Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 111
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:14
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Bách Phúc mím chặt xương hàm, nhẫn nhịn nhẫn nhịn. Cuối cùng mới chắp tay ôm quyền với Khuất Vân Diệt: "Rõ. Ty chức cáo lui."
Nói xong, sải bước nhanh khỏi vương trướng mà Công Tôn Nguyên cũng lẳng lặng theo. Mặc dù Khuất Vân Diệt hề quát lớn với lão. Thế nhưng đại vương là "tất cả ngoài hết" Công Tôn Nguyên liền tự giác đếm luôn cả bản trong đó.
Tiêu Dung lẳng lặng nguyên tại chỗ một lát. Y lén lút quan sát Khuất Vân Diệt, thấy phản ứng gì nữa. Có lẽ từ "tất cả" bao gồm y ở trong đó . Thế là y cầm theo lọ t.h.u.ố.c tay, cất bước về phía Khuất Vân Diệt.
Đến mặt Khuất Vân Diệt. Tiêu Dung lên tiếng: "Giơ tay lên."
Khuất Vân Diệt ngẩng đầu, nhíu mày Tiêu Dung. Mà Tiêu Dung thấy từ đầu tới cuối chẳng chịu nhúc nhích gì, đành tự xuống bên . Sau đó cưỡng chế nâng bàn tay của lên.
Trong lòng bàn tay Khuất Vân Diệt nhiều vết chai sần. Thứ thể giúp tránh nhiều vết thương nhỏ nhặt nhưng bỏng thì trong đó. Tiêu Dung lòng bàn tay đỏ ửng một mảng lớn của . Y vô cùng khó hiểu: "Không đau ?"
Trước y từng nồi đất nung làm bỏng một . Chỉ trong vòng một giây thôi, hơn nữa chỉ là một vệt nhỏ xíu làm y đau đến mức chườm lạnh suốt hai tiếng đồng hồ.
Khuất Vân Diệt bàn tay đang Tiêu Dung nâng niu của . Hắn lặng thinh một chốc, lên tiếng đáp: "Lúc ngươi thì đau. Ngươi xong cảm thấy đau đau."
Tiêu Dung: "……"
Hehe. Nói như thế thì là trách .
Tiêu Dung hé răng nữa, chỉ chuyên tâm bôi t.h.u.ố.c lên đó. Cảm giác mát lạnh truyền tới lòng bàn tay Khuất Vân Diệt. Đồng thời thấy Tiêu Dung : "Thời buổi loạn lạc dùng luật pháp nghiêm ngặt. Sau đại vương phép nhân từ với những kẻ phản bội nữa. Kẻ nào bắt thì một đao c.h.é.m c.h.ế.t luôn. Kẻ nào bắt thì cũng chẳng thèm quản nữa. Đã vẫn còn đường lui thì bọn chúng đương nhiên sẽ nảy sinh tâm lý may mắn. Ta làm như một mặt là để uy h.i.ế.p Tiên Ti. Mặt khác cũng là để cảnh cáo của chính . Lăng trì…… Nguyên tướng quân sai. Đây quả thực là một hình phạt vô cùng tàn khốc. Cho nên chỉ định dùng hình phạt đối với những kẻ phạm tội phản quốc mà thôi. Hy vọng rằng sẽ còn kẻ nào nhận lấy cái kết cục như thế nữa."
Khuất Vân Diệt chớp chớp mắt: "Phản quốc? Ta tưởng bọn chúng chỉ là phản bội ."
Tiêu Dung ngẩng đầu lên, y bất lực Khuất Vân Diệt: "Sự tình phát triển đến cái nước . Bất kể đại vương ngài thừa nhận , ngài của hiện tại tương đương với nửa vị quốc quân . Đương nhiên đối ngoại thì chúng thể như . Chúng vẫn giương cao ngọn cờ của Trấn Bắc Vương. Thế nhưng sự thực thì đều hiểu rõ trong lòng cả . Đại vương cách việc tự lập môn hộ, chính thức xưng đế chỉ còn cách đúng một bước chân nữa mà thôi."
Chỉ là xưng đế như thì sẽ lâu dài. Một trăm tám mươi năm qua tại xuất hiện nhiều hoàng đế đến . Chính là bởi vì bọn họ cứ hễ cơ hội là bắt đầu xưng đế kết quả c.h.ế.t thê c.h.ế.t t.h.ả.m kiểu gì cũng . Hơn nữa c.h.ế.t một cái. Vương triều của cũng liền biến mất theo.
