Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:25
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho dù nhiều như , thế nhưng cái kế hoạch vẫn coi là thiện. Tiêu Dung quyết định đêm nay sẽ thức thâu đêm, tranh thủ chải chuốt một lượt bộ những tình huống khả năng sẽ phát sinh. Cuộc họp đến đây là kết thúc, tự động giải tán. Không chỉ Tiêu Dung cần suy nghĩ. Những khác cũng cần suy nghĩ.

Tỷ như Phật tử. Y đang suy nghĩ xem liệu bản nên chủ động xin nhận nhiệm vụ làm sứ giả . Hay tỷ như Ngu Thiệu Tiếp. Y đang suy nghĩ xem liệu nên khuyên nhủ Tiêu Dung thêm vài câu nữa , cho dù kế hoạch khả thi. Cũng chắc bắt buộc để đích đại vương làm.

Còn về phần Nguyên Bách Phúc. Hắn rốt cuộc cũng tận mắt chứng kiến dáng vẻ lúc chung đụng của Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung . Mà cái tình cảnh chân thực , so với cái tình cảnh tồi tệ nhất mà thể tưởng tượng còn tồi tệ hơn gấp vạn .

Tiêu Dung thậm chí còn chẳng cần lên tiếng khuyên nhủ Khuất Vân Diệt. Mà là chính Khuất Vân Diệt quan sát sắc mặt của y đó mới câu tiếp theo của . Điều thực sự là……

Thật khiến cho nín nhịn nghẹn ứ đến phát điên mà.

Có một câu vô cùng lãng mạn. Gọi là ngày xưa xe ngựa chậm, thư từ xa. Cả một đời chỉ đủ để yêu một .

Tiêu Dung câu rốt cuộc là do vị thanh niên văn nghệ nào thốt . Trước tiên thời cổ đại từng cái lý thuyết nào gọi là chỉ đủ để yêu một cả. Cứ Công Tôn Nguyên mà xem, hậu viện của lão sắp gom đủ một đội bóng luôn kìa. Hơn nữa kẻ thể câu thời gian của kẻ đó nhất định là vô cùng rẻ mạt. Thế nên mới thể thưởng thức cái gọi là sự lãng mạn thông qua cái quá trình thư từ qua chậm đến mức cùng cực đó.

Tiêu Dung là một theo chủ nghĩa thực dụng. Y cảm thấy chướng mắt với câu cũng là chuyện đỗi bình thường. Mà còn một nữa cũng cảm thấy chướng mắt với câu . Đó chính là kẻ từ cái đêm tết Trọng Thu đó còn cảm giác vui vẻ là gì - Tống Thước. …………

Lúc Phật t.ử xuất phát, bệnh phong hàn của Tống Thước vẫn khỏi hẳn. Tuy còn phát sốt nữa. Thế nhưng cái chóp mũi của gã đỏ ửng như thể mới đổi sang một chủng tộc khác . Bên trong còn thứ chất lỏng lúc nào cũng chực trào .

Di Cảnh cái bộ dạng của gã, khuôn mặt đều là một loại cảm xúc vô cùng phức tạp. Y lòng bảo Tống Thước về nhưng Tống Thước cố tình chịu. Gã cứ nhất quyết tiễn Di Cảnh bằng . Về Di Cảnh còn thấy gã sụt sịt mũi, lầm bầm lầu bầu với cái giọng cực kỳ cực kỳ nhỏ: "Dù thì cũng quen một hồi. Lần gặp mặt cuối cùng vẫn nên tới gặp một chút."

Di Cảnh: "……"

Trong cái vương phủ bao giờ chấp nhặt so đo với Tống Thước nhất chính là Di Cảnh. Cho nên y thấy thì cũng coi như thấy, xoay lên ngựa. Rất nhanh y liền khuất bóng con đường mòn. Mà Tống Thước ôm hai tay n.g.ự.c lặng lẽ một tiếng động dõi mắt đưa tiễn y rời . Cho dù nãy gã thốt những lời khó đến nhường nào. Vào khoảnh khắc gã thực tâm hy vọng Di Cảnh thể bình an vô sự.

Còn cả Tiêu Dung, Ngu Thiệu Tiếp, Ngu Thiệu Thừa và cả đại vương nữa. ...

bản luôn luôn là cái kẻ khác rời . Lại càng trong vô tận những ngày tháng ngập tràn nhung nhớ và lo âu. Thứ cuối cùng chờ đợi là hết tin dữ tới tin dữ khác.

