Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 131
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:42
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khuất Vân Diệt rũ mắt xuống. Tiêu Dung thấy cái tư thế tiêu cực chống đối của là lộn ruột. Thế nhưng y cũng là cái loại đạo lý. Khuất Vân Diệt hành động khác thường. Vậy thì y làm rõ xem rốt cuộc nguyên nhân ở : "Thứ đó là thứ gì?"
Khuất Vân Diệt hé răng.
Tiêu Dung hỏi: "Trong tay Mộ Dung Khôi nhược điểm của ngài ?"
Khuất Vân Diệt vẫn hé răng.
Tiêu Dung: "Có liên quan tới nhà của ngài ?"
Mí mắt Khuất Vân Diệt sụp xuống thêm một chút.
Đột nhiên phát hiện Tiêu Dung thèm gì nữa. Trái tim Khuất Vân Diệt thắt . Hắn lập tức ngẩng đầu lên. Nào ngờ chẳng từ lúc nào Tiêu Dung tới ngay mặt .
Đôi mắt Tiêu Dung khẽ hướng lên . Khuất Vân Diệt chạm mắt với y. Trong lòng chút mờ mịt.
Thế nhưng giây tiếp theo liền hết mờ mịt . Bởi vì Tiêu Dung đột nhiên giơ chân lên thật cao. Sau đó giống hệt như một chiếc đinh hung hăng nện mạnh gót chân xuống chân .
Khuất Vân Diệt: "…………"
Người sắt cũng chịu nổi cái loại công kích như thế . Khuất Vân Diệt đau đến mức khuôn mặt méo mó trong nháy mắt. Tiêu Dung vẫn cảm thấy hả giận. Y tiếp tục dùng sức ấn mạnh xuống, ác độc : "Ngài đúng ? Được thôi. Vậy thì chúng cứ hao tổn ở chỗ . Ngài là gì để ? Có bản lĩnh thì ngài đừng há mồm nữa. Dù thì hiện tại Tiên Ti cũng đ.á.n.h xong . Tiếp theo đây cũng cần ngài bắt buộc mặt nữa. Cho dù ngài gãy xương thì cũng chẳng cả! Ta xem như rõ . Để cho ngài chạy loạn khắp nơi, để cho ngài tùy tiện há mồm chuyện. Đây chính là của ! Đáng lẽ nên nghĩ cách biến ngài thành một tên câm, biến ngài thành một tên què. Tốt nhất là khiến cho ngài thể bò dậy nữa. Để tránh cho ngài ngày ngày gây họa cho !"
"Ngài bản lĩnh gây chuyện nhưng bản lĩnh mở miệng chuyện đúng ? Đối mặt với Mộ Dung Khôi ngài hết câu tới câu khác. Tại đến chỗ cái rắm gì cũng ! Lẽ nào còn ngài chào đón bằng Mộ Dung Khôi !"
Tiêu Dung thực sự tức giận, ba ngày đ.á.n.h lên nóc nhà lật ngói. Thế nhưng đó là dùng cho trẻ con. Khuất Vân Diệt là trẻ con. Bọn họ quen lâu như . Khuất Vân Diệt sớm còn là vị Trấn Bắc Vương một chút não cũng thèm dùng lúc nữa. Cho dù là suýt chút nữa hại c.h.ế.t bản . Đó cũng là việc nguyên do. Hắn phẫn nộ làm cho mờ mắt, tính toán kỹ càng thì thực là của . thì ? Cái loại lầm cấp thấp đến mức . Cho dù là Trương Biệt Tri cũng thể nào mắc a!
Lại thêm việc Khuất Vân Diệt ngậm miệng chịu , rõ ràng là giấu giếm Tiêu Dung. Mặc dù Tiêu Dung đó là chuyện gì. cứ nghĩ tới việc Khuất Vân Diệt cõng lưng bí mật riêng, Tiêu Dung liền giận đến mức thể nào kìm nén.