Đây cũng là cái kết quả xưng đế mà hệ thống phán định. Thứ hệ thống mong là Khuất Vân Diệt sẽ trở thành chiến thắng cuối cùng. Khai sáng một vương triều độc nhất vô nhị, trường trường cửu cửu, thống nhất hai bờ Nam Bắc.
Đừng là hệ thống, Tiêu Dung cũng chỉ công nhận cái kết quả thứ hai mà thôi. Y bỏ bao nhiêu tâm huyết như là chỉ để Khuất Vân Diệt sống sung sướng vài năm. Những điều y chứng kiến, đạt ở hiện tại còn nhiều lắm cơ.
Khuất Vân Diệt lắng những lời của Tiêu Dung, đó ăn ngay thật: "Ta ngay cả cái danh xưng Trấn Bắc Vương còn chẳng làm xong."
Tiêu Dung vốn dĩ cúi đầu xuống tiếp tục bôi t.h.u.ố.c . Nghe y cau mày ngẩng phắt lên. Bởi vì y từng phát hiện sự tự tin cũng sẽ trở thành một vấn đề cần để y uốn nắn.
lúc Tiêu Dung tưởng rằng y vẫn đủ hiểu về Khuất Vân Diệt. Y thấy Khuất Vân Diệt nhếch miệng với : "Cũng may là ngươi. Ngươi Nguyên Bách Phúc là cánh tay đắc lực của nhưng cảm thấy cánh tay đắc lực của chính là ngươi. Không, ngươi còn quan trọng hơn cả cánh tay đắc lực. Ngươi giống như là…… một bản ngã khác của . Có ngươi ở đây liền còn lo sợ bản sẽ làm nữa."
Tiêu Dung xong, khẽ khép hờ mí mắt. Y nhạt một tiếng, hùa theo một câu: "Có lẽ ."
Mặc kệ Nguyên Bách Phúc phản đối kịch liệt thế nào chăng nữa. Ngày hôm Công Tôn Nguyên vẫn quyết định xuất phát.
Trong nhóm F4 Trấn Bắc Quân, bề ngoài thì Giản Kiều vẻ là kẻ nóng nảy nhất, còn thích động tay động chân đ.á.n.h . thực tế kẻ độc ác tàn nhẫn nhất là Công Tôn Nguyên mới đúng. Chỉ cần việc lão hiểu rõ tường tận nhiều loại cực hình đến là thể . Trái tim của cái tên thực sự cực kỳ đen tối.
Đừng là xử t.ử vài tên phản đồ. Cho dù bắt lão xây kinh quan (đài kỷ niệm bằng sọ c.h.ế.t) lão cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.
Thế nên ngay cả Tiêu Dung cũng thể ngờ tới Công Tôn Nguyên mà đích chấp hành hình phạt. Sau khi sai dựng xong đài cao. Lão căn bản chẳng thèm tìm nào cẩn thận tỉ mỉ cả. Lão cảm thấy trong bộ quân doanh sẽ chẳng kẻ nào thể cẩn thận tỉ mỉ hơn lão nữa. ...
Ban đầu đám Tiên Ti vẫn bọn họ rốt cuộc là đang làm cái gì. Bởi vì Công Tôn Nguyên dẫn binh tiến lên phía , bọn chúng còn tưởng Trấn Bắc Quân định tiến công. Trận hình bên đó đều bố trí thỏa cả thì bọn chúng mới thấy Công Tôn Nguyên sai dựng lên một cái đài cao.
Hàng vạn Tiên Ti mang theo vẻ mặt hoang mang khó hiểu đám bận bịu ngược xuôi. Đợi đến khi Công Tôn Nguyên đích cầm đao bước lên đài. Sắc mặt của Tiên Ti dần dần trở nên cứng đờ.
Người thi hành án một lời. Kẻ hành hình thì ngừng cầu xin Công Tôn Nguyên hãy ban cho một cái c.h.ế.t.
Ngoại trừ năm ngàn binh mã do Công Tôn Nguyên mang tới. Ở phía thực vẫn còn nhiều đang vây quanh hóng hớt. Hôm nay là một ngày đặc biệt, các vị tướng quân cũng quản lý binh lính của nữa. Muốn xem thì cứ việc xem, khéo thể xem trò của Tiên Ti.
