Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 101
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:10:37
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Dung hiểu. Bọn chúng đây là đang đợi.
Bọn chúng đợi đến khi tin tức xác nhận cái c.h.ế.t của Khuất Vân Diệt thì mới dẫn binh đ.á.n.h tới.
Bọn chúng vẫn còn vô cùng e dè Khuất Vân Diệt. Cho nên cứ nhất thiết đợi đến khi c.h.ế.t thì mới chịu phản kích. Một kẻ nhát gan như thế, e dè sợ sệt đến thế, thể làm cái hành động liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược một phen thi triển loại độc kế . Bất chấp nguy cơ Khuất Vân Diệt phản sát để dụ quân tròng. Điều thực sự hợp lý.
Hai thái độ bất nhất phảng phất như là mưu kế xuất phát từ hai khác . Nếu Tiên Ti tàn nhẫn như thế, tại mấy tháng đó chẳng chút động tĩnh nào. Tin tức Khuất Vân Diệt đ.á.n.h Tiên Ti râm ran từ tận năm ngoái . Năm nay thì càng biến thành chuyện mà ai ai cũng . Trước dùng cứ nhất quyết đợi đến lúc quân tới sát chân thành mới dùng. Bọn chúng lẽ nào sợ Trấn Bắc Quân đang ở ngay sát sạt bên cạnh khi mất Trấn Bắc Vương, căn bản hề mất quân tâm. Mà ngược trong cơn phẫn nộ sục sôi, sẽ trực tiếp san bằng luôn cái thành Thịnh Nhạc của bọn chúng .
Còn nữa, việc đào hài cốt cũng chỗ đúng. Nguyên Bách Phúc phái xem xét. Phát hiện phần mộ của Khuất đại tướng quân và tộc trưởng Y Thập Tháp chân núi Nhạn Môn quả thực đào bới. Mà kẻ đào bới cũng vô cùng cẩn trọng. Bọn chúng lấp đất như cũ. Chẳng qua là phần mộ đào bới thì nhất định sẽ lưu dấu vết. Chỉ dựa những vết tích đó mà thì chuyện chỉ mới diễn trong vài ngày gần đây. ...Không do Tiên Ti đào.
Người Tiên Ti lén lút lẻn đào trộm hài cốt cũng là khả năng . Tiên Ti đào trộm thì cứ thế mà thôi, tại còn rảnh lấp đất làm cái gì. Bọn chúng sắp sửa dùng tới hai bộ hài cốt . Cho dù phát hiện. Trấn Bắc Quân cũng chẳng còn kịp vãn hồi nữa. Nguyên Bách Phúc bọn chúng lấp đất vô cùng cẩn thận. Tựa hồ như vẫn còn mang theo cái tâm tư để cho phát hiện .
Thế nhưng ngay ngày tết Trọng Thu thì hai bộ hài cốt gửi tới chỗ Trấn Bắc Quân . Mọi làm thể chứ.
Cho nên hẳn là Tiên Ti hạ lệnh. Còn Trung Nguyên…… là kẻ đào bới. Mà kẻ Trung Nguyên Tiên Ti làm gì với hai bộ hài cốt đó. Cho nên trong lòng mới nuôi hy vọng rằng sẽ phát hiện.
Hoặc là thậm chí cần đến cái phạm vi " Trung Nguyên" rộng lớn nhường . Có khi chính là của quận Nhạn Môn. Mà thậm chí khi còn là chính trong nội bộ Trấn Bắc Quân.
Nửa năm Trấn Bắc Quân là một cái rổ thủng lỗ chỗ. Nửa năm Trấn Bắc Quân vẫn là một cái rổ thủng lỗ chỗ.
Chỉ là Tiêu Dung hiểu. Đối với Trung Nguyên thời bấy giờ, việc đào bới mộ phần tổ tiên là một hành vi đê tiện vô sỉ và đáng hận nhất trần đời. Kẻ làm loại chuyện sẽ đày xuống mười tám tầng địa ngục, chịu những hình phạt t.h.ả.m khốc nhất cả lúc sống lẫn khi c.h.ế.t. Đây là một kẻ cùng hung cực ác tới mức độ nào mới thể làm cái loại chuyện như thế chứ.
