Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đông Phương Tiến: "……" Vẫn là ngài giỏi bịa chuyện.

Tiêu Dung sang Khuất Vân Diệt. Kẻ đặt chiếc hộp lên đùi, thậm chí còn chẳng nỡ để sang một bên. Xem thực sự coi trọng thứ .

Y hỏi Khuất Vân Diệt: "Đại vương thể yên tâm chứ?"

Khuất Vân Diệt với y: "Ừm. Yên tâm ."

Tiêu Dung cũng : "Vậy thì ."

Nói xong, y lập tức lệnh cho Đông Phương Tiến: "Đi g.i.ế.c c.h.ế.t Mộ Dung Khôi. Lập tức ngay!"

Đông Phương Tiến đầu luôn. Chẳng thèm hỏi han ý kiến của Khuất Vân Diệt lấy một tiếng. Khuất Vân Diệt trừng mắt há hốc mồm, thế nhưng dậy, cũng ngăn cản. Hắn chỉ chút hiểu: "Tại vội vàng đến thế. Ta vẫn còn một chuyện hỏi lão ."

Tiêu Dung thầm nhủ trong lòng thể vội . Lỡ như để cho lão thuyết phục ngài thêm một nữa thì chẳng uổng phí tâm sức .

Tiêu Dung làm vẻ mặt quan trọng: "Nếu là quân tình chẳng vẫn còn nhiều tướng lĩnh Tiên Ti đang sống sờ sờ đó . Còn về tình hình bên trong thành Thịnh Nhạc. Đám quý tộc còn nắm rõ hơn Mộ Dung Khôi nhiều. Điểm hữu dụng duy nhất của lão chỉ ở việc tại lão đại vương ngài cần Tích Bỉ Hồn Thần Thảo. Thế nhưng đoán tự đại vương ngài cũng thể giải đáp nghi hoặc cho ."

thì ngay cả y cũng chuyện . Đám Giản Kiều càng rõ ràng. Mức độ bảo mật của Khuất Vân Diệt kéo lên mức cao nhất . Muốn tóm một kẻ phản đồ từ trong vài ít ỏi . Đây chẳng là chuyện quá đỗi đơn giản .

Khuất Vân Diệt: "……"

Hắn phủ nhận. Hắn mím môi : "Ta sẽ xử lý chuyện ."

Tiêu Dung bất lực lắc đầu: "Kể từ lúc tới Trấn Bắc Quân, phản đồ trong quân bao giờ dứt. Có lẽ đại vương nên cân nhắc tới việc điều chỉnh kết cấu của Trấn Bắc Quân . Toàn quân cộng tới gần năm mươi vạn . Sau con sẽ còn tiếp tục tăng lên ngừng. Một đội quân khổng lồ đến thể nào bộ đều do đại vương dẫn dắt. Sớm muộn gì cũng phân tán . Ở trướng đại vương kẻ nảy sinh dị tâm . Đợi đến lúc phân tán ngoài chẳng là bọn chúng sẽ trực tiếp tự lập làm vương luôn ? Đại vương thể để cho bọn chúng tiếp tục như nữa."

Khuất Vân Diệt: "Đã ."

Sau khi Đông Phương Tiến qua đó, tay giơ đao rơi thế là Mộ Dung Khôi chầu Diêm Vương .

Đại tướng quân bỏ mạng đối với Tiên Ti mà đó là một đả kích cực kỳ to lớn. Còn đối với Trấn Bắc Quân, chút vui mừng. Thế nhưng cũng đến mức gọi là vui mừng tột độ.

Tiêu Dung càng giữ thái độ chẳng thèm để ý. Việc Mộ Dung Khôi đầu hàng cũng chỉ khiến cho Tiêu Dung cảm thấy choáng váng mà thôi. Điều đủ để chứng minh lão căn bản chẳng là cái nhân vật vĩ đại gì cho cam. Trong những bộ chính sử mà Tiêu Dung từng qua cũng . Sử sách tốn nhiều giấy mực để về hai vị hoàng đế của nhà Mộ Dung. Thế nhưng tốn quá nhiều nét bút cho vị đại tướng quân . Trong chính sử lão c.h.ế.t một cách vô cùng đơn giản, chỉ là một nét bút lướt qua mà thôi. Lần là do Khuất Vân Diệt chừa cho lão một cái kẽ hở. Nên lão mới nảy sinh ý định dùng thần thảo để cầu một con đường sống.

