Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:25:43
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm cứ kề sát . Hệt như một xâu hồ lô ngào đường lúng túng ngây dại ở đó. Mà Khuất Vân Diệt ngang qua mặt bọn họ chẳng hề lấy nửa phần phản ứng.

Trương Biệt Tri ngay cả thở mạnh cũng chẳng dám. Hắn lẳng lặng theo Khuất Vân Diệt rời , tại trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ cảm giác chua xót.

Thế nhưng suy cho cùng thì đây cũng là chuyện của khác. Lại còn là chuyện của vị đại vương mà xưa nay bao giờ quan tâm. Thế nên cỗ chua xót chỉ thoáng qua trong chớp mắt, nhanh liền khôi phục trạng thái bình thường. Sau đó khẽ giọng hỏi Giản Kiều ở bên cạnh: "Độc mà đại vương trúng ảnh hưởng gì tới mắt . Hay là ảnh hưởng tới não bộ?"

Giản Kiều: "…………"

Hắn chậm rãi đầu . Mà cứu mạng Trương Biệt Tri chính là một câu của Cao Tuân Chi: "Giản Kiều. Đêm nay ngươi canh chừng đại vương."

Giản Kiều cố nhịn cái nắm đ.ấ.m đang ngứa ngáy của . Sau đó rầu rĩ buồn bực đáp một tiếng "rõ". Thế nhưng khi mang theo ý đồ trả thù huých mạnh một cú vai Trương Biệt Tri. Huých đến mức nhe răng nhếch miệng nhưng chẳng dám kêu rên nửa lời.

Tiếp đó Cao Tuân Chi sải bước về phía doanh trướng của Tiêu Dung. Trái tim Ngu Thiệu Tiếp siết chặt . Đột ngột gọi lão một tiếng: "Thừa tướng!"

Y gọi Cao . Thừa tướng là cách xưng hô mà Tiêu Dung thích dùng. Mà Cao Tuân Chi ngoảnh đầu , mỉm trấn an Ngu Thiệu Tiếp: "Yên tâm."

Ngu Thiệu Tiếp quả nhiên dừng bước, cũng tiếp tục ngăn cản lão nữa. Thế nhưng y vẫn luôn mang theo ánh mắt lo lắng dõi theo bóng lưng Cao Tuân Chi bước trong. Cho đến khi còn thấy gì nữa y mới thất thần rũ đầu xuống.

lúc Ngu Thiệu Thừa bước tới bên cạnh y. Ngu Thiệu Tiếp ngẩng đầu lên cái mà y quên mất lớn lớn nhường từ bao giờ : "Tại cảm giác sợ hãi nhỉ?"

Ngu Thiệu Thừa trả lời y: "Bởi vì a quá để tâm đến bọn họ ."

…………

Đám đông bên ngoài dần dần tản . Còn ở bên trong doanh trướng Cao Tuân Chi và Tiêu Dung đối diện . Tiêu Dung ôm chặt hai đầu gối, còn cái dáng vẻ như lúc ở mặt Khuất Vân Diệt nữa.

Y với Cao Tuân Chi: "Ta sai."

Cao Tuân Chi gật gật đầu: "Ngươi quả thực sai."

Thần sắc của Tiêu Dung từ chỗ cố chấp dần dần chuyển sang mờ mịt. Y chút hiểu. "Vậy tại vẫn cảm thấy vô cùng tồi tệ?"

Cao Tuân Chi há miệng. Lão tựa hồ như đưa một đáp án khác nhưng cuối cùng lão chỉ đáp Tiêu Dung một câu: "Ta cũng ."

Tiêu Dung lão, mím mím môi. Lại một lúc lâu y với Cao Tuân Chi: "Thừa tướng, chuyện xảy ở buổi yến tiệc ngày tết Trung Thu đó thể đừng cho đại vương ."

Cao Tuân Chi sửng sốt một chút: "Ngươi giấu ngài ? Thế nhưng A Dung , chuyện thể giấu ."

Có quá nhiều . Cũng quá mức kỳ lạ, khó tin . Huống hồ tất cả đều . Chỉ mỗi Khuất Vân Diệt là gì thế chút công bằng.

Tiêu Dung cúi gằm mặt: "Giấu lúc nào lúc ."

Cao Tuân Chi mang theo vẻ mặt vô cùng phức tạp y: "Cùng lắm chỉ thể giấu đến lúc trở về Trần Lưu thôi."

Tiêu Dung: "Vậy cũng ."

Cao Tuân Chi hiểu nổi: "Tại ? Phải cho đại vương ngươi trải qua những gì. Ngài mới thể hiểu …"

Tiêu Dung đột ngột ngắt lời lão: "Không cần thiết."

