Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 104
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:26:04
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái thái độ công tư phân minh đến mức khiến ngứa ngáy chân răng . Thực sự là...
Kể từ lúc Tiêu Dung bước , sống lưng của Khuất Vân Diệt vẫn luôn căng cứng một cách vô thức. Mà đến thời khắc cơ thể của đột nhiên thả lỏng.
Nương theo sự hạ xuống của trọng tâm, cái đệm lót ở lưng lún sâu thêm một chút. Hắn chằm chằm cái phát quan đoan chính lệch một ly của Tiêu Dung, đột nhiên nở một nụ an tâm.
Rất nhanh đó vệ binh đem bộ những đồ vật mà Tiêu Dung yêu cầu tới. Dùng xong bữa sáng, Tiêu Dung bảo bọn họ trải một tấm da gấu xuống đất. Sau đó đặt cái bàn dài chiều cao nhỉnh hơn lên . Vị trí của chiếc bàn mới ở ngay mép đối diện với chiếc giường. Cách Khuất Vân Diệt xa thế nhưng thể quan sát tình hình của lúc nơi.
Đợi đám lui ngoài. Không lâu . Lại những khác tới.
Nguyên Bách Phúc, Công Tôn Nguyên đến thăm Khuất Vân Diệt. Phát hiện cách bài trí bên trong vương trướng sự đổi. Nguyên Bách Phúc sửng sốt một chút, còn Công Tôn Nguyên thì căn bản chẳng chỗ nào đổi cả. Lão chỉ cảm thấy kỳ lạ Nguyên Bách Phúc chịu tiếp thôi.
Tiêu Dung chiếc ghế dựa lót da hồ ly mềm mại. Trên đùi còn phủ thêm một lớp t.h.ả.m bông dày cộp. Thời kỳ các sản phẩm làm từ bông. Chẳng qua là hiếm mà thôi. Thương đội của nước Quy Từ mang tới nhiều để bán. Tiêu Dung chính là một trong những khách sộp lớn nhất của bọn họ. Tiêu Dung xưa nay vẫn luôn sợ lạnh cho nên khi khởi hành A Thụ mang theo một cái t.h.ả.m cho y.
Bên tay trái là chiếc bếp lò đang đun sôi ùng ục sủi bọt. Bên tay là chiếc lư hương nhỏ bằng đồng thau đang tỏa một làn khói trắng uốn lượn mỏng manh. Ở chính giữa đặt một bộ văn phòng tứ bảo mới trưng dụng từ chỗ của các vị minh hữu khác về. Phía cùng bên còn đặt một cái lò ủ ấm tay khâu bằng vải lụa tơ tằm.
Tiêu Dung ở bên trải qua một cuộc sống vô cùng tinh tế. Nhìn sang bên xem. ại vương của bọn họ đang lay lắt một chiếc giường nhăn nhúm. Lại còn cởi trần một nửa nữa chứ. ...
Ánh mắt đại vương thâm trầm chằm chằm Tiêu Dung. Bởi vì trải qua một trận ốm nặng gò má của gầy gò hơn so với ngày thường. Càng làm tôn lên vẻ hung ác nham hiểm gương mặt.
Nguyên Bách Phúc cũng lờ mờ ngóng chuyện hai cãi tối qua. Trầm mặc một lát, cất bước về phía Khuất Vân Diệt. Công Tôn Nguyên thấy rốt cuộc cũng chịu . Lúc mới lẽo đẽo bước theo.
Bọn họ đồng thanh lên tiếng: "Ty chức tham kiến đại vương."
Tiêu Dung thính lực nhạy bén giống như Khuất Vân Diệt. Cho đến nay y mới chỉ thể nhận tiếng bước chân của một Khuất Vân Diệt mà thôi. Vừa nãy y quá mức tập trung ,căn bản chú ý tới bước . Phát hiện là hai bọn họ Tiêu Dung lập tức lên, về phía hai .
Nguyên Bách Phúc đang định hỏi thăm xem hôm nay Khuất Vân Diệt cảm thấy thế nào. Thì liền thấy Tiêu Dung hỏi: "Nguyên tướng quân, bắt ?"
