Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:41
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói cũng . Tại chuyện mà Mộ Dung Khôi thể . Lẽ nào việc còn là vị tướng quân Tiêu tín nhiệm nhất nữa. Hiện tại cũng còn là thuộc hạ đại vương coi trọng nhất nữa ? ...
Sau khi Tiêu Dung rời , Nguyên Bách Phúc liền qua đây tìm đám Khuất Vân Diệt. Sau khi thông báo và sự cho phép của đại vương. Nguyên Bách Phúc bước phòng, phát hiện chẳng ai lên tiếng cả. Hơn nữa bầu khí vô cùng ngưng trọng và căng thẳng. Hắn chút nghi hoặc nhưng tiện lên tiếng dò hỏi cái lúc . Thế là đành sang một bên bàng quan.
Khuất Vân Diệt từng hứa rằng sẽ bao giờ hành sự một cách bốc đồng nữa. Cho nên lúc nội tâm của đang giằng xé vô cùng dữ dội. Mộ Dung Khôi thể làm cái loại chuyện bắt cóc cả hoàng đế của bổn tộc để đổi lấy một con đường sống. Ai mà giới hạn cuối cùng của lão rốt cuộc ở . Hoặc thậm chí lão liệu còn tồn tại cái thứ gọi là giới hạn nữa. Đừng là Khuất Vân Diệt, ngay cả một kẻ âm hiểm tàn bạo như Hoàng Ngôn Cảnh cũng chắc dám dùng lão . Thế nhưng lão gãi đúng chỗ ngứa, chộp chuẩn xác lấy t.ử huyệt của Khuất Vân Diệt. Hắn quả thực thứ đó.
Khuất Vân Diệt là cái loại sẽ do dự đắn đo trong một thời gian dài. Có thể giống như hiện tại chút suy nghĩ một lát là một chuyện vô cùng hiếm hoi . Ngay cả thời gian nửa chén cũng tới đưa quyết định. Đưa mắt Mộ Dung Khôi đang quỳ đất, Khuất Vân Diệt chậm rãi mở miệng: "Nếu như ngươi lừa gạt bổn vương, thứ đó quả thực đang ở trong tay ngươi. Vậy thì bổn vương sẽ…"
Rầm! —— Cánh cửa lớn một cước đá văng. Tiêu Dung mang theo vẻ mặt nộ khí xung thiên sừng sững ở cửa: "Không !!!!"
Khuất Vân Diệt: "……"
Những khác đang ngơ ngác đờ đẫn: "……"
Tên vệ binh mà nước mắt ngoài cửa: "……"
Tiêu a, thế gian làm gì cái nơi nào mà đại vương cấm ngài tới chứ. Ngài dùng tay đẩy cửa là . Đâu cần bày cái khí thế đả gia kiếp xá thế a! ...
Kỳ thực Tiêu Dung cũng cảm thấy vô cùng lúng túng.
Bởi vì y vốn dĩ đang bình thường, vẫn coi là điềm tĩnh. Nào ngờ mới tới cửa, cảm giác choáng váng đó một nữa ập tới. Hơn nữa càng thêm phần mãnh liệt. Nếu như lúc Tiêu Dung vẫn dám khẳng định liệu sự việc liên quan tới bản Khuất Vân Diệt . Vậy thì lúc y thể khẳng định . Ngoại trừ bản Khuất Vân Diệt bất cứ chuyện gì thể tạo cái hiệu ứng dư chấn động đất lên cơ thể y cả.
Thần sắc của Tiêu Dung vẫn còn đang vô cùng phẫn nộ. Lồng n.g.ự.c cũng phập phồng lên xuống. Thậm chí một chân của y còn đang giơ lên cao kịp hạ xuống khỏi bậu cửa. Toàn bộ những mặt trong căn phòng đều đang ngây ngốc y. Ngoại trừ cái gã tráng hán vạm vỡ thô kệch đang quỳ đất .