Tiêu Dung cũng bí mật riêng giấu giếm Khuất Vân Diệt. Hơn nữa còn nhiều nhiều. Thế nhưng y chính là một kẻ tiêu chuẩn kép như đó. Y bản mang tiêu chuẩn kép nhưng ý định sửa đổi. Mà Khuất Vân Diệt cũng y mang tiêu chuẩn kép nhưng thèm để bụng. ...
mà quả thực đau thật. Khuất Vân Diệt yên lặng chịu đựng một lát, phát hiện Tiêu Dung thực sự tức điên đầu . Hoàn ý định buông tha cho . Khuất Vân Diệt hít sâu một dứt khoát vươn hai tay . Bóp chặt lấy xương sườn của Tiêu Dung. Giống hệt như bê một món đồ, trực tiếp nhấc bổng Tiêu Dung lên cách mặt đất chừng hai tấc.
Thần sắc Tiêu Dung lập tức trở nên vô cùng kinh ngạc. Thế nhưng nhanh Khuất Vân Diệt thả y xuống. Cuối cùng cũng giải cứu cái bàn chân thê t.h.ả.m chà đạp của . Khuất Vân Diệt bất đắc dĩ giơ cờ trắng đầu hàng: "Ta cho ngươi . Là bởi vì ngươi chắc chắn sẽ đồng ý. Ngươi xưa nay vẫn luôn là như . Đối đãi với khác thì vô cùng phóng khoáng. đối với chính bản cực kỳ keo kiệt."
Tiêu Dung: "…………"
Y vẫn đang đắm chìm trong sự chấn động.
Y là một nam nhân cao to lực lưỡng Khuất Vân Diệt nhấc bổng lên.
Giống hệt như bê một cái bình hoa …… Cứ dễ như trở bàn tay…… Nhấc bổng lên.
Hơn nữa động tác của Khuất Vân Diệt cực kỳ vững vàng. Y phảng phất như là một con . Mà là một món đồ chơi trong tay Khuất Vân Diệt . ...Quá lố bịch . Lẽ nào thời đại lực hấp dẫn ?!
Phản ứng của Tiêu Dung vẫn còn chậm chạp. Mà Khuất Vân Diệt thì xoa xoa ấn đường. Bày cái bộ dạng vô cùng mệt mỏi: "Thôi bỏ , cho ngươi cũng chẳng . Chỉ là đem lời khó . Ta nhất định lấy thứ ! Cho dù bắt tha mạng cho Mộ Dung Khôi cũng cả. Cùng lắm thì ngày đ.á.n.h Mộ Dung Khôi thêm một trận nữa. Tích Bỉ Hồn Thần Thảo thế gian chỉ duy nhất một cọng. Nếu như lấy . Về đừng hòng thể tìm thấy nó nữa!"
Tiêu Dung: "……"
Y hỏi chậm nửa nhịp: "Tích Bỉ Hồn Thần Thảo là cái gì?"
Khuất Vân Diệt điều hòa khí tức. Sau đó mới mang theo vẻ mặt tình nguyện mà đáp: "Một trong những bảo vật của Tiên Ti. Lúc dãy Đại Tiên Ti Sơn xuất hiện thần tích. Phi long tại thiên (rồng bay trời) là một. Tích Bỉ Hồn Thần Thảo là hai. Nghe đồn loại thần thảo công hiệu cứu sống c.h.ế.t, đắp thịt lên xương khô. Năm xưa quốc vương của Ô Hoàn Quốc vì để cứu sống nhi t.ử của dã dùng ba tòa thành trì để trao đổi với hoàng đế Tiên Ti. Bọn chúng cũng chịu đem thần thảo . Bởi vì thứ Tiên Ti cũng chỉ ba cọng. Hai cọng đó dùng . Cọng cuối cùng chính là thánh vật của Tiên Ti. Bọn chúng từ tới nay bao giờ động tới."
