Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 109
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:11
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khuất Vân Diệt chằm chằm lên đỉnh trướng, phát hiện bản chút mất ngủ . ...
Khuất Vân Diệt hạ lệnh. Yêu cầu Nguyên Bách Phúc và Giản Kiều trong vòng hai ngày đem đám súc sinh đào trộm mộ trói về đây. Thế nhưng một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua vẫn bặt vô âm tín. ...
Bản Nguyên Bách Phúc đích dẫn chạy ngoài lùng bắt mà Giản Kiều thì chỉ phái tâm phúc trướng của ngoài. Còn bản thì rúc trong quân doanh, căn bản chẳng dám lượn lờ mặt Khuất Vân Diệt.
Nào ai vị Tiêu mà sùng bái nhất đang ở đây đỡ cho .
Tiêu Dung: "Hai ngày thực sự là làm khó quá. Đám đó bỏ trốn bảy ngày . Quanh khu vực Nhạn Môn Quan rộng lớn như . Huống hồ việc áp giải từ Nhạn Môn Quan về tới quân doanh cũng mất kha khá thời gian ."
Khuất Vân Diệt phục: "Nếu như để truy đuổi, ngay ngày đầu tiên thể tóm cổ bọn chúng mang về đây ."
Tiêu Dung: "……"
Y trầm mặc một lát. Sau đó ngoài nhưng trong sang Khuất Vân Diệt: " a. Thế tại ngày đầu tiên đại vương truy đuổi ?"
Khuất Vân Diệt: "…………"
Bưng đá đập chân chính là như thế đây.
Tiêu Dung vẫn mang bộ dạng thảnh thơi nhàn nhã đó. Còn đại phu khi tới kiểm tra một lúc sáng sớm. Xác nhận Khuất Vân Diệt sẽ tái phát cơn sốt nữa, Tiêu Dung liền mở rộng phạm vi hoạt động cho một chút. Hắn thể xuống giường nhưng phép bước khỏi phạm vi của vương trướng.
Kể từ lúc Tiêu Dung như , Khuất Vân Diệt liền bao giờ cái giường nữa. Tiêu Dung cái bộ dạng thể yên của . Âm thầm cong khóe môi, đồng thời trong lòng thầm mắng một tiếng đáng đời.
Y đang uống loại do đích Khuất Vân Diệt đun cho y. Tiêu Dung thích uống loại đun sôi . Thế nhưng tay nghề của Khuất Vân Diệt cũng tồi. Hơn nữa đang đúng thời điểm thời tiết trở lạnh, uống một ngụm nóng lập tức cảm thấy ấm áp hẳn lên.
Nhớ tới cái thời tiết ngày một giá rét , Tiêu Dung nhịn lên tiếng hỏi: "Những năm Thịnh Nhạc thường tuyết rơi khi nào?"
Khuất Vân Diệt đáp: "Tháng mười. Thông thường là trung tuần hoặc hạ tuần tháng mười nhưng cũng lúc sẽ đến sớm hơn."
Tiêu Dung hỏi: "Tuyết rơi xong, thời tiết sẽ trở nên giá rét khó nhịn?"
Khuất Vân Diệt đang định thả thêm táo đỏ trong nồi . Nghe nhịn ngước mắt Tiêu Dung.
Tiêu Dung: "……"
Nhìn cái gì mà là sống trong cái thời đại trái đất nóng lên đấy. Hơn nữa còn là phương Nam cơ mà? Ta làm mà khi tuyết rơi thì sẽ biến hóa gì!
Khuất Vân Diệt đến mức thấu những suy nghĩ trong lòng y. thể thấy đôi tai đang bắt đầu ửng đỏ của Tiêu Dung. Hắn cảm thấy bản mất mặt . ...Không hiểu thì thôi. Mất mặt thì mất mặt một chút cũng chẳng . Nhìn xem từng mất mặt bao nhiêu .
