Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 134
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:46
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn Ích Châu xem, cho dù là quận Thành Đô gần nhất cũng cách chỗ bọn họ tới ba ngàn năm trăm dặm. Vì để thể mau chóng tới nơi đó kẻ chỉ mặt gọi tên nhất định chạy thục mạng tới mức nôn m.á.u mới thôi. Cho dù nôn máu, ngựa cũng nôn máu.
Lại thêm g.i.ế.c Nam Ung làm thể sảng khoái bằng g.i.ế.c Tiên Ti . Bất luận là xét từ góc độ quân công, đường sá, là cá nhân. Mọi đều hy vọng thể ở thành Thịnh Nhạc.
Thế nhưng thể nào chuyện tất cả đều thể may mắn trốn thoát . Chắc chắn sẽ một tên xui xẻo đại vương điểm danh.
Ngoại trừ vài kẻ chút ngốc nghếch vẫn luôn mồm c.h.ử.i rủa lũ tiểu nhân Nam Ung . Những còn cơ bản đều im lặng tiếng. Lúc đều Khuất Vân Diệt chú ý tới nhất dể nhận lấy cái công việc khổ sai .
Sự im lặng của một trong đó hề giống với những khác. Kẻ khác đều là im lặng vì chột . Mà là im lặng vì tê liệt.
Kể từ lúc cái tin chiến báo đột phát . Hắn liền bản sắp việc để làm .
Giây tiếp theo Tiêu Dung bước qua bậu cửa. Đồng thời giọng của Khuất Vân Diệt cũng vang lên: "Vương Tân Dụng, ngươi dẫn theo hậu quân tiến tới Ninh Châu. Bằng giá cướp bộ những thành trì thất thủ cho bổn vương. Đông Phương Tiến, truyền quân lệnh tới cho tướng canh giữ thành An Định. Bảo trích ba vạn binh mã mau chóng chi viện cho quân phòng thủ địa phương."
Khu vực phía Bắc sông Hoài vài cứ điểm của Trấn Bắc Quân. Bộ đội chủ lực đồn trú ở Trần Lưu và Nhạn Môn Quan, lực lượng kém hơn một chút thì đồn trú ở Bắc Dương Châu và thành An Định. Nơi là để phòng sự đ.á.n.h lén của Nam Ung. Nơi là để đề phòng sự xâm nhập bất ngờ của các quốc gia Tây Vực.
Trong lịch sử thành An Định vẫn luôn là một nơi xui xẻo. Chỉ cần Tây Vực bắt đầu tác yêu kẻ chịu trận đầu tiên chắc chắn sẽ là tòa thành .
Còn về phần Tây Bình, Tửu Tuyền, Đôn Hoàng, Cao Xương cùng một tuyến đường. Chúng gần Tây Vực hơn nhiều. Thế nhưng cướp bóc thể sánh bằng thành An Định. Bởi vì những quận đó đều là nơi sinh sống đan xen của nhiều dân tộc. Người Trung Nguyên bản địa phỏng chừng còn chiếm tới một phần ba dân . Đa phần thái thú của bọn họ cũng đều là thủ lĩnh của các dị tộc cúi đầu xưng thần Trung Nguyên. Người Tây Vực tìm bọn họ để mượn đường thế nhưng chắc đắc tội với bọn họ. Chỉ duy nhất thành An Định, do yếu tố địa lý và hệ lụy lịch sử để . Người bên trong thành cơ bản bộ đều là Trung Nguyên. Thích hợp nhất để Tây Vực đem tế cờ. ...
Hiện nay sự uy h.i.ế.p của Tây Vực nhỏ . Sau khi các dân tộc Đông Hồ bành trướng thế lực. Không gian sinh tồn của Tây Vực liên tiếp chèn ép, quốc gia lớn nhất ở Tây Vực là Ô Tôn Quốc. Thế nhưng hai năm Ô Tôn mới Khuất Vân Diệt đ.á.n.h cho chạy té khói. Nếu vì Khuất Vân Diệt vẫn còn đang để mắt tới Tiên Ti thể trực tiếp vượt qua dãy Thiên Sơn. Đánh thẳng tới tận sào huyệt của Ô Tôn ở hồ Y Tắc Khắc . Cũng may là làm như bằng Ô Tôn diệt quốc từ lâu . Làm gì còn cơ hội đáng thương l.i.ế.m láp vết thương như hiện tại nữa. Một đợt đông xâm khiến cho nội bộ bọn chúng rơi cảnh phong vũ phiêu diêu cần một thời gian dài mới thể khôi phục nguyên khí. Phỏng chừng lúc Khuất Vân Diệt băng hà bọn chúng cũng chẳng gan bén mảng tới đây thêm một nào nữa.