Trước là từ xa để . Hiện tại cách gần như Tiêu Dung mới cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Đây rốt cuộc là một cái đầu to lớn đến mức nào cơ chứ…… Đầu của bình thường căng lắm cũng chỉ nặng tầm mười cân. Còn kẻ ít nhất cũng lên tới mười lăm cân!
Ánh mắt Tiêu Dung chút cứng đờ. Y chậm rãi đặt chân xuống, đó vươn tay sờ sờ cái đầu phỏng chừng chỉ nặng vỏn vẹn chín cân của . Vì để đạt cái hiệu quả tài mạo song , cái đầu của y luôn luôn gánh vác quá nhiều áp lực. ...
Những khác vẫn đang trố mắt ếch y. Tiêu Dung buông thõng tay xuống. Điều chỉnh biểu cảm của bản . Sau đó nện những bước chân rụt rè e lệ bước trong.
Phảng phất như cái kẻ nãy hét lớn một tiếng " " căn bản là y . Y tới bên cạnh Khuất Vân Diệt, vô cùng cung kính cũng vô cùng ôn hòa vui vẻ mà : "Đại vương nãy sẽ làm gì cơ? Đại vương là hứa hẹn điều gì với tên phản đồ Tiên Ti ? Không a. Vạn vạn thể . Kẻ bội tín khí nghĩa tuyệt đối thể nào trọng dụng. Cho dù bản lĩnh tới cỡ nào chăng nữa. Đại vương cũng thể nào thu phục để sử dụng cho ."
Mộ Dung Khôi thấy lời đương nhiên lên tiếng biện bạch cho bản . Lão hao tổn nhiều tâm sức đến . Làm thể trơ mắt nỗ lực của tan thành mây khói .
Mộ Dung Khôi: "Ta hề phản bội Tiên Ti. Là do Mộ Dung Lập mượn mật đạo tham sống sợ c.h.ế.t. Không màng tới sự sống c.h.ế.t của những Tiên Ti khác! Là vứt bỏ chúng . Vậy thì bắt để đổi lấy một con đường sống thì gì sai!"
Tiêu Dung ngoảnh đầu lão . Thực Tiêu Dung thể vặn vẹo rằng hai canh giờ đó lão chạy . Sau khi Mộ Dung Khôi bỏ trốn thì từng trở thành Thịnh Nhạc. Cổng lớn của Thịnh Nhạc vẫn luôn đóng chặt. Trong tình huống căn bản từng thấy tình cảnh bên trong thành, tại lão Mộ Dung Lập mượn mật đạo để bỏ trốn.
Thế nhưng Mộ Dung Khôi cũng thể phản bác y rằng. Việc Mộ Dung Lập bỏ trốn là kế hoạch định sẵn từ . Lão chuyện cho nên mới chặn đường từ . ...Không camera giám sát phiền phức như đấy. Chỉ Mộ Dung Khôi mới rốt cuộc xảy chuyện gì. Tiêu Dung cách nào chứng minh lão đang dối.
Cho nên y dứt khoát ngó lơ Mộ Dung Khôi. Chỉ tiếp tục chằm chằm Khuất Vân Diệt.
Chỉ cần Khuất Vân Diệt đổi chủ ý là . Hắn đổi chủ ý , Mộ Dung Khôi khua môi múa mép thế nào cũng vô dụng.
Mà Khuất Vân Diệt sự chăm chú của Tiêu Dung. Hắn trầm mặc hồi lâu. Cuối cùng mở miệng với y: "Chuyện ngươi đừng can thiệp."
Tiêu Dung: "…………"
Y dùng ánh mắt thể tin nổi chằm chằm Khuất Vân Diệt: "Ta đừng can thiệp?"
Thần sắc của Khuất Vân Diệt vẫn vô cùng kiên định.
Hắn thậm chí còn thèm Tiêu Dung. Mà Tiêu Dung lập tức tiến lên hai bước. Đứng sừng sững ngay mặt . Đứng ngay mí mắt của ,từ lên: "Một chuyện hệ trọng đến thế . Ngài bảo đừng can thiệp?!"