Tiêu Dung tựa cây cột gỗ tròn chống ở ngay giữa doanh trướng trầm tư suy nghĩ. cái khoảnh khắc y sắp sửa nắm bắt thứ gì đó. Trương Biệt Tri vén rèm bước : "Tiêu , đến giờ dùng bữa . Tối nay là thịt dê hầm. Đồ ăn trong quân thô thiển nếu ngài ăn thấy ngán , ngày mai sẽ ngoài tìm xem cái hang thỏ nào ."
Tiêu Dung hồn trở . Y dẹp hết đống quân báo đang đặt bàn xuống: "Không cần phiền phức . Mọi ăn cái gì thì ăn cái nấy. Có thịt dê để ăn là lắm . Nửa năm đến cả việc thấy mùi tanh của thịt còn khó nữa là."
Trương Biệt Tri gãi gãi đầu. Hắn giỏi an ủi khác cho lắm. Vài ba cái chiêu thức duy nhất mà là dùng để dỗ dành tỷ tỷ nhà . thật thì tỷ tỷ của dễ dỗ hơn Tiêu Dung nhiều.
Đặt mâm cơm xuống, Trương Biệt Tri giúp Tiêu Dung bày biện bát đũa. Hiện nay A Thụ ở Trần Lưu . Hắn liền tự giác đảm nhận những công việc .
Ngu Thiệu Tiếp và Giản Kiều cứ làm như thể Tiêu Dung hiện tại giống hệt như một đám mây đen vần vũ . Không lúc nào sẽ giáng xuống ngũ lôi oanh đỉnh ban hạ thiên phạt. Thế nhưng Trương Biệt Tri cảm thấy Tiêu Dung hiện tại vẫn còn chán, ít nhất cũng hơn đó. Nhìn xem ngài hiền hòa dễ gần bao, còn mời xuống ăn chung nữa chứ.
Trương Biệt Tri đương nhiên là lập tức xuống . Thế nhưng mới khẽ động đũa một cái. Đã thấy Tiêu Dung ở phía đối diện đột nhiên ngừng động tác. Y vẫn duy trì cái tư thế cầm đũa. Phảng phất như món ăn đột nhiên biến thành kẻ thù đội trời chung của y . Mím chặt khóe môi, choang một tiếng y ném mạnh đôi đũa xuống mặt bàn.
Trương Biệt Tri đang thấy kỳ lạ. Chợt cảm nhận một luồng gió lạnh buốt từ phía thổi tới. Hắn đầu nhì liền thấy đại vương mang trong trọng thương lành đang chậm rãi bước .
Ngoại trừ vương trướng trần cao tới gần ba mét. Thì những quân trướng khác thực đều khá thấp. Dù cũng tiết kiệm vải vóc. Chung quy cũng chỉ là một chỗ để ngủ thôi mà. Không cần thiết dựng quá cao.
Tiêu Dung tới đây quá mức vội vàng. Giản Kiều liền vội vã dựng tạm cho y một cái. Mà là dựng tạm…… thì nguyên vật liệu cũng chẳng gì cho cam.
Lúc Tiêu Dung đỉnh đầu cũng sắp chạm tới mép trướng . Khuất Vân Diệt càng nghiêng đầu mới thể bước trong.
Thế nhưng Tiêu Dung dùng ánh mắt sắc lẹm ép sát . Đáy mắt y tựa hồ như chẳng còn lấy một tia ấm áp nào. Khuất Vân Diệt vốn dĩ cất bước , do dự rụt chân về. Hắn mím chặt môi, tiếp tục tiến về phía nữa. cũng ngoài. Hắn cứ nguyên ở ngay chỗ rèm trướng như , dán sát rèm. Mà đây cũng là vị trí thấp nhất của bộ cái quân trướng .