Tiêu Dung chậm rãi gật đầu: "Hóa là . Cái là gạt ."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Tiêu Dung xòe hai tay: "Thứ nhất, thế gian …… thôi bỏ . Có lẽ trong quá khứ thực sự rồng. Thế nhưng hiện nay, ít nhất là trong vòng vài trăm năm trở đây rồng. Bộ tộc Mộ Dung chẳng qua chỉ là vì tạo thanh thế cho bản , còn dùng để lừa gạt Trung Nguyên nữa. Rồng là đồ đằng của Trung Nguyên. Nếu như nó thực sự hiện thế, tại bay tới tận dãy Đại Tiên Ti Sơn làm gì. Dựa cái đức hạnh đó của bộ tộc Mộ Dung hiện tại? Đại vương ngài cảm thấy bọn chúng giống như là đang Chân Long che chở ?"
Khuất Vân Diệt: "Nam Ung hiện nay cũng suy tàn . Có lẽ lúc suy tàn bọn họ cũng từng ."
Tiêu Dung nghẹn họng. Cũng những chuyện xảy từ hàng trăm năm đám bọn họ làm mà .
Y giơ tay lên: "Được . Vậy thì vướng bận chuyện rồng phượng nữa. Cây thần thảo …… Đại vương, xin ngài hãy tin . Trên thế gian loại thảo d.ư.ợ.c nào là độc nhất vô nhị cả. Có một hai ba. Vậy thì nhất định sẽ nguyên cả một khu vực rộng lớn. Giống hệt như Diêm Nữ Sâm . Đan Nhiên cô nương từng Diêm Nữ Sâm sinh trưởng ở gần khu vực Diêm Nữ Hồ. Số lượng ít ỏi cực kỳ khó thu hái cho nên lượng dự trữ của tộc Bố Đặc Ô nhiều. Cây thần thảo mà ngài khả năng chính là cái thứ tương tự như Diêm Nữ Sâm . Bộ tộc Mộ Dung thích dát vàng lên mặt . Bọn chúng bịa đặt một loại thần thảo thổi phồng lên tận mây xanh. Một là để biểu dương việc bọn chúng trời cao phù hộ. Hai là dùng để lừa gạt những quốc gia khác. Cái gã quốc vương Ô Hoàn gì đó chẳng lừa gạt một vố thê t.h.ả.m đó ?"
Sắc mặt Khuất Vân Diệt căng cứng. Hắn Tiêu Dung, Tiêu Dung cũng mong chờ . Nào ngờ một lát , dùng ngữ điệu cứng ngắc thốt một câu: "Mặc kệ ngươi thế nào. Ta tin tưởng Tích Bỉ Hồn Thần Thảo thực sự tồn tại."
Tiêu Dung: "……"
Sao lý lẽ như cơ chứ. Ngài từ bao giờ trở nên mê tín đến mức !
Y há miệng định tiếp tục phản bác Khuất Vân Diệt. Thế nhưng Khuất Vân Diệt bồi thêm một câu: "Ta cũng tin tưởng loại thần thảo thể chữa khỏi bệnh cho ngươi."
Tiêu Dung sửng sốt: "Chữa bệnh? Chữa bệnh…… cho ?"
Khuất Vân Diệt: "Bằng cần cái thần thảo để làm gì. Ngay cả cái tuổi tác lớn nhất như Cao Tuân Chi ơ thể cũng cường tráng hơn ngươi gấp trăm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-131.html.]
Tiêu Dung: "……"
Hiếm khi y thèm để ý tới ngữ khí của Khuất Vân Diệt: "Cho nên ngài hạ lệnh cho bọn họ c.h.é.m c.h.ế.t hoàng đế Tiên Ti. Lại còn tình nguyện tha mạng cho Mộ Dung Khôi. Chính là vì chữa bệnh cho ?"
Khuất Vân Diệt uốn nắn cách của y: "Không là 'chính là vì chữa bệnh cho ngươi'. Đem hai chữ 'chính là' bỏ ."
Tiêu Dung: "Tại ?"
Khuất Vân Diệt ôm tay thẳng: "Bởi vì thích."
Tiêu Dung: "……"
Trong lòng y chút rối bời. Trôi qua một lát, Tiêu Dung mới một nữa mở miệng: " bất kể thứ tồn tại . Nó đối với đều vô dụng."
