Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:22
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Một cả đời khôn ngoan điềm tĩnh đột nhiên trở nên bốc đồng bạo chướng. Vậy thì tỷ lệ cao là tuổi già mất tiết tháo, hủy hoại thanh danh lúc tuổi già. Nhìn Dương Tàng Nghĩa, Tôn Nhân Loan chút thương xót đồng loại. Ngay cả cái gã kẻ thù đội trời chung cũng biến thành cái bộ dạng như . Liệu một ngày lão cũng sẽ biến thành như thế .
Tôn Nhân Loan cảm thấy mệt. ngày nào lão cũng đến xem tiểu hoàng đế đang làm cái gì. Cho nên khi trở về nghỉ ngơi, lão tìm đến tiểu hoàng đế .
Mà tiểu hoàng đế cái dáng vẻ mệt mỏi của lão, liền chủ động quan tâm sức khỏe của lão. Hắn hỏi Tôn Nhân Loan, cữu cữu đang lo lắng chuyện gì . Tôn Nhân Loan dừng một chút, lão đem những tranh cãi ồn ào bên ngoài tóm tắt cho tiểu hoàng đế .
Tôn Nhân Loan bao giờ ôm mộng soán vị. Lão sớm muộn gì cũng sẽ ngày lão trả hoàng quyền cho tiểu hoàng đế. Thế nên thỉnh thoảng lão cũng sẽ tiết lộ một vài sự tình thực tế cho tiểu hoàng đế . Nếu như tâm trạng lão còn dạy một vài thuật quản lý bề cho tiểu hoàng đế.
Tiểu hoàng đế là một đứa trẻ vô cùng thông minh, học hỏi cực kỳ nhanh nhẹn. Tôn Nhân Loan phát hiện điều liền dạy thêm cho nữa. Hắn vẫn còn quá nhỏ, Tôn Nhân Loan một tiểu hoàng đế nhỏ tuổi như tranh đoạt quyền lực với . Một đủ trưởng thành mà nắm giữ quyền bính đó sẽ là một t.h.ả.m họa đối với bộ thiên hạ.
Tiểu hoàng đế sẽ vĩnh viễn bao giờ hiểu những suy tính trong đầu Tôn Nhân Loan. Giống như những gì Tôn Nhân Loan vẫn còn nhỏ. Mà cái sự chở che mang đầy tư tâm chứa đầy mâu thuẫn của Tôn Nhân Loan. Hắn cũng chẳng cơ hội để mà khôn lớn nữa. ...
Sau khi Tôn Nhân Loan giải đáp, tiểu hoàng đế trầm ngâm một lát. Lần trình bày kiến giải của với Tôn Nhân Loan. Tôn Nhân Loan liền nhốt bắt luyện chữ trong một thời gian dài. Cữu cữu của chính là một như đó. Lão sẽ trực tiếp với tiểu hoàng đế rằng ngài phép làm thế . Mà lão sẽ thông qua việc trừng phạt để tiểu hoàng đế tự ý thức điểm đó. Theo lý mà thì tiểu hoàng đế đáng lẽ trong một thời gian dài dám nêu ý kiến của nữa mới đúng. Thế nhưng hôm nay đột nhiên đổi chủ ý.
Thanh âm mềm mại của trẻ con vang lên trong tẩm điện. Nghe ngây thơ đáng yêu: "Trẫm cảm thấy các vị đại thần đều lý. Đây là một cơ hội a. Thế nhưng đ.á.n.h thẳng tới Trần Lưu thì nguy hiểm quá. Tại lùi một bước nhỉ? Đánh thì vẫn đ.á.n.h nhưng đừng nhắm những nơi mà Trấn Bắc Vương thực sự để tâm."
Tôn Nhân Loan chằm chằm Hạ Phủ. Kẻ đối mặt với ánh của lão liền dần dần trở nên căng thẳng. Thế nhưng đó chỉ là sự căng thẳng bình thường chứ là sự chột .
Tôn Nhân Loan khẽ một cái. Lão với tiểu hoàng đế: "Thần ghi nhớ . Bệ hạ hãy nghỉ ngơi sớm ."
Hạ Phủ gật gật đầu. Dưới sự dõi theo của Tôn Nhân Loan. Hắn lên giường, cung nữ bên cạnh vội vàng bước tới buông rèm giường xuống. Mãi cho đến khi còn thấy Hạ Phủ nữa Tôn Nhân Loan mới xoay rời .
