Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:07
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ những kẻ nội tình mới chọn cái lúc để chui trong vương trướng. Còn những kẻ thực sự thấu tỏ sự tình đều mang tâm thế thấp thỏm nơm nớp chờ đợi qua mấy canh giờ. Mãi cho đến tận buổi chiều lúc con cảm thấy mệt mỏi lười biếng nhất, cũng là lúc khó cãi vã ầm ĩ nhất mới dám len lén chui thử một cái. ...

Gánh vác trọng thác của , Cao Tuân Chi đành đảm nhận cái vai trò lính gỡ mìn . Lão rón rén vén rèm trướng lên, đôi mắt cẩn trọng dè dặt tuần tra một vòng quanh trướng. Nhìn thấy trong cái nơi ở vốn dĩ vô cùng thô sơ của đại vương xuất hiện thêm một chiếc bàn dài. Hơn nữa nơi nào cũng toát lên sự tinh tế. Cao Tuân Chi lẳng lặng mặc niệm, đó tiếp tục đưa mắt sâu bên trong.

Vừa một cái, động tác của lão liền khựng .

Khuất Vân Diệt đang giường ngủ say sưa. Đầu nghiêng sang bên trái. Mà Tiêu Dung thì ở bên , hai chân bắt chéo đặt giường. Y đang cầm một xấp giấy tay, chăm chú theo dõi từng chữ từng câu một. Nhìn thấy chỗ nào cảm thấy vấn đề y liền cau mày . Sau đó vươn tay cầm lấy cây bút lông đang gác ở một bên. Chẳng y đang do dự điều gì mà mãi chẳng chịu hạ bút xuống. Thế là ngòi bút lông chịu nổi tịch mịch. Nhỏ toỏng một giọt mực xuống , khéo rơi trúng ngay tờ giấy . Mực nước nhanh chóng loang lổ che lấp luôn mấy chữ bên .

Tiêu Dung lập tức đơ .

Cao Tuân Chi: "……"

lúc Tiêu Dung đang định dùng ngón tay cái của để quệt sạch vết mực . Cao Tuân Chi khẽ ho khan một tiếng. Sau đó thong dong sải bước trong.

Tiêu Dung lập tức ngẩng đầu lên thấy là Cao Tuân Chi, y phản xạ điều kiện ngoảnh Khuất Vân Diệt một cái. Thế nhưng Khuất Vân Diệt là thực sự buồn ngủ . Gần một ngày một đêm hề chợp mắt lúc ngủ đến mức sét đ.á.n.h bên tai cũng chẳng tỉnh. ...

Lát Tiêu Dung theo Cao Tuân Chi ngoài. Vừa khỏi vương trướng y liền sai vệ binh tìm tới. Bất luận là Giản Kiều là Ngu Thiệu Thừa là Đông Phương Tiến. Nói chung là trong thời gian y rời cần ở bên trong tiếp tục canh chừng Khuất Vân Diệt.

Cao Tuân Chi đành lẳng lặng ở đó chờ đợi cùng y. Một lúc , Ngu Thiệu Thừa đang rảnh rỗi việc gì làm gọi tới đây. Mỉm với hai bọn họ một cái, Ngu Thiệu Thừa vén rèm bước trong.

Sau đó hai bọn họ mới về phía nơi ở của Cao Tuân Chi.

Nơi ở của Cao Tuân Chi và Tiêu Dung cùng một quy cách. Ở bên chỗ Khuất Vân Diệt một lúc lâu, bước cái quân trướng nhỏ bé chật hẹp Tiêu Dung bất giác cảm thấy chút ngột ngạt. Ngồi xuống bên cạnh chiếc lò đất ở chính giữa. Tiêu Dung kéo tấm t.h.ả.m bên cạnh qua đắp lên chân lên tiếng giải thích: "Ta là đến mỏi . Nên mới leo lên giường nghỉ ngơi một chút."

Cao Tuân Chi chớp chớp mắt. Phản ứng Tiêu Dung đây là đang giải thích nguyên nhân tại y giường của Khuất Vân Diệt. Cao Tuân Chi nhịn bật : "A Dung thì . Không ai dám ý kiến gì ."

Tiêu Dung mím môi, lên tiếng đáp .

Cao Tuân Chi khựng một lát. Cũng tiếp tục về chủ đề nữa. Lão nhắc tới chuyện Tiêu Dung gọi Ngu Thiệu Thừa tới đó: "Mấy ngày nay điều chỉnh một lượt đội quân . Hiện tại trung quân đang canh gác bảo vệ vương trướng cực kỳ nghiêm ngặt. Ngay cả một con ruồi cũng đừng hòng lọt qua . A Dung ngươi cần lo lắng đến ."