Thế nhưng cuối cùng vẫn thành công. Thành cũng tại thần thảo, bại cũng tại thần thảo. Thân là Tiên Ti kết cục của lão cái ngày Khuất Vân Diệt quật khởi sớm định đoạt .

Tiêu Dung vô cùng tin cậy hệ thống. Cho nên y hiển nhiên nhận định rằng Mộ Dung Khôi là một kẻ bình thường kém cỏi. Giống hệt như những gì Khuất Vân Diệt , cho dù Khuất Vân Diệt thực sự chiêu hàng Mộ Dung Khôi chăng nữa. Sau Mộ Dung Khôi cũng sẽ mang cho Khuất Vân Diệt bất kỳ sự uy h.i.ế.p nào. Không lời thì cứ việc g.i.ế.c c.h.ế.t là xong.

Thế nhưng Tiêu Dung của lúc vẫn hề ý thức . Không là do Mộ Dung Khôi quá yếu mà là do Khuất Vân Diệt mạnh lên . Thế nhưng cả. Chẳng bao lâu nữa y sẽ sớm ý thức chuyện thôi.

…………

Mộ Dung Khôi c.h.ế.t nhưng Mộ Dung Lập vẫn còn sống nhăn răng. Bước tiếp theo bọn họ nên quyết định sự sống c.h.ế.t của Mộ Dung Lập .

khăng khăng đòi g.i.ế.c Mộ Dung Lập. Một mặt là để triệt tiêu hy vọng ngóc đầu trở của Tiên Ti. Mặt khác cũng là để an ủi vong linh của những vị tướng sĩ t.ử trận.

cho rằng cứ giam lỏng Mộ Dung Lập . Bắt làm một vị quân chủ quá độ trong một thời gian thì hơn. Dù thì bọn họ vẫn còn thống trị Tiên Ti. Chứ là coi bọn chúng như một đám nô lệ.

Người mang ý kiến là Ngu Thiệu Tiếp. Y đối với suy nghĩ của phía cũng chính là suy nghĩ của Phật t.ử khịt mũi khinh thường: "Chưa từng thấy Tiên Ti đối xử với Trung Nguyên chúng như bao giờ."

Giọng điệu của Phật t.ử vẫn như ngày thường. Thế nhưng y cực kỳ khách sáo mà gạt phăng ý kiến của Ngu Thiệu Tiếp: "Oan oan tương báo khi nào mới dứt ."

Ngu Thiệu Tiếp và Di Cảnh bốn mắt . Cả hai chẳng ai chịu nhường ai. Đột nhiên hai bọn họ đồng loạt đầu về phía Tiêu Dung đang lơ đễnh thả hồn bay mất.

Tiêu Dung: "…………"

Y đang liệt ghế, tư thế nhã nhặn cho lắm. Bị hai bọn họ chằm chằm Tiêu Dung lặng lẽ thẳng dậy. Sau đó lên tiếng: "G.i.ế.c …… để hẵng quyết định . Chí ít thì hôm nay phép g.i.ế.c . Ta cần thẩm vấn một chút xem rốt cuộc là kẻ nào bày cái độc kế đó cho . Đợi khi trở về Trần Lưu, coi việc thanh trừng Thanh Phong giáo là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu. Lần thể để cho bọn chúng dễ dàng thoát tội nữa. Kẻ nào đáng nhốt thì nhốt, kẻ nào đáng g.i.ế.c thì g.i.ế.c. Một tên cũng đừng hòng chạy thoát."

Di Cảnh: "Vậy thì còn hỏi xem là kẻ nào làm gì nữa. Ngươi chẳng đưa dự tính ."

Ngu Thiệu Tiếp: "Chuyện liên quan tới dự tính. Dung nhi chỉ là kẻ thù của là ai thôi. Có đúng Dung nhi?"

Tiêu Dung: "Là kẻ thù của đại vương là ai."

Ngu Thiệu Tiếp nhún nhún vai. Ý là thì khác gì . Kẻ thù của đại vương chẳng cũng là kẻ thù của đó .

Di Cảnh: "……"

Y trầm mặc một lát, lảng sang chuyện khác: "Sự khổng lồ của Thanh Phong giáo là thứ dễ dàng thanh trừng là thanh trừng ."