Tấm rèm giường là do hai năm Hạ Phủ lóc om sòm đòi lắp thêm. Ban đầu Tôn Nhân Loan đồng ý. Thế nhưng thời gian đó một cung nữ nảy sinh dị tâm. Hạ Phủ kinh hãi. Tôn Nhân Loan hết cách đành bằng lòng với yêu cầu của . Thế nhưng Tôn Nhân Loan từng một mảy may nghi ngờ. Kể từ lúc đó đứa cháu ngoại ngoan ngoãn của lão những tâm tư nhỏ nhoi của riêng . Mỗi một buổi tối khi rèm giường buông xuống. Hắn đều sẽ làm vài chuyện mà Tôn Nhân Loan cho phép làm khi chìm giấc ngủ.
Tỷ như…… suy nghĩ.
Một canh giờ trôi qua, lúc những đứa trẻ bình thường khác sớm say giấc nồng. Vị tiểu hoàng đế vẫn trừng to hai mắt. Hắn chút thấp thỏm nhưng hề cảm thấy hối hận chút nào.
Trong bức thư Tiêu Dung gửi tới dặn dò một vài chuyện. Thế nhưng đó Tiêu Dung là Trấn Bắc Vương bình phục. Tuyệt đối vọng động.
Mỗi một hành động của triều đình đều sẽ trực tiếp ảnh hưởng tới ngai vàng của tiểu hoàng đế. Tiểu hoàng đế vì để bảo tính mạng đương nhiên lời y ngăn cản ý đồ của một trong triều. Thế nhưng Tiêu Dung đ.á.n.h giá thấp vị tiểu hoàng đế . Cũng quên béng mất cái sinh vật mang tên hoàng đế rốt cuộc thể vô tình đến mức độ nào.
Cái hồi Khuất Vân Diệt chạy tới giải cứu Tiêu Dung. Hạ Phủ cảm thấy gì đó khang khác . Hiện nay Tiêu Dung Thịnh Nhạc trong lòng sự kỳ lạ càng gia tăng thêm.
Thực những chuyện đều thể giải thích . Tiêu Dung ở doanh trại địch bắt buộc giả vờ như một lòng một vì Trấn Bắc Vương. Làm như Trấn Bắc Vương mới thể thực sự tín nhiệm y. Thế nhưng Hạ Phủ cứ luôn cảm thấy yên tâm cho nên thử xem .
Hắn thử xem khi thành trì của Trấn Bắc Vương đ.á.n.h chiếm Tiêu Dung sẽ phản ứng như thế nào. Rốt cuộc y sẽ âm thầm trợ giúp chiếm đoạt nhiều thành trì của Trấn Bắc Vương là sẽ giúp Trấn Bắc Vương cướp những thành trì đó đây?
Nếu là trường hợp thứ hai thì y chính là đang giúp nhổ cái gai ngay bên cạnh . Còn nếu là trường hợp thứ nhất, cũng thể yên tâm mà trọng dụng Tiêu Dung .
Còn về phần Tiêu Dung liệu lộ tẩy khi làm một hành động lớn đến như ... Ngay cả chút chuyện vặt vãnh cũng chẳng làm xong thì đừng bàn tới việc y sẽ thành những chuyện trong bức thư . Đã là một kẻ vô năng thì c.h.ế.t cũng chẳng gì đáng tiếc.
Lúc Khuất Vân Diệt còn khẩu xuất cuồng ngôn rằng năm ngày là thể bình phục. Nào ngờ mười ngày sắp trôi qua vẫn đang trong giai đoạn dưỡng thương.
Đây là do Khuất Vân Diệt quá mức tự đại. Chỉ là định nghĩa về sự bình phục của và Tiêu Dung khác . Tiêu Dung cho rằng vết thương khép miệng thì mới gọi là bình phục. Còn Khuất Vân Diệt thì cho rằng chỉ cần cầm nổi binh khí thì tính là bình phục . ...
Cuối tháng tám, gió thu tiêu điều. Những dải vải trắng lớn nhỏ Khuất Vân Diệt đều tháo dỡ bộ. Chỉ còn vết thương xương quai xanh là vẫn giữ nguyên. Hắn cũng cần chỉ mặc mỗi bộ trung y nữa. Sau khi ăn mặc chỉnh tề Khuất Vân Diệt đều như trút một gánh nặng.