Trầm mặc một chốc, Khuất Vân Diệt giải thích: "Thời tiết giá rét là một chuyện. Sau khi tuyết rơi đường sá sẽ trở nên lầy lội khó . Nước tuyết ngấm qua lớp giày vải sẽ khiến cho cẳng chân của tướng sĩ cóng. Sau khi cóng thì sẽ khó để thể lên nữa. Mà những thể gượng dậy trong màn tuyết trắng cuối cùng đều sẽ bỏ mạng trong tuyết."
Tiêu Dung sững sờ một chút. Không tiếp tục hỏi thêm vấn đề gì nữa.
Nếu như thiên tai mà dễ dàng chống chọi đến như thì nó chẳng gọi là thiên tai . Cho dù than đá, đủ loại biện pháp giữ ấm thế nhưng thực những thứ đó đều chỉ dành cho những ở trong nhà mà thôi. Người ở ngoài trời vẫn sẽ cảm thấy vô cùng giá rét. Vẫn sẽ giãy giụa cầu sinh giữa màn băng tuyết.
Trong bầu khí tĩnh mịch Tiêu Dung rũ mắt xuống, đột nhiên buông một câu: "Cho nên bắt buộc kết thúc trận chiến hạ tuần tháng mười."
Khuất Vân Diệt nhíu nhíu mày: "E là dễ dàng như ."
Tiêu Dung kinh ngạc : "Trải qua màn đ.á.n.h lén ám toán mà đại vương vẫn còn cảm thấy dễ dàng ?"
Tiêu Dung hỏi câu ý gì khác. Y đang hoài nghi năng lực của Khuất Vân Diệt. Mà là y cho rằng khi chịu một cái thiệt thòi đau đớn nhường Khuất Vân Diệt đáng lẽ phẫn nộ ngút ngàn. Cái gì cũng thèm bận tâm nữa chỉ lập tức đạp bằng Tiên Ti. Mà Khuất Vân Diệt cái bản lĩnh đó chỉ cần còn cố kỵ những thứ khác nữa.
Khuất Vân Diệt: "……"
Rất , bây giờ kẻ mất mặt biến thành .
Khuất Vân Diệt mang theo vẻ mặt mấy vui vẻ : "Bị cái lũ tiểu nhân vô sỉ ám toán đương nhiên vô cùng phẫn nộ. Thế nhưng cũng thể đem mạng sống của thể tướng sĩ để đ.á.n.h đổi lấy việc báo thâm thù đại hận của riêng một ."
Lần Tiêu Dung thực sự kinh ngạc đến mức trợn tròn hai mắt. Khá khen, rõ là chính khí hùng hồn. Thế nhưng ngươi trong chính sử chẳng chính là làm như ? Cảm thấy việc đ.á.n.h Tiên Ti chút khó khăn, ngươi liền mất hết kiên nhẫn. Thế là dẫn theo binh mã mặc kệ tất cả mà đ.á.n.h thẳng tới. Chính vì như mới dẫn đến việc đa các tướng lĩnh đều ly tâm với ngươi.
Tiêu Dung thậm chí chuẩn sẵn tinh thần cho việc Khuất Vân Diệt sẽ tốc chiến tốc thắng . Lại còn vạch cả một hệ thống các kế hoạch. Nào ngờ đột ngột đổi chủ ý.
Kỳ dị chằm chằm Khuất Vân Diệt. Nhìn đến mức khiến Khuất Vân Diệt đều cảm thấy tự nhiên. Tiêu Dung mới "phụt" một tiếng bật . Y bưng chung lên, đó tới xuống bên cạnh Khuất Vân Diệt. Y thong dong buông tiếng thở than, thế nhưng khóe miệng vẫn luôn cong lên: "Kẻ sĩ ba ngày gặp…… liền lau mắt mà a. Ta mặt thể tướng sĩ cảm tạ đại vương. Đứng nỗi nhục nhã tột cùng. Thứ mà đại vương coi trọng nhất vẫn là những binh lính của chính . Đây mới thực sự là một vị minh chủ xứng đáng để cho hiệu trung."
