cái gánh nặng đè lên vai Tiêu Dung. Gã chỉ cần dâng kế sách là . Thế nhưng Tiêu Dung là quanh gã. Mà là quanh đại vương. Cho nên hiện tại y Tống Thước liền còn chỗ dựa dẫm nữa.
Giữa việc phạm sai lầm và việc thể nào tự lập. Rốt cuộc cái nào mới khiến cho gã cảm thấy tủi hổ hơn?
Tống Thước cúi gằm mặt. Cũng lặng lẽ xoay rời .
Cao Tuân Chi gã, đó lắc lắc đầu. Giống hệt như cách đối xử với Trương Biệt Tri. Cao Tuân Chi cũng mấy lo lắng cho Tống Thước. Con cháu tự phúc của con cháu. Kẻ nghĩ thông suốt thì sẽ nhanh chóng nghĩ thông suốt thôi. Kẻ thể nghĩ thông suốt thì cả đời cũng chỉ đến mà thôi.
Lão chắp tay lưng trở vị trí của . Lại một nữa về phía tấm địa đồ. Nào ngờ bao lâu chạy thẳng trong.
"Cao . Thịnh Nhạc thư tới! Là cấp báo do chính tay Tiêu !"
Cao Tuân Chi sững . Lập tức bật dậy khỏi ghế: "A Dung ?! Mau đưa cho mau đưa cho !"
Lão quả thực mấy lo lắng cho tuyệt đại đa những khác thế gian . Thế nhưng A Dung thì khác. A Dung mang trong thần thông. Lại còn mối liên hệ với Đạo quân. Đứa trẻ đặc biệt chọc khác yêu thương. Hơn nữa thế gian chỉ duy nhất một lão mà lo lắng. Vậy thì chẳng là tạo nghiệp !
…………
Tiêu Dung gần như bao giờ cấp báo. Trái tim Cao Tuân Chi cũng kéo lên tận cổ họng . Cũng chẳng trong bức thư rốt cuộc sẽ cái nội dung gì. Tam hạ ngũ trừ nhị, nhanh chóng dứt khoát x.é to.ạc phong thư. Phát hiện căn bản liên quan tới bản Tiêu Dung. Cũng liên quan tới đại vương, trái tim lão lúc mới từ từ hạ xuống.
Đợi xong bộ. Trên đầu Cao Tuân Chi lập tức nảy một cái dấu chấm hỏi.
Toàn lực lùng bắt Thanh Phong giáo? Rải thông cáo và thư hàm khắp nơi. Treo giải thưởng bắt đại hộ pháp của Thanh Phong giáo?
Tiêu Dung còn nhấn mạnh ba trong thư. Nhất định rõ ràng rành rọt ngay ở câu đầu tiên thông cáo đại hộ pháp tên là Hàn Thanh.
Còn về bức họa y sẽ bảo Khuất Vân Diệt thẩm vấn cái tên Mộ Dung Lập một phen. Xem xem liệu thể vẽ một bức .