Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0049: Tự cam chịu hèn mọn
Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:24:52
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Di Cảnh cần chọn lựa kỹ càng mới đưa kinh Phật cho Tiêu Dung. Tiêu Dung đương nhiên ý kiến, thong thả trở về chỗ ở của .
Ngồi ghế với tư thế lười biếng, Tiêu Dung chống tay lên đầu, bắt đầu rà soát kế hoạch trong đầu xem chỗ nào sơ hở .
Trước mặt Cao Tuân Chi, y mượn danh tiếng Văn Xương Đế Quân để quảng bá Tàng Thư Các. Còn mặt Di Cảnh, y in kinh Phật , mượn danh nghĩa Phật tổ để dễ chấp nhận việc hơn.
Y đương nhiên đắc tội tín đồ hai bên. Ngược , y lấy lòng cả hai.
Với bên ngoài, y sẽ xây Tàng Thư Các là ý chỉ của Văn Xương Đế Quân báo mộng. Còn in kinh Phật là lợi ích mà Phật t.ử Di Cảnh giành cho Phật môn.
Như sự đời của kỹ thuật in ấn sẽ bớt gây chú ý. Cuộc tranh chấp Phật - Đạo sẽ ầm ĩ lên. Phải rằng từ ngày đầu tiên hai tôn giáo chạm mặt bên nào chịu phục bên nào. Đây thời kỳ Tam giáo đồng nguyên (Nho - Phật - Đạo hợp nhất) . Tăng nhân và đạo sĩ thời chẳng khác nào những bán hàng giỏi nhất tranh giành khách hàng. Gặp là châm chọc mỉa mai, lưng thì đối thủ, bắt quả tang cũng chối bay chối biến.
Kinh sách lúc là bản chép tay nên độ lưu truyền cao. Kinh văn càng đắt đỏ, nhiều mua nổi, chỉ thể đến chùa chiền hoặc đạo quán từng câu, giảng từng câu. Hòa thượng và đạo sĩ đáng lẽ là những lo lắng nhất về tình trạng , nhưng họ cũng lực bất tòng tâm. Hòa thượng sai chú tiểu chép kinh ngày đêm cũng đủ cầu. Đạo sĩ ngày ngày biên soạn đạo kinh mới nhưng khổ vì thiếu tài liệu tham khảo.
Tiêu Dung in kinh Phật, Cao Tuân Chi tin chắc chắn sẽ đóng góp vài cuốn đạo kinh. Hòa thượng và đạo sĩ nơi khác tin sẽ đến xem thử với tâm lý thăm dò. đến nơi mới phát hiện chỉ phe đến mà đối thủ cũng đến. Cảnh tượng đó chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt.
Nhân đà Tiêu Dung thể in thêm nhiều kinh sách phát miễn phí. Thế gia quản văn học chứ quản kinh văn tôn giáo. Đợi đến khi họ nhận đang nước ấm nấu ếch thì e là thư cục hoạt động chính thức .
đó chỉ là lợi ích bề mặt.
Lợi ích thực sự và cũng là lợi ích thể là Tiêu Dung cả hai tôn giáo đều cầu cạnh y, phát triển trong khuôn khổ y đặt , kiềm chế lẫn ,l bên nào lấn át bên nào.
Tiêu Dung vô thần, cũng hữu thần. Y giữ tư tưởng cởi mở, sẵn sàng tiếp nhận tiếng khác biệt. Câu y thực sự tâm đắc là "tồn tại tức hợp lý". Thứ con thấy vô dụng, trong mắt loài khác khi là bảo vật cứu mạng.
Dù là Phật giáo Đạo giáo, cả hai đều thể cấm đoán. Chúng phát triển quá lâu đời, lý luận của mỗi bên đều thiện. Cưỡng ép cấm đoán chỉ khiến bá tánh lén lút tin theo, chứ thể thực sự xóa bỏ chúng. Hơn nữa làm còn gây phản cảm trong dân chúng. Lòng dân quan trọng thế nào thì cần giải thích nữa.
Đã cấm thì cứ để chúng phát triển đàng hoàng, coi như một phần của sự kế thừa văn hóa. Dù thời nay cũng chẳng hoạt động giải trí gì. Dâng hương, tham gia lễ hội tôn giáo là những thú tiêu khiển nghiệp dư bá tánh yêu thích nhất .