Khuất Vân Diệt điềm nhiên lắng . Biểu cảm của hề lấy nửa điểm biến hóa. Thế nhưng Tiêu Dung cứ chằm chằm cái động tác thả táo đỏ của . Nếu Khuất Vân Diệt cứ lặp lặp cái việc thêm chút nữa. Thứ sẽ gọi là đun nữa. Mà gọi là canh táo đỏ. ...
Lặng lẽ mỉm , Tiêu Dung nhích nhích . Y nhích gần Khuất Vân Diệt thêm vài cái. Rút ngắn cách giữa hai , y cố ý hạ thấp giọng xuống. Như Khuất Vân Diệt sẽ bắt buộc nghiêm túc lắng những lời y .
"Thế nhưng đại vương cũng nên duy trì niềm tin đối với các tướng sĩ. Phải rằng chủ tướng chịu nhục, quân chịu nhục, thần t.ử đáng lẽ tự sát."
Thần sắc Khuất Vân Diệt biến đổi. Hắn định mở miệng gì đó, Tiêu Dung ngăn : "Đương nhiên đó đều là những quy củ của ngày xưa . Hiện nay mỗi một vị tướng sĩ đều là của đại vương. Tính mạng của mỗi bọn họ đều vô cùng trân quý. Thay vì dùng để biểu lộ khí tiết hẳng thà dùng để c.h.é.m g.i.ế.c thêm vài tên Tiên Ti. Đại vương, thời đại của Khuất đại tướng quân qua từ lâu . Hiện nay là thời đại của ngài. Mà việc ngài thương là chuyện mà bất cứ kẻ nào lấy phận Trấn Bắc Quân làm niềm kiêu hãnh đều thể nào nhẫn nhịn nổi. Có loại sĩ khí lo gì tháng mười thể khải trở về."
Khuất Vân Diệt trầm tư một lúc, gật gật đầu: "Hy vọng là ."
Tiêu Dung cúi đầu xuống tiếp tục thưởng . Mà Khuất Vân Diệt y, đột nhiên hỏi một câu: "Thế còn ngươi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-109.html.]
Tiêu Dung hiểu ngẩng đầu lên.
Khuất Vân Diệt hỏi: "Ngươi cũng nhẫn nhịn nổi ?"
Phản mất một hồi, Tiêu Dung mới hiểu Khuất Vân Diệt đang hỏi cái gì. Y nhịn bật một tiếng.
Bỏ chung xuống, Tiêu Dung than: "Đại vương e là trong thâm tâm rốt cuộc tích tụ bao nhiêu ngọn lửa giận . Kể từ ngày tết Trọng Thu đó vẫn luôn kìm nén. Chỉ đợi đến lúc diện kiến kẻ đầu sỏ liền trút hết lên đầu bọn chúng mà thôi."
Lúc thốt những lời Tiêu Dung tít cả mắt. Thế nhưng Khuất Vân Diệt hề cảm thấy sởn gai ốc,rợn tóc gáy giống như những gì Tiêu Dung tưởng tượng. Hắn chỉ hỏi y: "Trận lôi đình mà ngươi trút lên đầu đều tính là phát tiết ?"
Tiêu Dung: "……"
Ngài cứ nhất thiết xát muối vết thương đúng .
Thoắt cái sắc mặt Tiêu Dung liền xụ xuống. Y mặt chỗ khác, lạnh nhạt với Khuất Vân Diệt một hồi lâu mới cất lời: "Không tính. Dạo gần đây oán trách trời đất đổ cho khác. Nhìn thấy kẻ nào cũng cảm thấy chướng mắt, ngay cả một con chim bay ngang qua bầu trời cũng c.h.ử.i nó một trận. Ngọn lửa giận chỉ dăm ba câu là thể phát tiết hết ."
Khuất Vân Diệt bật : "A Dung xưa nay vẫn luôn là sống thật với bản chất."
Tiêu Dung: "……"
Y định tranh luận rành rọt với Khuất Vân Diệt về vấn đề xưng hô. Đại phu bước , tới để t.h.u.ố.c cho Khuất Vân Diệt.