Trương Biệt Tri cái đỉnh đầu của Khuất Vân Diệt chống lên nóc quân trướng tạo thành một cái bướu nhỏ xíu. Hắn kinh ngạc trố mắt há mồm. Cuối cùng rốt cuộc cũng nhớ những lời mà ban ngày Ngu Thiệu Tiếp từng .
Lập tức khép chặt miệng . Trương Biệt Tri bật dậy với tốc độ nhanh như chớp. Hắn vẫn còn đang cầm đôi đũa trong tay, bất quá khả năng quên béng mất chuyện . Ôm luôn cả đôi đũa cùng chắp tay hành lễ, với Tiêu Dung: "Tỷ phu tìm việc. Ta một lát đây. Tiêu thong thả dùng bữa. Thong thả dùng bữa."
Nói xong cũng chẳng buồn đợi Tiêu Dung trả lời, xoay bỏ . bước tới chỗ rèm trướng phát hiện Khuất Vân Diệt đang chắn ở đây. Hắn hình như qua .
Trầm mặc một lát xoay nghiêng . Vô cùng chậm rãi, cũng vô cùng mượt mà lách nửa của ngoài. Như chúng đều nửa thể lách qua . Vậy thì nửa cũng thành vấn đề. ...
Trương Biệt Tri thành công chạy thoát. Hắn lau lau mồ hôi trán. Vội vàng chạy bẩm báo chuyện cho tỷ phu nhà . Mà trong doanh trướng của Tiêu Dung, hai đều pha xử lý lòng đất của Trương Biệt Tri làm cho trầm mặc một lúc.
Nào ngờ cái tình cảnh vốn dĩ buồn đến đau cả ruột ở ngày thường. Đến lúc chẳng ai nặn nổi một nụ .
Khuất Vân Diệt khựng một lúc, cất bước tiến về phía Tiêu Dung. Chỗ gian nhỏ hẹp chỉ ba bước đến mặt Tiêu Dung. Mà Tiêu Dung thấy tư thế của cứng ngắc, bước chân chậm chạp. Lúc xuống tấm lưng còn khẽ co rút hai cái.
Tiêu Dung mím môi. Đưa mắt chuyển dời sang hướng khác. Y lạnh nhạt hỏi: "Đại vương tới đây làm gì?"
Khuất Vân Diệt lúc một bộ y phục khác, đem bộ vết thương che giấu . Chỉ còn hai vòng vải trắng quấn quanh cổ là vẫn lộ ngoài, bản cũng . Hắn rũ mắt xuống, thanh âm khá hơn một chút so với lúc mới tỉnh : "Ngươi nhất định sẽ tới mà."
Tiêu Dung chỉ nhạt một tiếng: "Ta ."
Khuất Vân Diệt ngước mắt lên. Hắn cái dáng vẻ hiện tại của Tiêu Dung, cân nhắc một lúc lâu mới lên tiếng: "Ta ngươi hiện tại đang vô cùng thất vọng về . Ta hứa với ngươi nhưng suýt chút nữa làm . Ngươi tin là đúng. Ta hề như những gì tự cho là…"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-101.html.]
Tiêu Dung đột nhiên ngắt lời : "Ta tin ngài."
Khuất Vân Diệt sửng sốt: "Cái gì?"
Tiêu Dung: "Ta cũng từng nghĩ rằng tin ngài. Thế nhưng sự thật là tin ."
Khuất Vân Diệt ngây ngốc y. Cổ họng tựa như nhét bông , nửa chữ cũng chẳng thể thốt .
Mà đúng lúc Tiêu Dung mỉm với một cái. Nụ của y mang theo sự trào phúng tột cùng nhưng là đang trào phúng chính bản y.
"Cho nên ngài tự cho là đúng mà là tự cho là đúng. Mấy ngày nay vẫn luôn lo lắng. Thế nhưng cho dù lo lắng đến cũng từng làm bất cứ chuyện gì. Ta hề tìm ngài, cũng chẳng cho ngài . Bởi vì ở tận sâu trong thâm tâm tin tưởng ngài . Ta cứ đinh ninh rằng ngài sẽ làm . Ngài sẽ trân trọng chính bản sẽ bảo vệ chính bản , sẽ bình an. Giống như những gì ngài từng cam đoan sẽ bình an trở về Trần Lưu."