Thân là một vị chủ tướng vô cùng thô ráp về mặt. Hắn ngược cực kỳ để tâm tới y phục của . ...
Mặc dù Tiêu Dung vẫn cho phép Khuất Vân Diệt chiến trường. y cũng đến mức thực sự yêu cầu Khuất Vân Diệt đợi đến lúc khỏe hẳn một trăm phần trăm mới thể thống lĩnh quân . Nếu như thì thực sự đợi tới tết Công Gô mất. Thế nên ráng đợi thêm vài ngày nữa, đợi khi khí sắc của Khuất Vân Diệt hơn một chút. Hắn liền thể trở chiến trường .
Lần là trận chiến phục thù. Lần chính là phiên bản nâng cấp của trận chiến phục thù. Trong thời gian Khuất Vân Diệt dưỡng thương, tướng sĩ phân công nhiệm vụ thì như hổ rình mồi chằm chằm đám Tiên Ti phía đối diện. Tướng sĩ nhiệm vụ thì kìm nén một bụng tức giận điên cuồng huấn luyện. Người nhà nhà đều đang chờ đợi cái ngày đ.á.n.h trả . Trọn vẹn mấy chục vạn đại quân, mà gần như chẳng lấy một tên đào binh nào xuất hiện.
Chỉ giới hạn trong nội bộ Trấn Bắc Quân mà thôi, binh lính viện trợ tính.
Trong vương trướng, bốn vị tướng quân cộng thêm cặp em họ Ngu, cộng thêm Phật t.ử và Tiêu Dung. Tất cả cùng quây quần với bàn bạc xem bước tiếp theo nên bố trí tác chiến như thế nào.
Bọn họ mời quân viện trợ tới tham dự bởi vì đây chỉ là một cuộc họp nhỏ mang tính chất riêng tư. Đợi bọn họ thương lượng kết quả . Bọn họ mới tổ chức một cuộc họp lớn. Tạo cho đám viện quân một loại ảo giác rằng bọn họ cũng đang tham gia quá trình vạch kế sách. ...
Giản Kiều: "Căn cứ sĩ khí hiện tại. Ta suy đoán trận chiến thể đẩy trận tuyến của chúng tiến thêm mười dặm về phía ."
Trước đó bọn họ đ.á.n.h suốt ngần ngày cũng chỉ đẩy lên sáu bảy dặm. Hiện tại một ngày thể tiến thêm mười dặm . Cảm giác như thể trực tiếp dồn ép đại quân của Tiên Ti lùi thẳng trong thành luôn.
Nếu như bọn chúng lùi trong thành thì sẽ mặt đối mặt với Trấn Bắc Quân. Hệ nguy hiểm sẽ gia tăng gấp bội mà xác suất đ.á.n.h lén cũng sẽ gia tăng gấp bội.
Nguyên Bách Phúc: "Thế nhưng khi bọn chúng lùi trong thành chúng liền trở nên động ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-117.html.]
Ngu Thiệu Tiếp: "Vậy thì hãy cố gắng hết mức để cắt đứt đường lui của bọn chúng. Trung quân xông lên, hữu quân và tiền quân từ hai bên sườn bao vây. Nhất thiết giam chân đại bộ phận quân Tiên Ti ở bên ngoài."
Nguyên Bách Phúc: "…………"
Hắn thống lĩnh tả quân, Vương Tân Dụng thống lĩnh hậu quân. Tiền quân và hữu quân là quân của Giản Kiều và Công Tôn Nguyên. Ngu Thiệu Tiếp là vì quan hệ với Giản Kiều nên mới giúp cướp quân công của ?
Cùng một câu , phụ thuộc việc là ai và dùng cách gì để diễn giải nó. Ngu Thiệu Tiếp rốt cuộc mang cái ý khác cũng chẳng thể thấu. Nói chung là kẻ đè nén hậm hực từ lâu như Nguyên Bách Phúc liền nhận định y mang ý .
Hắn thậm chí còn trực tiếp vặn Ngu Thiệu Tiếp: "Vậy tả quân và hậu quân làm ?"
