Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-04-06 15:16:55
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Dung nhíu mày: "Mười vạn ……"

Khuất Vân Diệt: "Đủ dùng ."

Tiêu Dung mấy ngày nay vẫn luôn ngừng làm mới nhận thức của bản về khả năng hành binh đ.á.n.h trận của Khuất Vân Diệt. Nếu là Khuất Vân Diệt như y nhất định sẽ yên tâm. Hiện nay mặc dù vẫn một chút xíu yên tâm. Thế nhưng y tin tưởng Khuất Vân Diệt hề suông.

Tiêu Dung lắc đầu: "Thôi bỏ . Nếu đại vương khăng khăng tác chiến hai mặt trận thì cứ tác chiến hai mặt trận. Lát nữa sẽ hỏi thăm Phật t.ử xem liệu thể bảo Khố Mạc Hề tạo điều kiện thuận lợi cho chúng thêm một nữa . Nếu như thể mượn đường từ Khố Mạc Hề thì vấn đề tiếp tế trong quá trình hành quân cũng liền giải quyết ."

Khuất Vân Diệt "ừm" một tiếng, chính là nghĩ như đó. Nếu như sự giúp đỡ của Khố Mạc Hề. Khuất Vân Diệt cũng sẽ nhanh chóng phái xuất phát đến . Hắn sẽ đợi khi đ.á.n.h hạ Tiên Ti xong mới đích thu thập Khiết Đan. Thế nhưng Khố Mạc Hề đột nhiên đầu hàng . Cái món hời đương nhiên là thể chiếm thì cứ chiếm thôi.

Khố Mạc Hề phản bội Tiên Ti, phản bội bộ các dân tộc Đông Hồ. Kể từ lúc đưa quyết định bọn chúng buộc dựa dẫm Trấn Bắc Quân . Ngay cả Tiên Ti còn chẳng thể dựa dẫm nổi. Bọn chúng ăn no rửng mỡ thì mới làm kẻ ba thêm một nữa. Trong lúc Trấn Bắc Quân vẫn còn đang cắm rễ thảo nguyên chạy kết minh với Khiết Đan. Phải rằng Khiết Đan so với Tiên Ti còn yếu kém hơn chỉ một điểm rưỡi điểm.

Tiêu Dung đưa mắt Khuất Vân Diệt. Y phát hiện Khuất Vân Diệt quả thực là trong lòng tự tính toán chỉ là giải thích cho kẻ khác . Cho nên trong mắt ngoài mới là một vị chủ tướng độc đoán, chịu lắng lời khuyên can và thèm giảng đạo lý.

Tiêu Dung mím môi khẽ mỉm . Nụ khiến Khuất Vân Diệt cảm thấy chẳng hiểu mô tê gì.

Tiêu Dung cũng giải thích. Y chỉ tiếp tục hỏi Khuất Vân Diệt: "Tại cố tình xé lẻ tả quân của Nguyên tướng quân ?"

Khuất Vân Diệt y. Lại dùng cái giọng điệu kỳ quái lặp một : "Cố tình?"

Tiêu Dung: "……"

Khuất Vân Diệt hỏi ngược đến mức khiến y cũng còn tự tin nữa . Lẽ nào là cố tình ?

Tuy nhiên Khuất Vân Diệt cũng mang cái suy nghĩ y hệt như . Ai bảo cố tình chứ?

"Chẳng lúc ngươi từng với điều chỉnh kết cấu của Trấn Bắc Quân . Đây chính là bước đầu tiên trong quá trình điều chỉnh của . Đợi khi trở về Trần Lưu, sẽ đem bộ Trấn Bắc Quân đập tan để tổ hợp từ đầu. Ngươi đúng, hiện nay trong quân quả thực quá mức lỏng lẻo. Hơn nữa điều chỉnh đó cũng là chuyện của sáu năm về . Tướng sĩ ở trướng của cùng một vị tướng quân trong một thời gian quá dài dễ sinh sự."

Tiêu Dung sửng sốt một chút: "Vậy tại bắt đầu hạ thủ từ tả quân?"

Biểu cảm của Khuất Vân Diệt càng trở nên quái dị hơn: "Bởi vì tả quân nhiều nhất a."