Nguyên Bách Phúc ngẩng đầu lên. Hắn phản ứng một hồi lâu mới hiểu Tiêu Dung đang hỏi chuyện gì, lắc lắc đầu: "Trong đại quân kẻ nào khả nghi. Người phái triệt để lục soát ở quận Nhạn Môn. Tổng cộng phát hiện hai hộ gia đình khả nghi. Bọn họ đều là gia thuộc của Trấn Bắc Quân. Một hộ hai nam làm binh lính bình thường trong Trấn Bắc Quân. Một hộ khác một nam làm tiểu đội trưởng trong Trấn Bắc Quân. Bảy ngày hai hộ gia đình đều bỏ trốn . Ta thẩm vấn ba , bọn họ đều hề nhà của làm những gì."
Tiêu Dung: "Ý của ngươi là manh mối đứt đoạn ?"
Nguyên Bách Phúc rũ mắt: "Ta sẽ tiếp tục điều tra ngọn nguồn. Tuyệt đối để cho đám chạy thoát."
Khuất Vân Diệt biểu cảm gì. Bất luận là của Trấn Bắc Quân trợ trụ vi ngược là gia thuộc của Trấn Bắc Quân trợ trụ vi ngược. Đối với mà đều giống hệt như cả. Đều đáng c.h.ế.t.
Nguyên Bách Phúc tưởng rằng chủ đề kết thúc , cho nên đầu định tiếp với Khuất Vân Diệt. đúng lúc Tiêu Dung một nữa ngắt lời : "Người thế nhưng nhà của bọn họ vẫn còn đó đúng chứ. Nguyên tướng quân sai lục soát nhà của hai hộ ?"
Nguyên Bách Phúc trầm mặc một cái chớp mắt. Đương nhiên là lục soát . Nếu đám bỏ trốn chứ?
Trong lòng thì nghĩ nhưng lúc thốt miệng Nguyên Bách Phúc vẫn vô cùng khách khí: "Đã lục soát . Không dấu vết trốn tránh."
Tiêu Dung lắc đầu: "Ta hỏi cái ."
Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Nguyên Bách Phúc. Tiêu Dung cất lời : "Ý là hỏi bọn họ rời vội vã . Đồ đạc trong nhà đóng gói bộ . Bọn họ là tự bỏ trốn là uy h.i.ế.p ép buộc. Còn nữa trong nhà bọn họ chỗ nào bất thường . Tỷ như…… nhà bếp. Mà một góc nào đó ám khói đen."
Nguyên Bách Phúc sững sờ. Hắn hiểu ý tứ của Tiêu Dung. Mà hề thiết với Tiêu Dung. Thế nên khi mở miệng hỏi Tiêu Dung, càng tự bản suy nghĩ đáp án hơn. Thế nhưng Khuất Vân Diệt chịu nổi cái kiểu rườm rà như . Hắn trực tiếp hỏi thẳng luôn: "Ngươi đang hoài nghi điều gì?"
Tiêu Dung liếc xéo một cái vẫn mấy đáp lời . xét thấy đây là chính sự, y liền trực tiếp thẳng: "Ở cái thời điểm hiện tại phản bội Trấn Bắc Quân để đầu quân cho Tiên Ti chuyện giống như hành vi mà một bình thường sẽ làm. Ngay cả một đứa trẻ con cũng thừa Tiên Ti sớm muộn gì cũng diệt vong. Mấy vì cái gì mà tự tìm đường c.h.ế.t. Ta nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy những kẻ khi đến tận bây giờ vẫn bản bán mạng cho Tiên Ti. Hơn nữa đây là đầu tiên . Lần cái thế lực hợp tác với Tiên Ti là ai, chư vị còn nhớ ?"
Sau một khoảnh khắc khựng ngắn ngủi. Nguyên Bách Phúc và Công Tôn Nguyên đồng thanh hô lên: "Thanh Phong giáo?!"