Gã mới hai mươi tuổi thôi a. Rõ ràng đang ở cái độ tuổi nên để cho khác lo lắng cho cơ mà. Sao bây giờ đảo ngược hết cả thế ?

Tống Thước ỉu xìu rũ đầu xuống. Xoay trở trong.

cái ngày Phật t.ử thu xếp thỏa ở trong quân doanh. Bệnh tình của Tống Thước càng trở nặng hơn . ...

Hết cách . Tiêu Dung là bệnh nhược giả, còn Tống Thước mới là bệnh nhược thật. Vốn dĩ khả năng miễn dịch của gã kém . Về liên tiếp chịu hết đả kích tới đả kích khác, hiện tại áp lực tâm lý càng leo thang tới đỉnh điểm. Gã đổ bệnh mới là chuyện lạ đó. Hơn nữa càng ốm gã càng sốt ruột. Gã mau chóng khỏe để tiếp tục chủ trì đại cục trong thành Trần Lưu. Thế nhưng bệnh tới như núi đổ, bệnh như kéo tơ. Tống Thước hiện nay chỉ mỗi cái chóp mũi đỏ bừng bừng. Mà bộ cả cái khu vực tam giác đều đỏ au đỏ ửng.

Cao Tuân Chi tới thăm gã. Suýt chút nữa thì thể liên hệ cái kẻ đang ngừng bốc bệnh khí với cái tên Tống Thước trơn tuột như cá chạch . Mang theo vẻ mặt vô cùng vi diệu xuống bên cạnh gã. Cao Tuân Chi nhịn cất lời: "Nay rốt cuộc cũng hiểu tại tổ mẫu của ngươi đặt cho ngươi cái tên Tống Khiển Chứng ."

Tống Thước: "……"

Gã tỏ vẻ vui hỏi : "Có Tiêu Dung cho thừa tướng ? Hừ, hỏi cũng bằng thừa. Chắc chắn là cho ngươi !"

Cao Tuân Chi lặng thinh một thoáng, bắt đầu lảng sang chuyện khác : "Đã thấy trong khỏe thì cứ yên tâm mà tịnh dưỡng . Công việc trong thành nhiều cũng nhiều, ít cũng ít. Phía nha môn nuôi nhiều đến . Lúc ngươi dùng tới bọn họ, thì còn định đợi tới khi nào mới dùng đây. Còn cả những vị sĩ nhân mà A Dung bảo đang trong quá trình khảo hạch, cần quan sát thêm một đoạn thời gian nữa. Với tình hình đặc thù như hiện tại thể trực tiếp chọn một vài phẩm hạnh vượt qua bài kiểm tra để dùng. Còn cái tên Triệu Diệu Tổ, là Triệu Quang Tông gì đó nữa. Haizz quản gọi là gì. Nếu A Dung giao cho ngươi. Vậy thì ngươi cứ việc đem mà dùng ."

Nói đến cuối cùng lời của Cao Tuân Chi dường như còn mang theo chút ý vị trách móc: "Nếu ngươi cứ tiếp tục tự làm khổ bản . Bệnh nhỏ khỏi, ủ thành bệnh lớn ăn thế nào với A Dung đây."

Tống Thước rụt rụt trong ghế, gã nhỏ giọng đáp: "Câu cũng thể với thừa tướng ."

Cao Tuân Chi: "……"

Lão một cái. Chỉ là nụ mang theo sự bất lực nhiều hơn: "Ngươi vẫn là nên bận tâm nhiều hơn cho chính bản . Lão phu sống tới ngần tuổi . Sóng to gió lớn gì mà từng trải qua. Hiện nay A Dung vẫn , đại vương vẫn . Theo góc của lão phu những ngày tháng nguy hiểm nhất qua ."

Tống Thước cau mày: "Sao thể coi là qua chứ? Kẻ chủ mưu màn kịch vẫn đang nhởn nhơ vòng ngoài bên ngoài. Tin tức đại vương thương hiện nay lan truyền khắp thiên hạ. Thừa tướng, ngươi nhận Trần Lưu lâm cảnh nguy hiểm cận kề ?"

Cao Tuân Chi: "……"

Lão bắt đầu tự phản tỉnh bản . Có vì lúc Trấn Bắc Quân đặt tên tiến hành bói toán cho nên mới dẫn đến việc thu hút tới đây những năng nhân thích quá lên như . Không khoác cho phe thì là khoác cho kẻ địch.