Cao Tuân Chi ngẩn . Tiêu Dung lúc tựa hồ trở về cái dáng vẻ y hệt như lúc đang hối hả đuổi đường. Y gằn từng chữ từng chữ một thẳng Cao Tuân Chi. Những lời thốt giống như là một lời cảnh cáo nhưng rốt cuộc là đang cảnh cáo kẻ nào thì chẳng ai .

"Ta cần sự thương hại của ngài ." ...

Cao Tuân Chi Tiêu Dung. Ánh mắt của lão khiến Tiêu Dung nhíu mày. Mà đây chính là sự thương hại mà Tiêu Dung chán ghét nhất.

Tiêu Dung rũ mắt xuống, với Cao Tuân Chi: "Thừa tướng mau trở về xem ."

Không đợi Cao Tuân Chi lên tiếng hỏi y xem cái gì. Tiêu Dung trả lời lão luôn : "Thương thế của đại vương khả năng tái phát ."

Cao Tuân Chi chấn động một cái. Lão lập tức bật dậy. Thế nhưng khi bước nhanh khỏi doanh trướng lão vẫn nỡ ngoái đầu . Nói với Tiêu Dung một câu: "Kẻ rơi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan chỉ đại vương. Hãy lấy ngài làm bài học A Dung."

Đợi lão ngoài , Tiêu Dung cảm nhận từng trận từng trận đau nhức âm ỉ truyền tới từ đỉnh đầu. Sau đó y chậm rãi nhắm mắt .

Y hề rơi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Từ đầu tới cuối y chỉ làm duy nhất một chuyện mà thôi.

Bên Khuất Vân Diệt quả nhiên bắt đầu phát sốt. Hắn giường trông còn thiếu sức sống hơn cả ban ngày.

Giản Kiều gọi đại phu tới. Đại phu kê hai đơn thuốc. A Cổ Sắc Gia tin cũng chạy tới. Cũng may cơn sốt quá nghiêm trọng, đại khái chỉ là sự tái phát bình thường khi thương. Tình trạng tương đối nghiêm trọng là một vết thương vùng bụng của . Chẳng rách . Lại còn rách sâu nữa chứ.

A Cổ Sắc Gia đại phu băng bó cho . Mà Khuất Vân Diệt thì cứ bất động ở đó chẳng chút phản ứng nào.

Không lâu Cao Tuân Chi cũng tới. Hai chạm mắt , Cao Tuân Chi lắc đầu với bà.

A Cổ Sắc Gia hiểu ý của lão là gì. bà cũng đại khái đoán xảy chuyện gì đó mấy thuận lợi . Mà biểu hiện của Khuất Vân Diệt. Tám chín phần mười là liên quan tới Tiêu Dung.

Một phen bận rộn giằng co qua . Những khác đều rời A Cổ Sắc Gia mới xuống bên cạnh Khuất Vân Diệt. Dùng cái chất giọng điềm tĩnh thường ngày của bà để hỏi : "Đã xảy chuyện gì?"

Tròng mắt Khuất Vân Diệt khẽ chuyển động. Hắn A Cổ Sắc Gia, lâu mới đáp bà một câu: "Ta làm sai chuyện La Ô."

"Y thực sự hận ."

Trầm mặc một cái chớp mắt, A Cổ Sắc Gia lên tiếng : "Hận…… là một từ ngữ đáng sợ. Ta tại ngươi dám chắc chắn như . cho dù y thực sự hận ngươi. Ngươi cũng nên một điều sự oán hận của y giống với những khác."

Khuất Vân Diệt thừa . nhịn mà cảm thấy hoảng sợ.

"Nếu một ngày trở nên giống y hệt thì làm bây giờ?"

A Cổ Sắc Gia : "Vậy thì ngươi cứ việc chấp nhận thôi."

"Nếu như thể chấp nhận thì làm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-103.html.]

A Cổ Sắc Gia đáp lời: "Vậy thì ngươi c.h.ế.t ."

Khuất Vân Diệt sửng sốt một chút, đó bật nhạt một tiếng. Hắn ngửa đầu lên phần nóc nghiêng của doanh trướng. Hắn lẩm bẩm: "Không . Vậy thì y sẽ càng hận hơn."

A Cổ Sắc Gia bộ dạng của trầm mặc một hồi lâu, bà đắp chăn cho Khuất Vân Diệt: "Ngủ . Đợi đến khi ngươi tỉnh ngươi sẽ bản nên làm thế nào."

Nói thì , thế nhưng Khuất Vân Diệt chằn chọc mãi mà nhắm nổi mắt. Mà ở bên Tiêu Dung vốn định ngủ sớm. Nào ngờ Trương Biệt Tri bưng nguyên một mâm cơm nóng hổi bước .