Vì , đừng thấy Tiêu Dung coi trọng Phật tử, nhất quyết mời bằng Phật t.ử về. ai rằng Tiêu Dung chỉ định mời Phật tử, y còn định mời vài đạo sĩ tới. Phật môn một Phật t.ử là đủ, danh tiếng của ông chấp cả trăm đạo sĩ nổi tiếng. Còn về phía Đạo gia, Tiêu Dung định mời nổi tiếng, y định dẫn dắt Đạo gia theo một con đường khác.
Một con đường gần gũi với dân chúng, lợi nhuận ngắn hạn cao nhưng lợi ích dài hạn thể kéo dài ngàn năm. ... Thôi .
Dù đối xử khách quan với hai tôn giáo nhưng Đạo giáo dù cũng là tôn giáo bản địa, Tiêu Dung vẫn kìm mà ưu ái họ một chút.
Mọi chuyện cần gấp. Dạo câu cửa miệng của Tiêu Dung là chuyện để tính. Công tác chuẩn giai đoạn đầu y làm hòm hòm . Tiếp theo chỉ cần đợi cấp dần thành nhiệm vụ y giao. Trong thời gian y thể yên tâm rời một thời gian.
Buông bàn tay đang chống cằm xuống, những ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn một cách vô thức như đang chơi đàn piano. Tiêu Dung nheo mắt, đột ngột dậy.
Sống trong vương phủ bao lâu nay đầu tiên Tiêu Dung xuống bếp, làm đám đầu bếp kinh ngạc đến mức đ.á.n.h rơi cả hành.
Nhìn nhà bếp đàn ông lực lưỡng tâm trạng Tiêu Dung cũng phức tạp.
Đến tận bây giờ, quân Trấn Bắc vẫn là đội quân trâu độc danh bất hư truyền, đến một nữ đầu bếp cũng . Rốt cuộc là t.h.ả.m hại đến mức nào trời.
Khuất Vân Diệt trong thư phòng, mắt chằm chằm công văn án thư, nhưng thực hồn vía bay mất từ lâu.
Hắn đang tính xem bao lâu cầm binh khí g.i.ế.c .
Lần gần nhất Tuyết Ẩm Cừu Mâu lấy mạng khác hình như là tên Lý Tu Hành đáng c.h.é.m ngàn đao . Mà chuyện đó cách đây hai tháng .
Khuất Vân Diệt kỷ lục cao nhất là bao nhiêu, nhưng đây quả thực là thời gian "trống" lâu nhất kể từ khi cầm quân.
Trống rỗng quá, cô đơn quá, dùng m.á.u nóng của kẻ khác để sưởi ấm tâm hồn quá .
Ánh mắt Khuất Vân Diệt dần trở nên hư vô, đang cân nhắc xem nên khỏi thành săn . Thực vốn thích săn thú rừng cho lắm, săn dùng cung tên, mà thích đao thật thương thật, xông lên cận chiến hơn.
Hơi hối hận. Hôm đầu đến Trần Lưu, Khuất Vân Diệt để Công Tôn Nguyên giải quyết đám lâu la gần đó sơn tặc cường đạo gì đó dẹp hết. Tiêu Dung vốn bảo giữ mạng tù binh, hó hé gì, là vì đám thực sự tội ác tày trời, chuyên g.i.ế.c vô tội qua đường, còn thích bắt về núi hành hạ làm vui. Tuy nhiên nếu đối phương hộ vệ cùng thì chúng dám động thủ, hèn nhát hơn ai hết.
Loại bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, tay đầy m.á.u tanh còn bằng dị tộc, giữ làm khổ sai Tiêu Dung cũng thấy chê.
Lúc đó Khuất Vân Diệt bận nên giao cho Công Tôn Nguyên. giờ hết bận , đại quân nhàn rỗi, cũng nhàn rỗi. Việc trong thành đa do Tiêu Dung xử lý, nếu y bận quá thì giao cho Cao Tuân Chi và Ngu Thiệu Tiếp, tóm là tìm đến .
Sớm thế tự cho . Công Tôn Nguyên giỏi đ.á.n.h phòng thủ, giỏi lấy tĩnh chế động, chứ giỏi kiểu mèo bắt chuột . Nghe vì quen địa hình, trơ mắt trùm sơn phỉ chạy thoát hai . Phải là , đầu tiên băm vằm tên trùm đó tám mảnh .
