Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:27
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Tân Dụng là lớn tuổi nhất trong nhóm F4. Năm nay ba mươi hai tuổi . Năm xưa lúc lão đụng độ Khuất Vân Diệt, lão cũng từng là một trong những ngôi mới nổi đang lên của Nam Ung. Thế nhưng ngôi mới nổi bại t.h.ả.m tay mặt trời. Lão ủ rũ ủ ê trở thành tù binh của Khuất Vân Diệt. Mà Khuất Vân Diệt thấy bản lĩnh của lão cũng tồi. Bèn võng khai nhất diện (giơ cao đ.á.n.h khẽ) bãi bỏ phận tù binh của lão, giữ lão bên cạnh .

Mặc dù Khuất Vân Diệt luôn ngó lơ Vương Tân Dụng. Thậm chí còn từng mấy câu đại loại như thích lão. Thế nhưng bộ cuộc đời của Khuất Vân Diệt, Vương Tân Dụng là tên tù binh duy nhất tha cho một con đường sống. Trước đây từng . Về cũng sẽ bao giờ nữa.

Tiêu Dung Vương Tân Dụng vì điểm mà luôn canh cánh trong lòng sự ơn đối với Khuất Vân Diệt . Hay là do lão từng lên tiếng nên chẳng ai thực chất lão vô cùng tán đồng với quan niệm của Khuất Vân Diệt. Nói chung bất kể là vì lý do gì chỉ cần lão thực tâm Trấn Bắc Quân là . Tiêu Dung thầm tính toán trong lòng. Khuất Vân Diệt chịu nâng đỡ lão thì để nâng. ...

Giản Kiều chịu đả kích nặng nề.

Hắn cứ đinh ninh rằng trong bốn bọn họ quan hệ nhất với Tiêu Dung cơ đấy. Lẽ nào tất cả đều là do ảo tưởng đơn phương . Quá khứ đủ điều, từ thành Bình Dương tới quận Nhạn Môn. Lại từ quận Nhạn Môn tới Trần Lưu bộ đều là trao lầm !!

Ngu Thiệu Thừa cái khuôn mặt uất ức rầu rĩ của Giản Kiều. Lặng lẽ lùi xa một chút.

Cho dù dẫn binh công đ.á.n.h cổng Bắc là Vương Tân Dụng và Ngu Thiệu Thừa. Cũng nghĩa là những khác việc để làm. Bảy ngày khổ chiến phía đều do những khác phụ trách. Chỉ điều kẻ sáng mắt đều công lao lớn nhất của trận chiến . Cho nên ai ai cũng cổng Bắc.

Ừm…… Cũng hẳn là ai ai cũng . Công Tôn Nguyên thì cảm thấy cũng .

Còn về phần Nguyên Bách Phúc. Hắn rũ mắt xuống, nửa chữ cũng thèm .

Tiêu Dung nhịn liếc một cái.

Danh sách hai là do Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt lén lút thương lượng với . Bọn họ tranh cãi lâu. Tiêu Dung hài lòng với sự phân công của Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt cũng hài lòng với lời đề nghị của Tiêu Dung. Lý do của Khuất Vân Diệt đơn giản. Con Vương Tân Dụng quả thực trầm , thế nhưng việc đ.á.n.h lén cần sự trầm . Mà cần sự nhanh, chuẩn, độc. Lỡ như Vương Tân Dụng do dự một chút. Thế chẳng là xôi hỏng bỏng ?

Còn lý do phản đối của Tiêu Dung càng đơn giản hơn. Cái đồ đầu đất nhà ngài. Có thế nào gọi là thuật quản lý bề hả?! Ngu Thiệu Thừa mới bao nhiêu tuổi chứ. Hắn thậm chí còn là chủ tướng của một quân a! Hắn căn bản thể nào phục chúng . Vậy mà ngài đặt một vị trí quan trọng đến như . Thế thì ngài cứ chống mắt lên mà chờ đám bên nảy sinh lòng oán hận !