Quân đồn trú ở thành An Định tổng cộng chỉ bốn vạn . Khuất Vân Diệt một rút mất ba vạn đây cũng là chuyện vạn bất đắc dĩ. Dù thì cũng chỉ quân đội ở thành An Định là gần Ích Châu nhất.
Khuất Vân Diệt cầm lấy tấm bản đồ. Bắt đầu giảng giải chiến huống cho các vị tướng quân khác . Tiêu Dung một bên lắng , trong lòng nảy sinh một cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Tại là Ích Châu chứ? ...
Thành An Định xui xẻo ít cũng cái đạo lý của nó. Tại Ích Châu cũng dăm bảy lượt xảy chuyện . Ích Châu ở vị trí trung tâm, bốn bề là đồi núi trập trùng. Là một cái nơi dễ thủ khó công điển hình nhất. Thế nhưng ở cái thời đại ưu thế của nó dường như bốc còn một dấu vết. Đầu tiên là dị tộc công chiếmcư dân bản địa thực sự tàn sát sạch sẽ còn một ai. Về dị tộc suy tàn dăm bảy lượt các thế lực khác tranh đoạt. Thanh Phong giáo nhắm trúng nó, Tiên Ti nhắm trúng nó. Hiện nay ngay cả Nam Ung cũng nhắm trúng nó. Thật là quái lạ.
Tiêu Dung là một tuyển thủ thuộc hệ trực giác. Y thiên về khuynh hướng phân tích lợi hại, au đó đưa phương án tối ưu. Thế nhưng những cái lúc thể nào giải thích nổi như thế . Tiêu Dung cũng nhịn chút mê tín .
Trong chính sử Ích Châu mới xảy chuyện, Khuất Vân Diệt cũng liền xảy chuyện theo. Hơn nữa hết chuyện nối tiếp chuyện giống hệt như hiệu ứng domino . Chỉ trong chớp mắt cái đế quốc vô danh của Khuất Vân Diệt liền sụp đổ. Hiện tại Tiêu Dung nhờ khả năng vị tương lai bóp c.h.ế.t cuộc bạo loạn ở Ích Châu từ trong trứng nước nửa năm . Nào ngờ nửa năm nó tiếp tục xảy chuyện.
Hệ thống hề nhắc nhở y bất cứ điều gì. Cho nên sự lo âu của Tiêu Dung lúc chỉ bắt nguồn từ sự yên tâm của chính bản y. Mọi y mê tín cũng , y suy nghĩ quá nhiều cũng xong. Tóm là y sợ hãi những cái sự cố chút điềm báo lắm .
Tiêu Dung ở bên suy nghĩ miên man mà Khuất Vân Diệt các vị tướng quân vây quanh ở đằng cũng đang cất lời: "Ba vạn tướng sĩ của thành An Định đáng lẽ thể tới nơi trong vòng năm ngày. Nếu như quân báo sai, đại quân của Thân Dưỡng Duệ vẫn đang tiếp tục tiến về phía Bắc. Dựa theo lời tự biên tự diễn của bọn chúng. Bọn chúng phái mười vạn đại quân. Thế nhưng trinh sát hồi báo căn bản nhiều đến thế. Đáng lẽ chỉ năm sáu vạn mà thôi."
Nguyên Bách Phúc: "Toàn bộ Nam Ung cộng cũng chỉ mười mấy hai mươi vạn quân đội. Bọn họ khả năng rút mười vạn chỉ vì công đ.á.n.h hai cái châu quận ."