Tiêu Dung nở một nụ khó hiểu: "Đó chẳng qua chỉ là một phỏng đoán của mà thôi. Ta cũng dám chắc là bọn họ bắc cầu dắt mối ở trong đó . Thế nhưng chỉ Thanh Phong giáo mới thể khiến con vứt bỏ lương tri, làm cái loại chuyện thương thiên hại lý đến như . Bắt buộc tóm cổ mấy kẻ về đây. Ở quận Nhạn Môn cũng giáo chúng của bọn họ. Không ngại thì cứ thử bắt tay điều tra từ đám giáo chúng xem . Biết bọn họ nắm rõ tung tích của mấy kẻ . Theo như lời Nguyên tướng quân cả hai hộ gia đình đều mấy dư dả. Cho dù trôi qua bảy ngày bọn họ cũng nhất định chạy xa . Việc chính thức công đ.á.n.h thành Thịnh Nhạc chắc chắn đợi đến khi đại vương dưỡng thương xong xuôi mới thể tiến hành . Hiện tại việc hai quân đối chọi Vương tướng quân phụ trách. Những khác cũng cần quá mức lo âu. Lúc , tìm mấy kẻ , xác nhận xem liệu thế lực thứ ba nhúng tay mới là điều trọng yếu nhất. Nguyên tướng quân cứ để Giản tướng quân phụ giúp ngươi một tay . Hai bên cùng tìm kiếm. Như hiệu suất mới cao hơn."
Nguyên Bách Phúc y một lời. Hắn nhịn sang Khuất Vân Diệt. Thế nhưng phát hiện Khuất Vân Diệt rũ mắt xuống . Hắn đây là đang ngầm đồng ý để Tiêu Dung an bài sự vụ trong quân .
Dừng một giây Nguyên Bách Phúc một nữa về phía Tiêu Dung: "Thế nhưng sự vụ của trung quân hiện tại đều do Giản Kiều làm ."
Tiêu Dung mỉm với : "Không , đổi thành Công Tôn tướng quân là . Thương thế của Ngu tướng quân mấy nghiêm trọng, cũng thể phụ giúp một tay. Huống hồ Giản tướng quân và Nguyên tướng quân đều là những năng nhân trong Trấn Bắc Quân. Sự vụ quan trọng nhất đương nhiên là giao cho hai vị ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-104.html.]
Nếu là một vị tướng quân khác thấy lời , trong lòng phỏng chừng cũng nảy sinh chút ý kiến. Thế nhưng Công Tôn Nguyên chỉ thấy duy nhất mỗi câu sự vụ của trung quân sẽ do lão phụ trách. Lão âm thầm khắc ghi trọng điểm trong lòng. Còn về phần những lời khác mà Tiêu Dung . Dù thì cũng chẳng liên quan gì tới lão, lão một câu cũng chẳng thèm nhớ. ...
Người khác đều ý kiến. Nguyên Bách Phúc đương nhiên cũng hết cách. Hắn và Công Tôn Nguyên định bước ngoài. Khuất Vân Diệt ở phía đột nhiên buông một câu: "Trong vòng hai ngày nhất định bắt mang về đây."
Không bắt thì ? Hắn . Thế nhưng những hiểu đều thừa bắt thì sẽ xử lý theo quân pháp.
Nguyên Bách Phúc thôi nhưng cuối cùng vẫn đầu chắp tay ôm quyền mệnh Khuất Vân Diệt.
Tiêu Dung theo bóng lưng bọn họ rời . Thần sắc của y còn cái vẻ dư dả ung dung như lúc nãy nữa. Khuất Vân Diệt y, chống tay dậy mở miệng gọi Tiêu Dung: "A Dung."
Tiêu Dung đột ngột ngoảnh đầu . Ánh mắt hệt như một lưỡi đao sắc bén cứa thẳng lên mặt Khuất Vân Diệt: "Ngài gọi là gì?"
Khuất Vân Diệt sửng sốt một chút.
Tiêu Dung nhíu mày: "Đừng gọi như ."
Nói xong y xoay trở về bên bàn. Y vươn tay sắp xếp đống giấy tờ đang rơi vãi lung tung mặt bàn. Xấp giấy gõ lộc cộc xuống mặt bàn, phát những thanh âm trong trẻo và vô cùng rõ ràng.
Y sắp xếp mấy tờ giấy mất cả nửa ngày. Trong lúc đó y lén lút ngước mắt lên, nghi hoặc tự hỏi Khuất Vân Diệt dễ dàng bỏ cuộc đến thế. Nào ngờ y mới nâng mí mắt lên một cái thấy Khuất Vân Diệt đang ôm tay n.g.ự.c chằm chằm.
