Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 137
Cập nhật lúc: 2026-04-06 15:17:01
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế nhưng thể làm gì cơ chứ. Mộ Dung Khôi c.h.ế.t . Tiêu Dung cái gì cũng chỉ là thuật pháp. Đương nhiên cũng sẽ chiêu hồn.
Khuất Vân Diệt tức đến nổ phổi. Thế nhưng mắng nỡ mắng, đ.á.n.h nỡ đánh, phạt nỡ phạt. Cuối cùng chỉ đành đùng đùng nổi giận với Tiêu Dung: "Vậy hôm nay ngươi uống cạn nó cho !"
Tiêu Dung cái cây thần…… Khụ. Cọng cỏ dại . Y chớp mắt liên tục vài cái, trả lời: "Được."
Từ y đề phòng cái chiêu . Thế nên cọng cỏ hề độc.
Không ngờ ngay cả chiêu cũng thể dọa dẫm y. Biểu cảm của Khuất Vân Diệt đừng là uất ức đến nhường nào. Mà Tiêu Dung mà thực sự sai Giản Kiều tìm sắc cọng cỏ thành thuốc. Giản Kiều dùng ánh mắt thể nào hiểu nổi hai bọn họ. Cuối cùng vẫn ôm cái hộp rời .
Thái độ của Tiêu Dung khiến Khuất Vân Diệt càng thêm phần tức giận. Ban đầu cũng chẳng coi là thật. Thế nhưng lúc đ.â.m lao theo lao, nhất định tận mắt chứng kiến Tiêu Dung uống cạn một bát mới chịu thôi.
Chẳng hiểu sự việc tới cái nước , hai bọn họ rốt cuộc còn cái gì để mà cố chấp khăng khăng nữa. Dù thì một phát hiện . Mà một cũng phát hiện đối phương phát hiện . ...
Thế nhưng một ai chịu nhận thua. Rất nhanh Giản Kiều bưng một bát nước cỏ màu sắc cực kỳ quỷ dị . Đứng từ xa Tiêu Dung thể ngửi thấy mùi thối đắng bốc từ bên trong đó.
Không độc thì đúng là độc. Thế nhưng cọng cỏ sở dĩ tồn tại ngần năm mà từng gọi một tiếng rau dại. Cũng đủ để thấy nó rốt cuộc khó nuốt đến mức độ nào .
Tiêu Dung bưng cái bát nước màu xanh pha lẫn xám xịt lên. Trầm mặc một lát y sang Khuất Vân Diệt.
Kẻ cũng đang chằm chằm bát nước đó với ánh mắt chút khẩn trương. Thế nhưng thấy Tiêu Dung đưa mắt sang. Hắn liền lập tức bày vẻ mặt trào phúng.
Tiêu Dung: "……"
Khuất Vân Diệt đinh ninh rằng đến cái nước . Tiêu Dung đáng lẽ chịu nhận thua . Nào ngờ giây tiếp theo Tiêu Dung ngửa cổ lên. Cứ thế ực thẳng bát nước đó trong miệng.
Khuất Vân Diệt sửng sốt. Lập tức phắt dậy hất văng cái bát trong tay y. Hắn gầm lên tức giận: "Ngươi thực sự uống !"
Tiêu Dung đắng đến mức khuôn mặt méo mó. Hơn nữa chẳng do cọng cỏ sinh trưởng nhờ sự tẩm bổ của phân bò . Mà tại đun sôi lên mùi thối xộc thẳng lên tận óc như chứ?
Giọng y cũng trở nên yếu ớt : "Chẳng do đại vương bảo uống ."
Khuất Vân Diệt: "Ta bảo ngươi uống ngươi liền uống ?! Ngươi từ bao giờ trở nên lời như !"
Tiêu Dung lau miệng. Cầm chén bên cạnh lên: "Lúc làm chuyện trái với lương tâm tự nhiên là ngoan ngoãn lời một chút ."
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn giận dữ thể kiềm chế: "Ta . Ta nhất định lấy thần thảo!"
