Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chạm ánh mắt của Tiêu Dung, da đầu lập tức căng lên.

Thế nhưng Tiêu Dung nở một nụ cực kỳ tươi tắn: "Hoàng thái thú. Thực sự là nhiều ngày gặp a!"

Hoàng Ngôn Cảnh: "…………"

Chẳng là Tiêu Dung luôn bám sát Khuất Vân Diệt nửa bước rời . Thằng nhãi ranh nào đưa tình báo hại thế ?!

Tiêu Dung thong thả bước tới. Hoàng Ngôn Cảnh cũng nhếch khóe môi, điều biểu cảm của kiểu gì cũng thấy cứng đờ.

Hắn chắp tay hành lễ với Tiêu Dung: "Haha. Tiêu Lệnh doãn, cơn gió nào hôm nay thổi Tiêu lệnh doãn tới chỗ của Hoàng mỗ ."

Tiêu Dung thở dài: "Đừng gọi là Tiêu lệnh doãn nữa. Tiêu mỗ hiện nay là một kẻ bạch đinh . Không gánh vác nổi hai chữ Lệnh doãn ."

Hoàng Ngôn Cảnh chuyện . Hiện tại trong các vị minh hữu chỉ duy nhất Hạ Đình Chi là việc Tiêu Dung dỡ bỏ chức vụ. Thế nhưng y và Hoàng Ngôn Cảnh vẫn thiết đến cái mức độ đó. Cho nên tin tức giữa hai bọn họ hề trao đổi qua .

Hắn nhíu mày. Nếu kỹ thì trông quả thực giống y như một bộ dáng đang quan tâm Tiêu Dung: "Sao như ? Là Tiêu chọc giận đại vương ?"

Nếu đúng là như . Thế chẳng đại diện cho việc cơ hội lôi kéo Tiêu Dung ?

Tiêu Dung bày vẻ mặt vô tội : "Ta làm dám chọc giận đại vương chứ. Là tự cảm thấy bản năng lực thiếu sót, cho nên mới giao chức vụ Trần Lưu doãn cho khác. Haizz, cho cùng thì Tiêu mỗ vẫn còn quá trẻ a. Không thể gánh vác nổi trọng trách của một vị quan phụ mẫu. Cũng chẳng đại vương dự định sẽ giao cho chức vụ gì nữa. Theo cách của Tiêu mỗ, trưởng quan của một địa phương Tiêu mỗ thể làm nữa . E là cũng chỉ thể tàm tạm vương đô làm một tư đồ mà thôi."

Hoàng Ngôn Cảnh: "…………"

Ngươi hôm nay nó chính là cố ý tới đây để khoe khoang đúng !

Ai mà chẳng địa vị của tư đồ chỉ thấp hơn thừa tướng một chút xíu thôi. Thậm chí lúc còn thể ngang hàng với thừa tướng nữa kìa. Ngươi, ngươi đúng là đồ thần kinh. Thăng quan thì thăng quan. Chạy tới chỗ để lải nhải cái gì cơ chứ?!

Hoàng Ngôn Cảnh tức đến mức đau cả đầu. Thế nhưng vẫn chỉ đành tiếp tục giả vờ qua loa ứng phó với Tiêu Dung: "Ha, Haha. Vậy thì Hoàng mỗ chúc mừng Tiêu cao thăng ."

Tiêu Dung xua xua tay: "Ây. Bát tự còn một nét. Đại vương vẫn chuyện , đợi mấy hôm nữa sẽ đề cập với ngài . Xem ngài bằng lòng giao cái chức vụ cho ."

Hoàng Ngôn Cảnh tê dại luôn .

Trớ trêu , ngay đó Tiêu Dung liền chắp tay cáo từ, một chút cơ hội để Hoàng Ngôn Cảnh phản kích cũng chẳng . Đợi Tiêu Dung và Đông Phương Tiến khỏi . Đông Phương Tiến lặng lẽ ngoái đầu cái dáng vẻ đả kích đến mức thể xác còn nguyên vẹn của Hoàng Ngôn Cảnh. Hắn nhịn lên tiếng hỏi Tiêu Dung: "Tiêu . Ngài những lời đó với làm gì ? Lẽ nào làm chuyện gì khiến ngài vui ?"

