Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực cũng chắc, y vốn cứ ngỡ Tiêu Dung là kẻ ngoài cuộc, là kẻ càng thêm phần thanh tỉnh. Thế nhưng thời gian gần đây khiến y phát hiện sự thực như . Hai con đúng là ngày càng giống .

Di Cảnh đột nhiên cảm thấy chút tuyệt vọng. Y là xuất gia duy nhất trong cái quân doanh . Tại chỉ một y gánh vác nhiều đến như chứ?

…………

Không đắm chìm quá khứ, đây là một trong ít những ưu điểm của Khuất Vân Diệt. Những chuyện qua thể vãn hồi, thì cũng chẳng buồn vãn hồi nữa. Chỉ cần làm hiện tại và tương lai là đủ .

Trầm tư xong xuôi, Khuất Vân Diệt đột nhiên sang Di Cảnh. Hắn mỉm với Di Cảnh: "Đêm ngày xuất chinh của hai tháng , bổn vương cũng từng trò chuyện đêm khuya cùng Phật t.ử một . Thật ngờ hai tháng cảnh tượng thể tái diễn thêm nữa."

Di Cảnh cũng mỉm : "Có thể giải tỏa những ưu tư trong lòng cho đại vương, Di Cảnh cảm thấy vô cùng vinh hạnh."

Khuất Vân Diệt lắc lắc đầu: "Giải tỏa thì tới. Chỉ là bổn vương Phật t.ử giống với những kẻ khác. Những lời bổn vương mặt Phật tử, Phật t.ử sẽ bao giờ tiết lộ cho thứ ba."

Di Cảnh cúi đầu: "Đa tạ sự tín nhiệm của đại vương."

Mặc dù ngài thực sự tin lầm . ...

Lúc việc gì cần thiết, Di Cảnh thể đem bộ những chuyện chôn vùi xuống đáy quan tài. Thế nhưng nếu việc cần thiết y cho dù là một giây đồng hồ cũng sẽ trì hoãn. Lập tức đem chuyện thọc cho những mà y cho là cần .

Cũng may đêm nay Khuất Vân Diệt khá là may mắn. Di Cảnh nhận định sâu sắc rằng những lời thể cho Tiêu Dung . Cũng thể cho những kẻ khác . Có một chuyện cho dù y thế nhưng y lựa chọn ngăn cản. Cũng tương tự như , y cũng sẽ lựa chọn can thiệp. Có sự quyết tâm của Tiêu Dung và sự để tâm của Khuất Vân Diệt dành cho Tiêu Dung làm bước đệm. Di Cảnh hề cho rằng những chuyện xảy giữa hai bọn họ sẽ ảnh hưởng tới tiến trình của cái thiên hạ . Trừ phi hai bọn họ đến cái bước đường sống mái với . Thế nhưng…… đối mặt với hiện thực , chuyện là bất khả thi. Cho dù quan hệ giữa hai bọn họ nảy sinh bất kỳ biến hóa gì chăng nữa. Cái tình huống đó cũng sẽ bao giờ xảy .

Bất luận từ góc độ nào chăng nữa. Lý tưởng của hai bọn họ vẫn luôn nhất trí với . Khuất Vân Diệt khả năng dựa chuyện để uy h.i.ế.p Tiêu Dung mà Tiêu Dung cũng sẽ vì chút chuyện vặt vãnh ở thế đối lập với Khuất Vân Diệt. Cho nên chuyện giữa hai bọn họ cũng chỉ ảnh hưởng tới hai bọn họ mà thôi. Đã liên quan gì tới thiên hạ y cớ ngang ngạnh chen ngang một cước chứ.

Còn về việc ngoại trừ những suy tính mang tính lý trí . Di Cảnh rốt cuộc là hy vọng bọn họ thể duy trì cái thái độ mơ hồ, hồ đồ cả đời. Hay là hy vọng bọn họ mau chóng nhận thức rõ nội tâm của chính . Đem cái quãng thời gian đau đớn mà chính bản bọn họ cũng hề ý thức nhưng vẫn đang âm thầm chịu đựng triệt để vượt qua.

Di Cảnh: "……"

Không . Y chỉ là một vị hòa thượng. Tại suy nghĩ những nan đề chốn hồng trần chứ.

Sáng sớm ngày thứ hai, quân tập kết thảo nguyên.

