Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Dung: "……"

Khuất Vân Diệt đang ở trong trướng nhàn rỗi việc gì làm: "……"

Bọn họ đều thích cái xưng hô .

Đi theo Ngu Thiệu Tiếp về doanh trướng của y. Lần thấy cái tên Ngu Thiệu Thừa nhàn rỗi sinh nông nổi nữa , Tiêu Dung bèn liếc mắt sang Ngu Thiệu Tiếp một cái.

Người tâm lĩnh thần hội: "Thương thế cũng bình phục kha khá , liền bảo Thừa nhi dọn về chỗ cũ. Dù thì nó hiện tại cũng là một trong những tướng lĩnh của trung quân. Sao thể cứ chen chúc chung một chỗ với trưởng của . Cứ tiếp tục cho nên hôm qua dọn ."

Tiêu Dung: "……"

Đối với chuyện của cặp , Tiêu Dung vô cùng sáng suốt quyết định lắm mồm xen nữa.

Y hỏi Ngu Thiệu Tiếp: "Ngu tìm chuyện gì ?"

Ngu Thiệu Tiếp mím mím môi: "Chuyện hành hình ngày hôm nay. Ta ."

Tiêu Dung hiểu vấn đề. Y cúi đầu, bật một tiếng: "Trước khi đưa quyết định hề bàn bạc với . Chính là bởi vì nhất định sẽ đồng ý. Từ cổ chí kim cực hình bao giờ tuyệt duyệt. Mỗi một triều đại đều những đặc trưng tàn khốc của riêng . Ta cũng thể ngờ sẽ ngày trở thành kẻ lệnh thi hành những hình phạt đó. Thế nhưng hề hối hận vì hạ lệnh như . Việc g.i.ế.c một răn đe trăm cần thiết. Cái tiếng cũng cần trút lên đầu Trấn Bắc Quân, cứ đổ hết lên đầu . Dù hiện tại cũng chẳng quan chức gì chỉ là một kẻ bạch đinh mà thôi. Ngày nào đó đuổi khỏi Trấn Bắc Quân, bọn họ cũng sẽ cảm thấy đó là chuyện đương nhiên thôi mà."

Ngu Thiệu Tiếp nhíu mày y: "Bị đuổi khỏi Trấn Bắc Quân? Tại cái suy nghĩ chứ?"

Y khựng ., thần sắc khẽ biến: "Có ai đó gì với ?"

Tiêu Dung: " Không ."

Tiêu Dung bày cái biểu cảm đó . Những lúc y nhiều, y sẽ bày một cái biểu cảm mà Ngu Thiệu Tiếp khó để hình dung. Có chút cố chấp, chút thiếu kiên nhẫn, chút ấu trĩ trẻ con. Ngu Thiệu Tiếp trầm mặc một lát, chỉ đành lảng sang chủ đề khác: "Ta với những điều là vì trách móc . Xâm phạm phá hoại mồ mả của song vương đây là tội danh đại nghịch bất đạo. Theo như luật pháp của Nam Ung đáng lẽ thi hành án yêu trảm (chém ngang lưng), tru di diệt tộc. Những kẻ mười bốn tuổi thì chịu hủ hình (thiến cung hình). Nữ t.ử thì tịch thu làm nô tì cho nha môn. Nếu cứ theo luật pháp mà làm, hôm nay c.h.ế.t chỉ năm kẻ mà là mười mấy kẻ. Đệ tha mạng cho nhà của bọn họ, đó là một sự nhân từ to lớn lắm ."

Tiêu Dung: "…………"

Y chậm rãi chớp mắt một cái. Thần sắc tuy vẫn duy trì vẻ bình tĩnh, thế nhưng ngữ khí để lộ sự kinh ngạc tột độ của y: "Thời đại vẫn còn cái luật lệ tru diệt cửu tộc nữa ?"

Y cứ tưởng ở cái thời kỳ nhân sụt giảm nghiêm trọng , luật liên đới đáng lẽ bãi bỏ từ lâu mới chứ.

Ngu Thiệu Tiếp một tiếng đầy ẩn ý: "Thời đại nào mà chẳng luật liên đới?"