Tiêu Dung chỉ thẳng tay Mộ Dung Khôi: "Lão là đại tướng quân của Tiên Ti. Đại tướng quân ngài mang ý nghĩa gì ?! Vô vàn nợ m.á.u chất đống trong suốt mười mấy năm qua. Lão chính là tên đao phủ lớn nhất đó!"
Mộ Dung Khôi mặt biến sắc. Cho dù Tiêu Dung chỉ thẳng tay mặt c.h.ử.i bới. Lão cũng chẳng hề mảy may phản ứng.
Mà giây tiếp theo Tiêu Dung chỉ tay sang Mộ Dung Lập vốn đang đả kích tới mức hiện tại vẫn hồn: "Cha của tội ác tày trời, là ác quỷ bò từ địa ngục. Vậy thì Mộ Dung Khôi chính là tiểu quỷ theo phụ tá cho cha !"
Mộ Dung Lập hoảng hốt về phía Mộ Dung Khôi. Sắc mặt của kẻ càng thêm phần lúng túng.
Thế nhưng cảm thấy lúng túng chỉ một lão . Mà còn cả ba vị khán giả ở đằng nữa.
Đám Giản Kiều: "……"
Muốn quá. lúc mà thì gây chú ý mất.
Khuất Vân Diệt: "Ngươi tưởng hiểu những đạo lý . Nếu thực sự so đo tính toán vị tướng quân nào mà tay dính đầy nợ máu. Vương Tân Dụng cũng từng g.i.ế.c hại của Trấn Bắc Quân đó thôi!"
Tiêu Dung: "Vương Tân Dụng làm thể đ.á.n.h đồng với Mộ Dung Khôi . Vương…"
Nói tới đây, y chỉ tay về phía mấy kẻ đang bàng quan. Thế nhưng một nửa y đột nhiên đầu . Phát hiện ở đây chỉ ba , Vương Tân Dụng.
Tiêu Dung đột nhiên nghẹn họng bởi vì y Vương Tân Dụng chạy mất . lúc Công Tôn Nguyên mới nhỏ giọng giải vây cho y: "Vương tướng quân phát hiện hoàng đế Tiên Ti bỏ trốn. Nên truy bắt ."
Tiêu Dung: "Hoàng đế Tiên Ti chẳng đang sờ sờ ở đây ?"
Lần trả lời y là Giản Kiều: " Vương tướng quân a."
Khuất Vân Diệt đột ngột lên tiếng: "Vậy các ngươi còn mau chóng báo cho lão ?"
Giản Kiều ngớ : "Vương tướng quân một dẫn binh xuất phát. Bọn hiện tại lão đang ở ."
Gân xanh trán Khuất Vân Diệt nứt toác : "Vậy các ngươi tìm ?!?!"
"Lúc thành Thịnh Nhạc phá vỡ. Chỗ nào cũng thiếu nhân thủ tại chỉ ba các ngươi rảnh rỗi như . Ở đây xem trò của bổn vương?! Mau cút . Trước buổi chiều mà tìm lão trở về, ba các ngươi cũng đừng hòng vác mặt về đây nữa!"
Ba : "…………"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-130.html.]
Bọn họ vội vã cúi đầu . Nhanh nhảu cút thẳng khỏi nơi .
Ra tới bên ngoài Giản Kiều lặng lẽ nuốt nước bọt để bình sự thấp thỏm trong lòng. Công Tôn Nguyên khá hơn một chút. lão cũng cảm thấy hoảng sợ.
Sau khi hồn. Lão chút thắc mắc hỏi Giản Kiều: "Tây Dương Cảnh là ý gì?"
Giản Kiều: "Có lẽ là mang ý nghĩa chê . Ta cũng rõ lắm. Tiêu vẫn thường như . Tiêu thì tự nhiên. Thế nhưng từ trong miệng đại vương thốt cứ cảm giác quai quái thế nào ."
Nguyên Bách Phúc: "Lời của đại vương các ngươi cũng thấy đó. Tính đây, chia làm ba ngả tìm Vương Tân Dụng ?"