Lúc mới rời khỏi quận Nhạn Môn, Khuất Vân Diệt làm theo sự an bài của Tiêu Dung phát cho mỗi một vị tướng sĩ một dải vải trắng. Lại còn cần kịch bản diễn thuyết một . Lúc bấy giờ Tiêu Dung chứng kiến chỉ từ trong thư. Rằng quân đều kích động trào dâng. Chỉ hận thể lập tức g.i.ế.c thêm vài tên Tiên Ti để trợ hứng.

Lần thì đào dải vải trắng để phát nữa . Tiêu Dung ngoại trừ đem chính bản tới đây, những thứ khác cái gì cũng mang theo. Thế nhưng y cũng cần lo lắng tới vấn đề sĩ khí.

Y chỉ là ngang qua đám tướng sĩ tập kết xong xuôi . Liền thấy cổ tay của nhiều trong bọn họ đều buộc chặt dải vải, cái màu trắng, cái màu xanh. Lại cái màu đen.

đem dải vải mà Khuất Vân Diệt từng phát cho bọn họ mang giặt sạch. Lại một nữa buộc lên. Có làm mất , liền tự xé bừa một miếng vải để thế. Còn những mang di vật của những chiến hữu khuất.

Xuất chinh một tháng, Trấn Bắc Quân t.ử vong ba vạn . Viện quân t.ử vong tám ngàn . Trung bình cứ mười một từ nay về chìm giấc ngủ ngàn thu mảnh thảo nguyên .

Ngoại trừ t.h.i t.h.ể của tướng quân thể đưa về cố hương. Những khác c.h.ế.t cũng đành vùi lấp ngay tại chỗ mà thôi. Trong di tích của những chiến trường cổ luôn luôn tồn tại những hố chôn ngàn , hố chôn vạn . Phía tầng tầng lớp lớp bạch cốt trắng dã, nở rộ những bông hoa năm qua năm khác. Chẳng những linh hồn say giấc nàn thu liệu còn ngửi thấy cái hương thơm thấm đẫm ruột gan . ...

Tiêu Dung giục ngựa tiến tới bên cạnh Khuất Vân Diệt. Y hỏi : "Những tướng sĩ t.ử trận lúc đều chôn cất ở ?"

Nghe Khuất Vân Diệt chỉ tay về một hướng ở phía : "Dưới chân dốc Bạch Lang ở phía Đông của Thương Hạc Hình. Nơi đó địa thế khá cao, ngoài quan khẩu Thương Hạc Hình, chôn cất ở đó gần nhà hơn một chút. Hơn nữa thể tiếp tục ngắm mảnh thảo nguyên . Tận mắt chứng kiến cái khoảnh khắc sụp đổ của Tiên Ti."

Tiêu Dung đồng dạng đầu . Y nhãn lực sắc bén như Khuất Vân Diệt. Cho dù y cố gắng đến mấy chăng nữa cũng thể thấy Thương Hạc Hình mà Khuất Vân Diệt rốt cuộc ở nơi .

Thế nhưng y địa danh . Thương Hạc Hình, Tham Hợp Hình lịch sử của nó so với Nhạn Môn Quan thì ngắn ngủi hơn đôi chút. Thế nhưng nó cũng là một trong những quan khẩu trứ danh nhất trong lịch sử Trung Nguyên. Ngoại địch của Trung Nguyên bao giờ tuyệt duyệt. Mỗi một quan khẩu đều chứa đựng trong một câu chuyện bi tráng t.h.ả.m liệt. Đây là một nơi chốn lý tưởng để chìm giấc ngủ ngàn thu. Thế nhưng nó là nơi chốn thích hợp nhất cho sự trở về của các linh. Trên mặt đất là Vạn Lý Trường Thành trải dài vô tận. Dưới lòng đất là hài cốt của hàng ngàn hàng vạn hi sinh oanh liệt đó. Dõi theo bước chân của những vị tướng sĩ đời xông ngoài quan. Tiếp tục gánh vác sứ mệnh bảo vệ quốc gia hết thế hệ đến thế hệ khác.

Trường Thành cũng là do một triều đại xây cất mà thành. Nó là kết quả của việc ngừng xây dựng và tu sửa của nhiều triều đại mới cái quy mô như đời . Hiện nay Thương Hạc Hình vẫn là một bộ phận của Trường Thành. Nó chỉ là nhờ nguyên nhân địa thế của chính bản mà tự nhiên hình thành nên một cái quan khẩu.

