Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:10
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ép một kẻ vốn dĩ bao giờ suy nghĩ tự suy nghĩ, tự phản tỉnh. Việc thực chẳng là chuyện gì cho cam. Bởi vì một khi van nước mở thì bao giờ đóng nữa. Cảnh giới một khi thăng cấp thì vĩnh viễn thể nào tụt xuống.

Nếu như Tiêu Dung thể hiểu đạo lý thì mấy. Rất đáng tiếc y tuy sở hữu vô vàn thiên phú. Thế nhưng việc làm ai nấy cũng đều là đầu tiên trải qua. Cho dù là y cũng thể nào dựa đường tắt để giành chiến thắng. Y cũng chỉ giống như vô vàn khác thế gian . Ngã trái ngã , mờ mịt lảo đảo mà dò dẫm bước . ...

Sau khi Vương Tân Dụng rời . Tiêu Dung sai mang cơm tới một . Ăn cơm xong y liền chạy qua xem địa đồ. Khuất Vân Diệt việc gì để làm. Hắn nhiệm vụ duy nhất của bản hiện tại chính là dưỡng thương. Thế nhưng dưỡng thương chẳng là một công việc tiêu tốn tinh lực. Ngược nó còn khiến cho con tích tụ cực kỳ nhiều tinh lực chẳng chỗ nào để phát tiết .

Thông thường mà nếu như Khuất Vân Diệt cảm thấy nhàm chán, sẽ tìm một kẻ chán sống nào đó g.i.ế.c để xả giận. Hoặc là tới diễn võ trường luyện tập một phen. Cùng lắm thì lên núi săn bắn, chơi một trò chơi truy đuổi với mấy con dã thú chốn rừng sâu. hiện tại chẳng thể làm gì cả. Cho dù xuống giường dạo một chút Tiêu Dung cũng sẽ cho phép .

Mấy cái công văn từng khiến cảm thấy tẻ nhạt vô vị, nay đột nhiên trở nên đáng yêu đến lạ thường. Đương nhiên chỉ là "đôi chút" mà thôi. Nếu đến mức vạn bất đắc dĩ Khuất Vân Diệt vẫn động tay mấy thứ khô khan nhạt nhẽo .

Tất cả các con đường đều bịt kín. Vậy thì còn thể làm gì đây? Hình như chỉ còn mỗi việc suy nghĩ thôi.

Khuất Vân Diệt vẫn luôn cho rằng suy nghĩ cũng là một thứ tương tự như đống công văn đều khô khan, đều nhàm chán. Cho đến tận lúc Tiêu Dung dùng cái biểu cảm bình tĩnh chất vấn xem từng suy nghĩ cho y . Khuất Vân Diệt khi trở về vương trướng thực cả tê dại . Hắn còn cảm nhận những cảm xúc của bản nữa. Bất luận là lo âu, cảm thương, sợ hãi áy náy bộ đều thể cảm nhận . Điều phảng phất như cơ chế bảo vệ cơ thể của . Khi gặp những chuyện mà thể gánh vác nổi trong đầu sẽ đột nhiên mọc một lớp bình phong. Đem bộ những cảm xúc khủng khiếp ngăn cách ở bên ngoài. Hắn thể thấy những cảm xúc đó, cũng thể thấy chúng đang hệt như một cơn sóng thần cuồn cuộn ập tới phía . Không ngừng xô đập lớp bình phong . Thế nhưng cái gì cũng cảm nhận .

Cũng nhờ cái cơ chế bảo vệ cho nên cái lúc hoang mang loạn trí và tê dại đó. Phản ứng đầu tiên của chính là làm theo lời Tiêu Dung là suy nghĩ, suy nghĩ về những chuyện xảy trong mấy ngày qua.

Chẳng qua hiện tại nghĩ xong xuôi . Hắn tìm đáp án, cũng nhận một cái kết quả miễn cưỡng chấp nhận từ Tiêu Dung.

Thế nhưng cái trải nghiệm đúng là mới mẻ thật đấy. Khuất Vân Diệt nay từng rằng việc suy nghĩ sâu xa là một chuyện tốn sức đến thế. Đồng thời là một chuyện mang nhiều cảm giác thành tựu đến thế. Vào cái lúc rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt, đột nhiên cảm thấy rộng mở. Cái thứ âm u đè nén trong lòng khiến thở nổi kể từ lúc tỉnh . Trong chớp mắt liền tan biến còn tăm bởi vì làm thế nào để Tiêu Dung tha thứ cho .