Bốn mắt chạm , động tác cầm giấy của Tiêu Dung bất giác nắm chặt hơn một chút. Thế nhưng giọng điệu của y vô cùng vui: "Ngài làm cái gì?"
Khuất Vân Diệt hề phản kích. Hắn khẽ nhếch khóe môi lên, bắt chước theo dáng vẻ của Tiêu Dung. Khẽ nhún vai với y một cái.
Tiêu Dung: "……"
Sao vẫn cứ cái cảm giác như khiêu khích thế . ...
Thời gian dưỡng bệnh vốn dĩ nên để cho ai quấy rầy. bởi vì Tiêu Dung ở đây, dăm bữa nửa tháng chạy tìm y. Đôi khi còn cả những vị khách mời mà đến, mượn danh nghĩa thăm bệnh thực chất là để thám thính tình hình.
Kẻ đó chính là Đông Dương Vương Hạ Đình Chi. Ba ngày đầu khi Khuất Vân Diệt thương. Kẻ chờ đợi một cái kết quả chỉ Tiên Ti. Mà bên trong Trấn Bắc Quân cũng nhiều kẻ đang chờ đợi một cái kết quả. Ba ngày đó thể gọi là phong khởi vân dũng. Ngay cả một cơn gió thu thổi ngang qua cũng giống như một lời cảnh cáo mang tính răn đe dành cho bọn họ. Tuy nhiên trong cái cục diện nguy hiểm đến nhường chẳng kẻ nào dám thực sự manh động làm bậy. Đó là bởi vì bọn họ cũng e sợ Khuất Vân Diệt hệt như bọn Tiên Ti . Bọn họ cũng chờ đến lúc Khuất Vân Diệt thực sự tắt thở mới dám hạ thủ. Bằng lỡ như còn sống sẽ chẳng kẻ nào rước lấy một tên Trấn Bắc Vương luôn ghim tên cuốn danh sách báo thù cả.
Biết tin Khuất Vân Diệt thoát khỏi cơn nguy kịch. Hạ Đình Chi đương nhiên cảm thấy vô cùng thất vọng. Thế nhưng y cũng coi là kẻ tự hiểu rõ bản . Cho dù Khuất Vân Diệt c.h.ế.t cái thời điểm thì đối với y mà cũng là trăm hại mà lấy một lợi. Y mang theo nhiều binh mã, xung quanh là sài lang hổ báo. Y vẫn cần sự che chở của Trấn Bắc Quân. Quan trọng hơn cả là Trấn Bắc Quân lúc xảy chấn động chăng nữa cũng cửa để cho y chen chân húp ké một ngụm canh.
Khuất Vân Diệt c.h.ế.t . Thủ lĩnh của Trấn Bắc Quân đổi thành một kẻ bất tài vô dụng chuyện đương nhiên là một việc . Thế nhưng nếu thể biến Trấn Bắc Quân thành đồ vật trong tay thì càng mỹ hơn.
Đứng vương trướng, phóng mắt về phía đại quân đông nghìn nghịt, hệt như những vì vây quanh hội tụ để bảo vệ cho khu vực trung tâm . Hạ Đình Chi thèm thuồng nhỏ dãi một hồi lâu. Cuối cùng vẫn mang theo sự tiếc nuối khẽ thở dài một trong lòng. Đợi đến lúc y bước vương trướng, y rũ bỏ sạch sẽ cái ý niệm .
Hạ Đình Chi bước bày cái bộ dáng buồn bã âu sầu. Đây là đầu tiên y tới thăm Khuất Vân Diệt. Bởi vì mấy ngày khi Khuất Vân Diệt còn thoát khỏi nguy hiểm, Giản Kiều cấm cho bất kỳ kẻ ngoại đạo nào phép gần vương trướng. Đừng là bước vương trướng, ngay cả việc tiến vành đai trung tâm cũng . Sau Tiêu Dung tới , ngược thể tiến vành đai trung tâm . Thế nhưng vương trướng vẫn là nơi mà những kẻ rảnh rỗi phép bước . Nghe hai ngày đó ngoại trừ thừa tướng của Trấn Bắc Vương, và của Trấn Bắc Vương . Ngay cả mấy vị tướng quân cũng phép trong.