Đối diện với ánh mắt của Tiêu Dung. Hắn gãi gãi đầu: "Ta đoán lẽ ngài vẫn ăn gì……"

Tiêu Dung , đột nhiên nở một nụ . Lần y thực sự ý gì khác. Thế nhưng Trương Biệt Tri tỏ chút sợ hãi. Hắn hình như ám ảnh bởi nụ của Tiêu Dung .

Tiêu Dung cũng chẳng thèm để bụng. Y bảo Trương Biệt Tri bỏ thức ăn xuống. Sau đó vô cùng ôn hòa với : "Ngươi chẳng vẫn luôn theo học cách làm quan ? Vậy thì cho kỹ đây. Bây giờ sẽ dạy cho ngươi bài học đầu tiên, cũng là bài học quan trọng nhất."

Trương Biệt Tri chớp mắt liên hồi. Hắn Tiêu Dung tươi roi rói. Chậm rãi hé miệng với : "Phân biệt cho rõ phận của chính . Đứng ở vị trí nào thì làm chuyện tương ứng với vị trí đó. Tuyệt đối lẫn lộn hai phận với . Nhớ kỹ ?"

Trương Biệt Tri: "…………"

Hắn gật đầu như gà mổ thóc, biểu thị bản nhớ kỹ . Thế nhưng khi bước ngoài đầu . Nhìn Tiêu Dung bắt đầu dùng bữa âm thầm phỉ báng trong lòng.

Ta nhớ cái để làm cái gì? Chuyện của ngài và đại vương thì liên quan gì đến . Đáng ghét. Hai các cãi thì đừng lôi cuộc chứ.

Mau chuồn thôi mau chuồn thôi. Nếu chút nữa Tiêu Dung khi lôi để xả mất. ...

Sáng sớm ngày thứ hai, Tiêu Dung một bộ y phục thanh tú sảng khoái đó chui từ trong quân trướng của . Đi thẳng về phía vương trướng của Khuất Vân Diệt.

Cao Tuân Chi và A Cổ Sắc Gia đang đất trống trò chuyện. Thấy hai bọn họ đồng loạt ngậm miệng . Cho đến khi Tiêu Dung với thần sắc bình thản như thường vén rèm bước trong hai bọn họ vẫn kịp hồn.

A Cổ Sắc Gia hiểu nổi: "Bọn họ chẳng là cãi ?"

Cao Tuân Chi: "Chuyện của bọn trẻ chúng hiểu nổi ." *

Những chấn kinh chỉ A Cổ Sắc Gia và Cao Tuân Chi. Còn cả đám đại phu, vệ binh, cùng với Đông Phương Tiến đang ở bên trong trướng của Khuất Vân Diệt.

Đại phu tới đây là để t.h.u.ố.c cho Khuất Vân Diệt. Đám vệ binh thì làm mấy công việc của hạ nhân quét nhà, rót nước, lau bàn các loại. Đông Phương Tiến đang trình bày chuyện gì đó với Khuất Vân Diệt nửa nửa giường. Nghe thấy tiếng bước chân đầu . Nhìn thấy đến là Tiêu Dung còn cảm thấy vô cùng mừng rỡ: "Tiêu !"

Thế nhưng nhớ tới những lời đồn thổi truyền từ đêm qua. Đông Phương Tiến vội vàng thu nụ môi. Hắn ngoan ngoãn chắp tay hành lễ với Tiêu Dung: "Ty chức bái kiến Tiêu . Tiêu dọc đường chu xa lao đốn ( đường xa vất vả). Vất vả cho ngài ."

Tiêu Dung liếc một cái: "Chu xa? Ta xe thuyền. Ta là cưỡi ngựa tới đây đấy."

Đông Phương Tiến sửng sốt một chút. Hắn hiểu tại Tiêu Dung cứ nhấn mạnh điểm . vẫn thuận theo lời của y mà : "Vậy, thì càng vất vả hơn . Từ Trần Lưu tới Thịnh Nhạc chặng đường xa tới gần hai ngàn dặm. Ngay cả thể tráng kiện cũng chắc kiên trì nổi. Ty chức vô cùng khâm phục Tiêu ."

Tiêu Dung liền mỉm với : "Xem trong cái Trấn Bắc Quân cũng kẻ tiếng a."

Đông Phương Tiến: "……"

Khuất Vân Diệt: "……"

Đông Phương Tiến ngay cả ngoái đầu cũng chẳng dám. Thân là một vị tướng lĩnh EQ cao hiếm hoi. Hắn Tiêu Dung rốt cuộc là đang ngậm cát b.ắ.n bóng kẻ nào.

Thế nhưng cứ đực như thế hình như cũng thích hợp cho lắm. Trầm mặc một lát, vẫn xoay . Cố gắng làm cho bản trở nên đê mi thuận nhãn: "Đại vương——"

Khuất Vân Diệt: "Cút."

Đông Phương Tiến: "Tuân lệnh."