Tiêu Dung: "……"

Y nhỏ giọng thì thầm: "Ta sẽ bao giờ liên đới đến những vô tội. Sự việc cũng là bất đắc dĩ mới làm . Đại vương xuất chinh quá gấp gáp, căn bản thời gian để thu phục và củng cố quân tâm. Quả thực những kẻ của Trấn Bắc Quân chân chính. Bọn họ chỉ là nhà của Trấn Bắc Quân mà thôi. Thế nhưng trong quân cũng xuất hiện vấn đề tương tự . Ta lúc đại vương trọng thương, quân tâm d.a.o động hoang mang. Vậy mà kẻ dám chỉ trích đại vương nên mạo hiểm xông lên. Cho dù những lời kẻ sai. Thế nhưng ở cái thời điểm đó, cái cảnh đó cũng đến lượt lên tiếng."

Ngu Thiệu Tiếp u ám : "Khuất Cẩn."

Tiêu Dung thấy cái tên hai , đều là do Cao Tuân Chi kể cho y. Lần đầu tiên Cao Tuân Chi cho y Khuất Cẩn là một trong những thuộc cuối cùng của đại vương. Lần thứ hai Cao Tuân Chi cho y Khuất Cẩn bởi vì mạo phạm đại vương nên phạt đ.á.n.h hai mươi quân côn. Những lời đó từ lâu . Thế nhưng khi Cao Tuân Chi tới đây chẳng ai dám thực sự làm gì . Cho dù là Giản Kiều cũng chỉ thể mắng cút xéo chứ thể động thủ đ.á.n.h . Dính líu tới một chữ Khuất, tại cái quân doanh liền thể ngang dọc hống hách .

Ngu Thiệu Tiếp cũng chịu khổ sở vì cái vấn đề mang họ của Khuất Cẩn . Y là một thanh niên phẫn nộ thì đúng đấy nhưng y ngốc. Trong cái thời đại mà lợi ích gia tộc đặt lên hàng đầu , y tuyệt đối sẽ bao giờ chỉ trích của ai đó ngay mặt bọn họ. Mặc dù cách kỳ lạ, thế nhưng đây chính là cáithời đại bao che cho về lẽ .

Trong ba tên tướng sĩ một kẻ c.h.ế.t bởi vì sống c.h.ế.t cũng chịu khai tung tích của nhà. Tiêu Dung còn cảm thấy tức giận cho kẻ , cảm thấy đúng là đồ đầu đất. Thế nhưng điều mà Tiêu Dung là những khác đối với hai kẻ còn sống càng khiếp sợ hơn. Tại một kẻ màng đến sự sống c.h.ế.t của trong gia đình thể ghi danh sử sách đồng thời xưng tụng một tiếng kiêu hùng? Chính là bởi vì bình thường căn bản thể làm chuyện đó a.

Lúc bất luận là Ngu Thiệu Tiếp là Tiêu Dung thực hai bọn họ đều chẳng mấy để tâm đến cái tên Khuất Cẩn . Dù thì đây cũng chỉ là cái loại thấy Khuất Vân Diệt sắp ngỏm củ tỏi lập tức nhảy để thể hiện sự tồn tại của bản chỉ thông minh quá thấp. Căn bản chẳng thể tạo sóng gió gì. Điều mà Tiêu Dung để tâm là những kẻ hề hé răng nửa lời. Thế nhưng khả năng mang cùng một lối suy nghĩ với Khuất Cẩn. Còn điều mà Ngu Thiệu Tiếp để tâm chính là Tiêu Dung. ...

Ngu Thiệu Tiếp: "Ta tới tìm chẳng qua chỉ là xem . Quả nhiên đoán sai. Đệ a, rốt cuộc đến bao giờ mới thể ý thức rằng và Trấn Bắc Quân là một thể hợp nhất ? Đệ mang tiếng thì Trấn Bắc Quân cũng chẳng vẻ vang gì. Trấn Bắc Quân mang tiếng cũng cần bận tâm đến thế. Dung nhi, cho cùng thì việc mà chúng đang làm chính là cải triều hoán đại. Trong mắt một . Thậm chí là đại đa chúng là kẻ trộm, là cường đạo. Là loại loạn thần tặc t.ử vĩnh viễn thể nào bước lên mặt bàn. Việc c.h.ử.i rủa là chuyện thể nào. Cái loại tiếng sẽ tiếp tục kéo dài mãi cho đến tận trăm năm khi nhắm mắt xuôi tay. Đến lúc đó cũng sẽ chẳng bao giờ dừng . Bởi vì thị phi trái đều do đời phán xét. Mà ngôn từ của đời so với thời nay cũng chẳng hơn là bao."