Khuất Vân Diệt bày vẻ mặt vô cùng lý lẽ hùng hồn. Hành binh đ.á.n.h trận màng tới nhân tình và địa vị. Chỉ coi trọng tài thì xứng đáng. Hắn chính là đặc biệt mắt Ngu Thiệu Thừa bởi vì Ngu Thiệu Thừa võ nghệ cao cường, tinh lực dồi dào. Lúc làm chính sự khí tràng cường đại khiến dám làm trái ý . Còn một điều quan trọng hơn cả là to gan lớn mật. Hắn nắm bắt thời cơ. Tiêu Dung chẳng phối hợp cùng với khác ? Vậy thì cảm thấy Ngu Thiệu Thừa chính là kẻ thể phối hợp với nhất.

Tiêu Dung: "…………"

Tiêu Dung chọc tức tới mức suýt ngất xỉu. Đừng thấy những lời Khuất Vân Diệt vẻ lý. Thực chất đang đ.á.n.h tráo khái niệm. Hắn căn bản chẳng thèm đả động gì tới chuyện của những khác cả. Mà nguyên nhân lớn nhất khiến Tiêu Dung phản đối chính là vì địa vị của Ngu Thiệu Thừa quá thấp.

Thế nhưng đây là Khuất Vân Diệt lựa chọn cộng sự là y chọn . Huống hồ Khuất Vân Diệt là một vị tướng lĩnh thuộc hệ trực giác. Những kẻ mà cho là về thường sẽ phối hợp với vô cùng ăn ý. Cho dù chính bản cũng chẳng hiểu rốt cuộc bên trong ẩn chứa đạo lý gì.

So với việc khả năng sẽ vui. Thì đương nhiên sự an nguy của Khuất Vân Diệt quan trọng hơn nhiều . Tiêu Dung hy vọng chỉ vì vấn đề chọn mang đến bất kỳ mối nguy hiểm nào cho Khuất Vân Diệt.

Cho nên cuối cùng y vẫn thỏa hiệp. Thế nhưng y một điều kiện bắt buộc mang cả Vương Tân Dụng theo. Vốn dĩ y chỉ là đề nghị dùng Vương Tân Dụng, hiện tại y cảm thấy bắt buộc dùng Vương Tân Dụng . Cái tên điên Ngu Thiệu Thừa …… lỡ như đột nhiên phát rồ thì ít nhất trong quân vẫn còn một kẻ vững như Thái Sơn bù đắp . ...

Vương Tân Dụng mang theo khuôn mặt đau khổ. Đây là một công việc thế nhưng tại bắt lão làm cộng sự với Ngu Thiệu Thừa chứ? Lão thiết gì với Ngu Thiệu Thừa. Hai giao tiếp ít ỏi hoi lóp chẳng hiểu cuối cùng đều vòng vo rẽ ngoặt sang chuyện của Ngu Thiệu Tiếp. Vương Tân Dụng cảm thấy kỳ lạ. Không chồm hổm cùng suốt mấy ngày trời chút nào , đáng sợ bao.

Đến lúc đó hai vị tướng quân chắc chắn ở cùng một chỗ với . Chờ đợi vốn dĩ vô cùng nhàm chán bọn họ chắc chắn sẽ tán gẫu. Lão lúc nào cũng hùa theo Ngu Thiệu Thừa a. ...

Đại khái kế hoạch là như . Bởi vì liên quan tới việc đ.á.n.h lén Tiêu Dung cũng ý định tiết lộ chuyện cho quân viện trợ .

Giấu kẻ nào kẻ nấy. Dù thì trong lòng đám viện quân cũng tự tính toán . Bọn chúng tới đây chẳng qua chỉ là để gọp đủ lượng, dát thêm vàng mặt mà thôi. Bất luận là bọn chúng là Trấn Bắc Quân đều từng ý định tin tưởng lẫn .

Ba ngày đại chiến, Phật t.ử sắp sửa xuất phát. Y gánh vác vai nhiệm vụ vô cùng nặng nề. Phải thuyết phục Khố Mạc Hề. Trọng trách thể là vô cùng to lớn.

tới khuyên Di Cảnh hãy cứ thoải mái tinh thần. Nếu như thành công cũng đừng quá mức nhụt chí. Cùng lắm thì bọn họ đường vòng xa hơn một chút thôi. Dù thì cái kế hoạch mới của Tiêu Dung, bọn họ còn nôn nóng đến thế nữa . Đi thêm vài trăm dặm đường cũng vẫn đuổi kịp.

