Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 128
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Dung: "Ta tưởng đại vương thành tìm ngài cơ."
Yên lặng một lát, Khuất Vân Diệt đáp: "Ai tìm ai cũng giống cả thôi."
Tiêu Dung bật . Y thấy dải vải buộc tay Khuất Vân Diệt. Hiện tại biến thành một dải m.á.u đỏ . Máu tươi bên đều khô cứng . Khẽ chạm một cái thậm chí còn vụn bột rơi lả tả.
Tiêu Dung nhíu mày. Y vươn tay chạm , tháo nó xuống. Nào ngờ Khuất Vân Diệt thấy đột nhiên lùi về phía lẩn tránh.
Tiêu Dung sửng sốt một chút. Y về phía Khuất Vân Diệt. Người nọ há miệng, cuối cùng thốt một chữ: "Bẩn."
Tiêu Dung khựng , vẫn tiếp tục vươn tay . Lần Khuất Vân Diệt né tránh nữa. Tiêu Dung thì đỡ lấy miếng giáp bảo vệ cánh tay của Khuất Vân Diệt, chậm rãi tháo dải vải xuống. Y : "Ta thấy bẩn. Ta cảm thấy đại vương ngày hôm nay thật là oai phong lẫm liệt."
Khuất Vân Diệt nhướng mày: "Chỉ mỗi ngày hôm nay thôi ?"
Tiêu Dung còn kịp mở miệng. Y đem bộ dải vải tháo xuống. Sau đó định nhét trong tay áo của . Thế nhưng khi tháo dải vải xuống đầu ngón tay của y vô tình chạm lòng bàn tay Khuất Vân Diệt. Cái nhiệt độ lạnh buốt hệt như một khối băng đó khiến cho Khuất Vân Diệt ngay lập tức đổi khách thành chủ. Hắn cau mày nắm chặt lấy tay Tiêu Dung. Hoàn hiểu tại tay y lạnh đến mức .
Tiêu Dung giật nảy . Muốn rút tay về: "Đừng…Lạnh lắm!"
Khuất Vân Diệt mặc kệ. Hắn chỉ hỏi y: "Ngươi bên ngoài suốt cả một đêm ? Tại mang theo bao tay?"
"Tiêu Dung. Ngươi thật sự là…"
Nói một nửa, đột nhiên nữa. Hắn mím môi, kéo luôn cả bàn tay còn của Tiêu Dung lên. Dùng hai tay của bao trọn lấy đôi bàn tay của y. Khuất Vân Diệt còn bồi thêm một câu: "Là ngươi tự ngươi chê bẩn."
Tiêu Dung: "……"
Vốn dĩ y định từ chối. Nào ngờ Khuất Vân Diệt chặn họng. Chẳng thể ngờ còn học cái thói đảo đả nhất ba nữa cơ. Tiêu Dung ngớ hồi lâu. Cuối cùng tức đến mức bật .
Đôi bàn tay lạnh buốt đang dần dần trở nên ấm áp. Cảm giác nhói đau cũng theo đó mà kéo tới càng thêm phần khó chịu đựng. Tiêu Dung cần dùng sức nhẫn nhịn mới thể vùng vẫy lung tung. Mà lúc bầu trời bắt đầu nhú màu trắng xám. Mặt trời rốt cuộc cũng ló rạng. Đây chính là thời khắc mặt trời mới mọc. Thế nhưng hai bọn họ chẳng ai bước trong thành. Giữa vùng đất hoang vu ngập tràn sắc m.á.u ở bên ngoài thành . Hai bóng nhỏ bé đang đối diện chỉ vì chút ấm ngắn ngủi mà thôi.
Ngày mười hai tháng chín năm Thánh Đức thứ sáu. Một ngày mặt trời rực rỡ chói chang, Tiên Ti diệt vong .
Thế nhưng những ghi chép trong sử sách sẽ bao giờ dừng ở ngày hôm nay. Sự biến hóa khôn lường của nhân gian vẫn đang tiếp tục tiếp diễn.
Trên một đoạn Trường Thành hoang tàn ở bên ngoài thành Bình Thành. Hàn Thanh cũng chính là Hàn Lương Như. Hắn đang ở đó. Nửa đêm hôm qua ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc bay trong khí. Thế nhưng thể thấy ánh lửa ngút trời và khói đặc cuồn cuộn vốn dĩ xuất hiện bên trong thành Thịnh Nhạc.