Tiêu Dung "ừm" một tiếng: "Ta . Ta cũng lo lắng ám sát đại vương. Chỉ là quân t.ử bức tường sắp đổ. Ta đơn thuần là đang đề phòng ai cả. Chỉ đơn thuần là lo khỏi họa mà thôi."

Cao Tuân Chi gật gật đầu: "Vẫn là ngươi cẩn trọng hơn."

Tiêu Dung liếc lão, chút tiếp tục ba cái lời vô thưởng vô phạt nữa. Y vẫn đó tiếp tục canh chừng Khuất Vân Diệt hơn.

"Thừa tướng tìm chuyện gì ?"

Nghe , Cao Tuân Chi nở một nụ gượng gạo: "Ta là tới hỏi xem ngươi và đại vương…… làm hòa ?"

Tiêu Dung há miệng. Phản ứng đầu tiên của y là và Khuất Vân Diệt cãi giận dỗi gì . Thế nhưng nghĩ những chuyện từng xảy trong quá khứ, nghĩ tới những động tĩnh bên ngoài doanh trướng đêm qua. Tiêu Dung lẳng lặng mặc niệm "ừm" một tiếng.

Làm hòa cũng nhiều ý nghĩa khác . Có loại là xóa bỏ hiềm khích đó. Có loại là một cái cho qua chuyện. Có loại là nhắm mắt làm ngơ cho qua ngày đoạn tháng.

Tiêu Dung cũng bản thuộc loại nào. những việc cần làm y đều làm xong xuôi cả . Khuất Vân Diệt cũng đưa một đáp án tuy khiến y hài lòng cho lắm nhưng vẫn thể miễn cưỡng chấp nhận . Những lời Khuất Vân Diệt Tiêu Dung còn tin tưởng nữa . Sau y chỉ xem sẽ hành động như thế nào.

Tiêu Dung thừa Cao Tuân Chi là hai bọn họ xoá bỏ hiềm khích đó. Muốn sự việc trôi qua trong êm . Thế nhưng Tiêu Dung dối lão, cũng ép buộc bản thế nên là một phen trầm mặc. Đột nhiên y với Cao Tuân Chi: "Thương thế của đại vương định , chuyện trong quân mấy vị tướng quân phụ giúp định đoạt. Ta định rời nữa nhưng bên phía Trần Lưu chỉ Tống Thước và Phật t.ử chống đỡ, thực sự yên tâm nổi. Ban đầu cưỡng chế giao chức vụ Trần Lưu doãn cho Tống Thước là bởi vì lúc đó quá mức nôn nóng cũng quá mức kích động. Hắn tuổi đời còn trẻ, chẳng chút kinh nghiệm quản lý cả một thành trì. Nghỉ ngơi thêm một ngày nữa thừa tướng hãy về đó . Nếu như Trần Lưu thực sự xảy chuyện gì vẫn nên để thừa tướng chủ trì đại cục mới ."

Nói tới đây y khựng một chút. Sau đó bổ sung thêm một câu: "Dẫn cả Trương Biệt Tri theo nữa. Lúc bảo bôn ba cùng là vì để bảo vệ mấy chúng . Nỗi vất vả cực nhọc suốt chặng đường cũng cùng c.ắ.n răng chịu đựng . Hiện nay túc trực bên cạnh đại vương. Không còn cần làm hộ vệ cho nữa. Huống hồ tuổi của còn nhỏ hơn cả Tống Thước. Để nơi đối với cũng chẳng lợi lộc gì. Tình hình tiếp theo đây thể một ngày một biến đổi. Ta cũng còn tâm trí mà quan tâm tới những khác nữa. Trương Biệt Tri từng làm quan. Hắn còn làm võ tướng nữa . Ta cũng thông qua sự việc làm d.a.o động tâm trí của ."

Cao Tuân Chi xong bộ những lời chỉ khẽ bật một tiếng.

Lão than: "A Dung, ngươi còn nhớ ngươi cũng nhỏ tuổi hơn Tống Thước ?"

Tiêu Dung sửng sốt một chút. Y hiểu ý của Cao Tuân Chi là gì nhưng y vẫn lựa chọn cách cợt nhả cho qua chuyện.

Nhún nhún vai, Tiêu Dung cũng đáp: " cảm thấy lớn hơn tận hai mươi tuổi lận."