Tiêu Dung: "Vậy cũng thể vì quá đỗi gian nan mà thèm động tay làm . Cho dù thể nhổ cỏ tận gốc thì cái đám giáo chủ, trưởng lão cũng dọn dẹp sạch sẽ một mẻ. Ít nhất cũng khiến cho bọn chúng trong vòng ba năm tới khả năng gây rắc rối cho Trấn Bắc Quân nữa."

Còn về ba năm nữa, Khuất Vân Diệt cũng xưng đế . Cục diện là một thứ vô cùng phức tạp. Hiện nay vẻ vô cùng mất định, hệt như thiên biến vạn hóa . Thế nhưng nếu nó thực sự định . Vậy thì kẻ khác cũng đừng hòng dễ dàng lay chuyển nó.

Ngu Thiệu Tiếp ủng hộ Tiêu Dung. Chỉ là một vấn đề: "Dung nhi hiện nay quan chức gì. Sau khi trở về Trần Lưu, vẫn tiếp tục làm Trần Lưu doãn ?"

Tiêu Dung lắc đầu: "Ta làm tư đồ."

Ngu Thiệu Tiếp: "……"

Phật tử: "……"

Hai bọn họ một cái. Đối với cái thái độ lý lẽ hùng hồn, quan chức đối với y phảng phất như một món đồ chơi tùy ý chọn là thể chọn của Tiêu Dung. Bọn họ thực sự nên cái gì cho .

Ngu Thiệu Tiếp còn vô cùng uyển chuyển nhắc nhở y: "Tư đồ…… Tư đồ thì thật đấy. Thế nhưng Dung nhi đề cập chuyện với Cao thừa tướng ?"

Và điều quan trọng hơn cả là đề cập chuyện với đại vương ?

Vừa đúng lúc Khuất Vân Diệt bước . Hắn cởi áo giáp trong, Tiêu Dung gọi với theo một câu: "Đại vương. Sau khi trở về Trần Lưu đảm nhiệm chức vụ tư đồ."

Khuất Vân Diệt: "Ồ. Không cần về Trần Lưu. Ở đây ngươi cũng thể đảm nhiệm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-133.html.]

Đem áo giáp treo lên giá. Khuất Vân Diệt liền thẳng trong phòng ngủ.

Tiêu Dung đầu , mỉm với hai . "Được . Đợi lúc thư cho Cao thừa tướng sẽ nhắc tới chuyện một tiếng."

Hai đối diện: "…………"

Ngoại trừ chuyện vẫn còn những vấn đề khác. Thịnh Nhạc cần lưu cai trị bởi vì bọn họ thể lúc nào cũng ở lỳ chỗ . Việc xử trí cái hoàng cung cũng là một nan đề. Thông thường mà hoàng cung của những chính quyền sụp đổ bộ đều một mồi lửa thiêu rụi. Thế nhưng Tiêu Dung làm . Thật sự quá lãng phí . Ngu Thiệu Tiếp và Di Cảnh cũng mang cùng một suy nghĩ.

Thế nhưng thể cứ giữ khư khư lấy nó mãi . Hoàng cung chỉ thể một, hơn nữa chỉ thể ở Trần Lưu.

Đối với vấn đề cả ba bọn họ đều nghĩ cách nào ho.

Tiêu Dung: "Tạm thời cứ giữ …… Sau cải tạo thành hành cung?"

Di Cảnh: "Chi phí quá đỗi tốn kém. Đây là một tòa cung điện còn lớn hơn cả cung Trường Lạc. Nếu dùng làm hành cung thì thời thời khắc khắc đều sai chăm nom coi sóc. Chi phí duy trì trong một năm phỏng chừng lên tới hàng vạn lượng vàng."

Tiêu Dung: "…………"

Y mới thoát khỏi cảnh nghèo rớt mồng tơi vài ngày thôi đó. Một cái hoàng cung đốt tiền đến mức ?!

Ngu Thiệu Tiếp: "Không bằng san bằng bộ. Về dùng làm bãi đồn trú cho quân đồn trú."

Di Cảnh: "Trung tâm thành trì dùng làm bãi đồn trú. Vậy thì Thịnh Nhạc ngày thể nào phát triển nữa. Quận Nhạn Môn hiện nay chẳng đang rơi cái tình cảnh ?"