Tiêu Dung cũng lên theo. Sau đó tự giác lùi về phía hai bước. Nhìn quân y từng vòng từng vòng tháo lớp vải trắng Khuất Vân Diệt xuống.
Một trận ốm nặng khiến cho Khuất Vân Diệt gầy ít. Thế nhưng hình dáng của mấy múi cơ bụng vẫn hiện rõ mồn một. Tiêu Dung thậm chí còn chẳng thể nghĩ rốt cuộc gầy ở chỗ nào. Sao vẫn tráng kiện như thế cơ chứ.
Thế nhưng đợi đến khi bộ lớp vải trắng tháo dỡ xong xuôi. Tiêu Dung liền còn tâm trí để mà chú ý đến vóc dáng của Khuất Vân Diệt nữa. Y chằm chằm vết thương đỏ sẫm phía xương quai xanh của . Căn bản thể đây là một vết thương do trúng tên. Bởi vì cả một mảng thịt xung quanh đều khoét bỏ. Những thớ thịt màu hồng nhạt cứ như mà phơi bày ngoài khí. Mỗi một nhịp hô hấp đều sẽ mang đến nỗi đau đớn đến mức khiến rùng .
Chỉ cần liên quan tới khí vận, liên quan tới tính mạng Tiêu Dung liền thể cảm nhận điểm bất thường của Khuất Vân Diệt. Cái sự nguy hiểm tột độ liên quan đến sinh t.ử đó đối với Tiêu Dung mà trôi qua . Thế nhưng đối với Khuất Vân Diệt nó vẫn luôn ở đó ngừng nhắc nhở , hành hạ .
Đại phu tiên quan sát tình trạng vết thương. Phát hiện vấn đề gì lớn, đó mới rắc bột t.h.u.ố.c lên . Khuất Vân Diệt vẫn giữ nguyên cái dáng vẻ như cũ. Phảng phất như căn bản cảm nhận sự đau đớn. Thế nhưng Tiêu Dung rõ rành rành thấy đường gân cổ đang căng lên.
Rắc t.h.u.ố.c xong, đại phu lấy dải vải trắng . Hắn đang định quấn cho Khuất Vân Diệt, Tiêu Dung đột nhiên buông một câu: "Để làm cho."
Đại phu và Khuất Vân Diệt đồng loạt ngạc nhiên y. Đại phu chút do dự bởi vì đó Tiêu Dung từng tự động tay . Hắn hỏi ý kiến Khuất Vân Diệt xem . Nào ngờ mới đầu sang, liền thấy Khuất Vân Diệt đang dùng ánh mắt âm hiểm lạnh lẽo chằm chằm .
Đại phu: "……"
Xoạt một cái, dùng hai tay dâng nộp cuộn vải trắng . Sau đó căn bản chẳng đợi khác mở miệng xách hòm t.h.u.ố.c thẳng ngoài.
Tiêu Dung: "……"
Y còn định hỏi xem nên thắt nút thế nào nữa cơ mà.
Thôi bỏ . Tiêu Dung khẽ hít sâu một đó tìm đầu mối của cuộn vải trắng. Y cầm dải vải trắng, đưa mắt Khuất Vân Diệt đang ngoan ngoãn im.
Khuất Vân Diệt thấy còn cố tình xoay về phía y một chút. Chẳng hiểu Tiêu Dung chọc cho bật một cái. Chuyện vốn dĩ chút gượng gạo, tựa hồ cũng còn gượng gạo đến thế nữa .
Y kéo dải vải trắng, bắt đầu quấn từ lưng Khuất Vân Diệt. Bởi vì vết thương xương quai xanh cho nên quấn vòng qua lồng n.g.ự.c một bên. Sau đó mới vòng trở bả vai như dải vải trắng mới dễ tuột .