Cao Tuân Chi tiếp lời y. Lão rũ mắt xuống : "Cứ mỗi như thế đều phát hiện bản thực sự vô dụng. Rõ ràng cũng bận rộn vất vả cả một đời. Kết quả đến già đến rụm còn trơ mắt đám trẻ các ngươi lặp vết xe đổ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-106.html.]

Tiêu Dung nhất thời nên gì cho . Cuối cùng chỉ khẽ giọng đáp một câu: "Ta còn là trẻ con nữa ."

Cao Tuân Chi phản bác cũng chẳng đồng tình. Trong mắt một ở độ tuổi của lão cho dù Tiêu Dung lớn đến thì cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Bất quá, lão ngước mắt lên , đưa mắt đỉnh đầu của Tiêu Dung. Kể từ đầu tiên lão gặp mặt Tiêu Dung, y đội phát quan giống hệt như một đàn ông trưởng thành . Phùng thời loạn thế yêu cầu của con về việc trưởng thành còn khắt khe như nữa. Những nam t.ử chính thức xuất sư bất kể tới độ tuổi hai mươi đều thể đội phát quan.

Đối với những khác Cao Tuân Chi sẽ suy nghĩ sâu xa gì. Thế nhưng Tiêu Dung thì Cao Tuân Chi đột nhiên dâng lên một loại cảm giác cái thiên hạ đối xử với y quả thực quá bất công. Rõ ràng đáng lẽ là cái độ tuổi tiên y nộ mã, ngập tràn tiếng vui vẻ. Thế nhưng y luôn bôn ba lặn lội đường. Đi hết từ nơi đến nơi khác vĩnh viễn bao giờ một khoảnh khắc để thở dốc.

Cao Tuân Chi sững sờ. Đè nén cỗ cảm xúc chợt dâng lên trong lòng xuống, lão hỏi Tiêu Dung: "Sinh thần của A Dung là khi nào ?"

Một câu hỏi đơn giản đến mức thể đơn giản hơn. Thế nhưng Tiêu Dung thấy bày vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên lão. Sau đó y mím thẳng khóe môi, .

Cao Tuân Chi hiểu . Trong lòng tránh khỏi nảy sinh cảm giác mất mát. Thế nhưng lão xưa nay vẫn luôn là một vô cùng thiện giải nhân ý. Lão mỉm , mở miệng xin Tiêu Dung: "Nhìn xem. Nhắc tới chuyện làm cái gì chứ. A Dung đúng. Ta quả thực nên đó xem . Trương Biệt Tri…… e là sẽ cam lòng. Bất quá ngươi và Giản Kiều cùng lệnh cho . Hắn rốt cuộc cũng sẽ cùng thôi."

Tiêu Dung: "Còn cả tộc trưởng A Cổ Sắc Gia nữa. Tuy Đan Nhiên và Tang nương t.ử hẳn là thể tự chăm sóc bản nhưng thể bà vẫn yên tâm. À còn cả Ngu nữa. Cảnh ngộ tiếp theo khả năng sẽ vô cùng nguy hiểm. Chẳng thà thừa tướng hãy đưa cả Ngu trở về cùng ."

Cao Tuân Chi kinh ngạc y một cái. Sau đó lão bật ha hả: "A Dung, là cái gì khiến ngươi cảm thấy khả năng khuyên nhủ Ngu Thiệu Tiếp . Chính ngươi cũng là nơi nguy hiểm . Hiện tại cả hai đứa của y đều đang ở đây. Ta làm thể cưỡng ép đưa y chứ."

Tiêu Dung nhíu mày: "Ta của ."

Cao Tuân Chi khẽ : "Ta còn là ngươi ."

Tiêu Dung: "……"

Thôi bỏ , đưa thì đành chịu . Mục tiêu chính của Tiêu Dung là để Cao Tuân Chi rời khỏi đây. Còn về phần Ngu Thiệu Tiếp…… ở chắc cũng chẳng .

Tiêu Dung để nhóm Cao Tuân Chi nghỉ ngơi thêm một ngày nữa. Thế nhưng Cao Tuân Chi còn nôn nóng hơn cả Tiêu Dung. Trong quân Tiêu Dung ở đây tọa trấn, lão chẳng bận tâm nữa . Thế nhưng Trần Lưu Tống Thước quản lý mấy ngày trời . Cao Tuân Chi sợ gã đem bộ những thể đắc tội đắc tội sạch sành sanh luôn . Cho nên lão dự định tối nay sẽ khởi hành luôn.