Giản Kiều nhíu mày: "Năm ngày? Phía Bắc Ninh Châu hai dãy núi lớn. Nếu như đường vòng. Lại thêm cả thời gian trèo đèo lội suối……"
Khuất Vân Diệt chỉ tay lên bản đồ: "Đi từ đường Trần Thương, men theo sạn đạo Liên Vân qua đường Bao Tà. Cuối cùng từ Dương Bình nhập quan vượt qua một ngọn núi là đủ ."
Giản Kiều: "……"
Hắn quên béng mất cái kỹ năng nhận đường qua một là vĩnh viễn bao giờ quên của Khuất Vân Diệt . Nhắc mới nhớ Khuất Vân Diệt tiến Ích Châu cũng là ba năm . Lúc bấy giờ bọn họ cũng con đường . Bọn họ từ Dụ Cốc Đạo mà.
Nghĩ tới đây Giản Kiều nhịn liếc Vương Tân Dụng một cái. Kẻ mang vẻ mặt cực kỳ điềm tĩnh. Thoạt vô cùng đáng tin cậy.
Phái ai cũng , chỉ cần đừng phái Công Tôn Nguyên là . Địa hình phức tạp như Công Tôn Nguyên chắc chắn là nữa . ...
Vốn dĩ cứ tưởng chuyện cứ như là định đoạt xong xuôi . Thế nhưng Khuất Vân Diệt đột nhiên trầm mặc một lúc, bổ sung thêm: "Ba vạn tướng sĩ của thành An Định chỉ là tạm thời chống đỡ trong một thời gian. Đợi khi Vương Tân Dụng dẫn theo hậu quân tới nơi liền lập tức bảo ba vạn đó về. Quân đồn trú của thành An Định thể để trống trong một thời gian dài ."
Nói tới đây hỏi Vương Tân Dụng: "Hậu quân hiện nay còn bao nhiêu ."
Sau trận ác chiến đêm qua Tiên Ti còn sót bao nhiêu thì thấu. Thế nhưng tình hình thương vong của Trấn Bắc Quân vẫn luôn thống kê rõ ràng. Khuất Vân Diệt chỉ bản tổn thất nặng nề. Lại nắm con cụ thể.
Vương Tân Dụng đáp : "Vẫn còn ba vạn sáu ngàn ."
Thần sắc Khuất Vân Diệt lập tức trở nên u ám. Lúc năm vạn , hiện tại chỉ còn ba vạn sáu ngàn . Mười phần thì ba phần c.h.ế.t ở nơi . Tâm trạng Khuất Vân Diệt càng thêm phần nặng nề. Hắn đưa mắt sang ba còn . Hắn hỏi thế nhưng ba đó hiểu ý của .
Công Tôn Nguyên trả lời: "Vẫn còn năm vạn." Lão tổng cộng dẫn theo sáu vạn tới đây.
Giản Kiều: "Năm vạn ba ngàn." Hắn cũng dẫn theo sáu vạn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-134.html.]
Nguyên Bách Phúc: "Tướng sĩ còn sống sót bảy vạn năm ngàn ." Trong bốn quân, quân của là đông nhất. Tổng cộng chín vạn .
Bốn bọn họ chia hai mươi sáu vạn. Mà Trấn Bắc Quân tổng cộng tới đây ba mươi sáu vạn . Mười vạn còn chính là trung quân . Khuất Vân Diệt về phía Ngu Thiệu Thừa, kẻ từ đầu chí cuối vẫn luôn chẳng thèm để tâm tới lời của khác. Thế nhưng Khuất Vân Diệt sang, lập tràn trề sinh lực mà trả lời: "Còn dư chín vạn hai ngàn ba trăm ."
Nhân trung quân đông đảo nhất, thương vong cũng là ít nhất. Mặc dù nguyên nhân do tướng sĩ trung quân đa phần đều là tinh nhuệ. Thế nhưng cũng thể đây cũng là nhờ sự dẫn dắt tài tình của tướng lĩnh.
Khuất Vân Diệt hài lòng nhếch khóe môi với Ngu Thiệu Thừa. Vừa ngoảnh đầu mặt một nữa giăng kín mây mù: "Tại thương vong trướng ngươi nhiều đến ?!"