Vào thành, g.i.ế.c , phóng hỏa, cướp bóc. Đây là lưu trình mặc định của các thế lực khắp thiên hạ hiện nay. Trấn Bắc Quân cũng chẳng khác là bao. Chẳng qua là bọn họ cướp bóc Trung Nguyên của . Còn đối mặt với Hồ bọn họ cướp còn nhanh hơn bất kỳ kẻ nào khác.
Thế nhưng nay thì còn nữa . Trấn Bắc Quân còn trút giận nữa. Tự nhiên cũng sẽ giống như châu chấu bay qua vét sạch sành sanh. Đi vơ vét trắng trợn của cải của đám bình dân bách tính.
Xem Trấn Bắc Vương ý định quản lý Thịnh Nhạc . Đối xử với Thịnh Nhạc như . Vậy thì những tòa thành trì khác phỏng chừng cũng sẽ nhận đãi ngộ tương tự.
Hàn Thanh mím môi. Sau đó xoay bước xuống đoạn tường thành đổ nát .
Hay tin đại chiến kết thúc, Di Cảnh bước khỏi quân doanh. Y khéo léo từ chối lời đề nghị dắt ngựa cho của tên vệ binh. Từ nơi đóng quân của Trấn Bắc Quân bộ tới cổng Bắc thành Thịnh Nhạc. Tổng cộng hơn năm dặm, gần sáu dặm đường. Di Cảnh lẳng lặng mà kiên định cuốc bộ tiến về phía . Mà khi hơn một dặm. Trên mặt đất bắt đầu ngổn ngang xác c.h.ế.t .
Có Tiên Ti, cũng Trấn Bắc Quân. Còn cả đám quân viện trợ mà Trấn Bắc Quân nay bao giờ coi trọng. Di Cảnh vắt chuỗi niệm châu ngực. Vừa lẩm bẩm niệm kinh, duy trì tốc độ bước chân đều đặn tiến về phía .
Khoảng chừng một khắc đồng hồ , Di Cảnh tới nơi . Cách đó xa chính là cổng Bắc thành Thịnh Nhạc cao sừng sững. Mà chiến huống ở nơi so với bất kỳ nơi nào khác đều t.h.ả.m liệt hơn gấp bội. Di Cảnh gần như thể tưởng tượng đám Tiên Ti dùng thái độ tuyệt vọng và ngoan cường đến nhường nào để bảo vệ tòa thành của bọn chúng.
Tuy đạo bất đồng bất tương vi mưu. Thế nhưng chiến sĩ thì luôn luôn đáng kính trọng.
Cảnh tượng đ.á.n.h thức một vài ký ức sâu trong đáy lòng Di Cảnh. Những kẻ bỏ mạng tại nơi thể chính là những kẻ đầu sỏ tàn sát tăng lữ và bách tính trong Tuân Thiện Tự chín năm về . Bọn chúng g.i.ế.c sạch bộ những mặt trong Tuân Thiện Tự. Sau đó xông đường lớn, một nữa tắm m.á.u cả thành Trường An. Những bách tính may mắn sống sót đó. Những bách tính cứ ngỡ rằng chỉ cần ngoan ngoãn lời thì thể sống tạm bợ qua ngày đó. Cuối cùng vẫn trở thành vật hi sinh cho màn trút giận của Tiên Ti.
Di Cảnh đáng lẽ vô cùng căm hận những kẻ . Thế nhưng chẳng hiểu những t.h.i t.h.ể kẻ thì rạp mặt đất, kẻ thì hai mắt mở trừng trừng như thế y chẳng hề lấy một chút cảm giác nào cả. Vừa cảm thấy vui sướng sự tao ngộ của bọn chúng. Lại cảm thấy đồng tình với sự tao ngộ của bọn chúng.
Thứ duy nhất y thể nghĩ tới chính là hai chữ: Nhân quả.
Nhân gieo xuống năm xưa, hiện tại nếm quả báo. Thế nhưng thế gian thực sự tồn tại loại quả báo sai lệch dù chỉ là một ly một tí ? Một đêm trôi qua, nhân quả của mười năm chấm dứt triệt để. Vậy thì nhân quả mới là gieo mầm ?