Tiêu Dung đem bức thư mà tự tay giao cho Cao Tuân Chi. Một bức gửi cho Tống Thước. Một bức gửi cho Phật tử. Phía Cao Tuân Chi là Trương Biệt Tri đang mang khuôn mặt sầu não cực độ. A Cổ Sắc Gia trở về, hiện tại bà đang ở trong doanh trại thương binh. Bản bà vốn dĩ cũng là một quân y thâm niên nhiều năm . Lần cứ ngỡ là thể nghỉ ngơi thoải mái một chút. Thế nhưng đến đây thì vẫn tiếp tục hành nghề cũ của thôi.

Cao rời , đám Giản Kiều đều tới đưa tiễn. Khuất Vân Diệt cũng nhưng Tiêu Dung cho phép. Hắn chỉ đành ườn giường. Trừng mắt ếch chằm chằm Vương Tân Dụng phái tới để canh chừng .

Vương Tân Dụng: "……"

Kể từ khi Tiêu tới quân doanh. Mức độ coi trọng của lão gia tăng vùn vụt như diều gặp gió. thật thì lão vẫn cảm thấy hoài niệm thời gian ai để mắt tới của hơn. ...

Hoàng hôn buông xuống. Trên thảo nguyên ngả vàng khô héo, những áng mây ráng chiều nhuộm đẫm một màu xanh thẳm hòa quyện cùng sắc cam rực rỡ. Tiêu Dung quân doanh dõi mắt đưa tiễn hai bọn họ rời . Cánh đồng hoang vu rộng lớn kéo dài sự chia ly đến vô hạn. Mãi một lúc lâu Tiêu Dung mới còn thấy bóng dáng nhỏ bé của hai con ngựa đó nữa. Cụp mắt xuống Tiêu Dung thoạt vẻ trầm tư lẳng lặng.

Giản Kiều từ đầu tới cuối vẫn luôn bên cạnh y. Thấy tiến lên an ủi Tiêu Dung vài câu: "Tiêu …"

lúc Tiêu Dung đột nhiên ngẩng phắt đầu lên với tinh thần chấn hưng sảng khoái. Y đầu những phía , lượt đảo mắt quét qua thần sắc của bọn họ lúc .

Giản Kiều là lo lắng. Ngu Thiệu Tiếp là bình tĩnh. Ngu Thiệu Thừa là chút thiếu kiên nhẫn. Nguyên Bách Phúc thì vẻ đang đăm chiêu suy nghĩ điều gì. Còn Công Tôn Nguyên thì xoay rời từ đời nào .

Tiêu Dung: "……" Đi dứt khoát thật đấy.

Chẳng cả. Đối diện với những còn Tiêu Dung nở một nụ nhạt. Trong đôi mắt y một nữa ngập tràn ý chí chiến đấu sục sôi.

Y với bọn họ: "Được . Bắt đầu làm việc thôi. Việc đầu tiên dẫn gặp ba tên phản đồ ."

Giản Kiều lập tức hưởng ứng. Mà Nguyên Bách Phúc cau mày buông một câu: "Bọn họ là phản đồ. Kẻ ác thực sự là thuộc của bọn họ."

Tiêu Dung vốn dĩ cất bước định rời . Nghe y xoay . Nhìn thẳng mắt Nguyên Bách Phúc : "Trước khi rửa sạch sự hiềm nghi sẽ đối xử với bọn họ như những kẻ phản đồ."

Nguyên Bách Phúc thể chấp nhận cách làm của Tiêu Dung. Thế nhưng trái ngó chỉ duy nhất một thể chấp nhận . Những khác đều cảm thấy làm như chẳng vấn đề gì cả.

Cau cau mày. Cảm giác khác thường trong lòng Nguyên Bách Phúc càng thêm phần nghiêm trọng.

Giản Kiều dẫn Tiêu Dung về phía đó. Tới gần doanh trướng giam giữ phạm nhân, chỗ còn ngoài nữa. Giản Kiều mới khẽ giọng với Tiêu Dung: "Trước khi Tiêu nhắc nhở . Ta chẳng hề phát hiện con Nguyên Bách Phúc chán ghét đến thế . Hắn thể khuyên can đại vương nhưng thể khuyên can. Hắn còn tưởng đại vương vẫn mang cái bộ dạng như lúc . Không việc gì là bắt đầu thao thao bất tuyệt giảng đạo lý cho đại vương. Thực đại vương sớm đổi . Hiện nay ngay cả bản đại vương cũng cảm thấy ồn ào phiền phức."

Loading...