Vương Tân Dụng: "……"
Lão trầm mặc, là dám trả lời là trả lời. Tiêu Dung lão, đột nhiên cất lời: "Đêm qua Vương tướng quân cùng Ngu tướng quân tiếp ứng cho đại vương. Một vạn bốn ngàn tướng sĩ tiếp ứng cho đại vương bộ đều xuất từ trung quân. Kẻ dẫn dắt hậu quân là lão."
Khuất Vân Diệt cũng nhớ điểm mấu chốt . Nhớ kẻ thống lĩnh hậu quân rốt cuộc là ai. Sắc mặt Khuất Vân Diệt càng thêm đen kịt.
Nói thật thì chuyện cũng chẳng thể tính là một cái lầm gì. Trên chiến trường sống c.h.ế.t . Đôi khi một vị tướng quân chính là xui xẻo như đó. Binh lính của khéo chạm trán bộ đội chủ lực của kẻ địch. Hoặc cũng chẳng vì nguyên nhân gì cả đơn thuần chỉ là đội quân của bọn họ quá đen đủi cho nên t.ử vong mới đặc biệt nhiều. Dẫu thì cũng giành thắng lợi. Hơn nữa ai phạm những lầm đáng . Cho dù là Khuất Vân Diệt cũng thể vì cái lý do mà trừng phạt một vị tướng quân .
Thế nhưng Khuất Vân Diệt vẫn cảm thấy chút tức giận. Đồng thời cũng chút mất mặt. Trớ trêu kẻ làm mất mặt chính là đồng tộc của .
Thực Khuất Cẩn cũng đang trong căn phòng . Thế nhưng Khuất Vân Diệt từ đầu tới cuối vẫn hề thấy . Phỏng chừng cũng cảm thấy mất mặt cho nên mới lủi ở một góc khuất nào đó.
Khuất Vân Diệt há miệng định gì đó. do dự một lát vẫn ngậm miệng . Đợi đến lúc mở miệng nữa lời thốt còn là câu đó nữa : "Đã như , Nguyên Bách Phúc ngươi dẫn theo bốn vạn cùng với Vương Tân Dụng. Binh mã còn bộ giao cho Ngu Thiệu Thừa."
Nói tới đây, gọi: "Ngu Thiệu Thừa."
Ngu Thiệu Thừa lập tức đáp lời một tiếng. Chớp chớp mắt Khuất Vân Diệt: "Có mạt tướng!"
Khuất Vân Diệt: "Ba ngày ngươi dẫn theo đám tướng sĩ cùng với Công Tôn Nguyên đ.á.n.h hạ Khiết Đan cho bổn vương."
Khiết Đan tối qua co cẳng chạy trốn . Sau khi tin cổng Bắc phá vỡ bọn chúng căn bản chẳng thèm đợi Trấn Bắc Quân hiện chạy một cách vô cùng dứt khoát sảng khoái . Khiết Đan vương lẽ cứ ngỡ rằng làm như Khuất Vân Diệt sẽ thể tha cho lão. Thế nhưng đó là chuyện bất khả thi. Toàn bộ thảo nguyên ngoại trừ Tiên Ti bảo vật thì cũng chỉ còn Khiết Đan là nức tiếng giàu mà thôi. Hơn nữa hồi nhỏ Khuất Vân Diệt từng của tộc Bố Đặc Ô kể chuyện Khiết Đan là quốc gia gần núi Bất Hàm nhất. Năm xưa lúc Khiết Đan vẫn kiến quốc, của bọn họ thậm chí còn từng đụng độ với tộc Bố Đặc Ô. Cướp nhiều thảo d.ư.ợ.c của tộc Bố Đặc Ô. Cũng may là Diêm Nữ Hồ là một cái nơi cực kỳ khó tìm. Bọn chúng mới chỉ mò lên một chứ khả năng mò lên thứ hai.
Cái câu chuyện đối với Khuất Vân Diệt hồi còn nhỏ mà chỉ đơn thuần là một câu chuyện mà thôi. Thế nhưng đối với Khuất Vân Diệt của hiện tại đây là một cơ hội hiếm khó tìm.
Đừng là Khiết Đan bỏ chạy. Cho dù bọn chúng từng tham gia liên minh của Tiên Ti chăng nữa Khuất Vân Diệt cũng khả năng buông tha cho bọn chúng. ...