Mặc dù trung quân còn đông hơn nhưng trung quân của . Hắn cần thiết đổi cả của chứ.

Tiêu Dung: "……"

Nhất thời y chẳng nên gì cho . Nói những suy nghĩ thực sự trong lòng mang hiềm nghi châm ngòi ly gián. Thế nhưng bảo y gạt bỏ chuyện sang một bên, Tiêu Dung cũng làm .

Đã cách nào giải thích Tiêu Dung dứt khoát giải thích nữa. Y cũng giống hệt như Khuất Vân Diệt, thẳng thắn đáp: "Không thỏa đáng. Làm như trong lòng Nguyên tướng quân e là sẽ nảy sinh khúc mắc. Đại vương quan hệ nhất với Nguyên tướng quân. Kết quả lúc lựa chọn để khai đao chọn ngay làm kẻ đầu tiên. Càng huống hồ của tả quân trong lòng cũng thể sẽ cảm thấy thoải mái. Không bằng thế . Để cho Công Tôn tướng quân và Vương tướng quân cùng chi viện Ninh Châu. Để Ngu Thiệu Thừa cùng Nguyên tướng quân công đ.á.n.h Khiết Đan. Bố trí cho Nguyên tướng quân một vị phó tướng vẫn hơn là trực tiếp xé lẻ tả quân của a."

Khuất Vân Diệt làm . Hắn là tại . Tóm làm như .

Cau mày. Hắn : "Tả quân chỉ bảy vạn năm ngàn . Dùng ngần để đ.á.n.h Khiết Đan là rủi ro đấy."

Tiêu Dung: "Vậy thì điều hai vạn từ Trung quân …"

Lời còn dứt Khuất Vân Diệt lập tức nổi cáu: "Dựa mà bắt bổn vương rút trong quân của ?!"

Tiêu Dung: "…………"

Ngài cũng làm như sẽ sảng khoái a. Vậy lúc ngài xé lẻ Nguyên Bách Phúc ngài nghĩ như !

Vốn dĩ cứ ngỡ Trấn Bắc Quân gom góp linh tinh cũng mấy chục vạn . Con là quá đủ . Không ngờ tình huống mới phát sinh cục diện mới. Dàn trải vẫn là đủ dùng.

Nói thì tại cứ nhất thiết vội vàng đ.á.n.h Khiết Đan làm gì. Chỉ cần đ.á.n.h bọn chúng cả hai bên đều thể dư dả nhân lực mà.

Tuy nhiên Khuất Vân Diệt suy tính của riêng . Về phương diện hành binh bố trận quả thực chỉ theo chính bản . Vừa nãy vẫn còn tham khảo ý kiến của Tiêu Dung một chút. Thế nhưng khi xong đột nhiên đổi chủ ý. Hắn cảm thấy sự an bài của mới là nhất.

Xé lẻ tả quân, để Nguyên Bách Phúc cùng Vương Tân Dụng tiến về Ninh Châu. Để Công Tôn Nguyên và Ngu Thiệu Thừa đ.á.n.h Khiết Đan.

Suy cho cùng thực chất là do quá yên tâm về Nguyên Bách Phúc.

Chuyện bắt nguồn từ lúc công đ.á.n.h Tiên Ti. Mà là từ một thời gian lâu về , lẽ là bắt đầu ngay từ cái lúc bọn họ mới dời đô .

Thái độ của Nguyên Bách Phúc xuất hiện một biến hóa vô cùng vi diệu. Cái đầu óc của Khuất Vân Diệt đương nhiên là thể nào . Thế nhưng cũng thể cảm nhận nó một cách vô cùng vi diệu, tiềm thức của âm thầm ghi nhớ những sự biến hóa sâu trong lòng. Thế nhưng vẫn đưa phản ứng gì. Đợi đến lúc hai trùng phùng, vô vàn những yếu tố khác đều đang ảnh hưởng tới mối quan hệ giữa hai bọn họ. Nguyên Bách Phúc và Giản Kiều xảy xung đột. Nguyên Bách Phúc và Công Tôn Nguyên với ngày càng thiết. Nguyên Bách Phúc còn thường xuyên tới tìm nữa.