Cho đến tận hôm nay lệnh cấm rốt cuộc cũng dỡ bỏ. Hạ Đình Chi tin lập tức chạy tới. Y thừa những khác lưng chắc chắn sẽ c.h.ử.i y là loại thấy sang bắt quàng làm họ. y chẳng thèm để tâm, dù thì đám đó cũng gan mắng y mặt.
Hạ Đình Chi những vết thương lớn nhỏ Khuất Vân Diệt. Lại còn phi thường hợp thời điểm nặn vài giọt nước mắt. Y xuống bên cạnh Khuất Vân Diệt, bày cái điệu bộ vô cùng thiết với . Y khẽ khàng thủ thỉ bày tỏ sự lo lắng và sợ hãi của bản trong suốt những ngày qua , càng càng kích động. Đến cuối cùng biến thành một cái hàm ý rằng nếu như Khuất Vân Diệt mà c.h.ế.t thì cái thiên hạ coi như cũng tàn đời.
Tiêu Dung xem ở một bên. Y thừa Khuất Vân Diệt cực kỳ chán ghét Hạ Đình Chi cho nên y ý định tay giải cứu cho . Tiêu Dung mang theo cái tư thái bàng quan hóng hớt, vui nỗi đau của khác. Thế nhưng càng y càng thấy chỗ nào đó sai sai.
Bởi vì Khuất Vân Diệt mà hề biểu lộ sự phản cảm. Mặc kệ Hạ Đình Chi cái gì cũng cứ thế . Nếu Hạ Đình Chi hỏi cái gì, còn gật gật đầu phản ứng . Tuy rằng coi là nhiệt tình cho lắm nhưng ít cũng bày cái tư thái sẵn sàng lắng . Do đó Hạ Đình Chi hề đả kích lùi bước mà ngược càng càng hăng.
Ngực Tiêu Dung tự dưng nghẹn ứ . Đột nhiên cảm thấy hai kẻ ngứa mắt đến cực độ. Hạ Đình Chi chướng mắt đành. Khuất Vân Diệt càng chướng mắt hơn.
Y cất bước tới, Hạ Đình Chi đang lải nhải dông dài thể hiện sự quan tâm đối với thể của Khuất Vân Diệt. Phát hiện phía hình như , y đầu sửng sốt một chút. Sau đó liền nhiệt tình dậy: "Tiêu lệnh doãn! Ây dô. Không Tiêu Lệnh doãn tới từ lúc nào. Trách trách . Chỉ mải mê trò chuyện cùng Trấn Bắc Vương, quên mất để ý xung quanh ."
Nói tới đây y tươi với Tiêu Dung: "Nhiều ngày gặp. Tiêu Lệnh doãn càng thêm phần rạng rỡ chiếu…"
Y đột nhiên khựng bởi vì khí sắc của Tiêu Dung . Chẳng những khí sắc tồi tệ mà thần sắc của y cũng chút dọa . Cứ như thể Hạ Đình Chi mối thâm thù đại hận gì với y .
Hạ Đình Chi ngớ . Nhanh chóng lục lọi trong đầu xem bản từng đắc tội với Tiêu Dung . Cuối cùng rút kết luận . Y và Tiêu Dung mới chỉ gặp mặt đúng một . Ngay cả một câu cũng từng , thể đắc tội y cơ chứ.
Biết vấn đề ở bản . Tâm thế của Hạ Đình Chi liền định trở . Y vẫn khách khí nở nụ : "Tiêu Lệnh doãn dường như tâm trạng cho lắm? Phải chăng đám chuột nhắt Tiên Ti giở trò gì ?"
Tiêu Dung y, cũng nở một nụ với y: "Tiêu mỗ bái kiến Đông Dương Vương điện hạ. Thế nhưng Đông Dương Vương chỗ hiện nay còn là Trần Lưu doãn nữa . Cái danh xưng Tiêu lệnh doãn vạn vạn gánh vác nổi a. Đông Dương Vương cứ gọi thẳng tên của Tiêu mỗ là ."