Tiêu Dung rũ mắt dải vải trắng quấn từng vòng từng vòng một. Hơi thở của y lúc thì phả gáy Khuất Vân Diệt, lúc thì phả xương sườn , lúc phả bên cổ . Trớ trêu Tiêu Dung là một kẻ vô cùng cẩn thận. Y sẽ kiểm tra tỉ mỉ từng chút một xem quấn phẳng phiu . Hơn nữa y sợ sẽ siết chặt Khuất Vân Diệt thế nên mỗi một động tác đều vô cùng nhẹ nhàng. Mà trong cái loại giày vò hệt như d.a.o cùn cứa thịt, hoặc giả cũng chẳng thể gọi là giày vò . Cơ bắp Khuất Vân Diệt càng lúc càng căng cứng, cánh tay đang chống xuống mép giường của đều cứng đờ.
Lúc Tiêu Dung quấn một nửa mới phát hiện sự khác thường . Vừa y đang quấn đến n.g.ự.c Khuất Vân Diệt, dải vải trắng mà mới kiểm tra đang dần dần kéo căng Tiêu Dung sững sờ, đó y ngẩng đầu lên.
Đây là lúc hai bọn họ ở gần nhất. Thế nhưng đây là đầu tiên bọn họ thật sự đơn thuần mà ngắm thật sâu đối diện.
Không hề lời . Cũng chẳng việc cần làm. Bọn họ cứ đơn giản như mà…… thấu .
Trên đời thực sự linh hồn ? Thực sự cái gọi là linh hồn va chạm ? Tiêu Dung . Y chỉ ánh mắt của Khuất Vân Diệt thực sự kỳ lạ, đến mức khiến y cảm thấy căng thẳng. Nhìn đến mức khiến y cảm thấy hoảng sợ. Nhìn đến mức khiến trái tim y giống như sinh bệnh . Phanh phanh phanh đập dồn dập mãnh liệt gần như nối liền thành một dải. Đập đến mức y gần như hít thở thông.
Tiêu Dung đột ngột cúi rạp đầu xuống. Y nhanh chóng quấn xong hai vòng cuối cùng. Sau đó thắt nút cho dải vải trắng .
Thế nhưng chẳng hiểu xảy vấn đề gì, cái nút cực kỳ khó thắt. Thật là kỳ lạ rõ ràng chỉ là một cái nút bươm bướm đơn giản nhất thôi cơ mà.
Đột nhiên một bàn tay to lớn thon dài nắm lấy cổ tay y. Tiêu Dung lúc mới phát hiện . Không là cái nút vấn đề gì mà là do tay y đang run rẩy.
Khuất Vân Diệt mím mím môi, với Tiêu Dung: "A Dung, chỗ để tự làm là ."
Tiêu Dung ngoan ngoãn buông tay . Y lùi về phía một bước, thoát khỏi cái cách khiến y cảm thấy vô cùng thoải mái . Mà y vẫn tiếp tục Khuất Vân Diệt cúi đầu tự thắt nút. Chẳng bao lâu vòng vải trắng chịu lời buộc chặt. Khuất Vân Diệt bỏ tay xuống, đồng thời cũng ngẩng đầu lên.
Khuất Vân Diệt há miệng. Hắn gì đó với Tiêu Dung mà Tiêu Dung thì chằm chằm , nhúc nhích.
Khuất Vân Diệt đột nhiên do dự bởi vì bộ dạng của Tiêu Dung khiến trực giác của bắt đầu phát huy tác dụng. Đột nhiên cảm thấy bản nhất là đừng mở miệng thì hơn.
cứ giằng co như bầu khí sẽ chỉ càng trở nên gượng gạo. Ngay lúc Khuất Vân Diệt đang làm , Giản Kiều đột nhiên mang theo khí thế như một cơn gió lốc lao thẳng trong: "Đại vương, Tiêu , bắt ! Đám đó bộ đều trói mang về đây !"
Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt đồng loạt sửng sốt. Tiếp đó.Tiêu Dung cất bước thẳng ngoài. Giản Kiều với vẻ mặt hớn hở phấn chấn, vốn dĩ định đuổi theo phát hiện Khuất Vân Diệt vẫn hề nhúc nhích. Hắn kỳ quái hỏi: "Đại vương xem thử ?"
Khuất Vân Diệt: "……"