Mỗi một phận đều đảm nhiệm một chức năng riêng biệt. Lúc lượng binh lính quá đông đúc sẽ chèn ép gian sinh tồn của bách tính bình thường. Dần dà Thịnh Nhạc sẽ biến thành một trọng địa quân sự. Sẽ còn là trạm trung chuyển, đầu mối giao thông mà Tiêu Dung hằng mong nữa.

Hai rơi trầm mặc. Mà đúng lúc giọng điệu của Di Cảnh đột ngột chuyển hướng: "Thế nhưng tán đồng với ý kiến của Ngu công tử. Vẫn là nên san bằng cái hoàng cung thì hơn. Đã khả năng duy trì nó thì đừng để nó mang đến cho chúng thêm nhiều phiền toái nữa."

Tiêu Dung thở dài, cũng chỉ đành như thôi. Hoàng cung ở Kim Lăng ít nhất vẫn còn giá trị để duy trì bởi vì Kim Lăng phong cảnh hữu tình, gần Trần Lưu. Khuất Vân Diệt ở Trần Lưu chán . Muốn đổi gió chuyển sang đó cũng phiền phức cho lắm. Thế nhưng Thịnh Nhạc ở nơi quả thực quá đỗi xa xôi. Đợi khi Khuất Vân Diệt trở thành hoàng đế. Một một vòng tương đương với việc mấy chục vạn đại quân hành quân một . Dù chỉ vì mỗi cái lý do Tiêu Dung cũng giữ hoàng cung của Tiên Ti. Tuyệt đối thể tạo cho Khuất Vân Diệt bất kỳ một cơ hội nào để sa đọa . ...

Bọn họ tiếp tục bàn bạc những chuyện khác. Mà Khuất Vân Diệt ở bên trong thậm chí ngáy khò khò . Một quần thể cung điện rộng lớn đến , Khuất Vân Diệt ngủ chẳng . Thế nhưng chẳng chẳng rằng một tiếng chạy thẳng tới chỗ . Dù thì cũng là tướng ngủ khá ngoan, Tiêu Dung cũng thèm chấp nhặt với nữa.

Thế nhưng khí yên tĩnh duy trì bao lâu. Đột nhiên Đông Phương Tiến cầm theo quân báo xông thẳng trong.

"Đại vương! Trần Lưu cấp báo!"

Khuất Vân Diệt trong nháy mắt mở trừng hai mắt. Hắn sải bước lớn ngoài mà Đông Phương Tiến vây chặt ở giữa .

Tiêu Dung: "Cấp báo?! Xảy chuyện gì !"

Ngu Thiệu Tiếp: "Nam Ung đem quân đ.á.n.h Trần Lưu ?"

Di Cảnh: "Không nên mới …… Tôn Nhân Loan sẽ làm như . Lẽ nào là Tôn Nhân Loan xảy chuyện gì ?"

Y vẫn còn nhớ Tiêu Dung từng Tôn Nhân Loan sang năm sẽ c.h.ế.t cơ mà. ...

Đông Phương Tiến cầm quân báo. Đợi Khuất Vân Diệt tới mới vội vã dâng lên cho . Mà lúc Khuất Vân Diệt mở thư Tiêu Dung vẫn luôn ở bên cạnh xem cùng.

Y xong còn nhanh hơn cả Khuất Vân Diệt. Hơn nữa phản ứng của y còn dữ dội hơn Khuất Vân Diệt nhiều.

Y kinh ngạc tới mức hai mắt trợn trừng. Còn Khuất Vân Diệt thì chỉ nhíu nhíu mày: "Bảy ngày lúc công đ.á.n.h Tiên Ti. Nam Ung cũng phái Thân Dưỡng Duệ công đ.á.n.h Ích Châu. Bọn họ trong một ngày hạ gục ba tòa đại thành. Hiện nay Ích Châu thất thủ, Ninh Châu đang trong quá trình công đánh."

Ngu Thiệu Tiếp cũng chấn kinh : "Bọn chúng to gan thật đấy!"