Di Cảnh mỉm với những tới khuyên nhủ . Thực bản y cảm thấy cũng bình thường thôi. Chịu sự hun đúc của Phật pháp và loạn thế trong suốt bao nhiêu năm ròng rã, Di Cảnh cũng biến thành một kẻ mang đầy mâu thuẫn. Rõ ràng y vô cùng vô cùng khao khát thực hiện những lý tưởng trong lòng . Thế nhưng khi thực sự bắt tay làm, tâm thế của y trở nên vô cùng tĩnh lặng.

Bất luận cuối cùng nhận là trái đắng là quả ngọt. Y đều thể đợi đến cái ngày kết cục ngã ngũ mới từ từ nếm thử những đắng cay ngọt bùi bên trong đó. Hiện tại vẫn tới ngày chung cuộc. Vậy thì y cần suy nghĩ nhiều đến thế. Từng bước từng bước một, cứ thế tiến về phía .

Di Cảnh thu xếp xong đồ đạc. Trước lúc khởi hành một vị khách mời mà đến tới tiễn y đó là Khuất Vân Diệt.

Vạn vạn thể ngờ tới Khuất Vân Diệt chủ động tìm tới chỗ của . Di Cảnh ngẩn . Sau đó thi lễ một tay với Khuất Vân Diệt: "A Di Đà Phật. Di Cảnh bái kiến đại vương."

Khuất Vân Diệt: "……"

Vừa Di Cảnh thốt bốn chữ A Di Đà Phật , Khuất Vân Diệt cái cảm giác đau nửa đầu .

Hắn chút nhe răng trợn mắt thế nhưng như thì phù hợp với hình tượng hán t.ử sắt đá của cho lắm. Thế là đành ngậm ngùi nhẫn nhịn: "Bổn vương xưa nay bao giờ câu nệ mấy cái hư lễ . Về cần khách sáo như ."

Di Cảnh mỉm : "Tiêu công t.ử cũng nghĩ như ?"

Khuất Vân Diệt: "……"

Không . Tiêu Dung vẫn luôn nhấn mạnh bảo chú ý tới phận của . Không cho phép hở chút là miễn lễ cho khác nữa. Có những cái lễ phép cần nhận thì vẫn nhận.

Khuất Vân Diệt cực kỳ vui: "Bổn vương tới tiễn ngươi. Xem ngươi mấy cảm kích nhỉ."

Di Cảnh: "Đại vương lời sai . Đại vương thể tới đây, Di Cảnh đương nhiên vô cùng vui mừng. Chỉ là Di Cảnh sợ bản lỡ miệng sai câu nào chọc giận đại vương hất văng nồi lẩu thêm một nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-120.html.]

Khuất Vân Diệt: "…………"

Hắn nghiến răng kèn kẹt : "Lần là do ngươi tự chuốc lấy!"

Di Cảnh cúi đầu: "Đại vương . Là tự chuốc lấy."

Y nhận sai nhanh gọn như ngược khiến trong lòng Khuất Vân Diệt mắc nghẹn. Hắn chằm chằm cái đầu trọc lốc của Di Cảnh. Cuối cùng cũng ngộ một đạo lý. Tuyệt đối tranh luận với mấy cái kẻ giỏi mồm mép ! Tuyệt đối làm những việc mà kẻ khác am hiểu! ...

Hít sâu một , khó khăn lắm mới đè nén ngọn lửa giận trong lòng xuống. Khuất Vân Diệt mất tự nhiên đực đó một hồi lâu. Sau đó mới cất lời với Di Cảnh: "Chuyện xảy cái đêm tết Trọng Thu đó…… đa tạ."

Di Cảnh kinh ngạc ngẩng đầu lên. Y còn kịp mở miệng nhưng Khuất Vân Diệt tưởng y định gì đó. Liền lập tức ngăn y : "Đừng hiểu lầm. Bổn vương tại ngươi đem chuyện cho Giản Kiều . Cái thái độ vì thiên hạ thương sinh mà bất kể là ai cũng thể mang lợi dụng của ngươi vẫn khiến bổn vương vô cùng chán ghét. Tiêu Dung đối xử với ngươi đến . Ngươi ngay cả y cũng mang lợi dụng."