Tư thế ôm tay của Khuất Vân Diệt bỗng chốc cứng đờ. Rất nhanh khí thế của một nữa xuất hiện: "Ngươi làm mà . Ta thấy ngày thường ngươi cũng chẳng thèm bận tâm tới cơ thể của . Chẳng chừng ngươi chỉ đang hù dọa thôi. Có tác dụng thử một cái sẽ rõ ngay."
Tiêu Dung mím môi. Y hạ nhẹ giọng điệu của . Cố gắng dùng thái độ dịu dàng nhất thể với Khuất Vân Diệt: "Đại vương…"
Y tiến lên một bước. Khuất Vân Diệt đột ngột lùi về phía một bước. Lại còn dùng ánh mắt vô cùng kháng cự y: "Đừng dùng cái ngữ khí để chuyện với ."
Tiêu Dung sững sờ. "Ngữ khí nào cơ?"
Khuất Vân Diệt: "Chính là cái loại nãy. Giống hệt như đang dỗ dành dỗ dành lừa gạt trẻ con . Ta bản đang làm cái gì. Một cái tên Mộ Dung Khôi mà thôi, cho dù lúc lão sống sót. Sau cũng hàng vạn cách để g.i.ế.c lão thêm một nữa. Ta hề hành sự một cách bốc đồng!"
Tiêu Dung chớp chớp mắt. Y : "Ta đại vương bốc đồng."
Khuất Vân Diệt: ". Ngươi . ngữ khí của ngươi lên tất cả . Ngữ khí của ngươi cho ngươi cảm thấy đang làm chuyện dã tràng xe cát. Ngươi cảm thấy đang lãng phí thời gian. Vậy thì hôm nay liền cho ngươi , để tâm tới chút thời gian cỏn con ! Ta cũng để tâm tới Mộ Dung Khôi và Mộ Dung Lập! Những chuyện khác đều thể giao cho ngươi quản lý. chuyện của ngươi bắt buộc giao cho quản lý! Ta thấy ngươi trở nên suy nhược ốm yếu nữa. Cũng ngươi cái rắm ch.ó gì nôn m.á.u còn thể bài độc. Bất kể ngươi nhấn mạnh nhấn mạnh bao nhiêu là ngươi . Trong mắt ngươi triệt để khỏi bệnh thì mới gọi là !"
Nói tới đây nắm chặt hai nắm đấm, ánh mắt dồn ép Tiêu Dung: "Cho nên đừng hòng bảo đổi chủ ý. Ta thấy ngươi trường mệnh bách tuế. Cho dù nếm thử bộ thần d.ư.ợ.c thế gian một lượt cũng quan tâm. Dù thì thiên hạ rộng lớn. Đâu cũng kỳ nhân dị sĩ. Cho dù chín ngàn chín trăm chín mươi chín thứ là đồ giả. chỉ cần một thứ là đồ thật thì chuyện coi là lãng phí thời gian."
Thanh âm dứt, ngay cả bản Khuất Vân Diệt cũng phát hiện nhịp thở của chút thông suốt. Biên độ thở dốc của trở nên lớn hơn nhiều. Phảng phất như việc những lời với Tiêu Dung còn là một trận chiến gian nan hơn cả đêm qua. Kẻ địch quá đỗi cường đại. Cho dù là cũng nắm chắc phần thắng.
Tiêu Dung từ đầu tới cuối vẫn hé răng. Trong lòng Khuất Vân Diệt chút căng thẳng. vẫn dùng ngữ điệu cứng rắn hỏi y: "Lời của bổn vương, ngươi rõ ?"
Tiêu Dung khép hờ mí mắt, gật gật đầu: "Nghe rõ ."
Sau đó y xoay rời .
Trái tim Khuất Vân Diệt thịch một tiếng rơi tõm xuống đáy. Hắn phản xạ điều kiện đuổi theo y: "Ngươi ?!"
Tiêu Dung ngoảnh đầu . Mỉm với Khuất Vân Diệt: "Đi làm chuyện mà một kẻ thần hạ đáng lẽ làm. Đại vương chẳng thần thảo ? Vậy thì liền tìm thần thảo. Chỉ cần tìm thấy đại vương cũng cần thiết giữ mạng sống cho hai kẻ đó nữa."