Ngu Thiệu Thừa thấy Khiết Đan chút . Như thì sẽ cách a quá xa . Thế nhưng ngẫm , sớm ngày lập công. Sớm ngày chính thức trở thành chủ tướng của một quân. Làm như a cũng thể sớm ngày theo trải qua cuộc sống .
Ngu Thiệu Thừa cũng cuộc sống thực sự trông như thế nào. Thế nhưng ngay mắt đang một cái ví dụ khá là chân thực. Hắn thầm nghĩ trong lòng nhất định để cho a trải qua cái cuộc sống mặc gấm vóc, đeo vàng bạc, một ngày ba bữa giống hệt như Tiêu Dung mới . ...
Ngu Thiệu Thừa nhanh tự đả thông tư tưởng cho bản xong xuôi. Nguyên Bách Phúc thì dễ dàng như .
Lúc Ngu Thiệu Tiếp từng xé lẻ tả quân. Hiện nay Khuất Vân Diệt mà thực sự làm như . Xé lẻ Tả quân của một nửa giữ cho , một nửa đưa trong tay Ngu Thiệu Thừa.
Đám binh mã một khi lọt tay Ngu Thiệu Thừa, liệu còn cơ hội để đòi nữa ? Đương nhiên là thể . Bản lĩnh của Ngu Thiệu Thừa lợi hại đến nhường nào. Trong cái quân doanh ngoại trừ đại vương gần như tất cả các vị tướng lĩnh đều lu mờ ánh hào quang của . Nguyên Bách Phúc với bản lĩnh của Ngu Thiệu Thừa, sẽ nhanh chóng một thống lĩnh một quân. Thế nhưng tại cứ nhất thiết lấy binh mã từ trong tay để chia chứ?
Đối với cái quân lệnh Nguyên Bách Phúc là duy nhất cảm thấy kinh ngạc. Tiêu Dung cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Tại làm như . Làm như trong lòng Nguyên Bách Phúc nhất định sẽ bất mãn.
Thế nhưng phong cách hành sự của Khuất Vân Diệt là gì, ai ai cũng đều rõ như ban ngày. Hắn hạ lệnh thì cứ thế mà làm. Tất cả đều theo lời . Cất tấm bản đồ Khuất Vân Diệt sải bước lớn ngoài. Tiêu Dung ngoái đầu đám tướng quân lớn nhỏ , đó rảo bước đuổi theo .
Y còn tưởng Khuất Vân Diệt tâm trạng sẽ tìm một nơi nào đó để phát tiết một phen. Kết quả đuổi theo một nửa y mới phát hiện Khuất Vân Diệt nào tìm nơi phát tiết. Hắn đây là tìm chỗ để ngủ a.
Tiêu Dung: "……"
Khuất Vân Diệt bước phòng định ngả lưng xuống. lúc Tiêu Dung rảo bước tiến tới. Mắt tinh tay lẹ rút phăng cái gối giường . Sau đó ôm khư khư cái gối, cung cung kính kính với : "Xin đại vương hãy giải đáp nghi hoặc."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Hắn hiểu: "Giải đáp cái gì?"
Tiêu Dung: "Vương tướng quân, Công Tôn tướng quân, Nguyên tướng quân ngài phái bọn họ hết cả . Vậy thì Sóc Phương sắp tới đại vương định một xông pha đ.á.n.h ?"
Khuất Vân Diệt: "Chẳng vẫn còn Giản Kiều đó ?"
Tiêu Dung: "……"
Vậy mà quên béng mất Giản Kiều.
Y trợn tròn hai mắt, Khuất Vân Diệt liếc mắt một cái liền y đang nghĩ cái gì. Cạn lời dậy, Khuất Vân Diệt : "Thế nhưng ngươi đúng. Công đ.á.n.h thành Sóc Phương một là đủ . Giản Kiều ở Thịnh Nhạc cai quản Tiên Ti trong thành và cả hai vạn tên chiến phu nữa. Đợi đến lúc thành Sóc Phương cũng đ.á.n.h hạ sẽ đem bộ đám chiến phu đó đưa tới Thịnh Nhạc. Toàn bộ giao cho Giản Kiều quản lý."