Tiêu Dung nhún nhún vai: "Không . Ta chỉ là chọc tức thôi như tâm trạng của mới thể hơn ."

Đông Phương Tiến: "……"

Tiêu Dung đột nhiên đầu hỏi : "Hạ Đình Chi ở hướng nào?"

Trầm mặc một lát, Đông Phương Tiến quyết đoán chỉ tay về một hướng. Mặc dù tại Tiêu Dung dùng cái phương thức để bình tâm trạng. Đông Phương Tiến cảm thấy bản nhất vẫn là nên phối hợp với y. Bởi vì một loại trực giác nếu như Tiêu Dung tìm đối tượng thích hợp. Y khả năng sẽ chạy về chọc tức đại vương. Vì hòa bình của quân doanh vẫn là nên hy sinh Đông Dương Vương thì hơn. ...

Tiêu Dung nán bên trọn vẹn một canh giờ. Sau khi ức h.i.ế.p xong tên xui xẻo một và tên xui xẻo hai, Tiêu Dung cùng với những vị minh hữu khác xuống đàm đạo một hồi. Không ai cũng đều mang trong tư tâm giống như hai cái tên xui xẻo . Quả thực cũng những tìm tới đây là vì một lòng báo thù cho Trung Nguyên.

Tuy thế lực của bọn họ lớn. Thế nhưng cái thái độ đáng để kính nể.

Tiêu Dung tán gẫu cùng những , nhắc tới những sự biến hóa của Trấn Bắc Quân dạo gần đây. Hy vọng thể lưu ấn tượng cho bọn họ. Để khi ngã rẽ buộc đưa sự lựa chọn bọn họ thể quyết đoán nghiêng về phía Trấn Bắc Quân.

Một khi bắt đầu bắt tay làm chính sự, một vài ý niệm trong lòng Tiêu Dung cũng dần dần nhạt nhòa . Xem chừng thời gian cũng còn sớm nữa. Tiêu Dung lên dự định về Vương trướng xem .

Mà y mới ngoài bao lâu thấy tên tướng sĩ tới tìm : "Tiêu . Giản tướng quân sai tới tìm ngài. Trần Lưu tới."

Tiêu Dung sửng sốt một chút: "Có tới? Có là Trần Lưu xảy chuyện gì ?"

Tướng sĩ lắc lắc đầu: "Không . Trần Lưu thảy đều bình an vô sự. Là Phật t.ử tới. Cụ thể là để làm gì cũng rõ. Ta chỉ Giản tướng quân bảo ngài mau chóng về."

Tiêu Dung "ồ" một tiếng. Vừa thấy là Di Cảnh, y liền yên tâm . Bởi vì nếu Trần Lưu thực sự xảy chuyện kẻ khả năng vứt bỏ thành trì để chạy trốn nhất chính là Di Cảnh.

Thế nhưng y cũng nghĩ Di Cảnh chạy tới đây để làm gì. Thế là y chậm rì rì bước về, suy đoán mục đích của Di Cảnh.

Nghĩ một nửa, bước chân của y đột nhiên cứng đờ trong một chớp mắt.

Đông Phương Tiến thấy Tiêu Dung lẩm bẩm một câu "hỏng bét ". Hắn đang định mở miệng hỏi xem cái gì hỏng bét . Kết quả mới đầu Tiêu Dung hệt như một cơn gió lốc vọt qua ngay mắt .

Đông Phương Tiến: "!!!"

Đợi với a Tiêu !

…………

Đã lâu lắm Tiêu Dung chạy vận động mạnh như thế . Lúc trở về tới gần vương trướng y thở . Mà đúng lúc , Di Cảnh khéo từ trong vương trướng bước .