Khuất Vân Diệt cảm giác như rớt thẳng xuống hầm băng. Mặc dù bản cũng tại cái cảm giác khủng khiếp đến thế . lúc Tiêu Dung y thực sự tin . Hắn cảm thấy chính bản dìm c.h.ế.t ngạt đáy nước mất .
Hắn vô cùng gian nan mới nặn một thanh âm: "Ta……"
lúc Tiêu Dung nở một nụ cực nhanh với : "Không ."
Khuất Vân Diệt thẫn thờ y.
Tiêu Dung lên tiếng : "Không . Ta đây là của ngài. Giống hệt như những gì . Bọn Tiên Ti lôi kéo ngài cuộc. Phụ mẫu nhục nhã thì bất cứ ai cũng thể nào chịu đựng . Ngài chỉ làm một việc mà một làm con tất nhiên sẽ làm mà thôi. Ta trách ngài. Ngài cũng cần cảm thấy với . Hai bề đong đếm ắt chọn bên nặng hơn. Bất cứ ai cũng sẽ đưa sự lựa chọn như ."
Khuất Vân Diệt y, sống lưng thẳng tắp. Thực cái tư thế khiến vô cùng đau đớn. đau đớn một chút cũng . Trên thể đau đớn thì trong lòng sẽ còn đau đớn đến thế nữa.
Hắn Tiêu Dung. Tiêu Dung cũng . Thần sắc của Tiêu Dung lúc vẫn còn thể coi là bình tĩnh nhưng biểu cảm của Khuất Vân Diệt căng cứng đến cùng cực, hốc mắt thậm chí còn đỏ hoe. Hắn chằm chằm mắt Tiêu Dung. Lắng những lời Tiêu Dung hệt như đang tự ngược đãi bản . Hắn nhất định cho bằng hết.
Mà Tiêu Dung sắc mặt của , khẽ khựng tầm hai ba giây. Sau đó mới đem câu cuối cùng nốt: "Khuất Vân Diệt. Ngài nợ . Cho nên cần thiết lo lắng cho ."
Khuất Vân Diệt y chằm chằm chớp mắt. Đột nhiên gập cong sống lưng, một tay bám chặt cái bàn nhỏ mặt. Hắn thở dốc dồn dập vài . Mà trong suốt cái quá trình đó những ngón tay của thậm chí còn khẽ găm sâu trong mặt gỗ.
Rốt cuộc một nữa thẳng dậy. Hắn cố gắng nhếch khóe môi lên, lặp lời của Tiêu Dung: "Ta nợ ngươi?"
Tiêu Dung cái bộ dạng của . Sau đó chậm rãi rũ mắt xuống.
Ngài nợ . Ngài nợ . Ngài nợ . ...
Đây là câu mà Tiêu Dung suy nghĩ nhiều nhất trong những ngày Khuất Vân Diệt còn đang hôn mê.
Y cần dùng câu để tự khuyên nhủ bản . Làm như y mới sinh lòng oán hận với Khuất Vân Diệt. Trải nghiệm cận kề cái c.h.ế.t giống như một nhát búa tạ, đập cho y choáng váng hoa mắt. Cũng đập cho y bừng tỉnh đại ngộ. Vài chuyện lãng quên y đột nhiên nhớ . Y hệt như motip của mấy bộ phim nghệ thuật . Nhân vật chính mất trí nhớ, đụng đầu thêm một cái thế là liền nhớ tất tần tật chuyện.
Tỉnh từ trong tầng ảo ảnh của sự ấm áp. Y nhớ xem bản tới đây là vì mục đích gì. Cũng nhớ rằng chỉ Khuất Vân Diệt từng hứa hẹn với y. Y cũng từng hứa hẹn với những khác. Y cứ ngừng chằm chằm Khuất Vân Diệt đang phạm sai lầm nhưng chẳng hề phát hiện kẻ thực sự mắc sai lầm chính là bản y.