Mà Tiêu Dung phóng mắt về phía cái nơi mà y căn bản chẳng thể thấy . Trong lòng y đột nhiên nảy sinh một cái ý niệm. Y cũng xây Trường Thành . ...

Xây xa một chút, xây tít bên ngoài. Xây thẳng tới tận vùng ven sa mạc luôn.

Thế nhưng đây là chuyện chỉ cần vỗ đầu một cái là thể làm . Bản đồ Trung Nguyên thời kỳ coi là tương đối nhỏ bé. Có những triều đại diện tích thể mở rộng gấp đôi so với hiện tại. Thế nhưng những vị quân chủ đó làm như . Không là vì bọn họ dã tâm mà là do những thảo nguyên thực sự thể nào tin tưởng nổi. Nếu như đem cả thảo nguyên gộp trong. Vậy thì Trường Thành sẽ chỉ thể dùng để phòng những quốc gia và dân tộc ở tít xa phía Bắc. Một khi những bộ tộc thảo nguyên nảy sinh dị tâm. Trung Nguyên ở thời kỳ nhược thế căn bản cách nào chống đỡ.

Cho nên xây Trường Thành. Trước tiên giải quyết triệt để cái vấn đề thảo nguyên và Trung Nguyên thù địch lẫn .

Tiêu Dung rũ mắt xuống. Đem bộ những ý niệm trong lòng thu sạch sẽ. Những chuyện y thể từ từ tính toán . Hiện nay vẫn nên tiễn các tướng sĩ xuất chinh .

Lúc xuất chinh đầu tiên, ngọn cờ mà Khuất Vân Diệt giương cao lên là sáu mươi vạn đại quân. Mà thực tế thì tính cả đội ngũ hậu cần và đám bộc tòng do quý tộc mang theo cũng chỉ rơi ba mươi sáu, ba mươi bảy vạn mà thôi. Ngay cả bốn mươi vạn cũng chẳng tới. Nay c.h.ế.t nhiều như , theo lý mà đáng lẽ giảm con đó xuống một chút. làm . Hắn vẫn rêu rao là sáu mươi vạn. ...

Nếu hỏi , sẽ còn bày vẻ mặt lý lẽ hùng hồn mà đáp . Khoảng thời gian Trần Lưu chẳng tới . Một Tiêu Dung một Phật tử, hai coi như là thiên quân vạn mã mới bổ sung thêm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-123.html.]

Tiêu Dung: "……"

Phật tử: "……"

Xin đừng bần tăng. Trong lòng đại vương bần tăng chỉ là thiên quân, chẳng tính là vạn mã .

Tập kết xong xuôi. Ba mươi vạn liền xuất phát tiến về vị trí hai quân đối đầu . Ở bên Tiên Ti sớm bày binh bố trận . Đại tướng quân Tiên Ti lưng ngựa. Bàn tay siết chặt thanh trảm mã đao của lão . Tiêu Dung cũng theo cùng tới tiền tuyến, bất quá y trùng trùng điệp điệp hộ vệ bảo vệ ở phía . Hiện nay quân sư theo xuất chiến đều là cái đãi ngộ cả. Người Tiên Ti nhiều nhất cũng chỉ thể nhận y là quân sư. Chứ thể nhận thêm thứ gì khác.

Tiêu Dung lúc liền chút nhớ nhung Tống Thước . Nếu như Tống Thước cũng mặt trong quân doanh, gã nhất định sẽ theo tới đây để tham gia náo nhiệt. Chứ giống như Phật t.ử cảm thấy chiến trường chẳng việc gì cần dùng tới y. Thế là y dứt khoát nữa, trực tiếp ở trong quân doanh niệm kinh. Đợi đến lúc trận chiến ngày hôm nay kết thúc, y mới ngoài siêu độ cho vong hồn. ...

Thế nhưng thể thừa nhận y ở đây cũng . Ít thì lúc y niệm kinh những vị tướng sĩ đang chìm trong bi thương vì mất chiến hữu cũng thể nhận chút ít sự an ủi.

Trong cái tình cảnh như thế Tiêu Dung cũng sẽ mất hứng đến mức suy nghĩ xem việc làm như liệu khiến cho tín ngưỡng Phật giáo trong nội bộ Trấn Bắc Quân gia tăng . Có thể sống sót mới là điều quan trọng nhất. Mặc kệ bọn họ tin cái gì chứ.