Bên kẻ đang hành hình. Bên một đám vỗ tay bảo . Lại còn ngừng khiêu khích về phía Tiên Ti, kẻ tiếp theo chính là bọn chúng.
Khoảng thời gian lời đồn đãi bay đầy trời. Có Trấn Bắc Vương c.h.ế.t . Lại Trấn Bắc Vương bình phục . Người Tiên Ti sợ thì chắc chắn là giả. Bọn chúng làm cái loại chuyện thất đức đến như , tự bản bọn chúng cũng bọn chúng sắp chịu quả báo .
Cứ nghĩ tới việc Trấn Bắc Quân cũng sẽ áp dụng loại hình phạt với những kẻ chiến bại. Bọn chúng liền chỉ hận thể lập tức làm đào binh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-111.html.]
Thế nhưng Tiêu Dung cố tình tạo một màn náo nhiệt khủng bố đến nhường là vì khiến cho đám sợ hãi. Mục tiêu mà y nhắm tới là những kẻ đang ở bên trong thành Thịnh Nhạc. Những tên quý tộc của bộ tộc Mộ Dung cái nết cũng chẳng gì cho cam so với mấy thế gia ở Kim Lăng . Thậm chí là chính bản vị thủ lĩnh hiện tại của bộ tộc Mộ Dung. ...
Vị hoàng đế hiện tại của Tiên Ti sở hữu một cái tên vô cùng khó . Đồng thời còn một nhược điểm nổi tiếng ai ai cũng . Hắn vô cùng nhát gan.
Vốn dĩ cũng chỉ là một vị hoàng đế chọn theo kiểu so bó đũa chọn cột cờ mà thôi. Đáng lẽ nên để cho đại tướng quân của Tiên Ti kế vị. Thế nhưng đại tướng quân nắm giữ binh quyền, hơn nữa lúc tiên đế còn sống, Tiên Ti cũng bắt đầu tuột dốc phanh . Là do tiên đế cứ khăng khăng nam chinh, vì để tranh thủ sự đồng minh của kẻ khác mà đem vô lợi ích dâng cho các quốc gia khác. Tiên đế hùng tâm tráng chí tái hiện sự huy hoàng của thời kỳ bộ tộc Vũ Văn. Ôm mộng nuốt trọn bộ Trung Nguyên trong bụng. Kết quả mới đ.á.n.h tới bờ sông Hoài thì yển kỳ tức cổ (xếp cờ im trống/bỏ cuộc) .
Trung Nguyên cướp bóc hết tới khác. Lại cộng thêm việc Quang Gia hoàng đế quyết đoán dời đô về Nam. Dẫn đến việc phương Bắc căn bản chẳng còn sót thứ gì cả. Suốt mấy năm trời tập trung lực cho chiến tranh kết quả chẳng những kiếm chác gì. Mà còn chịu tổn thất nặng nề về cả binh mã và tài bảo. Đám quý tộc Tiên Ti gần như ám ảnh bởi chuyện đ.á.n.h đ.ấ.m luôn .
Trớ trêu đại tướng quân là đường của tiên đế. Hai kẻ đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, đều mang một niềm chấp niệm thể giải thích rõ ràng đối với Trung Nguyên. Hơn nữa khi tiên đế ôm hận mà c.h.ế.t đại tướng quân biểu hiện kế thừa di chí của tiên đế.
Lại đ.á.n.h thêm một nữa á? Không . Chịu nổi cái sự dằn vặt nữa .
Thế là đại tướng quân chèn ép. Vị hoàng đế mới thể đăng cơ.
Một trong những nguyên nhân khiến cho vị hoàng đế thể đăng cơ là bởi vì thích đ.á.n.h trận. Hơn nữa bằng lòng chấp nhận sự quản thúc của đám quý tộc. Bản cũng tính là ngu ngốc. Nếu như cho thêm vài năm thời gian, chẳng chừng thật sự thể cứu sống một Tiên Ti đang thoi thóp thoi thóp. Thế nhưng kể từ cái năm đăng cơ, Khuất Vân Diệt vẫn luôn lăm le mài đao nhắm thẳng Tiên Ti. Hắn bao giờ ngủ một giấc an cả.
Hiện nay cơn ác mộng của rốt cuộc cũng ập tới . Mà khi theo đề nghị của kẻ khác còn chọc giận luôn cái cơn ác mộng .