Tiêu Dung cạn lời y: "Nói như Trấn Bắc Quân c.h.ử.i rủa hàng ngàn hàng vạn năm luôn ?"

Ngu Thiệu Tiếp khẽ : "Đây chính là hậu danh (danh tiếng khi c.h.ế.t) đó a. Con thánh hiền, ai mà lầm. Có kẻ chằm chằm chút xíu lầm đó thì cũng sẽ đem công tội của chúng cân đo đong đếm tỉ mỉ. Bất luận Dung nhi , hiện nay đều bước dòng chảy của sử sách . Mà một khi bước lên đó thì sẽ chẳng bao giờ lúc bước xuống nữa ."

Tiêu Dung: "……"

Y nghiêng sang một bên, lầm bầm: "Ta ."

Ngu Thiệu Tiếp Tiêu Dung. Người đang vô cùng mất tự nhiên dùng móng tay cạy cạy một cái khe nứt nhỏ chiếc chiếu . Dưới sự cạy phá của y cái khe nứt nhỏ xíu dần dần biến thành một cái lỗ hổng.

Ngu Thiệu Tiếp: "……"

Cạy một nửa Tiêu Dung đột nhiên về phía Ngu Thiệu Tiếp: "Huynh sai . Ta hề bận tâm đến cái tiếng của Trấn Bắc Quân nhiều đến như . Kẻ bận tâm là Nguyên Bách Phúc. Hắn làm như sẽ chuốc lấy sự mắng c.h.ử.i của sĩ nhân. Ta ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy những lời đạo lý. Nếu thực sự rước lấy phiền phức thì một làm một chịu. Cứ trút hết lên đầu . Dù cả đời thứ mà ít để tâm nhất chính là thanh danh của bản ."

Ngu Thiệu Tiếp rù rì: "Đệ là bận tâm đến 'một ' thanh danh thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-112.html.]

Nếu mà dính dáng tới những phương diện mà Tiêu Dung để tâm. Đệ thể nhảy chồm lên tận nóc nhà luôn chứ.

Tiêu Dung nghi hoặc hỏi y: "Huynh cái gì cơ?"

Ngu Thiệu Tiếp liên tục lắc đầu: "Không gì. Còn về phần Nguyên Bách Phúc, cũng âm thầm quan sát một thời gian . Thế nhưng ngoại trừ việc cảm thấy chút bao đồng nhiều chuyện cũng phát hiện điểm gì bất thường cả."

Tiêu Dung chậm rì rì thẳng dậy: "Huynh quan sát . Tại quan sát ?"

Ngu Thiệu Tiếp chớp chớp mắt: "Thái độ của Giản tướng quân đối với Nguyên tướng quân nảy sinh biến hóa. Hai bọn họ còn từng xảy tranh chấp Thừa nhi khéo thấy đó liền kể cho . Ta suy đoán đây là sự dặn dò của . Không ?"

Tiêu Dung: "…………"

Ta chỉ là nhắc nhở Giản Kiều một câu thôi. Đâu bảo nhắm Nguyên Bách Phúc a!

Hối hận quá. Tại lúc giao chuyện cho Giản Kiều cơ chứ. Bây giờ xem Ngu Thiệu Thừa còn đáng tin cậy hơn cả Giản Kiều nữa.

Tiêu Dung bắt đầu hờn dỗi . y cũng chẳng thể trách khác . Về bản chất mà là do y chọn sai . Rõ ràng thừa Giản Kiều là một cái rổ thủng giấu tâm sự. Vậy mà còn giao phó chuyện trọng đại như thế cho .