Di Cảnh phát hiện bản tựa hồ như chút mờ mịt . Tám năm y bởi vì mờ mịt cho nên mới lựa chọn về phía Tây để hành hương. Tìm kiếm một con đường chính xác mà nay y cảm thấy bản một con đường vô cùng chính xác . Tại vẫn còn mờ mịt chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-128.html.]
Di Cảnh cau cau mày, đó cất bước tiến lên. Y vốn dĩ định trực tiếp tiến trong thành. Nào ngờ trong tầm mắt đột nhiên lướt qua một tia sáng vô cùng chói mắt. Di Cảnh đầu . Phát hiện là đại vương đang bệt đất.
Di Cảnh: "……"
Nơi chính là lời diễn giải mỹ nhất cho bốn chữ "nhân gian luyện ngục". Thế mà Khuất Vân Diệt thể tìm một đất sạch sẽ giữa chốn thi sơn huyết hải . Hắn và Tiêu Dung sóng vai một tảng đá lớn. Hai đang nhỏ giọng thì thầm với điều gì đó.
Di Cảnh chút tò mò, y bèn về phía bên đó. Thế nhưng mới bước vài bước. Y đột ngột cứng đờ tại chỗ bởi vì y mà thấy. Khuất Vân Diệt đang nắm chặt lấy tay Tiêu Dung.
Di Cảnh: "…………" Tem tém giùm cái .
Cầu xin hai đó.
Tiêu Dung cũng chịu cái lạnh cắt da cắt thịt ở nơi . Thế nhưng đại quân bên ngoài thành dọn dẹp sạch sẽ , còn trong thành thì . Thịnh Nhạc là một nơi vô cùng to lớn. Chẳng ngóc ngách nào vẫn còn đang ẩn nấp những đội quân Tiên Ti nhỏ lẻ. Lỡ như Tiêu Dung mới bước , đám đó liền xông quyết định đồng quy vu tận với bọn họ thì . Khuất Vân Diệt quan tâm việc bọn chúng tự tìm đường c.h.ế.t. Thế nhưng nếu bọn chúng làm Tiêu Dung thương. Khuất Vân Diệt cảm thấy lẽ bản sẽ chẳng thể nào bình an vô sự trở về nữa . ...
Cho nên trong lúc chờ đợi đám Giản Kiều hồi báo. Hai bọn họ liền lỳ ở chỗ . Thức trắng cả một đêm. Tinh thần luôn luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ. Tiêu Dung lúc thậm chí ngay cả sức để mở mắt cũng sắp sửa còn nữa . Y ủ rũ rũ mí mắt xuống, hỏi Khuất Vân Diệt về những dự tính tiếp theo: "Đám chiến phu đại vương định xử trí như thế nào?"
Khuất Vân Diệt nắn nắn ngón tay của Tiêu Dung. Hắn hiểu tại ngón tay của một nam nhân thể thon thả đến mức . Mà Tiêu Dung thì ngay lập tức nhíu mày. Vút một cái định rút tay về.
Khuất Vân Diệt phản xạ điều kiện túm chặt lấy y. Thế là Tiêu Dung liền phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết: "Đau!"
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn vội vàng chột giúp Tiêu Dung xoa xoa bóp bóp. Đứng khuôn mặt ngập tràn sự oán hận của Tiêu Dung cũng chẳng dám mở miệng xin . Chỉ đành nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác: "Chiến phu…… Chiến phu đương nhiên là g.i.ế.c hết !"
Tiêu Dung chậm rãi chớp mắt một cái. Sau đó lập tức mở miệng mắng về phía Khuất Vân Diệt: "Hai vạn , g.i.ế.c hết sạch?! Vậy Tiên Ti trong thành ngài định tính . Cũng g.i.ế.c hết hả?!"
Khuất Vân Diệt: "Bình dân bách tính và tướng sĩ giống ."
Tiêu Dung: "Ngài tịch thu vũ khí của đám chiến phu , bọn họ so với bình dân bách tính cũng chẳng khác là mấy! Không . Bất luận ngài thế nào cũng sẽ cho phép ngài g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ . Khanh sát (chôn sống) chiến phu là chuyện xảy ở cái thời đại nào . Đại vương định đuổi tận g.i.ế.c tuyệt với bộ Tiên Ti. Vậy thì đồng dạng cũng phép dùng thái độ thô bạo như để đối xử với đám tù binh . Bất quá hai vạn quả thực nhiều. Cho dù là thành Bình Thành cũng cần dùng tới nhiều chiến phu đến ."