Khuất Vân Diệt đang phân vân giữa việc lên núi săn một con gấu đang động d.ụ.c xa hơn để đổi Công Tôn Nguyên về thì đột nhiên thấy cửa chính mặt gõ nhẹ hai cái.
Trong vương phủ duy nhất gõ cửa là Tiêu Dung. Người khác đẩy cửa thẳng, khi Tiêu Dung nổi giận một thì đổi thành ngoài cửa hét vọng .
……
Hắn ngẩn một chút, vì hình như Tiêu Dung từng đến thư phòng của . Khuất Vân Diệt theo bản năng dậy, quanh khung cảnh thư phòng.
May nhờ thái thú Trần Lưu tiền nhiệm, thư phòng bài trí theo bố cục ông để . Trên kệ cổ vật đồ trang trí, giá sách phía cũng đặt vài cuốn sách để làm màu.
Tuy rằng Khuất Vân Diệt lật xem nào.
Cảm thấy vấn đề gì, Khuất Vân Diệt mới rảo bước tới, kéo mạnh cửa .
Hắn trễ nải một chút, Tiêu Dung tưởng bên trong thấy, đang định giơ tay gõ nữa thì cửa mở.
Tiêu Dung ngạc nhiên Khuất Vân Diệt : "Đại vương chỉ cần một tiếng là đẩy cửa , hà tất phiền đại vương đích mở cửa?"
Khuất Vân Diệt: "……"
Hình như lý thật.
nghĩ nhiều cứ thế làm luôn. Giờ mà thừa nhận làm sai thì mất mặt quá.
Nên chỉ khựng một chút, làm vẻ mặt thản nhiên : "Tiếng gõ cửa yếu ớt là ngươi. Người khác tự nhiên sẽ mở cửa cho, nhưng nếu để ngươi tự đẩy sợ cửa mở mà ngươi ngã lăn đất ."
Tiêu Dung: "…………"
Nụ mặt y đông cứng . Khuất Vân Diệt vẫn phát hiện , nghi hoặc hộp thức ăn tay y, hỏi: "Cái gì đây?"
Tiêu Dung trả lời một câu: Cám heo.
hít sâu một , y kìm thế, mà tươi như hoa: "Là đồ ăn làm cho Đại vương."
Vẻ mặt Khuất Vân Diệt khẽ biến đổi, ánh mắt Tiêu Dung đầy kinh ngạc: "Ngươi tự tay làm á?" Tiêu Dung gật đầu.
Khuất Vân Diệt đưa tay , Tiêu Dung đưa hộp thức ăn cho . Y bước tới hai bước Khuất Vân Diệt liền tự giác đóng cửa lưng y .
Hộp thức ăn trong tay Tiêu Dung thì kích cỡ bình thường, tay Khuất Vân Diệt trông cứ như phiên bản mini. Tiêu Dung thầm nghĩ khi nào làm ít .
Khuất Vân Diệt tò mò chiếc hộp gỗ màu nâu đỏ, mở mà ngẩng đầu hỏi Tiêu Dung: "Không bảo quân t.ử tránh xa nhà bếp ?"
Tiêu Dung : "Thế đại vương thấy giống quân t.ử ?"
Khuất Vân Diệt y thu ánh mắt.
Hắn trả lời, nhưng trong lòng nghĩ rằng: Tiêu Dung giống quân tử, nhưng là quân t.ử duy nhất mà từng gặp.
May mà Tiêu Dung cũng để ý sự im lặng thỉnh thoảng xuất hiện của . Với khác, im lặng thể mang nhiều ý nghĩa, nhưng đầu óc đại vương đơn giản lắm im lặng chỉ đơn thuần là im lặng thôi, cần suy diễn nhiều.
Khuất Vân Diệt gạt đồ án thư sang một bên mở hộp thức ăn. Trong lúc làm việc đó, Tiêu Dung cũng quan sát thư phòng riêng của Khuất Vân Diệt. Vốn dĩ Khuất Vân Diệt cải tạo nơi thành phòng binh khí, nhưng Tiêu Dung phủ quyết một phiếu. Phòng binh khí thể đặt ở hậu viện, còn căn phòng quan trọng trục chính ngoài là thấy, nhất vẫn nên nho nhã một chút.
Về phần mấy cuốn sách Tiêu Dung cũng thuận tay cầm một cuốn lên lật xem. Là binh thư.