Tiêu Dung liếc Nguyên Bách Phúc một cái. Khuất Vân Diệt vẫn đang sờ sờ ở đây. Hắn hỏi Ngu Thiệu Tiếp như dễ khiến cho Khuất Vân Diệt cảm giác Ngu Thiệu Tiếp đang vượt quá bổn phận lấn quyền.
Tuy nhiên bản Ngu Thiệu Tiếp cũng gánh một phần trách nhiệm. Ai bảo y chịu chờ cho khác lên tiếng chứ. Y là một kẻ từng bước chân chốn quan trường cũng thừa lúc mở họp thể cứ lên đài là ngay ý tưởng của . Phải ngóng xem ý tưởng của lãnh đạo . Sau đó mới thể bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh. ...
Ngu Thiệu Tiếp con đôi khi thì điềm đạm trầm . Thế nhưng đôi khi vô cùng lỗ mãng thẳng thắn. Hiển nhiên hiện tại chính là cái lúc y đang lỗ mãng thẳng thắn. Y một lòng một thảo luận kết quả, căn bản chẳng mảy may chú ý tới sự vi diệu trong thái độ của Nguyên Bách Phúc.
Ngu Thiệu Tiếp trả lời: "Tả quân nhân đông nhất. Có thể chia làm hai đội lượt chi viện cho hữu quân và tiền quân. Hậu quân nhân ít nhất nên trích ba vạn ở canh giữ doanh trại, đề phòng sự đ.á.n.h úp của Tiên Ti hoặc là những đạo quân khác. Số nhân mã còn thì giống như tả quân chi viện cho các vị tướng quân khác."
Nguyên Bách Phúc thậm chí còn bật thành tiếng: "Vậy thì cứ cho hữu quân và tiền quân hợp nhất . Tại cứ nhất thiết xé lẻ tả quân . Hay là Ngu sớm tính toán xong xuôi xem khi tả quân xé lẻ, một đội quân khác sẽ do ai thống lĩnh ."
Công Tôn Nguyên hùa theo: "Bốn quân tiền hậu tả hữu vốn dĩ phân bổ rành rọt . Còn tiếp tục xé lẻ nữa chẳng chừng những kẻ bên sẽ nảy sinh dị tâm mất. Chuyện đối với việc định quân tâm e là thỏa đáng."
Ngu Thiệu Thừa từ nãy tới giờ vẫn luôn im lặng mà đúng lúc đột nhiên buông một câu: "Đổi một vị tướng quân thì sẽ nảy sinh dị tâm? Rốt cuộc là nảy sinh dị tâm với ai. Với đại vương là với Công Tôn tướng quân?"
Công Tôn Nguyên: "……"
Lão chẳng qua chỉ là thấy Nguyên Bách Phúc vui nên mới giúp vài lời mà thôi. Bình tâm mà xét bất kỳ một vị tướng quân nào cũng sẽ bao giờ mong binh mã của phân chia. Thế nhưng câu của Ngu Thiệu Thừa đúng là một châm thấy máu, trúng tim đen a. Đều là Trấn Bắc Quân, đều là lính của đại vương. Làm gì cái gọi là quân tâm bất định chứ?
Tự cảm thấy nếu còn tiếp tục lải nhải sẽ chỉ là càng giúp càng rối. Công Tôn Nguyên ngoan ngoãn ngậm miệng .
Tiêu Dung sự đấu đá ngầm giữa mấy . Y đột nhiên ngộ một chuyện.
Mấy ngày nay y chỉ mải bận tâm tới thương thế của Khuất Vân Diệt và đám ranh con của Thanh Phong giáo. Căn bản hề phát hiện nhân tâm trong quân hề vững vàng. Tình trạng chỉ bắt nguồn từ sự việc Khuất Vân Diệt đột nhiên thương. Mà còn là do sự xuất hiện của một con hắc mã giữa cái kết cấu tướng lĩnh vốn dĩ vô cùng định trong suốt bao nhiêu năm nay.
Ngu Thiệu Thừa vẫn luôn đảm nhận chức vị thống lĩnh vệ binh. Nguyên Bách Phúc quen , đám Công Tôn Nguyên, Giản Kiều cũng từng tận mắt chứng kiến thủ của . Hiện nay đột ngột lộ một tay, còn là trong cái cảnh Khuất Vân Diệt kẻ xem như thần minh thương. Hắn chút chùn bước lao tới giải cứu. Thậm chí chỉ cứu mà ngay cả hài cốt của tộc trưởng Y Thập Tháp cũng là do cướp về.