Giản Kiều trực tiếp khẩy một tiếng. Hắn hề trào phúng Nguyên Bách Phúc. Thế nhưng Nguyên Bách Phúc xong cảm thấy thoải mái. Phảng phất như Giản Kiều đang khinh bỉ hiểu chuyện . Mà Công Tôn Nguyên cũng xua xua tay: "Không cần thiết. Cử một tìm, làm bộ làm tịch là . Đại vương thực sự bảo chúng dẫn Vương Tân Dụng về."
Giản Kiều: " thế. Đại vương đây là thẹn quá hóa giận . Không . Chẳng bao lâu nữa ngài sẽ khôi phục thôi."
Nguyên Bách Phúc khó hiểu . "Sao ngươi ?"
Giản Kiều và Công Tôn Nguyên đồng thanh đáp: "Bởi vì Tiêu ở đó mà."
Nguyên Bách Phúc: "…………" Hai cái đồ nịnh bợ.
Ba đó . Thế nhưng bầu khí trong căn phòng chẳng hề trở nên khá khẩm hơn một chút nào.
Bởi vì Mộ Dung Khôi và Mộ Dung Lập vẫn còn ở đây. Mà cái tên Đông Phương Tiến sự tồn tại còn mờ nhạt hơn cả hai . Hắn mà vẫn còn đang ở đây.
Thế nhưng cũng chính vì sự tồn tại quá mức mờ nhạt. Lại cộng thêm việc tận bên căn phòng. Cho nên Khuất Vân Diệt hề giận lây sang .
Lúc ngọn lửa giận của khác vượt qua giới hạn của chính , cơn giận của bản sẽ dần dần nguôi ngoai. Tiêu Dung hiểu đây là cái đạo lý gì. y quả thực còn tức giận như lúc nãy nữa.
Y sang Khuất Vân Diệt: "Đại vương, mượn một bước chuyện?"
Khuất Vân Diệt lạnh một tiếng. Cứ thế đẩy cửa bước ngoài.
Tiêu Dung đuổi theo . Đồng thời chỉ tay về phía hai kẻ lệnh cho Đông Phương Tiến: "Giam giữ hai kẻ đó , khống chế nghiêm ngặt. Nhớ kỹ nhốt ở hai nơi khác ."
lúc lưng Tiêu Dung truyền tới một tiếng gầm gừ khẩn trương: " phép g.i.ế.c bọn chúng!"
Tiêu Dung: "…………"
Y nghiến răng kèn kẹt. Tay phản xạ điều kiện đặt lên chuôi kiếm Li Long Kiếm. Y thầm rủa trong lòng. Nói nữa , nữa ! Nói thêm một câu nữa sẽ ngài tay! ...
Cũng may là Khuất Vân Diệt hé răng thêm nữa. Hai kẻ cũng nhờ mà tạm thời giữ cái mạng nhỏ của .
Thực hai bọn họ căn bản hề quen thuộc cái hoàng cung . Hơn nữa bởi vì cái hoàng cung mô phỏng theo Trường An của năm xưa để xây dựng. Diện tích lớn hơn hoàng cung Kim Lăng nhiều. Khuất Vân Diệt cứ thế loạn xạ cũng chẳng bản tới cái xó xỉnh nào . Nói chung là cứ tùy tiện đẩy cửa một căn phòng bước thẳng trong. Mà Tiêu Dung cũng sải bước theo sát. Vừa mới tới nơi Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt liền đồng loạt hóa đá tại chỗ.
Chiếc giường xích đu treo lủng lẳng xà nhà, thùng tắm khảm vàng ròng, còn trọn vẹn bốn hàng đuôi động vật treo tường. Cùng với vô những cái ngọc thế lớn nhỏ đặt ngổn ngang bàn.
Tiêu Dung: "……"
Sự tĩnh lặng của y điếc tai nhức óc.