Kể từ lúc tin Khuất Vân Diệt hề c.h.ế.t ngay tại chỗ mà thuộc hạ của cứu . Vị hoàng đế Tiên Ti đương nhiệm chỉ còn lấy nước mắt rửa mặt suốt ngày mà thôi. Những khác ít nhất vẫn còn phẫn nộ tìm kẻ đầu sỏ gây chuyện . Nào ngờ cái tên hộ pháp của Thanh Phong giáo cũng chẳng thần thông quảng đại gì. Rõ ràng sắp xếp canh giữ . Kết quả vẫn chạy thoát.
Mấy ngày nay tất cả đều đang sứt đầu mẻ trán. Hôm nay tin tức về màn hành hình truyền tới. Hoàng đế khó khăn lắm mới khôi phục một chút trạng thái bắt đầu âm thầm rơi lệ.
Trong cung những nhân vật cốt cán quan trọng nhất trong nội bộ Tiên Ti đều đang tề tựu ở đây. Nhìn thấy hoàng đế tiền đồ u ám như . Có một quý tộc phẫn nộ phắt dậy: "Người Trung Nguyên còn đ.á.n.h đây, bệ hạ cho rằng chúng tất bại ! Dù thất bại chúng cũng huyết chiến tới cùng với Trung Nguyên!"
Một tên quý tộc khác lí nhí đưa đề nghị: "Hay là chúng cũng học theo Quang Gia hoàng đế của Trung Nguyên..."
Tên quý tộc nóng nảy lúc nãy lập tức c.h.ử.i bới xối xả: "Đồ hèn nhát! Người của gia tộc Mộ Dung thể làm cái loại chuyện tham sống sợ chế !"
Hoàng đế Tiên Ti: "……"
Thực cũng làm chuyện tham sống sợ c.h.ế.t lắm chứ.
Thế nhưng chuyện dễ thực hiện cho lắm.
Quang Gia hoàng đế thể dời đô về phương Nam. Bởi vì bộ khu vực phía Nam đó cũng đều là quốc thổ của bọn họ. Tiên Ti thì thể di dời về phương Bắc a. Ban đầu bọn chúng chọn xây dựng hoàng đô ở Thịnh Nhạc là bởi vì ở phía Bắc sự hiện diện của các quốc gia như Nhu Nhiên, Cao Xa. Một khi bọn chúng để lộ dấu hiệu suy yếu, những quốc gia cũng sẽ phát động tấn công đ.á.n.h chiếm bọn chúng. Hơn nữa lẽ nào khi bọn chúng di dời về Bắc, Khuất Vân Diệt sẽ tha cho bọn chúng . Dựa theo những hành vi của Khuất Vân Diệt mà xét. Cho dù bọn chúng trốn tới tận Khiết Cốt chăng nữa thì Khuất Vân Diệt cũng nhất định sẽ đuổi tận g.i.ế.c tuyệt.
Điều t.h.ả.m hại hơn nữa là ở phương Bắc căn bản chẳng một dòng sông Hoài nào để cản bước chân của bọn họ cả.
Sau khi đề xuất vấn đề , ý định dời đô về Bắc liền c.h.ế.t từ trong trứng nước. Mà lúc tên quý tộc nhỏ giọng : "Cũng thể trơ mắt bộ tộc Mộ Dung diệt tộc chứ. Mọi quên mất bộ tộc Vũ Văn kết cục như thế nào . Chính là bởi vì bọn họ sống c.h.ế.t cũng chịu bỏ trốn cho nên tộc của bọn họ mới chúng tàn sát sạch sẽ. Chúng cũng nên giữ chút huyết mạch mới ."
Lúc tên những lời như trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Bởi vì bất kể là bộ tộc Vũ Văn bộ tộc Mộ Dung, đều là Tiên Ti. Đều là những bộ lạc Đông Hồ sùng bái vũ lực. Cái cách cho dù tô vẽ mỹ miều đến mấy chăng nữa nhưng thực chất vẫn là bỏ trốn để giữ mạng . Sẽ khiến cho những khác cảm thấy vô cùng phản cảm.
Mấy ngày nay những kẻ lớn tiếng rêu rao về sự suy tàn của Tiên Ti giống như tên quý tộc hề ít. lúc bắt đầu nhớ tới điểm của đại tướng quân . Đại tướng quân mới thực sự là dũng sĩ chân chính. Lão tuyệt đối sẽ bao giờ bỏ trốn.