Nói tới đây ánh mắt sững sờ của Di Cảnh. Khuất Vân Diệt trầm mặc một lát, đột ngột chuyển hướng: "Thế nhưng bất luận thế nào vẫn đa tạ. Nếu nhờ ngươi, còn chẳng sẽ giấu giếm tới lúc nào nữa. Ngươi là một bạn hợp cách. Thế nhưng ngươi là vị cao tăng mà bách tính đều hằng ao ước."

Di Cảnh rũ mắt: "Có lẽ là bởi vì ở chốn Già Lam (chùa chiền). Di Cảnh chỉ học cách làm một vị tăng nhân. Lại từng học cách làm một bạn."

Khuất Vân Diệt , đột nhiên phát hiện thể hiểu câu . Hắn cũng giống y hệt như . Rõ ràng hồi nhỏ Cao Tuân Chi và A Cổ Sắc Gia đều từng dạy những thứ khác. Đọc sách và y thuật đều tìm hiểu qua. Nếu như trưởng c.h.ế.t chẳng chừng vẫn sẽ thể tiếp tục học tập. Thế nhưng cái ngày trưởng t.ử chiến, liền chính thức trở thành một vị tướng quân. Hơn nữa kể từ ngày đó trở bao giờ rời khỏi con đường nữa.

Lại là một trận trầm mặc. Khuất Vân Diệt đột nhiên cất lời: "Ngươi hiện tại còn ở trong Phật tự nữa . Ngươi đang ở chốn hồng trần những chuyện bây giờ học cũng muộn. Nhìn xem, chẳng năm nay mới bắt đầu học đó ?"

Di Cảnh: "……"

Đại vương quả thực vẫn là ngay thẳng lời thẳng thắn y hệt như xưa.

Di Cảnh im lặng. Khuất Vân Diệt chỉ sắc mặt của y cũng chẳng thể rốt cuộc là y đang vui đang buồn. Khuất Vân Diệt cau cau mày. Đầu tiên là oán thán một câu trong lòng tại những kẻ khác đều dễ hiểu như Tiêu Dung chứ. Sau đó mới với Di Cảnh: "Chúc Phật t.ử bình an trở về. Ngươi là do Tiêu Dung cãi ầm ĩ với bổn vương một trận mới đổi lấy . Bất luận là A Dung , bọn đều hy vọng ngươi bỏ mạng nơi đất khách quê . Ngươi lưu lạc bên ngoài đủ lâu . Lần bất luận thế nào cũng cùng bọn trở về nhà."

Di Cảnh sững sờ chôn chân tại chỗ. Mà Khuất Vân Diệt gật đầu với y một cái, trực tiếp lưng bước ngoài.

Trở về vương trướng, Tiêu Dung thấy tiếng bước chân quen thuộc. Lập tức ngẩng phắt đầu lên: "Thế nào ?"

Khuất Vân Diệt: "Nói . Những gì ngươi bảo đều . Những gì ngươi bảo cũng luôn ."

Tiêu Dung sửng sốt: "Ta bảo ngài ? Cái gì. Ngài đừng là ngài …"

Khuất Vân Diệt cạn lời : "Chỉ là với y một tiếng đa tạ thôi mà. Nhìn ngươi khẩn trương kìa."

Tiêu Dung: "……"

Ta khẩn trương là vì ai hả? Nếu tại ngài quá nhiều tiền án tiền sự cần gì khẩn trương cơ chứ?

Lắc lắc đầu, Tiêu Dung cúi xuống tiếp tục táy máy đống đồ tay. Mà Khuất Vân Diệt yên lặng một lúc vẫn chịu nổi tịch mịch mà lên tiếng: "Ngươi đối với Di Cảnh cũng thật là để tâm. Vì để y thể bình an trở về. Ngươi ngay cả những lời buồn nôn như cũng ép cho bằng . Tại ngươi tự ?"