Hoàng đế Tiên Ti thoạt cũng trạc tuổi y. Thật a. Chơi đùa cũng phóng túng phết……
Khuất Vân Diệt trầm mặc là bởi vì cảm thấy căn phòng thật kỳ quái. Trước tiên liếc chiếc giường xích đu kỳ lạ một cái. Khuất Vân Diệt đột nhiên cảm thấy về Trần Lưu cũng thể làm một cái. Hắn chẳng hề chút hồi ức nào ở Kim Lăng cả. Thứ duy nhất khiến cảm thấy tương đối mới mẻ chính là quãng thời gian ngủ nghỉ thuyền lắc la lắc lư, cực kỳ dễ ngủ.
Thứ khéo thể dùng để thế cho thuyền .
Âm thầm ghi nhớ trong lòng. Sau đó Khuất Vân Diệt dời mắt sang mấy chục cái đuôi cáo treo tường.
Hoa văn kiểu dáng gì cũng . Có cái tựa hồ như là của cáo.
Đem chiến lợi phẩm treo trong phòng? Không thấy hôi thối ??
Khuất Vân Diệt săn cáo chỉ lấy phần da. Còn phần đuôi đều trực tiếp vứt bỏ. Hắn nào ngờ kẻ lấy thứ làm đồ trang trí. Lại còn một lúc treo nhiều đến . Chẳng thể hiểu nổi. Săn cáo là cái chuyện gì đáng để kiêu ngạo lắm . Muốn treo thì cũng nên treo đuôi hổ chứ.
Thế nhưng nghĩ cái đức hạnh đó của hoàng đế Tiên Ti. Khuất Vân Diệt cảm thấy nhẹ nhõm .
Phỏng chừng cũng chỉ thể săn cáo mà thôi.
Tiếp đó ánh mắt của chuyển dời sang mấy cái ngọc thế. Thứ cũng làm quá mức chân thực. Cho nên trong lúc nhất thời Khuất Vân Diệt đây rốt cuộc là cái gì. Hắn còn mang vẻ mặt khó hiểu định cầm lên xem thử: "Đây là thứ gì …"
Đang lúc sắp sửa chạm . Ba! Một bàn tay tát mạnh tay . Tay vẫn mảy may sứt mẻ còn tay Tiêu Dung thì đỏ ửng.
Tiêu Dung: "……"
Mặt y cũng đỏ bừng . Chẳng là vì thẹn thùng vì tức giận: "Cái gì mà ngài cũng chạm tay lung tung thế! Ngài còn là trẻ con nữa. Có bẩn hả!"
Vốn dĩ Khuất Vân Diệt vẫn hiểu. Thế nhưng thấy phản ứng tức đến mức nhảy dựng lên của Tiêu Dung. Lần đầu tiên trong suốt quãng đời từ tới nay, ngoại trừ những chuyện liên quan tới chiến tranh, Khuất Vân Diệt thể khai khiếu nhanh đến như .
Khuất Vân Diệt bừng tỉnh đại ngộ: "Ồ…………"
Tiêu Dung: "……"
Y tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống. y càng đem Khuất Vân Diệt cứ thế nhét thẳng cái lỗ nẻ đó. Giống hệt như cái lúc cất chăn màn khi chuyển mùa, đẩy nhét. Tốt nhất là còn bồi thêm cho hai quả đấm.
Tiêu Dung hậm hực liếc xéo một cái. Y phản xạ điều kiện định xuống. Nào ngờ ngay lúc m.ô.n.g y chỉ còn cách mặt ghế một tấc. Y đột nhiên nảy lên, cứng đờ yên tại chỗ.
Khuất Vân Diệt mím môi, chút . Thế nhưng nếu lúc mà , Tiêu Dung chí ít cũng tới ba ngày mới thèm để ý tới . Cho nên nhịn, còn ăn cướp la làng: "Nếu tại ngươi cứ nhất quyết đòi ngoài. Chúng cũng sẽ bước căn phòng ."
Tiêu Dung khẩy: "Nếu tại ngài cứ nằng nặc đòi chiêu hàng Mộ Dung Khôi. Ta lúc sớm ngủ một giấc ngon lành . Căn bản chẳng cần nhọc lòng bận tâm chuyện làm gì."