Không ai tán gẫu cùng , Ngu Thiệu Tiếp chạy sang hướng khác để đưa tiễn Ngu Thiệu Thừa . Đám vệ binh Tiêu Dung cũng chẳng quen ai. Y chỉ đành rướn cổ, cố gắng xem Tiên Ti rốt cuộc ăn mặc như thế nào.

Tiêu Dung vẫn luôn cho rằng Tiên Ti cũng giống như Khương. Đều để những kiểu tóc mà trong mắt Trung Nguyên là vô cùng quỷ dị. Thế nhưng đám Tiên Ti tựa hồ như chỗ nào quá mức phá cách. Ngoại trừ trong trang phục một đặc trưng thuộc hệ Đông Hồ của bọn chúng. Kiểu tóc khá giống với Trung Nguyên.

Bởi vì thời kỳ vẫn là thiên hạ của bộ tộc Mộ Dung mà ộ tộc Mộ Dung sùng bái văn hóa Trung Nguyên. Kể từ cái ngày đầu lên nắm quyền bắt đầu học cách làm thế nào để dung nhập Trung Nguyên. Đương nhiên bước tiếp theo của việc dung nhập chính là nuốt chửng Trung Nguyên . ...Thế nhưng bất luận thế nào, chí ít thì bọn chúng thoạt vẫn thuận mắt hơn bộ tộc Vũ Văn nhiều. Bộ tộc Mộ Dung ít nhất vẫn còn thể giả vờ làm một đám y quan cầm thú. Còn bộ tộc Vũ Văn mới xuất hiện, trong lòng Trung Nguyên thời bấy giờ chỉ còn duy nhất hai chữ: Cầm thú.

Lướt qua đám địch quân mà trong mắt Trung Nguyên thực sự khó để phân biệt rốt cuộc bọn chúng xuất từ dân tộc nào . Tiêu Dung về phía vị tướng quân vạm vỡ đang ở vị trí dẫn đầu. Trong tay nắm chặt một thanh trường đao khổng lồ.

Tiêu Dung lặng lẽ chớp mắt một cái. Y cảm giác thanh đao đó dài tới hai mét. Trong đó phần lưỡi đao dài một mét, một mét còn là chuôi đao.

Vũ khí dài nặng xưa nay vẫn luôn mang cho một cảm giác áp bách vô cùng mãnh liệt. Tuyết Ẩm Cừu Mâu của Khuất Vân Diệt là như . Thanh trảm mã đao trong tay vị tướng quân cũng là như .

Cho nên đây chính là đại tướng quân của Tiên Ti . Một gã quý tộc Mộ Dung bộ bắt đầu xuôi Nam cướp bóc liên miên kể từ hồi mười mấy tuổi. Chẳng những giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m mà vận khí còn đến mức kỳ lạ. Bởi vì quý tộc Tiên Ti sở thích đích chiến trường. Cho nên tỷ lệ tổn thất cao hơn quý tộc Trung Nguyên nhiều. Người khác đều c.h.ế.t sạch . Chỉ mỗi lão là vẫn còn sống. Đây là may mắn thì là cái gì. ...

Tiêu Dung chằm chằm cái đầu của lão . Sau đó rũ mí mắt xuống.

Hơi to. Càng lấy nữa . ...

Không còn khiêu chiến, cũng còn diễn thuyết nữa. Hai bên mang theo ánh mắt thù hận một hồi. Sau đó Khuất Vân Diệt và Mộ Dung Khôi đồng thời phát hiệu lệnh xung phong. Vó ngựa giẫm nát vô vàn ngọn cỏ khô. Tiếng gầm thét giận dữ của mấy chục vạn tạo thành một cái khí thế dời non lấp biển.

Vệ binh bảo vệ Tiêu Dung lùi về phía . Lúc đầu Tiêu Dung vẫn còn thể thấy bóng dáng Khuất Vân Diệt cùng với những tướng sĩ khác liều c.h.é.m g.i.ế.c. Về y liền cái gì cũng thấy nữa. Bởi vì Khuất Vân Diệt dẫn binh đẩy thẳng lên phía .

Tiêu Dung: "……" Đồ lừa đảo.