Tiêu Dung: "Ta cũng . Thần thảo đối với tác dụng."
Khuất Vân Diệt: "Vậy ngươi cho . Rốt cuộc thứ gì mới tác dụng đối với ngươi?!"
Tiêu Dung ngẩng đầu hé miệng. Thế nhưng do dự một lát y ngậm miệng .
Lặng thinh một hồi Tiêu Dung mới đáp: "Thời gian."
Khuất Vân Diệt sửng sốt.
Tiêu Dung mím môi. Lại một nữa mở miệng: "Thời gian lâu dài. Dần dà cơ thể của sẽ chuyển biến lên thôi. Đây là lời dối. Thứ cần chỉ là thời gian."
Khuất Vân Diệt y. Thế nhưng còn dễ dàng lừa gạt giống như nữa: "Vậy ngươi của hiện tại rốt cuộc còn bao nhiêu thời gian?"
Tiêu Dung bật một tiếng. Làm một cái thủ thế với Khuất Vân Diệt: "So với nhiều hơn nhiều ."
Khuất Vân Diệt đôi khi cảm thấy Tiêu Dung dễ hiểu. Thế nhưng càng chung đụng với Tiêu Dung lâu ngày. Hắn càng cảm thấy Tiêu Dung thực sự chẳng hề dễ hiểu một chút nào.
Giống hệt như hiện tại. Hắn căn bản thể nào thấu rốt cuộc Tiêu Dung đang lừa gạt . Mà đối diện với những vấn đề liên quan tới bản Tiêu Dung. Cho dù sở hữu võ lực cao cường đến nhường nào. Cũng chẳng thể làm gì .
Khuất Vân Diệt lặng lẽ tới bên cạnh Tiêu Dung. Sau đó xuống chiếc ghế ở phía đối diện.
Hắn mở miệng, trong giọng chất chứa một chút mệt mỏi: "Tại thời gian quen với ngươi càng lâu. Ta càng cảm thấy bản căn bản từng hiểu rõ ngươi."
Tiêu Dung sững sờ, về phía Khuất Vân Diệt. Kẻ chỉ đăm đăm về phía : "Có một chuyện…… Ta tự cưỡng bách bản tìm hiểu sâu. Ta lo lắng khi tìm một kết quả . Lại chỉ thể nhận bản bất tài vô dụng đến mức độ nào."
lúc Khuất Vân Diệt đầu . Hắn Tiêu Dung, cứ như trực tiếp thốt một câu trắng trợn: "Ngươi khiến cảm thấy mệt mỏi."
Đôi mắt Tiêu Dung khẽ trợn to. Con ngươi trái ngược , co rụt một cách vô cùng vi diệu. Y hé mở một đường kẽ hở môi. Thoạt chút luống cuống chân tay.
Ánh mắt Khuất Vân Diệt hạ xuống. Hắn chằm chằm phản ứng của Tiêu Dung. Sau đó một câu tiếp theo: "Thế nhưng nỡ buông tay ngươi. Cũng dám buông. Những ngày tháng lúc nào cũng thể thấy ngươi là như . Nếu như để cho ngươi tới một nơi mà thể thấy. Thật sự dám tưởng tượng đến lúc đó sẽ là một loại giày vò như thế nào nữa."
Tiêu Dung mím chặt khóe môi. Ánh mắt cũng rũ xuống.
Khuất Vân Diệt đột nhiên hỏi y: "Ngươi cảm thấy một như thế chút kỳ quái ."
Đầu óc phảng phất như ong lên một cái. Tiêu Dung thấy một thanh âm vang lên. Rất lâu y mới ý thức đó là thanh âm của chính bản .
Nói một cách vô cùng điềm tĩnh. Vô cùng tự nhiên: "Kỳ quái ở chỗ nào?"
Khuất Vân Diệt vẫn luôn y. Chẳng hiểu tại đối với sự điềm tĩnh của Tiêu Dung chút thất vọng.