Khuất Vân Diệt: "Cho nên mới g.i.ế.c hết cho xong. Số lượng Tiên Ti quá đông đảo. Giữ hai vạn lỡ như vị cao quan nào của Tiên Ti trốn thoát. Hai vạn khả năng sẽ lợi dụng. Ngay cả khi cao quan của Tiên Ti. Ngươi tưởng Nhu Nhiên, Cao Xa, Khố Mạc Hề dị tâm ? Đợi đến lúc bọn chúng liên thủ với . Ai mà liệu xuất hiện thêm một Tiên Ti thứ hai ."
Tiêu Dung đầu . Nhìn cái bộ dạng đường hoàng đắn của Khuất Vân Diệt. Y nhịn bật : "Nói cũng lý phết đấy chứ."
Khuất Vân Diệt: "Những lời bổn vương xưa nay vẫn luôn đạo lý."
Tiêu Dung khẽ một tiếng. Thế nhưng đó y lắc đầu: "Cho dù là cũng giữ mạng sống cho hai vạn . Không chỉ vì thanh danh của đại vương. Mà quan trọng hơn là để giữ một cái điểm mấu chốt. Hiện tại vẫn rõ Tiên Ti rốt cuộc bao nhiêu . binh lực của bọn chúng, phỏng chừng cũng tới một trăm vạn . Nếu chỉ đơn thuần dựa vũ lực để trấn áp, một trăm vạn sớm muộn gì cũng sẽ gây rắc rối. Nếu là chúng dần dần g.i.ế.c sạch bọn chúng thì sẽ là bọn chúng ngược chèn ép chúng . Giữ mạng sống cho chiến phu. Đây cũng chính là tín hiệu truyền đạt tới những Tiên Ti khác. Đầu hàng sẽ g.i.ế.c cho dù giữa hai quốc gia thâm thù đại hận cũng sẽ bao giờ vạ lây tới bình dân và chiến phu."
Đại thành của Tiên Ti tổng cộng chỉ ba tòa: Thịnh Nhạc, Sóc Phương, Tây Hải. Trong đó hai tòa thành đầu tiên tập trung tới gần bảy mươi phần trăm dân của bộ Tiên Ti. Tây Hải chiếm mười phần trăm. Số còn bộ đều sống rải rác thảo nguyên và sa mạc mênh mông. Dùng cách của Nam Ung thì những đó vẫn đang trải qua cuộc sống dựa trời, ăn lông ở lỗ.
Nếu từ bản đồ, ba tòa thành trì một điểm chung. Thịnh Nhạc và Sóc Phương đều gần Hoàng Hà. Mà Tây Hải thì kề sát Cư Diên Trạch. Lại còn một con sông tên là Nhược Thủy chảy ngang qua. Hết cách , dân tộc du mục cũng cần nguồn nước a. Những nơi nước ngay cả Tiên Ti cũng chẳng buồn cất công quản lý. Tiêu Dung thậm chí còn hoài nghi đám Tiên Ti sống rải rác ngoài rốt cuộc sở hữu sự quy thuộc mãnh liệt đối với bộ tộc Mộ Dung giống như cư dân của thành Thịnh Nhạc nữa.
Đánh hạ Thịnh Nhạc, xử lý xong xuôi chuyện ở nơi . Khuất Vân Diệt cũng nên tới Sóc Phương ở bên cạnh dạo một vòng . Đánh hạ cả Sóc Phương. Vậy thì xuất phát tiến về phía sa mạc, men theo Trường Thành qua Trương Dịch tới Tửu Tuyền. Sau đó ngược lên phía Bắc theo hướng dòng chảy của Nhược Thủy. Đợi đến lúc thấy một vùng hồ nước rộng lớn bọn họ liền tới trạm dừng chân cuối cùng: Tây Hải.
Còn về những kẻ sống rải rác đó…… Khụ. Người Tiên Ti còn chẳng thèm quan tâm. Tiêu Dung cũng quản. Đối với thời bấy giờ mà sa mạc chính là một t.ử địa. Không hề bất kỳ giá trị lợi dụng nào. Cho dù Tiêu Dung bên đó chứa đựng tài nguyên khoáng sản, y cũng thể nào khai thác . Dưới cái điều kiện khí hậu tồi tệ đến nhường . Sự đầu tư và lợi nhuận thu về tỷ lệ thuận với . Hơn nữa bắt đồn trú trường kỳ trong sa mạc, thì đúng là tương đương với việc lưu đày . ...