Khuất Vân Diệt há miệng. Tiêu Dung bỏ , Khuất Vân Diệt đực tại chỗ. Trong lúc nhất thời trận chiến rốt cuộc là thắng là thua. Hắn khiến Tiêu Dung tức giận. cũng cam lòng cứ như mà thỏa hiệp với y. Phản ứng của Tiêu Dung khiến cho chút hoảng sợ. Bởi vì thấu rốt cuộc Tiêu Dung đang vui đang vui.
Hoặc lẽ cả hai loại cảm xúc đó đều .
Trong lòng rối bời cực độ. Khuất Vân Diệt tĩnh mịch hồi lâu. Mất nửa ngày trời mới lấy tinh thần.
Hắn ngẩng đầu quanh bốn phía. Đột nhiên ý thức bản vẫn đang trong cái gian phòng tình thú của hoàng đế Tiên Ti.
Khuất Vân Diệt: "…………"
Vừa nãy lúc cùng Tiêu Dung còn cảm thấy gì. Tiêu Dung một cái liền cảm thấy nơi buồn nôn c.h.ế.t. Phải mau chóng rời khỏi đây thôi.
Lúc Khuất Vân Diệt bước ngoài. Bóng dáng Tiêu Dung còn thấy nữa.
Đứng hành lang của hoàng cung Tiên Ti, Khuất Vân Diệt cảm thấy vô cùng thấp thỏm. Hắn Tiêu Dung định làm cái gì. Cũng bản rốt cuộc xử lý thỏa chuyện . Tiêu Dung liệu một nữa thất vọng về ?
Sự thấp thỏm vẫn luôn kéo dài mãi cho đến tận lúc trở mặt . Hắn tiên sai phóng hỏa đốt trụi cái gian phòng tình thú . Sau đó mới hỏi bọn họ: "Tiêu xem phạm nhân ?"
Đám vệ binh chớp chớp mắt, đồng thanh đáp: "Chưa ạ. Tiêu ngủ ."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Người sốt ruột là Khuất Vân Diệt chứ là Tiêu Dung. Dù thì Mộ Dung Khôi cũng nhốt . Cái cây thần thảo c.h.ế.t tiệt đó vẫn đang im lìm ở một xó xỉnh nào đó. Đâu tự mọc chân chạy mất .
Quả thực khi Khuất Vân Diệt làm ngần chuyện đều là vì lo nghĩ cho cơ thể của bản , Tiêu Dung cảm thấy trong lòng chút ấm áp. Thế nhưng y cũng đến mức lập tức giải quyết chuyện ngay tắp lự. Y một ngày một đêm chợp mắt . Nếu còn ngủ y sợ bản sẽ đột t.ử nơi đất khách quê mất. ... Ừm. , về gọi nơi là dị quốc nữa.
Ba canh giờ , Tiêu Dung ngáp một cái. Từ chiếc giường chẳng là của vị phi t.ử nào dậy. Y vẫn còn chút buồn ngủ nhưng vẫn hiếm vuốt ve sờ soạng xấp vải lót .
Mềm mại thật đó. Giữa lụa là và lụa là cũng sự khác biệt lớn. Loại lụa tơ tằm mà vị cung phi sử dụng tuyệt đối là hàng cực phẩm thượng hạng.
Sờ thêm hai cái nữa. Tiêu Dung đột nhiên nở một nụ đầy ẩn ý với cái giường .
Sự nuối tiếc lúc còn ở Kim Lăng năm xưa bộ đều thể bù đắp . Y đem bộ những món đồ trong hoàng cung Tiên Ti vơ vét sạch sẽ. Đừng là cái ga trải giường . Ngay cả cái giường y cũng nghĩ cách tháo dỡ . Một đường mang thẳng về Trần Lưu. Cho dù y dùng tới cũng thể đem về cho lão thái thái trong nhà dùng mà. Dù thì lão thái thái cũng chẳng để tâm tới việc chiếc giường từng xảy những chuyện gì . ...