Xoay giọng của Khuất Vân Diệt trầm xuống đôi chút: "Có đôi khi cảm thấy nên nhất mực lời với ngươi như . Cũng nên quá để tâm tới mỗi một lời của ngươi như . Nếu do ngươi từng ngươi thuật pháp. Có lẽ cho rằng ngươi đang sử dụng huyễn thuật gì đó đối với . Biến trở thành cái bộ dạng…… mà ngay cả a của cũng chẳng thể nào ngờ tới ."
Tiêu Dung: "Đại vương là duy nhất."
Khuất Vân Diệt vốn dĩ đang chìm đắm trong sự thất vọng, chán nản và nghi hoặc của chính bản . Vừa thấy lời vèo một cái liền đầu sang. Ánh mắt gần như thể phóng đao.
"Còn ai nữa?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-137.html.]
Tiêu Dung: "Còn Cao thừa tướng, Ngu Thiệu Tiếp, tổ mẫu của . Nếu xét về mức độ yêu thương bảo vệ đối với . Mọi chắc lẽ đều xấp xỉ ."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Hắn cảm thấy thật hoang đường: "Nói hươu vượn. Bọn họ làm mà so sánh với bổn vương!"
Tiêu Dung bật một tiếng: "Bọn họ chỉ là giỏi ăn mà thôi. Hơn nữa thời gian bọn họ chung đụng với còn xa mới bằng đại vương. Ta là mộ liêu của đại vương. Cho nên cuộc sống của mười phần thì tới tám chín phần cống hiến cho đại vương . Điều nghĩa là mối quan hệ giữa và bọn họ thụt lùi. Bọn họ yêu thương giống hệt như con ruột, ruột. Nếu như thể chia sẻ thời gian cho bọn họ một chút. Bọn cũng sẽ trở nên ngày càng thiết khăng khít hơn."
Khuất Vân Diệt chằm chằm y. Ánh mắt chút đáng sợ: "Ta cũng yêu thương ngươi giống hệt như con ruột, ruột ." Tiêu Dung gật gật đầu: "Cho nên đại vương bằng bọn họ."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Khuất Vân Diệt bắt đầu cảm thấy uất ức kìm nén . Hắn cảm giác dường như Tiêu Dung đang ức h.i.ế.p . Thế nhưng thể rõ rốt cuộc bản ức h.i.ế.p ở chỗ nào. Cuối cùng chỉ đành mấy vui vẻ mà đáp Tiêu Dung: "Thời gian. , thứ mà bổn vương cần cũng chỉ là thời gian. Tiêu Dung là ngươi dạy cách tự phản tỉnh bản . Ta học . Ngươi thể nào tiếp tục lừa gạt giống như nữa ."
Nói xong hùng hổ hầm hầm bỏ . Mà Tiêu Dung theo bóng lưng rời . Bàn tay đang nắm chặt lấy nệm ghế lúc mới chậm rãi thả lỏng : Thời gian.
Một từ ngữ ngọt ngào đáng sợ. Luôn luôn thể xoa dịu những vết thương. Lại cũng luôn luôn mang tới những vết thương mới.
Tiêu Dung rũ đầu, y cảm giác bản y cũng đang ở chiến trường. Thế nhưng đây là một cuộc chiến mà y chắc chắn sẽ thua. Y cứ cố chấp ở lỳ chiến trường. Chẳng qua chỉ là vì chút thể diện đáng thương của bản và chút ít tâm lý cầu may cuối cùng sót . Giống hệt như cái bát nước mà hôm nay y nhất quyết uống . Vô vị ý nghĩa. Lại còn khiến cho bản tự rước lấy quả đắng. ...
Tiêu Dung cúi gằm mặt, yên lặng thật lâu. Đợi đến lúc y rốt cuộc ngẩng đầu lên, một cái đầu ló ngay mặt y. Dọa cho Tiêu Dung giật nảy ngửa . Suýt chút nữa thì cứ thế mà ngất xỉu.