Nhiều ngày gặp, thấy Tiêu Dung. Di Cảnh lập tức ngẩn . Y cẩn thận đ.á.n.h giá khí sắc của Tiêu Dung mà Tiêu Dung khi vất vả bình nhịp thở. Liền đột ngột sải bước tiến lên nắm chặt lấy cánh tay của Di Cảnh kéo thẳng về phía doanh trướng của .

Di Cảnh ép theo. Bước chân cũng lảo đảo hai cái mà xung quanh đều mang ánh mắt kỳ lạ bọn họ. Không hiểu hai đang làm cái gì.

Di Cảnh cao hơn Tiêu Dung một chút cho nên Tiêu Dung khéo lách qua vặn. Còn trán của Di Cảnh thì đập một cú cộp rõ kêu thanh gỗ chống doanh trướng.

Trớ trêu Tiêu Dung lúc trong đầu chỉ là những chuyện khác. Y căn bản hề chú ý tới việc trán Di Cảnh va đến đỏ ửng một mảng. Vừa mới bước y đổ ập xuống đầu Di Cảnh một câu: "Vừa nãy ngươi những gì với đại vương?"

Di Cảnh đưa tay xoa xoa trán của . Nghe y hạ tay xuống: "Không gì. Chẳng qua là hỏi thăm xem thể của đại vương thế nào thôi. Còn khuyên ngài hãy dưỡng thương cho . Đừng quá mức lao tâm khổ tứ."

Tiêu Dung: "Chỉ thôi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-113.html.]

Di Cảnh bật : "Chỉ thôi. Đại vương thích thấy xuất hiện mặt ngài . Cho dù những lời khác cũng là thời cơ thích hợp để ."

Khủng hoảng giải trừ. Tiêu Dung hung hăng thở phào một nhẹ nhõm. Y xuống, lúc mới hỏi Di Cảnh: "Vậy ngươi tới bên là để làm gì. Chỗ Trần Lưu tình hình ?"

Di Cảnh cũng vắt chéo chân xuống đối diện với Tiêu Dung: "Trần Lưu chuyện gì. Người chuyện là Tống Thước. Ban ngày bận rộn xử lý công vụ. Buổi tối còn lo lắng cho sự an nguy của ngươi. Trước khi bức thư báo bình an của ngươi gửi về tới Trần Lưu căn bản hề nghỉ ngơi t.ử tế. Bức thư của ngươi tới, liền ngã bệnh . Nếu Cao thừa tướng kịp thời trở về. Ta và Triệu Diệu Tổ e là mệt c.h.ế.t ở trong vương phủ ."

Tiêu Dung mím môi: "Bệnh nghiêm trọng ?"

Di Cảnh lắc đầu: "Cảm lạnh mà thôi. Lúc khá hơn nhiều ."

Tiêu Dung y: "Vậy ngươi tới đây…"

Di Cảnh rũ mắt: "Ta những chuyện xảy ngày tết Trọng Thu . Ta qua đây lập một đàn tràng siêu độ cho vong hồn của vợ chồng Khuất đại tướng quân. Cùng với những vong hồn khác của Trấn Bắc Quân. Ngoài …… Tiên Ti cũng đồng minh. Có lẽ thể giúp đỡ chút gì đó."

Tiêu Dung: "Bọn chúng đều là liên minh thảo nguyên. Không là liên minh Tây Vực. Những tiểu quốc ở bên ít tín ngưỡng Phật Tổ."

Di Cảnh mỉm : "Có một hai cũng . Hơn nữa cho dù bọn họ tin tưởng Phật giáo. Bọn họ và các quốc gia Tây Vực chung quy vẫn một vài mối liên hệ. Nếu như thể đ.á.n.h mà khuất phục binh của . Vậy thì cớ cứ chuốc lấy sát nghiệt chứ."

Tiêu Dung y, tán đồng gật gật đầu: "Quả thực là như . Đa tạ Phật t.ử suy tính chu đến thế."