Hai ngày trời, y chẳng làm gì cả. Chỉ lẳng lặng Khuất Vân Diệt mà suy nghĩ. Suy nghĩ xem rốt cuộc y đang làm cái gì. Sau nên làm thế nào. ...
Khuất Vân Diệt thoạt vô cùng kích động. Điều thực sự bởi vì trọng thương vẫn lành. Hắn chỉ mới tỉnh mà thôi. Cho dù nghỉ ngơi một buổi chiều, lúc vẫn vô cùng suy nhược. Tiêu Dung quả thực nên tính toán chi li với cái thời điểm . Đáng lẽ nên vài lời khuyên giải. Để về nghỉ ngơi cho thật .
Tiêu Dung làm . Bởi vì y cảm thấy lúc chính là thời cơ nhất. Nhờ sự đả kích của một nhát búa tạ. Y tỉnh ngộ . Vậy thì Khuất Vân Diệt cũng nên như . Mặc dù ánh mắt thể chấp nhận nổi của Khuất Vân Diệt. Khiến cho y cảm thấy trong lòng chút nhói đau. trong đầu y lướt qua ba chữ: Mình cũng sai.
Khuất Vân Diệt khi chất vấn câu . Hắn trầm mặc một thời gian dài bởi vì đang quan sát thần sắc của Tiêu Dung. Nói cho cùng thì là do hại Tiêu Dung lo lắng. Hơn nữa bất luận Khuất Vân Diệt cố chấp kiên trì với cái lý lẽ của như thế nào, đối với Tiêu Dung luôn luôn cảm thấy vô cùng áy náy nợ nần.
Hắn Tiêu Dung đang nghiêm túc . Muốn y câu rốt cuộc là vì mục đích gì. Tổn thương ? Trả thù ? Hay là…… y thực sự nghĩ như .
Thế nhưng Tiêu Dung mắt . Y đang lảng tránh sự chạm mắt với . Điều khiến cho trong lòng Khuất Vân Diệt bỗng nhiên dâng lên một cỗ tâm lý may mắn.
Khuất Vân Diệt trầm giọng : "Cái loại lời dối như thế , cho dù thốt từ trong miệng ngươi chăng nữa cũng chẳng lấy nửa phần độ khả tín. Lẽ nào ngươi cho rằng mới tỉnh bao lâu. Đầu óc vẫn lanh lẹ. Cho nên mới thể ngươi lừa gạt cho qua chuyện ."
Tiêu Dung nhíu nhíu mày: "Ta hề lừa ngài. Tại lừa gạt ngài trong cái loại chuyện như thế ."
Ngón tay đang đặt sang một bên của Khuất Vân Diệt khẽ cuộn . Hắn cố gắng duy trì một cái tư thế điềm tĩnh. Giống như những lời La Ô vì cái tính khí của bản mà khiến cho sự việc trở nên tồi tệ hơn.
Khuất Vân Diệt chằm chằm y. Đột nhiên buông một câu: "Đây là cái lý thuyết nợ ân tình của ngươi đó . Ngươi nợ ân tình của thế nên cũng để nợ ân tình của ngươi. Thế nhưng Tiêu Dung …"
Lời còn hết. Hắn thấy Tiêu Dung lắc đầu.
Khuất Vân Diệt sững sờ. Sau đó thấy Tiêu Dung chậm rãi rành rọt giải thích với : "Ta quả thực nợ ân tình của ngài. ngài bao giờ nợ nần gì cả. Ngay từ lúc bắt đầu là do chủ động đến tìm ngài. Ta hiệu trung với ngài. Ngài là Trấn Bắc Vương. Ta là mộ liêu và thần t.ử của ngài. Việc dốc sức vì ngài là chuyện đương nhiên. Ngài cần cảm thấy điều gì áy náy với cả. Thân là thần t.ử đáng lẽ giúp ngài giải quyết chuyện. Rất đáng tiếc là sự việc cho dù trực tiếp gặp chăng nữa. Ta cũng chẳng diệu kế gì. Cái kết cục như hiện tại là trong cái rủi cái may . Đại vương cũng nên thoáng một chút thì hơn."