Được nếm thử trái ngọt thế là Khuất Vân Diệt bắt đầu suy nghĩ.

Lần chuyện nghĩ khác . Hắn đang nghĩ tại Tiêu Dung lợi hại như ?

Hắn - Khuất Vân Diệt cả đời từng sợ bất cứ kẻ nào. Hắn vĩnh viễn là cái loại luôn làm theo ý và chỉ tin tưởng chính bản . Trong cuộc đời của vô vàn những quan trọng. Thế nhưng chẳng lấy một ai trong đó thể giống như Tiêu Dung. Có thể bức ép tới cái bước đường . Bức ép đến mức…… thậm chí còn bắt đầu cảm thấy bản chút đáng thương nữa.

Hắn là Trấn Bắc Vương cử thế vô song. Là vị đại hùng thể cản phá thiên binh vạn mã. Hắn bao giờ thổi phồng bản nhưng điều đó nghĩa là trong thâm tâm nghĩ như . Hắn vẫn luôn cho rằng, sai, bổn vương chính là thiên hạ nhất danh bất hư truyền.

Vậy thì tại chứ?

Tại để cho Tiêu Dung oai sai bảo với . Tại Tiêu Dung một lời nhúng tay quân vụ mà hề ngăn cản y. Tại chỉ quen mới nửa năm, Tiêu Dung đối với trở nên quan trọng đến thế.

Là bởi vì y thông minh. Y phò tá . Y một lòng một cho ?

Khuất Vân Diệt vô cùng vô cùng nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề .

Tiêu Dung: "…………"

Tiêu Dung đang cắm cúi lách. một lúc y cái cảm giác như mang gai lưng. Lúc đầu Tiêu Dung còn tưởng hệ thống dở trò thất đức gì . Thế nhưng ngưng thần cảm nhận một lúc y mới phát hiện hình như là do hệ thống mà là trực giác của chính bản y.

Lặng lẽ cầm bút lông trong tay, Tiêu Dung thậm chí còn chẳng dám lập tức ngẩng đầu lên. Phải chuẩn sẵn sàng tâm lý xong xuôi y mới dám len lén nhấc đầu lên. Khuất Vân Diệt vẫn giữ nguyên cái tư thế đó giường. Thoạt hình như cũng chẳng gì bất thường cả.

Tiêu Dung: "Đêm khuya đại vương ngủ ?"

Khuất Vân Diệt phảng phất như thấy giọng của Tiêu Dung. Ngay lúc Tiêu Dung định lên tiếng hỏi nữa, Khuất Vân Diệt đột nhiên cử động. Hắn trượt xuống một chút: "Ngủ ngay đây."

Tiêu Dung càng cảm thấy quái dị hơn: Nghe lời đến thế cơ ?

Thế nhưng Khuất Vân Diệt xuống . Tiêu Dung đống bừa bộn mặt bàn. Y hất tấm t.h.ả.m , đó cũng thổi tắt đèn.

Bên trong trướng tổng cộng thắp bốn ngọn đèn. Trên bàn một ngọn, ở giữa một ngọn. Nơi cửa một ngọn, còn một ngọn ở ngay giường Khuất Vân Diệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-108.html.]

Tiêu Dung lượt thổi tắt từng ngọn đèn một. Y giữ ngọn ở cửa để lát nữa soi đường cho . Mà ngay khi ngọn đèn giường y thổi tắt, Khuất Vân Diệt đột nhiên lên tiếng hỏi y: "Ngươi ngủ?"

Tiêu Dung cảm thấy câu hỏi của chút mạc danh kỳ diệu: "Đương nhiên là về doanh trướng của ."

Khuất Vân Diệt "ồ" một tiếng. Ngay lúc Tiêu Dung nhíu nhíu mày, định bụng rời . Khuất Vân Diệt : "Vậy ngươi sợ buổi đêm sẽ đột ngột chạy ngoài. Hoặc là sốt cao ?"

Tiêu Dung: "……"

Trầm mặc một lát, y : "Đông Phương Tiến sẽ qua đây canh chừng đại vương."