Tài nguyên khoáng sản thảo nguyên ngược thể tận dụng triệt để. Nhất là những mỏ quặng giàu đồng và sắt. Thế nhưng quặng mỏ sớm muộn gì cũng sẽ ngày khai thác cạn kiệt. Tiêu Dung cũng biến bộ dân thảo nguyên thành thợ mỏ. Chắc chắn sẽ những thể làm công việc .
Đối với những thể làm đó hả. Hắc hắc, thể làm nghề cũ của bọn họ nha.
Trâu bò dê ngựa, ba món đồ chính là những nhu yếu phẩm tiêu hao truyền từ ngàn đời nay. Khuất Vân Diệt là tướng quân, cho dù xưng đế chăng nữa vẫn là một đại tướng quân. Những triều đại khác thể sẽ để cho tướng sĩ cởi áo giáp về quê làm ruộng. Nhu cầu về ngựa còn lớn đến thế nữa. Thế nhưng ở chỗ Khuất Vân Diệt chuyện sẽ bao giờ xảy . Hắn sẽ như một cực kỳ coi trọng việc bồi dưỡng quân đội. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bọn họ cần nhiều ngựa.
Bò càng cần . Hiện tại vì đang là thời kỳ loạn thế, cái quy định cấm mổ thịt bò. Thế nhưng một xã hội xây dựng dựa nền tảng kinh tế tiểu nông. Một khi trở nên thái bình cái quy định nhất định sẽ tái xuất giang hồ. Tiêu Dung thực lòng hy vọng sẽ đến cái bước đường đó. Bởi vì y cảm thấy thịt bò thực sự là ngon. ...
Cho nên đẩy mạnh việc chăn nuôi bò đây là điều bắt buộc. Tiêu Dung thậm chí vì chuyện còn dự định xây dựng hẳn một con đường quan đạo. Cứ gọi nó là Canh Ngưu Đạo. Bò nào thể lực hình tráng kiện sẽ đưa làm trâu bò cày ruộng. Bò nào bi t.h.ả.m đào thải, thì cứ ngoan ngoãn chờ lên bàn ăn .
Thế nhưng ngành chăn nuôi là thứ dễ dàng phát triển đến thế. Bên trong đó còn vô vàn những ngóc ngách lắt léo. Đồng thời còn xuất hiện thêm nhiều ngành nghề phụ trợ khác. Tỷ như thú y, việc gieo trồng cỏ chăn nuôi, việc vệ sinh phòng dịch. Một khi du nhập ngành trồng trọt trong những dân tộc du mục. Để cho đám quá quen với việc chăn thả nếm ngon ngọt của việc gieo trồng và nuôi nấng. Vậy thì những vấn đề mới sẽ tiếp tục nảy sinh. Trên thảo nguyên cũng sẽ bắt đầu xuất hiện địa chủ. Mà lúc phần đất đai trong tay địa chủ trở nên vô cùng khổng lồ. Kẻ đó sẽ trở thành vị vua thực sự của mảnh đất đó.
Cho nên những vấn đề đều cần giải quyết từ sớm. Tiêu Dung thao thao bất tuyệt lải nhải với Khuất Vân Diệt một tràng. Bắn liên thanh tới mức khiến cho sắc mặt Khuất Vân Diệt đờ đẫn cứng ngắc. Hắn hiểu, ban đầu chẳng đang bàn về việc nên g.i.ế.c chiến phu . Tại biến thành cái vấn đề du nhập giống bò . Hơn nữa Tiêu Dung để du nhập giống bò cơ? Bỉ Lợi Kỳ Tạp? Cái tên vẻ thật kỳ quái.
Trong lúc Tiêu Dung vẫn đang thao thao bất tuyệt. Bàn tay của y sưởi ấm . Khuất Vân Diệt lẳng lặng buông tay y . Sau đó vẫy vẫy tay với y.
Tiêu Dung đưa bàn tay trái của . Đồng thời vẫn tiếp tục giảng giải về cái đại nghiệp nhất thể hóa bò thịt, bò sữa, bò cày trong lòng y. ...