Chỉ nội cái chiến công thôi đủ để Ngu Thiệu Thừa ngửa ăn cả đời .
Thế nhưng Ngu Thiệu Thừa là con mọt gạo. Hắn thể dừng bước tại đây. Hắn trẻ tuổi, lợi hại, gan góc. Lúc phô bày năng lực thì chẳng ai thèm để ý đến . Đợi đến khi bộc lộ cho dù chú ý đến cũng nữa.
Kẻ là một tướng tài bẩm sinh. Chẳng chừng còn là một soái tài. Tướng sĩ bình thường thì vô cùng cảm kích , sùng bái . Thế nhưng những kẻ đồng đẳng là tướng lĩnh tâm trạng của bọn họ liền chút phức tạp .
Ngay cả một kẻ trung thành tuyệt đối như Giản Kiều cũng khả năng sẽ nảy sinh tâm lý ghen tị đố kỵ. Càng huống hồ là những khác chứ.
Nhìn bộ dạng của Ngu Thiệu Thừa dường như sớm ý thức điểm . Cho nên lúc đối diện với Công Tôn Nguyên cũng hề để lộ thái độ nhún nhường cung kính. Hắn còn chỉ thẳng sai lầm của Công Tôn Nguyên. Vừa là để giáng một đòn chí mạng Công Tôn Nguyên. Đồng thời cũng là ngấm ngầm tỏ rõ sự trung thành với Khuất Vân Diệt. Bất luận là trong quân nào, trong mắt đều giống hệt như cả. Đều là Trấn Bắc Quân của đại vương.
Tiêu Dung: "……"
Y trầm mặc một chốc. Lại cảm thấy hình như bản suy nghĩ nhiều . Ngu Thiệu Thừa làm gì nhiều tâm tư đến . Hắn chỉ đơn thuần là giúp ca ca của vả miệng khác mà thôi. ...
Bốn quân bố trí như thế nào cũng là do Ngu Thiệu Tiếp định đoạt. Cho nên cũng chẳng tranh cãi thêm nữa. Rất nhanh bộ ánh mắt liền đổ dồn về phía Khuất Vân Diệt đang ở vị trí thượng thủ. Mà Khuất Vân Diệt đối diện với những ánh , dùng giọng điệu thâm trầm : "Đều là lời vô căn cứ cả. Bổn vương sẽ để cho bọn chúng cơ hội chạy về thành ."
Mọi : "…………"
Quả nhiên ngài mới chính là cái kẻ giỏi khoác ngượng miệng nhất.
Ngu Thiệu Tiếp hiểu nổi: "Không cho bọn chúng cơ hội chạy về thành? Điều thể chứ. Phát hiện chiến cục bất lợi đại tướng quân của Tiên Ti nhất định sẽ hạ lệnh rút lui. Đây là bộ tộc Mộ Dung của Tiên Ti chứ bộ tộc Vũ Văn. Bọn chúng tuyệt đối sẽ bó tay chịu c.h.ế.t ."
Tiêu Dung nghiêng nghiêng đầu. Y đột nhiên sang hỏi Khuất Vân Diệt: "Đại vương là chủ ý khác ?"
Khuất Vân Diệt khẽ nhếch khóe môi với y.
Di Cảnh nâng mí mắt lên. Nhìn thấy cảnh tượng , khóe mắt y giật giật. ...
Khuất Vân Diệt: "Trận đầu tiên bổn vương sẽ dốc lực ứng phó đ.á.n.h lùi đại quân Tiên Ti xa năm dặm. Bổn vương liền giả vờ như vết thương cũ tái phát. Hạ lệnh dừng chân nghỉ ngơi. Khoảng cách năm dặm sẽ khiến cho Tiên Ti cảnh giác. Thế nhưng sẽ ép bọn chúng lùi trong thành. Bọn chúng nhất định sẽ ngày đêm tuần tra, đề phòng cuộc tiến công tiếp theo của bổn vương."
Ngu Thiệu Tiếp chút ngây . Bởi vì y quen cái dáng vẻ thao thao bất tuyệt của Khuất Vân Diệt. Lại càng quen cái cảnh cướp luôn công việc của . Tự vạch sách lược như .