Di Cảnh khiêm tốn : "Tiêu công t.ử cần khách sáo. Hai chúng đều là vì đại nghiệp của đại vương mà thôi."

Tiêu Dung: "……"

Đứng mặt Di Cảnh, Tiêu Dung vẫn cố gắng hạn chế dối ít nhất thể. Bằng y luôn cảm giác bản đang làm chuyện trái với lương tâm. Sờ sờ mũi, Tiêu Dung chuyển sang chủ đề khác: "Còn một việc cần nhờ vả Phật tử. Lần từng qua với thừa tướng . Chỉ là lúc đó từng nghĩ tới việc Phật t.ử cũng sẽ đến. Ta…"

Di Cảnh cái bộ dạng ấp a ấp úng thôi của Tiêu Dung. Y bừng tỉnh đại ngộ : "Tiêu công t.ử là đang nhắc tới chuyện xảy ngày tết Trọng Thu đó ? Cao thừa tướng nhắc nhở . Bảo cho đại vương ."

Tiêu Dung sửng sốt một chút, lập tức rạng rỡ: "Thì thừa tướng qua . Vậy Phật t.ử là đồng ý với ?"

Di Cảnh khẽ : "Tự nhiên. Tuy tại Tiêu công t.ử để đại vương chuyện nhưng đây dẫu cũng là ý nguyện của Tiêu công tử. Di Cảnh thể làm trái. Cho nên Di Cảnh từng chuyện cho đại vương . Chỉ là lúc Giản tướng quân hỏi thăm xem ở Trần Lưu bình an vô tình thuận miệng nhắc tới một câu. Thế nhưng cho Giản tướng quân lẽ vấn đề gì chứ nhỉ?"

Nụ mặt Tiêu Dung đông cứng .

Giản — Kiều —?!

Nói cho Nguyên Bách Phúc còn hơn gấp vạn so với cho Giản Kiều a!!!

Tiêu Dung hoắc một cái phắt dậy. Ngón tay chỉ Di Cảnh còn đang run lẩy bẩy: "Ngươi, ngươi ngươi ngươi! Ngươi là cố ý đúng !"

Bộ dạng của Tiêu Dung thoạt như thể hàng vạn lời c.h.ử.i rủa ném thẳng mặt Di Cảnh . y đột nhiên ý thức đây là lúc để tính sổ với Di Cảnh. Y mau chóng tìm Giản Kiều!

Y cảm thấy sắp điên : "Giản Kiều ?!"

Di Cảnh ngẩn , trả lời y: "Giản tướng quân vẫn luôn ở trong vương trướng. Hắn là ngươi bảo canh chừng đại vương."

Tiêu Dung: "…………" Mẹ kiếp.

Ép một như Tiêu Dung văng tục dủ để thấy sự việc trong lòng y khẩn cấp đến mức độ nào .

Tiêu Dung lập tức xoay chạy vọt ngoài. Mà Di Cảnh mang vẻ mặt ngơ ngác dõi theo bóng lưng của y. Cho đến khi còn thấy y nữa thần sắc của Di Cảnh mới nảy sinh một tia biến hóa cực kỳ tinh vi.

Từ ngơ ngác chuyển sang tĩnh mịch.

Rũ mí mắt xuống, Di Cảnh âm thầm một tiếng trong lòng: "Xin ."

Cái sự kiện Trấn Bắc Vương địch quân ám toán suýt chút nữa bỏ mạng nếu Tiêu Dung là đầu tiên thể chấp nhận . Vậy thì Di Cảnh chính là thứ hai thể chấp nhận . Chẳng chừng thứ tự của hai bọn họ còn hoán đổi cho nữa cơ. Sự bi phẫn của Tiêu Dung bắt nguồn từ việc y trói buộc với Khuất Vân Diệt. Y thể chấp nhận việc bản cứ thế liên lụy c.h.ế.t theo. Thế nhưng thời gian dài Tiêu Dung sẽ hiểu vạn sự thế gian trong sự kiểm soát của y. Cho dù trói buộc y cũng khả năng sẽ c.h.ế.t vì vô những t.a.i n.ạ.n ngoài ý . Nếu áp dụng cái sự cố ngoài ý của Khuất Vân Diệt lên chính bản . Y sẽ phát hiện chuyện cũng thể chấp nhận .