Khuất Vân Diệt cũng trầm mặc một chốc, đó mở miệng: "Đông Phương Tiến ngủ ngáy. Hơn nữa tiếng ngáy còn rền vang như sấm."

Tiêu Dung: "…………"

Ngài là một kẻ ngủ say như c.h.ế.t thế mà còn sợ cái ?!

Thôi bỏ bỏ , dù thì Trấn Bắc Quân cũng đông . Huống hồ Khuất Vân Diệt đang là bệnh. Tiêu Dung cảm thấy bản cũng cần thiết quá khắt khe. Một yêu cầu nhỏ bé vô hại như , đáp ứng cũng chẳng .

Tiêu Dung nghĩ ngợi một hồi: "Vậy để gọi Ngu Thiệu Thừa tới."

Khuất Vân Diệt: "Ngu Thiệu Thừa ngủ. Đợi ngươi ngủ sẽ cứ chằm chằm ngươi mãi thôi."

Tiêu Dung: "……"

Tiêu Dung hề Ngu Thiệu Thừa còn cái đặc trưng . Kinh ngạc đến mức há to miệng. Nửa ngày y mới ngậm miệng . Lại còn bóng gió khuyên nhủ Khuất Vân Diệt: "Thế chẳng . Hắn là một hộ vệ tuyệt hảo đấy chứ."

Khuất Vân Diệt: " dọa lắm."

Tiêu Dung: "…………"

Nghiến răng nghiến lợi, Tiêu Dung hỏi: "Vậy Giản tướng quân thì ?"

Khuất Vân Diệt lắc đầu: "Ngươi từng thấy Giản Kiều lúc ngủ đúng ? Giản Kiều lúc ngủ và Giản Kiều ban ngày là cùng một . Giản Kiều ban ngày vô cùng đáng tin cậy. Giản Kiều lúc ngủ ba câu thì rời khỏi phu nhân của . Hành hạ đến mức lỗ tai cũng mọc kén luôn ."

Tiêu Dung thể nhịn nổi nữa : "Giản tướng quân qua đây là để canh chừng đại vương nghỉ ngơi! Đại vương cứ việc ngủ là . Hai các ngài tán gẫu!"

Khuất Vân Diệt y: "Thế nhưng trong lòng đang nghĩ cái gì. Cứ nghĩ tới việc trong lòng chỉ là phu nhân, phu nhân, phu nhân. Ta liền cảm thấy thật ồn ào."

Tiêu Dung: "…………"

Y đờ đẫn Khuất Vân Diệt. Mà Khuất Vân Diệt cũng khẽ xoay , mở to hai mắt y trong bóng tối của chiếc giường.

Ánh mắt của Khuất Vân Diệt thẳng thắn đơn thuần. Nhìn đến mức khiến trái tim Tiêu Dung khẽ run lên.

Hai lẳng lặng . Chốc lát Tiêu Dung mỉm : "Xem đại vương thích tới canh chừng. Vậy cũng , thì đại vương cứ ngủ như . Dù thì xung quanh vương trướng hiện tại cũng vô cùng an . Ta sẽ dặn dò vệ binh canh chừng cửa cho thật kỹ. Không cho bất kỳ ai bước cũng cho bất kỳ ai , cũng sẽ chẳng thể xảy sai sót gì . Đại vương đúng ."

Bọn họ đều hiểu đối phương đang ý gì. Cho nên Khuất Vân Diệt cũng Tiêu Dung cự tuyệt . Y .

Bản Khuất Vân Diệt cũng nhất thiết giữ Tiêu Dung ở . Khuất Vân Diệt liền gật đầu một cái, đó Tiêu Dung liền rời . Y nhanh, thậm chí còn quên cả việc thổi tắt ngọn đèn ngoài cửa.

Mà Khuất Vân Diệt đem hai cánh tay kê gáy. Hắn đăm đăm chỗ ánh đèn hắt tới. Lắng cuộc đối thoại giữa Tiêu Dung và vệ binh bên ngoài. Sau đó ánh mắt liền trở nên mờ mịt.

Tại thương Tiêu Dung cùng ăn chung ngủ chung. Mà thương còn nặng hơn cả , Tiêu Dung chịu ở chung một chỗ với nữa ?

Loading...