Cũng may Khuất Vân Diệt cũng giống y hệt như Giản Kiều. Đều là kiểu thích suy nghĩ nhiều. Toàn quân phát hiện chuyện Tiêu Dung cũng quan tâm. Chỉ cần Khuất Vân Diệt đừng phát hiện .

Tiêu Dung một nữa ngả phía . Ngu Thiệu Tiếp cũng lặng lẽ yên ở phía đối diện, lên tiếng chuyện nữa. Thế nhưng ngay lúc Ngu Thiệu Tiếp đang đắm chìm trong sự tĩnh mịch của căn phòng . Y đột nhiên thấy Tiêu Dung vô cùng do dự hỏi một câu: "Ngu . Theo cách của đại vương còn bao lâu nữa mới thể thống nhất Nam Bắc. Đăng lâm đế vị?"

Ngu Thiệu Tiếp sửng sốt một chút. Sau đó nghiêm túc suy nghĩ một hồi: "Ít thì hai năm. Nhiều thì ba năm."

Tiêu Dung thoắt cái thẳng phắt dậy: "Mới hai năm thôi ?!"

Ngu Thiệu Tiếp: "……"

Y hiểu tại Tiêu Dung kích động như . Đây vẫn còn là ước tính bảo thủ của y đó nha: "Tự nhiên là thế . Đánh xong Tiên T, đại vương liền còn mối lo về nữa. Của cải của Tiên Ti thể bổ sung thêm một đợt tiếp tế cho Trấn Bắc Quân. Hiện nay thế gian chẳng còn thế lực nào thể đối kháng với đại vương nữa . Tôn Nhân Loan tuy vài phần bản lĩnh thế nhưng dẫn dắt binh mã của Nam Ung đ.á.n.h lui đại vương. Điều đó quả thực là kẻ si mộng. Hiện nay thứ duy nhất thể làm chậm bước chân của đại vương chỉ tòa thành trì Kim Lăng vững như thành đồng vách sắt thôi. Một khi bọn họ bắt đầu đ.á.n.h trận thủ thành. Chúng chỉ đành giằng co hao tổn với bọn họ ở bên ngoài. Cho nên mới ít thì hai năm, nhiều thì ba năm. Cụ thể còn xem bên phía Nam Ung sẽ hành động như thế nào nữa."

Nói tới đây Ngu Thiệu Tiếp còn mỉm khen ngợi Tiêu Dung một câu: "Dung nhi quả nhiên là suy tính sâu xa. Quả thực với cục diện như hiện tại còn bất kỳ thế lực bên ngoài nào thể tạo uy h.i.ế.p đối với đại vương nữa . Trái những kẻ bên trong nội bộ Trấn Bắc Quân mới khả năng sẽ thiêu rụi bộ nỗ lực của trong chớp mắt. Dung nhi cứ yên tâm. Ta sẽ tiếp tục chằm chằm để mắt tới đám . Tuyệt đối để cho những kẻ dụng tâm rắp tâm đạt mục đích."

Tiêu Dung: "……"

Được khen ngợi nhưng y ý vui mừng. Lặng lẽ thả lỏng cơ thể đang căng cứng. Tiêu Dung c.ắ.n chặt môi , đưa nắm tay siết chặt lên che hờ miệng.

Hóa chỉ còn hai năm thôi . Cộng thêm nửa năm trôi qua và nửa năm hao tổn đường. Mới chỉ là ba năm mà thôi.

Dùng ba năm vắt óc suy nghĩ, dốc hết tâm huyết để đ.á.n.h đổi lấy một sinh mệnh mới. Quả thực là một cuộc giao dịch lãi nhất trần đời.

Y vẫn luôn cho rằng bản xui xẻo. Cho rằng kiếp y cho nổ tung một cái trường mẫu giáo nên mới gánh chịu cái kết cục thê t.h.ả.m như hiện tại. Nào ngờ hôm nay khi cái con rõ ràng rành rọt y mới phát hiện dường như bản cũng khá là may mắn.

Không. Không là dường như mà chính là may mắn.