Khuất Vân Diệt chẳng qua chỉ là thích nghĩ ngợi nhiều mà thôi. Chứ thể sống tới tận lúc cũng chỉ dựa cái võ lực đáng tự hào của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-135.html.]

Có một thể hiểu một cách vô cùng rõ ràng tại bản làm một vài chuyện nào đó. Lại một bọn họ chỉ dựa trực giác để đưa phản ứng. Nào ai cái thứ gọi là trực giác thực chất chính là sự kích thích mang từ cảnh xung quanh. Những sự kích thích giúp cho bọn họ né tránh vô vàn rủi ro. Ngay cả lúc chính bản bọn họ cũng kịp phản ứng .

Khuất Vân Diệt Nguyên Bách Phúc thích Tiêu Dung. Thế nhưng trực giác của . Khuất Vân Diệt cũng Nguyên Bách Phúc đang cố gắng đè nén sự bất mãn đối với . Thế nhưng trực giác của . Lúc phân chia nhiệm vụ. Phản ứng đầu tiên của Khuất Vân Diệt chính là thể để cho Nguyên Bách Phúc một làm nhiệm vụ nữa. Mà cách làm trái ngược với của nửa năm , cũng như trong chính sử.

Thực để tả quân một đối phó với Thân Dưỡng Duệ mới là phương án tối ưu. Trong bốn vị tướng quân, chủ tướng sở hữu sự kín kẽ và cẩn mật nhất chính là Nguyên Bách Phúc. Cái phong cách vặn thể đối chọi với phong cách của Nam Ung. Tỷ lệ chiến thắng thể gia tăng lên nhiều.

Còn Vương Tân Dụng thì ? Mười năm lão vẫn còn là tướng lĩnh của Nam Ung đấy. Khuất Vân Diệt đáng lẽ nên phái lão tới đó. Bất luận là từ góc độ tín nhiệm là góc độ đạo nghĩa đều nên làm như . Thế nhưng sự điều khiển của tiềm thức. Hắn rốt cuộc vẫn đưa cái lựa chọn . ...Đồng thời cũng chỉ áp dụng với Nguyên Bách Phúc. Phong cách của Khuất Vân Diệt đang dần dần nảy sinh sự đổi. Trước nếu chỉ định kẻ nào làm nhiệm vụ, sẽ chỉ chỉ định một duy nhất. Thế nhưng hiện nay thà rằng xé lẻ cả một đạo quân cũng nhất quyết phái tới hai kẻ năng lực để kiềm chế lẫn . Vương Tân Dụng và Nguyên Bách Phúc quen , Công Tôn Nguyên và Ngu Thiệu Thừa cũng thuộc. Số lượng binh mã trong tay Giản Kiều nhiều bằng Công Tôn Nguyên thực phái Giản Kiều cũng . Hơn nữa Giản Kiều còn mù đường. Thế nhưng xét từ tính cách Giản Kiều thể nào áp chế nổi Ngu Thiệu Thừa. Cho nên một phen cân nhắc quyết định phái Công Tôn Nguyên tới đó.

Thứ khả năng chi phối mạnh mẽ nhất dòng suy nghĩ của Khuất Vân Diệt chính là sự thù hận. Thế nhưng bộ những thứ đều theo sự diệt vong của Tiên Ti mà tan biến sạch sẽ . Không còn thù hận thao túng, những lời căn dặn của Tiêu Dung túc trực bên tai. Thêm đó là những hậu quả kinh hoàng mà một bốc đồng thể mang tới cho . Toàn bộ những thứ giống hệt như một chiếc vòng kim cô, siết chặt lấy đầu óc . Khuất Vân Diệt thực sự đổi chỉ là hiện tại ai phát hiện điểm mà thôi.

Khuất Vân Diệt im lặng, cũng giải thích cho Tiêu Dung hiểu. Thế nhưng thực sự thể nguyên do bên trong. Hắn chỉ hiện tại bản đang vô cùng tỉnh táo, vì kích động. Cũng vì thứ tình cảm cá nhân nào đó. Hắn chỉ đơn thuần nhận định rằng làm như là phương pháp nhất.