Tiêu Dung vỗ vỗ lồng n.g.ự.c đang hoảng hồn của . Giọng cũng trở nên chói tai: "Đông Phương Tiến! Ngươi từ lúc nào ?!"
Đông Phương Tiến: "Vừa mới . Ta lên tiếng nhưng ngài ngẩng đầu lên."
Sắc mặt Tiêu Dung cứng đờ. Y căn bản hề thấy giọng của Đông Phương Tiến. Đổi đổi sắc mặt Tiêu Dung chút phiền muộn hỏi: "Sao ? Lại xảy chuyện gì ?"
Đông Phương Tiến bày một nụ ngốc nghếch. Hắn lắc lắc đầu: "Không xảy chuyện gì cả. Ngài xem đây là cái gì?"
Tiêu Dung đưa mắt . Phát hiện đó là một cái hộp gỗ. Đông Phương Tiến mở chiếc hộp gỗ đó , để lộ cọng thảo d.ư.ợ.c màu xanh xám bên trong.
Tiêu Dung: "…………"
Y khiếp sợ Đông Phương Tiến: "Ngươi tìm thấy nó bằng cách nào ."
Đây chính là nguyên nhân khiến cho Đông Phương Tiến ngốc nghếch. Nếu tại địa vị của Tiêu Dung quá cao. Đông Phương Tiến thậm chí còn vỗ đùi bôm bốp mà với y: "Chính là dựa theo cái lời giải thích mà ngày hôm qua Tiêu dùng để đối phó đại vương đó. Ta cảm thấy vô cùng đạo lý. Cho nên làm theo cái lời giải thích đó tìm kiếm. Không ngờ tới a, mà thực sự tìm thấy . Ngay cái giếng trong nhà của Mộ Dung Khôi!"
Tiêu Dung: "……"
Đông Phương Tiến đem cọng thần thảo giao cho Tiêu Dung. Hắn gãi gãi đầu: "Bên phía đại vương một cọng đồ giả . Ta dám đem cọng thật giao cho ngài . Dù thì đại vương cần cọng thần thảo cũng chỉ là vì cơ thể của Tiêu . Vậy thì cứ để chỗ của Tiêu . Hy vọng nó thể giúp ích cho Tiêu ."
Nhìn cái hộp gỗ tinh xảo trong lòng Tiêu Dung càng thêm phiền não. Y xua xua tay bảo Đông Phương Tiến lui . Sau đó y vốn dĩ định trực tiếp cất bước rời . Thế nhưng mới vài bước, do dự một chốc. Cuối cùng vẫn lùi một tay chộp lấy cái hộp gỗ ngoài.
Tiêu Dung trở về nơi ở tạm thời của . Y đặt chiếc hộp gỗ đựng thần thảo lên bàn. Sau đó lấy giấy thư , thư gửi về phía Trần Lưu.
Tin tức thắng trận truyền về từ sớm . Ngựa phi nước đại chạy tốc hành phỏng chừng lúc qua sông Phần Thủy . Bức thư y chi tiết hơn một chút. Bao gồm cả tình hình thương vong, chiến lợi phẩm thu cùng với việc xử lý những sự vụ tiếp theo.
Của cải của Tiên Ti trong một chớp mắt khiến cho Trấn Bắc Quân trở nên dư dả. Trước căng lắm cũng chỉ coi là cần lo tới chuyện no ấm. Hiện nay một bước tiến thẳng hàng ngũ của giai cấp trung lưu . …
, cũng chỉ thể tính là trung lưu mà thôi. Vẫn đạt tới trình độ của lũ cường hào thế gia. Bởi vì khi tiền Tiêu Dung sẽ cần dồn bộ tâm trí việc kiến thiết Trần Lưu nữa. Toàn bộ khu vực phía Bắc sông Hoài mà bọn họ dư dả tinh lực cũng như tài lực để tiếp quản. Lần bộ đều thể nạp trong túi .
Có tiền mua tiên cũng , tiền cũng thể khiến cho đám kẻ ba ngoan ngoãn cúi đầu. Sau khi tiền bạc và chính lệnh ban hành song song. Thiết nghĩ những vị quan viên chống đối cũng sẽ còn nhiều nữa.