Ngày đầu tiên đẩy trận tuyến tiến lên phía hai dặm. Dọa cho hoàng đế Tiên Ti sợ đến mức suýt chút nữa thì đồng ý với đề nghị của đám quý tộc hèn nhát . Trực tiếp xách dép bỏ chạy luôn.

Thế nhưng sang ngày thứ hai Trấn Bắc Quân chỉ đẩy trận tuyến lên nửa dặm. Bởi vì Khuất Vân Diệt một nữa thương. Hắn ngã gục từ lưng ngựa xuống, đám xung quanh đều lao tới cứu . Người Tiên Ti thậm chí còn thể thấy tiếng gào thét chất chứa sự đau đớn kịch liệt của : "Không. Buông bổn vương . Bổn vương g.i.ế.c sạch bọn chúng!!!"

ai lời . Trấn Bắc Vương một nữa thương. Trấn Bắc Quân bất đắc dĩ đ.á.n.h chiêng rút quân. Người Tiên Ti tin , lòng tự tin tức thì dâng lên ngùn ngụt.

Xem Khuất Vân Diệt tuy c.h.ế.t nhưng sức chiến đấu cũng bào mòn ít . Quá , bọn họ vẫn còn hi vọng! ...

Đại quân tiến về phía , doanh trướng đương nhiên cũng di dời theo về phía . Tiêu Dung bên cạnh bếp lò sưởi ấm. Sau khi sưởi ấm đôi bàn tay, y nâng mí mắt về phía Khuất Vân Diệt.

Người nọ đang cầm thanh Li Long Kiếm của y. Xoạt xoạt xoạt mài giũa lưỡi kiếm cho y. Trong lúc giả bệnh phép bước khỏi cửa. Hắn chỉ đành dùng cách để phát tiết tinh lực.

Tiêu Dung: "……"

Thật đáng tiếc thời đại thể xét nghiệm DNA. Nếu Tiêu Dung nhất định tìm đủ cách rút một ống m.á.u của Khuất Vân Diệt. Để xem xem trong chuỗi gen của rốt cuộc còn bao nhiêu phần trăm là thuộc về nhân loại.

Ở cùng với Khuất Vân Diệt lâu ngày. Tiêu Dung thậm chí còn bắt đầu sinh hiểu lầm về bản . Rõ ràng y cũng một hình cân đối và khỏe mạnh. Thế nhưng đem so sánh với Khuất Vân Diệt, hình của y chỉ thể xếp hàng tay chân nhỏ bé.

Nếu như nảy sinh sự hoài nghi Tiêu Dung sẽ soi gương. Nhìn thấy hình bóng phản chiếu bên trong gương Tiêu Dung khẽ mỉm . Ừm. Quả nhiên là hiểu lầm. ...

Y với Khuất Vân Diệt: "Người Khố Mạc Hề tuân thủ lời hứa của bọn họ. Hôm qua trong địch quân chiến trường hề bóng dáng của Khố Mạc Hề. Người của bọn họ đều điều bảo vệ phòng tuyến . Cũng tướng quân của bọn họ làm cách nào mà thể khiến cho Tiên Ti bằng lòng đồng ý nữa."

Khuất Vân Diệt chẳng thèm để tâm đáp: "Đó là chuyện của bọn chúng. Không liên quan gì tới Trấn Bắc Quân." Quả thực là đạo lý . Tiêu Dung , nhắc tới chuyện của Khố Mạc Hề nữa: "Nghe hôm nay chiến trường Nguyên tướng quân kinh hãi. Ngựa của địch quân c.h.é.m đứt chân. Cũng may ."

Khuất Vân Diệt tiếp tục mài kiếm. Đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên đáp: "Nguyên Bách Phúc mấy ngày nay bất thường."

Tiêu Dung sửng sốt một chút. Còn kịp đợi y hỏi xem là chuyện gì, Khuất Vân Diệt dừng động tác mài kiếm . Sau đó cau mày ngẩng đầu lên: "Hắn tựa hồ như đang chuyện gì đó làm cho phân tâm. Lên chiến trường mà thể tập trung tinh thần cao độ. Thế chẳng tìm c.h.ế.t ."

Tiêu Dung: "Ngài ở mặt những vị tướng quân khác sẽ như chứ. Đại vương, ngài từng qua câu đao t.ử chủy đậu hủ tâm bao giờ ?"

Loading...