Ừm…… Thế nhưng sự thực là đại tướng quân chỉ bỏ trốn. Lão thậm chí còn vạch sẵn kế hoạch bỏ trốn cho riêng .
Lão là cực lực phản đối việc hoàng đế sử dụng độc kế của Thanh Phong giáo. Bởi vì lão luôn dự cảm việc làm sẽ mang bất cứ lợi ích gì cho Tiên Ti. Lão tại cái tên hộ pháp của Thanh Phong giáo làm như . lão cái tên hộ pháp đó tư tâm. Hắn giống như những gì mạnh miệng rêu rao rằng một lòng tạo thế song thắng cho cả Tiên Ti và Thanh Phong giáo. Thế nhưng một ai chịu lời lão cả. Cái tên h pháp đó chỉ dùng thời gian vỏn vẹn hai ngày ngắn ngủi khiến cho hoàng đế đối với kế sách của tin tưởng chút nghi ngờ. Những quý tộc khác vốn dĩ cũng chẳng đối sách gì hơn, thế là quyết định còn nước còn tát. Hiện nay độc kế thất bại. Bọn chúng ngược mới bắt đầu nhớ đáng lẽ bản nên làm như .
Mộ Dung Khôi cũng chính là vị đại tướng quân của Tiên Ti. Lão thất vọng về đám đồng liêu . Đối với đứa cháu trai đang chễm chệ ngai vàng càng còn ôm lấy nửa điểm kỳ vọng. Lão đợi khi Khuất Vân Diệt khôi phục , Tiên Ti nhất định sẽ cầm chắc thất bại trong tay. Mà lão cũng vô cùng tán đồng với những lời mà cái tên quý tộc nhu nhược hèn nhát thốt . Tiên Ti cần bảo lưu mồi lửa. Chỉ cần của bộ tộc Mộ Dung vẫn còn sống sót. Bọn họ mới ngày đông sơn tái khởi. Mới cơ hội báo thù cho những tộc nhân khác.
Thế nhưng Mộ Dung Khôi cho rằng sống sót nên là đám phế vật . Mà là chính lão . ...
Hơn nữa lão ý định thực sự "bỏ trốn". Lão chỉ sống sót rời khỏi tay Khuất Vân Diệt mà thôi. Nếu bỏ trốn lão sẽ chẳng còn gì cả, một nữa tập hợp bộ tộc của càng là kẻ si mộng. Khi đó lão chỉ thể lưu lạc lang bạt khắp nơi ở chốn Bắc địa. Sống một cuộc sống hệt như một con sói hoang đáng thương bộ tộc ruồng rẫy. Thế nên lão thể trốn, lão sống, càng ở .
Điều thể nghi ngờ chính là khó như lên trời. Cho nên mấy ngày nay lão vẫn luôn ngấm ngầm dò la những tin tức liên quan tới Khuất Vân Diệt. Trời phụ lòng công, uối cùng lão rốt cuộc cũng tìm một phương pháp khả năng sẽ khiến cho Khuất Vân Diệt chịu buông tha cho lão .
Nhân lúc tất cả đều đang đau đầu khổ não tiếp theo nên làm thế nào. Mộ Dung Khôi lẳng lặng một tiếng động đem trộm thứ đó , cất giấu cẩn thận trong phủ của . Sau đó Mộ Dung Khôi vội vã tiến cung. Vừa bước chân trong đại điện lão thấy đám quý tộc đang lặp lặp những nội dung mang thảo luận bao nhiêu . Hoàng đế cao hoang mang lo sợ bọn chúng. Chờ mong bọn chúng thể vạch cho một con đường sống. Mộ Dung Khôi cúi gằm mặt, lạnh một tiếng. Sau đó xuống vị trí của bản .
Muốn tìm lúc Tiêu Dung lẻ bóng một thật sự dễ dàng chút nào. Đó là vì Khuất Vân Diệt cấm cản cho Tiêu Dung rời . Mà là vì Tiêu Dung hễ chui tọt trong vương trướng thì cứ đợi đến tận tối mịt mới chịu bước . ......
Ngu Thiệu Tiếp chầu chực chồm hổm lâu. Cuối cùng mới canh lúc Tiêu Dung bước ngoài để hít thở bầu khí trong lành. Hắn thở phào nhẹ nhõm một , đó nhanh chóng rảo bước tiến lên phía gọi: "Dung nhi!"