Nói xong, đầu bỏ luôn chẳng thèm . Chẳng qua cũng coi như là một kẻ lương tâm. Trước khi lặng lẽ hiệu cho đám vệ binh . Đám vệ binh thấy vội vã buông bỏ công việc đang dở dang trong tay, nối đuôi chuồn mất dép.

Kể từ lúc Đông Phương Tiến để lộ cái bộ dạng vội vã rời . Sắc mặt Tiêu Dung trầm hẳn xuống. Y chằm chằm bóng lưng của đám . Mà bọn họ ai nấy đều cảm giác như mang gai lưng căn bản dám y lấy một cái. Đợi đến khi bọn họ hết Tiêu Dung đột ngột đầu về phía tên quân y đang quàng hòm t.h.u.ố.c lên vai.

Đại phu: "…………"

Hắn vô cùng chậm chạp đeo nốt nửa sợi dây còn của hòm t.h.u.ố.c lên vai. Sau đó giống như sợ sẽ làm kinh động tới thứ gì đó , khẽ khàng với âm lượng cực nhỏ: "Ta…… xem tình hình của Ngu tiểu tướng quân một chút."

Tiêu Dung gì. Thế là dè dặt dò xét bước lên một bước. Lại bước thêm một bước. Lại bước thêm một bước.

lúc Tiêu Dung tưởng định dùng cái biên độ nhỏ tí xíu đó nhích thêm một bước nữa thì cái tên đại phu cứ y hệt như mấy cái hiệu ứng trong phim hoạt hình . Vù một cái chuồn mất tiêu. Tiêu Dung thậm chí còn thể thấy cả đám bụi mù mịt hất lên khi lao vọt khỏi vương trướng.

Tiêu Dung: "……"

Y nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chạy cũng nhanh đấy chứ."

Khuất Vân Diệt giường chen một câu: "Đến lúc sinh t.ử kẻ nào cũng thể chạy nhanh."

Tiêu Dung đầu . Khuất Vân Diệt đang y. Nhìn từ khí sắc và ngày hôm qua chẳng gì khác biệt. Khuất Vân Diệt đang chờ đợi xem y sẽ xỉa xói như thế nào. Nào ngờ Tiêu Dung chỉ một chốc. Sau đó liền cất bước tiến về phía chiếc bàn dài bên cạnh. Y tự biên tự diễn xuống, mới đưa tay định cầm lấy xấp quân báo bàn. Tiêu Dung liền nhíu mày. Sau đó lớn tiếng gọi vọng ngoài: "Người ."

Một trận xô đẩy ngắn ngủi vang lên. Một tên vệ binh mang bộ dạng khá nhát gan đẩy trong. ...

Tiêu Dung phân phó : "Đi đóng cho một cái ghế dựa. Lại đóng thêm hai cái bàn nữa. Một cái bàn vuông tứ phương dùng để ăn cơm. Một cái bàn dài dùng để xử lý công vụ. Lại lấy thêm cho hai tấm da thú, một tấm trải xuống đất, một tấm trải lên ghế dựa. Còn bếp đun , lò sưởi tay, huân hương , cùng với một bộ văn phòng tứ bảo mới. Cái nghiên mực nứt sẽ dùng . À , bữa sáng thích ăn thịt. Nấu cho một bát cháo trắng là , kèm thêm chút thức ăn phụ."

Tên vệ binh ngây y. Tiêu Dung thấy vẫn trơ đó. Sắc mặt xu hướng sắp nổi giận: "Sao thế, ngươi nhớ ?"

Tên vệ binh rùng một cái. Vội vàng thẳng dậy, dõng dạc hô lớn: "Nhớ ạ!"

Tên vệ binh chạy vụt để sắm sửa những món đồ mà Tiêu Dung yêu cầu. Còn Tiêu Dung thì cúi đầu, tiếp tục bóc xem những phần quân báo của ngày hôm nay.

Khuất Vân Diệt: "……"

Hắn ngó lơ một cách triệt để. Tiêu Dung thẳng tắp, đưa lưng về phía . Khuất Vân Diệt quan sát động tác của y. Sau đó lẳng lặng mím chặt môi.

Hôm qua Tiêu Dung từng rút kinh nghiệm. Về sẽ luôn luôn bám sát bên cạnh . Mà Tiêu Dung xưa nay vẫn luôn là một kẻ năng lực thực thi cực kỳ mạnh mẽ. Cho nên khi ngủ một giấc y lập tức tới đây để thực hiện lời hứa của .

Ngược những chuyện ngoài lời hứa thì y mặc kệ. Hôm qua hai cãi tanh bành. Tiêu Dung để ý tới . Thế nên cho dù ở chung trong một doanh trướng y vẫn kiên quyết thèm đoái hoài đến .

Loading...