Còn Di Cảnh, y mới chính là kẻ vô luận thế nào cũng thể chấp nhận việc Khuất Vân Diệt cứ như mà ngỏm củ tỏi.

Mười năm chìm trong tịch mịch, vài tháng quan sát thăm dò. Di Cảnh đem bộ tương lai của cái thiên hạ đặt cược Khuất Vân Diệt. Y một nữa xuống bàn cược mà thứ y cược chính là Khuất Vân Diệt thể giành chiến thắng.

Cho nên xin nhé Tiêu Dung.

Y thể gánh vác nổi hậu quả của việc thua cược thêm một nào nữa . *

Một quãng đường ngắn ngủi như . Tiêu Dung thể chạy cái tốc độ hệt như chạy nước rút một trăm mét. ...

Dưới ánh mắt kỳ lạ của vệ binh, Tiêu Dung soạt một tiếng vén mạnh rèm trướng lên. Thế nhưng bên trong căn bản bóng dáng của Giản Kiều. Toàn bộ vương trướng trống huơ trống hoác, ngay cả Khuất Vân Diệt cũng ở cái vị trí mà vẫn thường xuyên . Trái tim Tiêu Dung trong chớp mắt siết chặt . Vào cái khoảnh khắc trong đầu y đang nghĩ cái gì, thật thì ngay cả chính bản y cũng rõ nữa cũng may y quá mức kích động. Trước khi vọt ngoài cửa để tìm hai bọn họ Tiêu Dung theo thói quen liếc mắt quanh một vòng. Sau đó y liền thấy Khuất Vân Diệt đang cái ghế của y. Đó là vị trí mà ngày thường Khuất Vân Diệt căn bản sẽ bao giờ bén mảng tới. Hiện tại đang ở đó. Nhanh chóng lật xem những ghi chép vặt vãnh mà y trong suốt những ngày qua.

Không thứ gì là thể xem cả. Hoặc là quân vụ, hoặc là công vụ cùng lắm thì là một tình báo truyền tới từ tiền tuyến mà thôi. Tiêu Dung xưa nay vẫn luôn công tư phân minh. Hơn nữa y sẽ bao giờ để nhược điểm của bản ở bên ngoài cho nên Khuất Vân Diệt xem thì cứ xem .

Nếu là ngày thường, Tiêu Dung nhất định sẽ nghĩ như . Y thậm chí còn cảm thấy vô cùng vui mừng bởi vì Khuất Vân Diệt rốt cuộc cũng còn thấy công vụ là biến sắc nữa . hôm nay trong lòng y tật. Vừa thấy Khuất Vân Diệt hành động khác thường, y phản xạ điều kiện nắm thế chủ động trong tay.

Tỷ như tay để chiếm ưu thế gì đó chẳng hạn. ...

"Đại vương vì cớ gì lật xem đồ đạc của ?"

Giọng của Tiêu Dung chút căng thẳng. Mà Khuất Vân Diệt chỉ cúi đầu căn bản thèm để ý tới y.

Hắn tiếp tục xem tờ giấy trong tay. Nhất mục thập hàng xem cực nhanh, lướt qua một lượt lập tức rút tờ tiếp theo .

Dự cảm bất an trong lòng Tiêu Dung trong nháy mắt phóng đại lên gấp một trăm . Thực dự cảm đến cái mức độ liền thể gọi là phán đoán . Dù thì Khuất Vân Diệt cũng từng làm ngơ với y.

Từ tới nay Tiêu Dung vẫn luôn coi bản là một hại vô tội vạ lây. Thế nhưng hại đáng lẽ giống như y của hiện tại. Cảm thấy khẩn trương và chột một cách mạc danh kỳ diệu.

Loading...