Lão trầm mặc một lúc thật lâu mới lên tiếng phản bác: "Đại vương để mười vạn Trấn Bắc Quân. Trừ phi Nam Ung đem bộ thế lực thể tập hợp bộ tập hợp cùng . Bằng bọn họ tuyệt đối khả năng đ.á.n.h trong thành Trần Lưu ."

Tống Thước hỏi: "Vậy nếu như bọn họ đ.á.n.h những tòa thành trì khác thì ?"

Tỷ như lấy Trần Lưu làm mục tiêu. Trước tiên sẽ càn quét sạch sẽ bộ những địa phương khác dọc con đường từ Kim Lăng tới Trần Lưu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-119.html.]

Cao Tuân Chi Tống Thước thốt hai chữ: "Mặc kệ."

Thần sắc Tống Thước khẽ biến.

Căn phòng nhất thời chìm tĩnh mịch. Một lúc lâu giọng của Cao Tuân Chi mới một nữa vang lên: "Những tòa thành trì khác quan trọng bằng Trần Lưu. Quan phụ mẫu của bọn họ vẫn thế. So với việc những tòa thành trì đó thuộc về đại vương, chẳng thà những tòa thành trì đó chỉ là tạm thời quy thuận trướng đại vương thì đúng hơn. Bọn họ tới đại vương, đại vương cũng tới bọn họ. Thế nhưng cả hai bên vẫn luôn là sự tồn tại độc lập với , can thiệp chuyện của . Nếu như dư dả nhân lực, đương nhiên sẵn lòng phái binh giải cứu bọn họ. Thế nhưng mười vạn là đại vương để cho Trần Lưu. Không là để cho bộ khu vực phía Bắc sông Hoài. Nếu như phân tán mười vạn . E là cả hai bên đều giữ nổi nữa."

Tống Thước những lời Cao Tuân Chi đều đúng. gã vẫn cảm thấy vô cùng lo âu. Lo âu đến mức gã chỉ tự túm tóc giật đứt luôn cho : "Không . Ta thể đ.á.n.h mất thành trì . Ta chính là kẻ nhận lệnh lúc lâm nguy. Tiêu Dung chọn . Lần đầu tiên nhậm chức thể để mất thành a..."

Cho nên đây mới chính là ngọn nguồn khiến cho Tống Thước c.h.ế.t sống cũng chịu nghỉ ngơi. Gã sợ bản mới nghỉ ngơi, chuyện sẽ bắt đầu vượt ngoài tầm kiểm soát của gã. Mà gã thì để cho Tiêu Dung thất vọng.

Kẻ địch đang ngu xuẩn rục rịch ở trong tối là một sự thật vô cùng rõ ràng. Đạo quân đồn trú vẫn luôn ở khu vực Bắc Dương Châu Tôn Nhân Loan còn ở Hoài Âm nữa. Cũng chẳng lão . Không là dịp lễ tết gì một vị đại tướng quân đột nhiên triệu hồi . Rốt cuộc là vì cái gì thì cũng hiểu.

Thế nhưng triều Ung xưa nay vẫn luôn mang cái đức hạnh . Đột nhiên vạch một vài kế sách. Đến phút chót thu hồi cái kế sách đó. Sáng nắng chiều mưa thì là gì. Bọn họ thậm chí còn từng làm cái loại chuyện lúc đại quân xuất chinh . Ngay thời điểm sắp sửa áp sát thành của đối phương gọi đại quân trở về.

Trước Cao Tuân Chi nhất định sẽ thầm phê phán Triều Ung đổi thất thường, thể gánh vác trọng trách. Mà hiện tại Cao Tuân Chi thầm cảm thán trong lòng. Quả nhiên là lắm tiền nhiều của, chỉ tiền nhiều mới thể phung phí như một trò đùa thế a. ...

Tống Thước lời khuyên, thì Cao Tuân Chi đành dùng biện pháp mạnh thôi. Lão đem bộ công vụ của Tống Thước chia cho những khác. Lại chọn bốn kẻ năng lực khá khẩm nhất trong những vị sĩ nhân tới nương nhờ đợt hội văn bảo bọn họ bộ qua đây hỗ trợ lão. Tất cả những công việc lặt vặt phân phát xuống hết . Trong tay Tống Thước và Cao Tuân Chi chỉ còn những sự vụ trọng yếu. Tỷ như làm thế nào để bố trí phòng thủ thành trì, làm thế nào để thám thính tin tức bên ngoài thành.