Di Cảnh cau mày: "Ích Châu và Ninh Châu đều gần Nam Ung. Lại dãy núi Tần Lĩnh và Ba Sơn làm rào cản tự nhiên. Sau khi bọn chúng cướp mất, chúng cướp cũng là chuyện dễ dàng. Bọn chúng đây là chuẩn mà tới. Nếu như đoán sai, phỏng chừng bọn chúng cũng chỉ hai cái châu mà thôi."

Khuất Vân Diệt lạnh: "Nằm mơ! Dám cướp đồ của bổn vương. Ta thấy bọn chúng sống chán !"

Bị gọi dậy vốn dĩ cực kỳ bực . Hiện tại tin Nam Ung đang giở trò mờ ám. Khuất Vân Diệt mang theo vẻ mặt cực kỳ phiền não cầm theo quân báo ngoài. Hiện tại rút thời gian thế nhưng chuẩn phái Vương Tân Dụng tới đó. Lại đem quân đồn trú của thành An Định bộ phái tới đó nốt. Cho dù bọn họ bản lĩnh cướp Ích Châu và Ninh Châu. Ít nhất cũng kìm chân quân đội của Nam Ung ở nơi đó. Đợi đến khi bứt khỏi chốn Tiên Ti , lập tức sẽ đích dẫn binh tới đó.

Khuất Vân Diệt mang theo một bụng tức giận hầm hầm rời . Ngu Thiệu Tiếp và Di Cảnh chằm chằm Tiêu Dung đang ngây ngốc hệt như một kẻ ngốc nghếch . Không hiểu tại y đuổi theo.

Ngu Thiệu Tiếp còn khua khua tay mặt y: "Dung nhi? Là Ích Châu xảy chuyện. Không là Trần Lưu."

Tiêu Dung đáp chút hoảng hốt: "Ta ."

Chính vì y . Cho nên y mới phản ứng suốt nửa ngày trời.

Một cái châu mất . Lại một cái châu nữa cũng sắp sửa mất nốt……

Mà cơ thể của y chẳng hề hấn gì.

Thực sự cả. Bởi vì trong suốt bảy ngày qua thần kinh y vẫn luôn duy trì trạng thái vô cùng căng thẳng. Thế nhưng ngoại trừ cái lúc Khuất Vân Diệt tha mạng cho Mộ Dung Khôi, y ngay cả một chút đau nhức nhỏ nhặt cũng từng gặp .

Điều mang ý nghĩa gì? Ý nghĩa là việc đ.á.n.h mất thành trì hề ảnh hưởng tới khí vận của Khuất Vân Diệt. Ý nghĩa là những động tác của Nam Ung căn bản thể lay chuyển cho dù chỉ là một mảy may.

…………

Hóa trong lúc chẳng ai Khuất Vân Diệt trở nên lợi hại đến mức . Tiêu Dung vốn dĩ tưởng rằng Nam Ung chính là hòn đá cản đường lớn nhất con đường xưng đế của Khuất Vân Diệt. Thế nhưng ở thời điểm hiện tại căn bản hề cùng một đẳng cấp. ...Trời đất ơi.

Ngu Thiệu Tiếp và Di Cảnh chằm chằm Tiêu Dung, chằm chằm Tiêu Dung, chằm chằm Tiêu… Khỏi cần nữa. Tiêu Dung khi lấy tinh thần vèo một cái đuổi theo Khuất Vân Diệt mất tăm mất tích .

Ngu Thiệu Tiếp: "……"

Di Cảnh: "……"

Đưa mắt một cái. Hai bọn họ cũng cất bước ngoài.

Đây là một tình huống đột phát Khuất Vân Diệt triệu tập bộ tướng quân đang mặt ở trong thành. Sau khi những hành vi mà Nam Ung gây , tuyệt đại đa đều tràn ngập sự căm phẫn. Một phần nhỏ thì tương đối điềm tĩnh. Bọn họ cảm thấy tình huống hiện tại chút gai góc.

Sau khi cướp bóc xong chiến lợi phẩm, hợp nhất bộ chiến phu và bình dân. Đại quân thể lúc nào cũng ở lỳ bên trong thành Thịnh Nhạc . Chẳng mấy ngày nữa bọn họ liền xuất phát tiến về Sóc Phương ở ngay sát vách. Sóc Phương cách Thịnh Nhạc chỉ vỏn vẹn hơn một trăm dặm. Cho dù là hành quân gấp hơn hai ngày cũng thể tới nơi .

Loading...