Tiêu Dung: "Ta mà thì làm gì hiệu quả nữa. Một ngày thường bao giờ để lộ cảm xúc. Đột nhiên bộc lộ cảm xúc chân thật, thế mới tỏ trân quý vạn phần chứ. Ngày thường lúc chuyện với Di Cảnh……"

Nói một nửa, y đột nhiên khựng . Bởi vì y cảm thấy những lời phía thích hợp để . Y lẳng lặng ngẩng đầu lên. Quả nhiên Khuất Vân Diệt bắt đầu dùng ánh mắt u ám chằm chằm y : "Nói tiếp . Sao nào? Ngươi ngày thường đối với y đều bộc lộ chân tình hết đúng ?"

Tiêu Dung: "…………"

đúng đúng. Ta đối với ai cũng đều bộc lộ chân tình cả. Được !

Lòng coi như đồ bỏ . Ta đáng lẽ nên quản ngài! Tức c.h.ế.t mất.

Phắt một cái, Tiêu Dung ném phăng món đồ trong tay xuống. Đứng dậy định ngoài. Khuất Vân Diệt thấy , lập tức hỏi y: "Ngươi ?"

Tiêu Dung đột ngột dừng bước. Quay trừng mắt lườm tức tối: "Ta bộc lộ chân tình!"

Khuất Vân Diệt: "……"

Hai ngày Phật t.ử trở về. Còn về phần y trải qua những chuyện gì bên đó. Có kẻ nào gây khó dễ y nửa chữ cũng hé răng. Y chỉ thông báo với một câu: Người Khố Mạc Hề đồng ý . Ngoài Cao Xa cũng ý định rút lui. Thái độ của Nhu Nhiên tạm thời vẫn rõ ràng. Rất khả năng bọn chúng đang làm cỏ tường đầu.

Mọi : "……"

Sự chu giữa các quốc gia rõ ràng là một công việc vô cùng nghiêm túc và gian nan cơ mà. Thế nhưng tại từ trong miệng Phật t.ử thốt nhẹ nhàng đơn giản y hệt như việc đang thảo luận xem tối nay ăn gì .

Khuất Vân Diệt nghĩ nhiều đến thế. Hắn chỉ lạnh một tiếng thái độ của Nhu Nhiên: "Người Tiên Ti tất g.i.ế.c. Người Nhu Nhiên cũng ."

thì kẻ b.ắ.n lén chính là Nhu Nhiên. Hơn nữa bọn chúng xưa nay vẫn luôn là cá mè một lứa với Tiên Ti. Cho dù bọn chúng đầu hàng, Khuất Vân Diệt cũng cóc thèm.

Tiêu Dung ở một bên lên tiếng. Y nhớ những lời mà mấy tháng y từng với Địa Pháp Tăng. Y từng Khuất Vân Diệt sẽ bao giờ dừng bước tại đây. Thế nhưng lúc đó y tưởng rằng đợi đến lúc Khuất Vân Diệt xưng đế mới bắt đầu lượt thu thập từng bộ lạc thảo nguyên . Nào ngờ kế hoạch theo kịp sự biến hóa. Biến cố ập tới nhanh như . Một quyết định của Nhu Nhiên trực tiếp đẩy nhanh cái ngày tàn của chính bọn chúng.

Nghĩ tới Địa Pháp Tăng hiện tại vẫn đang ở canh giữ tại Trần Lưu. Tiêu Dung sờ sờ mũi. Thầm tính toán qua năm mới lẽ là thể phái y làm nhiệm vụ .

Mà trong lúc y đang đăm chiêu suy nghĩ, Ngu Thiệu Tiếp liền lên tiếng hỏi Phật tử. Người Khố Mạc Hề giao thứ gì để làm đầu danh trạng (giấy cam kết/vật thế chấp chứng minh sự trung thành). Dù thì đây cũng là một kế hoạch đ.á.n.h lén. Nếu như thực sự chắc chắn việc Khố Mạc Hề gia nhập phe . Phật t.ử cũng khả năng đem chuyện cần bọn họ yểm hộ cho Trấn Bắc Quân ngoài .

Loading...