Mà Tiêu Dung . Nhìn thấy sự kiên trì và khó xử trong đôi mắt , mím mím môi. Tiêu Dung : "Được thôi. Mọi chuyện đều theo sự an bài của đại vương."

Khuất Vân Diệt sững sờ: "Ngươi thêm gì nữa ?"

Tiêu Dung lắc đầu: "Chuyện giống với việc đại vương đích mạo hiểm. Hiện nay đại vương vô cùng cường đại . Khả năng chống đỡ rủi ro cũng nâng cao lên nhiều. Có lẽ đại vương là đúng, cũng thể đại vương sai. Thế nhưng cái giá trả cho cái sai lầm …… chúng gánh vác ."

Y mỉm với Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt cảm thấy trong lòng chút ấm áp nhưng đồng thời cũng cảm thấy chút thoải mái: "Ta là đúng."

Tiêu Dung nhún nhún vai: "Ta cũng mong là ."

Tiêu Dung trả chiếc gối cho Khuất Vân Diệt, đó liền ngoài xử lý những chuyện khác. Khuất Vân Diệt vốn dĩ mang đầy tâm sự. Thế nhưng cái đầu mới chạm xuống gối, cổ ngoẹo sang một bên liền chìm giấc ngủ . ...

Mặc dù Khuất Vân Diệt vẫn đạt tới cái cảnh giới biến thái một ngày chỉ cần ngủ hai canh giờ giống như Ngu Thiệu Thừa. Thế nhưng cũng thiên phú trong việc ngủ. Một giấc ngủ của chất lượng ngang ngửa với ba giấc ngủ của bình thường. Tỉnh dậy bất kể là sự mệt nhọc rã rời nào cũng đều tan biến sạch sẽ để một dấu vết.

Ngồi giường, ngắm cảnh sắc màn đêm lạnh lẽo bên ngoài. Khuất Vân Diệt trầm mặc một lát cứ thế đẩy cửa bước ngoài.

Cuối thu chớm đông, nhiệt độ ban đêm ở Thịnh Nhạc hạ xuống mức loanh quanh độ C . Lúc gió lạnh thổi qua thậm chí còn thể tụt xuống mức độ. Đối với một đứa trẻ lớn lên ở miền Nam ấm áp như Tiêu Dung mà đây tuyệt đối là một sự tra tấn thể nào chịu đựng nổi. Phương Nam lạnh đến mấy căng lắm cũng chỉ khiến cho chóp mũi của y ửng đỏ lên. Căn bản cái cảm giác gió bấc hóa thành lưỡi đao băng gào rít cắt thẳng mặt như thế .

Trong suốt quãng thời gian lưu quân doanh. Trừ phi là trường hợp bắt buộc bằng buổi tối y sẽ bao giờ bước chân khỏi cửa. ...

Khuất Vân Diệt lúc đương nhiên tìm Tiêu Dung. Nếu như tìm Tiêu Dung nhất định sẽ nhớ khoác thêm cho một chiếc áo choàng. Để tránh cho Tiêu Dung thấy bắt đầu lải nhải mấy cái thứ gì mà bệnh xương khớp ở già, đau nhức phong thấp, viêm khớp, sưng khớp……

Khuất Vân Diệt là ngoài để tìm Nguyên Bách Phúc.

Tuy vẫn khăng khăng giữ vững lập trường của . những lời của Tiêu Dung ít nhiều cũng tạo chút ít ảnh hưởng đối với . Thế nên mới phá lệ bù đắp lầm một . Hắn giải thích rõ ràng với Nguyên Bách Phúc nguyên do tại làm như .

Hắn vẫy tay bảo Đông Phương Tiến tìm cho chút rượu ngon. Đông Phương Tiến ngoắt đầu thẳng hầm rượu của hoàng cung Tiên Ti. Đem thứ rượu mạnh mà ngay cả hoàng đế Tiên Ti cũng chẳng nỡ uống ngoài.

Khuất Vân Diệt uống rượu, Nguyên Bách Phúc tự nhiên ý kiến. Khuất Vân Diệt cũng phiền tới khác động tay. Tự đập vỡ lớp đất niêm phong đó rót đầy ắp cho bản một chén.