Còn về vấn đề tham ô…… Tham ô thì cũng giống hệt như loài gián . Từ cổ chí kim tồn tại. Hơn nữa sức sống cực kỳ ngoan cường. Trong lịch sử bao nhiêu ôm quyết tâm diệt trừ vấn nạn tham ô. Kết quả chẳng một ai thể nhổ cỏ tận gốc cái hiện tượng . Vậy thì Tiêu Dung tự nhiên cũng sẽ làm khó bản . Mục tiêu của y là quét sạch sành sanh bộ lũ tham quan. Mà là cố gắng hết sức để chèn ép bọn chúng. Làm việc mới là điều quan trọng nhất. Nếu như ngay cả việc cũng chẳng làm xong mà ngày ngày chỉ tính toán xem làm thế nào để tham ô. Vậy thì ngươi hãy lời tạm biệt với cái đầu của . ...
Viết xong xuôi Tiêu Dung bỏ thư phong bì. Sau đó giao cho vệ binh bên cạnh.
Bức thư sẽ xuất phát một bước. Của cải của Tiên Ti vẫn cần lưu nơi thêm một thời gian nữa. Đợi khi Sóc Phương cũng đ.á.n.h hạ. Khuất Vân Diệt thể rút nhân thủ mới tiếp tục sắp xếp quân đội hộ tống những thứ trở về Trần Lưu.
Người đưa thư nhanh xuất phát. Tiêu Dung về phía khố phòng xem thử. Binh mã của Giản Kiều đang đấy đem những món đồ xếp lên xe. Tiếp theo đây chỉ tính riêng cái sân viện nhỏ nhoi thôi cũng cần tới ba ngàn trọng binh để canh gác. Tránh cho kẻ nảy sinh tâm tư an phận.
Nói Tào Tháo, Tào Tháo tới Tiêu Dung mới bước từ phía khố phòng. Đã thấy một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.
Hạ Đình Chi mỉm với Tiêu Dung. Tiêu Dung thì chớp chớp mắt. Tựa hồ như đang hồi tưởng xem y là ai. Đợi đến lúc nhớ y mới bày vẻ mặt vô cùng kinh hỉ : "Đông Dương Vương điện hạ. Lâu gặp a!"
Hạ Đình Chi: "…………"
Mấy ngày nay chúng chẳng vẫn luôn giáp mặt đó ?
Liên tiếp bảy ngày trời, mỗi ngày lúc ngươi biến thành hòn vọng phu chằm chằm theo bóng lưng của Trấn Bắc Vương. Ta chẳng vẫn luôn ngay lưng ngươi đó ?!
Thế nhưng rõ ràng là Tiêu Dung nhớ. Hoặc là y căn bản hề chú ý tới sự tồn tại của Hạ Đình Chi. Hàn huyên hai câu với Hạ Đình Chi đang sắc mặt cứng đờ. Sau đó Hạ Đình Chi mới rõ mục đích của bản : "Nghe Tiêu đang ở nơi . Bổn vương đặc biệt tới đây để tìm Tiêu ."
Tiêu Dung xua xua tay: "Điện hạ điều . Hiện nay còn là một kẻ bạch đinh nữa ."
Hạ Đình Chi: "……"
Lần chẳng ngươi bản quan chức gì !
Sự đổi quan chức của Trấn Bắc Quân các cũng lớn quá mất. Mới vài ngày đổi !
Y nín nhịn, đó nở một nụ xán lạn hỏi: "Ồ? Chẳng Tiêu hiện nay đang đảm nhiệm chức vụ cao nào?"
Tiêu Dung : "Kẻ hèn tài mọn miễn cưỡng thăng chức đảm nhiệm chức vụ tư đồ của Trấn Bắc Quốc."
Hạ Đình Chi: "……"
Những ý nghĩ trong đầu Hạ Đình Chi đột nhiên trở nên vô cùng phức tạp.