Bọn họ làm tất thảy những gì thể làm. Nếu như thực sự xuất hiện sự cố ngoài ý . Vậy thì cũng chẳng là việc mà bọn họ thể ngăn cản nữa .

Sự cố kỵ của Tống Thước, Tiêu Dung thực cũng . Thế nhưng gánh vác trách nhiệm là y. Cho nên tâm thế của Tiêu Dung vững vàng lắm. ...

Suy nghĩ của y cũng tương tự như Cao Tuân Chi, chỉ cần Trần Lưu vẫn . Mười vạn đó bất luận thế nào cũng thể chống đỡ đến khi Khuất Vân Diệt trở về. Cho nên lo lắng chứ.

Hơn nữa y thư cho tiểu hoàng đế . Tiểu hoàng đế tuy rằngđịa vị thấp kém tiếng trọng lượng. Thế nhưng chí ít thì cũng là hoàng đế a. Giữa lúc Tôn Nhân Loan d.a.o động chần chừ. Lời của vị hoàng đế, cháu ngoại của lão khả năng sẽ làm tăng thêm sức nặng cho một bên cán cân. Tôn Nhân Loan là một kẻ thông minh. Lão sẽ rằng tấn công Trần Lưu mới là một sự lựa chọn sáng suốt.

Nhiều nhất chỉ chia sự chú ý cho Trần Lưu đúng bằng thời gian tàn một chén . Sau đó Tiêu Dung tiếp tục vùi đầu suy tính đại kế đ.á.n.h lén của .

Tuy cái kế sách ngay từ đầu là do Khuất Vân Diệt đề xuất. cái phiên bản của Khuất Vân Diệt quả thực là quá mức thô sơ đơn giản. Trải qua những cải biên ngừng nghỉ của Tiêu Dung. Hiện tại nó trở thành phiên bản 5.0 , cách thời điểm công khai cũng còn xa nữa. ...

Kế hoạch ban đầu của Khuất Vân Diệt là trải qua một ngày ác chiến. Sau đó ngựa dừng vó chạy tới cổng Bắc của Thịnh Nhạc. Trèo lên tường thành của bọn chúng, g.i.ế.c sạch bộ những kẻ mà bắt gặp.

Tạm thời khoan bàn đến chuyện từ cổng Nam của Tiên Ti tới cổng Bắc rốt cuộc xa đến mức nào. Cái bệnh " chính là thế giới" của Khuất Vân Diệt quả thực đổi lấy một chút. Hắn cảm thấy bản một ngày ác chiến vẫn còn tinh lực để chạy thục mạng trong đêm. Vậy thì những tướng sĩ bên cũng đáng lẽ cái tinh lực .

Người đều kiêu binh tất bại. Thế nhưng mệt binh còn chẳng bằng kiêu binh . Trong binh pháp đều là dạy tướng lĩnh làm thế nào để biến binh mã của địch nhân thành mệt binh. Đến chỗ Khuất Vân Diệt thì ngược . Hắn trực tiếp dẫn theo mệt binh lên chiến trường. ...

Cho nên thể nào. Kế hoạch thành trong một ngày, chuyện tuyệt đối là bất khả thi.

Quá trình ít nhất cũng kéo dài ròng rã suốt bảy ngày. Trong thời gian đó cần vài vị tướng quân hợp lực khống chế tiết tấu. Vừa đ.á.n.h thắng Tiên Ti. Lại để cho bọn chúng thắng một cách vô cùng nhẹ nhàng. Cần tạo cho bọn chúng một loại ảo giác khiến bọn chúng tưởng rằng bọn chúng vẫn còn cơ hội để lật ngược tình thế.

Làm như là để dẫn dụ thêm nhiều quân đội Tiên Ti chui ngoài hơn. Hiện tại bên trong thành Thịnh Nhạc vẫn còn tới mấy vạn . Toàn bộ đều là những tinh của bộ tộc Mộ Dung. Trải qua gần một trăm năm quyền lực ăn mòn, bộ tộc Mộ Dung cũng mục ruỗng đến tận gốc rễ . Thế nhưng một điểm vô cùng bi thương quý tộc của triều Ung thối nát hèn nhát. Ngay cả một kẻ như Tiêu Dung cũng thể một kiếm đ.â.m c.h.ế.t ba tên. Còn quý tộc của bộ tộc Mộ Dung mặc dù thối nát nhưng vẫn thể đ.á.n.h đ.ấ.m . Cho dù là một nam t.ử Mộ Dung bụng phệ, tuổi qua ngũ tuần, chỉ cần giao cho một con ngựa. Hắn vẫn thể trận g.i.ế.c giặc như thường.