Uống một ngụm xuống bụng. Khuất Vân Diệt suýt chút nữa thì nhổ tuột ngoài. ...

Đây mà là rượu ?! Cũng quá mạnh !

Võ lực của Khuất Vân Diệt xưng bá thiên hạ nhất. Thế nhưng về tửu lượng thì thực sự là một tay mơ. Ngoại trừ việc thể vớt vát chút thể diện lúc uống cùng Tiêu Dung. Thì lúc uống với những khác gần như đều là do nhường .

Nguyên Bách Phúc thấy cũng tự rót cho một chén. Hắn nâng chén lên, một uống cạn phân nửa chén rượu. Thoạt vẫn bình tĩnh y hệt như lúc nãy.

Khuất Vân Diệt: "……"

Trì độn như hiện tại cuối cùng cũng cảm nhận sự vui của Nguyên Bách Phúc . Lặng thinh một hồi, Khuất Vân Diệt cất lời: "Sau khi trở về Trần Lưu dự định sẽ chiêu binh từ khắp thiên hạ." Nguyên Bách Phúc ngẩng đầu lên.

Khuất Vân Diệt rũ mắt, tiếp tục : "Chiến phu Tiên Ti sắp xếp như thế nào vẫn luôn là một nan đề. Đợi đến lúc đ.á.n.h hạ Khiết Đan, vấn đề liền sẽ giải quyết trở bàn tay. Chiến phu Khiết Đan sẽ điều bọn chúng tới trấn thủ Tây Vực. Chiến phu Tiên Ti sẽ trấn thủ biên giới của Khiết Đan dọc theo lưu vực sông Nan Thủy. Lần nợ Khố Mạc Hề một ân tình, thể ép bức bọn họ quá đáng. Thế nhưng Tiên Ti thì cần cố kỵ . Nếu như Khố Mạc Hề nảy sinh phản tâm phỏng chừng đám chiến phu sẽ sẵn lòng dùng m.á.u của Khố Mạc Hề để tế đao."

Nói tới đây Khuất Vân Diệt ngẩng đầu lên. Hắn Nguyên Bách Phúc: "Sau khi lãnh thổ mở rộng năm mươi vạn cũng còn là một con đủ dùng nữa. Tám mươi vạn, thậm chí là một trăm vạn lẽ mới đủ để sử dụng. Tân quân xuất hiện, lão quân nhất định sẽ nảy sinh tao động. Nếu vẫn tiếp tục duy trì kết cấu như đây hai bên khả năng sẽ đến bước đường đối lập lẫn . Đây là cảnh tượng mà mong thấy."

Nguyên Bách Phúc chậm rãi mở miệng: "Cho nên đại vương mới đập tan lão quân . Chọc đục vũng nước thì tân quân mới thể hòa nhập một cách thuận lợi hơn."

Khuất Vân Diệt khẽ một cái: "Không tồi."

Một trăm vạn là một con phần khoa trương. Phỏng chừng là tính luôn cả quân hậu cần và lính canh tác trong đó . Nếu thực sự đạt tới con một trăm vạn. Khả năng cao là đợi tới lúc Khuất Vân Diệt đ.á.n.h hạ cả Nam Ung mới làm . Chính bản cũng hiểu rõ cái đạo lý . Cho nên những lời thực chất chính là cố ý cho Nguyên Bách Phúc . Để cho thấu hiểu quyết tâm của . Lượng thứ cho hành động của .

Nguyên Bách Phúc là một thông minh. Ít nhất cũng thông minh hơn cái loại như Giản Kiều. Hắn vẫn luôn là chỉ cần chút ít là hiểu. Khuất Vân Diệt cần tuốt tuột ý nghĩ của một cách chỉnh liền thấu hiểu bộ .

Hắn cũng mỉm với Khuất Vân Diệt: "Không giấu gì đại vương. Phải phân chia đám thuộc hạ cũ cùng Nam Bắc trong suốt chừng năm ngoài. Trong lòng quả thực chút buồn bã. Thế nhưng nếu là vì đại nghiệp của đại vương sẽ còn mang cái suy nghĩ nữa."

Khuất Vân Diệt đột nhiên hừ một tiếng: "Đại nghiệp."

Loading...