Biết bao nhiêu khi nhắm mắt xuôi tay liền bao giờ còn cơ hội để mở mắt ngắm cuộc đời thêm một nào nữa. Thậm chí bọn họ ngay cả việc bản c.h.ế.t cũng hề ý thức . Cái c.h.ế.t gào thét ập tới, tước đoạt ngũ quan và cả con đường tuy quanh co nhưng ngập tràn ánh hào quang rực rỡ ở phía của bọn họ. Giống hệt như một thanh đao vô tình. Tàn nhẫn c.h.é.m đứt cái tương lai đáng lẽ phân bổ công bằng cho mỗi . Thế nhưng y hề trải qua những chuyện như . Trước khi cái c.h.ế.t tìm đến y, hệ thống mang y .

Quả thực hai năm tiếp theo thể sẽ xuất hiện những biến cố khác. Thế nhưng cũng khả năng sẽ chẳng bất kỳ biến cố nào xảy cả. Trấn Bắc Quân còn như nữa. Thẻ bài trong tay bọn họ nhiều đến mức đủ để mua bộ cái sòng bạc . Ban đầu Tiêu Dung còn nhận định việc Khuất Vân Diệt xưng đế là một chuyện chắc chắn khả năng. Thế nhưng hiện nay ngay cả bản y cũng thể thốt những lời nữa. ...Cho nên hai năm.

Những dòng suy nghĩ nhanh chóng lướt qua trong đầu Tiêu Dung. Có lẽ ngay cả bản y cũng phát hiện y đang cố gắng thuyết phục chính bản đây là một chuyện tuyệt diệu đến nhường nào. Ngu Thiệu Tiếp khó hiểu y. Thực sự thể đoán Tiêu Dung lúc đang suy nghĩ điều gì. Lẽ nào cảm thấy hai năm quá ngắn ngủi ? đại vương sớm ngày xưng đế. Tiêu Dung cũng thể sớm ngày yên tâm mà.

Đột nhiên Tiêu Dung lên. Y với Ngu Thiệu Tiếp: "Ta ngoài dạo một chút. Ngu nghỉ ngơi sớm ."

Ngu Thiệu Tiếp liếc mặt trời đang treo lơ lửng đỉnh đầu ở bên ngoài. Không cái thời điểm bản thể nghỉ ngơi kiểu gì.

Thế nhưng há miệng, y vẫn "ồ" một tiếng.

Tiêu Dung rũ mắt sải bước về phía . Y cũng chẳng bản . Y chỉ là giống như những lời y mới dạo một chút.

Lúc y mới mấy trượng. Y liền thấy tiếng bước chân dồn dập đang tiếp cận từ phía . Tiêu Dung cau mày liền thấy Đông Phương Tiến chẳng chạy tới từ lúc nào. Đang theo sát từng bước theo .

Tiêu Dung vốn định đang ở trong quân doanh, an vô cùng. Không cần thiết cử thêm hộ vệ theo nữa. Thế nhưng Đông Phương Tiến chắc hẳn là tự tiện hành động. Mà cái thể sai bảo Đông Phương Tiến tuyệt đối sẽ một câu của y khuyên nhủ mà đổi quyết định : Thôi bỏ .

Tiêu Dung bước . Y tiếp tục âm thầm tiến về phía . Còn Đông Phương Tiến thì thở phào nhẹ nhõm, đó mới dùng cái tâm thế điềm tĩnh để theo sát y.

Đi một lúc Tiêu Dung phát hiện ánh mắt của xung quanh nảy sinh biến hóa. Những vị tướng sĩ lúc gặp mặt cho dù là những khuôn mặt xa lạ lúc thấy y đa phần đều là kinh diễm và tò mò. Còn bây giờ ngoại trừ hai loại cảm xúc đó, thêm một loại đ.á.n.h giá thầm kín nữa.

Bước chân Tiêu Dung khựng . Đông Phương Tiến lập tức tiến lên phía . Hắn định giải thích cho Tiêu Dung đây là nơi nào. Sau đó ánh mắt Tiêu Dung liền dừng một vị tướng quân mới chui khỏi doanh trướng. Người đó thể là mới ngủ dậy, cũng thể là ở trong đó chán chê mệt mỏi . Nói chung là khi bước ngoài liền lập tức dùng sức vươn vai vặn một cái thật mạnh. Sau đó mới nheo mắt những sự vật xung quanh.

Loading...