Đây đáng lẽ là niềm tự hào của cả một dân tộc. Thế nhưng vô vàn ví dụ chứng minh rằng chỉ đ.á.n.h đ.ấ.m thôi là đủ. Đoàn kết và trí tuệ mới là những thứ quan trọng hơn cả. ...

Mà trong bảy ngày đ.á.n.h kịch liệt . Bắt đầu từ ngày đầu tiên đội quân chi viện cho Khuất Vân Diệt sẽ xuất phát. Nếu như chuyện thuận lợi bọn họ sẽ tới Thanh Loan Lĩnh ba ngày. Tuy đường vật che chắn nhưng tới Thanh Loan Lĩnh thì sẽ khác. Chỗ đó là những khe núi hõm núi, tìm một địa điểm thích hợp đó lặng lẽ ẩn nấp ở đó là .

Thế nhưng đây là một công việc nhàn hạ gì. Vì để Tiên Ti phát hiện. Bọn họ phép nấu ăn. Không phép tạo bất kỳ tiếng động nào. Toàn quân chỉ thể khom lưng lẩn trốn trong những bụi cỏ hoặc rừng cây rậm rạp. Bầu bạn cùng với lũ rắn rết muỗi rệp.

Thật t.h.ả.m a…… Hiện tại vặn là mùa thu muộn. Động vật kỳ ngủ đông, con nào con nấy đều đang tích mỡ mùa thu. Ngay cả tính công kích của cáo cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Lại còn cái đám muỗi sinh tồn một cách ngoan cường từ tận kỷ Phấn Trắng cho tới hiện tại nữa chứ. Muỗi mùa thu là độc nhất đấy. Thế nhưng cho dù đốt thì cũng đành c.ắ.n răng chịu đựng thôi.

Ban ngày chịu muỗi đốt, buổi tối chịu cái lạnh. Đây là một cuộc hành động mang tính tập thể. Không một tâm tính đủ mạnh mẽ, một con sâu làm rầu nồi canh là chuyện thể xảy . Vị tướng quân dẫn dắt bọn họ càng bắt buộc là một thể trấn áp bọn họ mới .

Khuất Vân Diệt chỉ cần ba ngàn . Tiêu Dung dẫn theo ba vạn . cái con ba vạn quả thực chút khoa trương. Nguyên nhân chủ yếu là làm gì cái hõm núi nào đủ lớn để chứa nhiều đến .

Cho nên mấy phen thương lượng cuối cùng chốt con là một vạn bốn ngàn .

Có chẵn lẻ. Bởi vì đây là kết quả của quá trình cò kè mặc cả. ...

Còn về phần tướng quân dẫn đội. Một là Vương Tân Dụng, một là Ngu Thiệu Thừa.

Người là do Tiêu Dung đề bạt. Người là do Khuất Vân Diệt chỉ định.

Lý do cũng vô cùng đơn giản. Tính cách của Vương Tân Dụng cực kỳ cực kỳ trầm . Nếu . Với cái phận hàng tướng, lão cũng khả năng lọt nhóm F4. Hơn nữa lão đội sổ trong nhóm F4 bao nhiêu năm trời. Vậy mà chẳng hề lấy nửa điểm oán hận. Gió mặc gió, mưa mặc mưa. Ta tự vững như bàn thạch. Cái tính cách quá đỗi thích hợp cho việc chồm hỗm ở chốn rừng thiêng nước độc.

Ngoài Tiêu Dung cũng nâng đỡ lão một chút. Gánh vác khó nhọc bao nhiêu năm nay nề oán hờn. Toàn bộ công lao đều để cho ba kẻ lĩnh hết. Vương Tân Dụng chẳng lấy một cơ hội để tỏa sáng. Chuyện quả thực chút bất công. Trong chính sử, lão thế nhưng là theo Khuất Vân Diệt cho tới tận những giây phút cuối cùng. Mãi cho đến khi bắt giữ lão cũng chịu đầu hàng thêm một nào nữa. Cho nên hề một ngoại lệ nào, lão cũng g.i.ế.c c.h.ế.t.

Loading...