Tiêu Dung nội dung, chỉ quan sát đường chỉ đóng sách và quy cách. Không nghi ngờ gì nữa đây cũng là bản chép tay, nhưng kích thước lớn hơn nhiều so với sách cầm tay Tiêu Dung quen dùng. Loại sách một tay cầm nổi, trải bàn xem, hoặc dùng hai tay nâng. Hơi giống sổ sách kế toán.
Tiêu Dung cầm cuốn sách hỏi Khuất Vân Diệt: "Đại vương từng qua ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0049-tu-cam-chiu-hen-mon.html.]
Khuất Vân Diệt mở nắp hộp thức ăn, liếc bìa sách cúi đầu xuống: "Chưa, vì bảy năm lúc cuốn sách một ."
Tiêu Dung nhướng mày. Trí nhớ của Khuất Vân Diệt cực , bất kể chuyện gì cũng thể chính xác năm và sự việc. Theo lý thuyết như thông minh, sách làm ít công to. Khuất Vân Diệt trời sinh thích sách vở chỉ thích đao thương, thiên phú mà dùng tự nhiên cũng chẳng tiến bộ gì.
Đương nhiên, tên gọi khác của trí nhớ là thù dai. Tiêu Dung phát hiện , hễ hai cãi là Khuất Vân Diệt nhắc chuyện hồi y mắng , mà mỗi nhắc dùng một thành ngữ khác . Tiêu Dung thậm chí cảm giác sẽ lải nhải chuyện đến thiên thu vạn đại.
……
Y đặt sách trở chỗ cũ mặt Khuất Vân Diệt, thấy đang nhíu mày chằm chằm đĩa thức ăn vàng ruộm.
Nghe tiếng bước chân Tiêu Dung đến gần, nghi hoặc hỏi: "Đây là món gì?"
Tiêu Dung đáp gọn lỏn: "Đĩa chiên thập cẩm."
Khuất Vân Diệt: "..."
Bên trong gà rán, cánh gà chiên, sườn chiên, củ sen kẹp thịt chiên.
Còn khoai tây chiên thì đừng mơ nữa, thời khoai tây, nơi sản xuất cũng quá xa. Kiếp Tiêu Dung coi như vô duyên với vị ngon của khoai tây .
Tuy ăn khoai tây, nhưng thời cũng nhiều món ngon mà Tiêu Dung từng nếm thử coi như bù qua sớt . Để làm đĩa đồ chiên Tiêu Dung đổ hết dầu ăn dùng cho cả tuần của nhà bếp chảo, khiến đám đầu bếp xót xa đến đau cả tim. Nhà ai nấu ăn mà hoang phí thế cơ chứ!
thành quả tệ. Tuy dùng mỡ động vật, tuy quá trình tẩm ướp thiếu nhiều gia vị Tiêu Dung thích, nhưng bản nguyên liệu là cực phẩm. Chưa đến cái khác ít nhất gà họ mua bây giờ là gà bộ chính hiệu, ăn cũng chẳng mà ăn.
……
Đồ ăn nhiều tinh bột và dầu mỡ là món khoái khẩu của cả nhân loại, đặc biệt là với đàn ông theo chủ nghĩa thịt vui như Khuất Vân Diệt. Hắn sai lính canh mang hai đôi đũa đến trong thư phòng cùng ăn với Tiêu Dung.
Tiêu Dung ăn, y vốn thích đồ dầu mỡ, chỉ cầm đũa Khuất Vân Diệt ăn.
Khuất Vân Diệt gắp một miếng cánh gà trông quen mắt nhất. Cắn một miếng, lớp thịt trắng ngần, mềm mọng nước, nóng hổi và tứa mỡ lộ mùi thơm càng nồng nàn hơn lúc đầu.
Lần đầu tiên trong đời nếm thử đồ chiên rán Khuất Vân Diệt ngẩn . Sau đó đặt đũa xuống, gọi lính canh bên ngoài sai mang hai vò rượu tới.
Tiêu Dung phì , cũng đặt đũa xuống, chống cằm ghé sát Khuất Vân Diệt thì thầm hỏi: "Đại vương thích ăn cái ?"
Khuất Vân Diệt gật đầu đầy kiềm chế: "Không ngờ ngươi còn nghiên cứu cả chuyện ăn uống."
Tiêu Dung: "Cái nghiên cứu , là cách ăn của nước khác sáng tạo nên. Món tuy thơm ngon nhưng quá nhiều dầu mỡ, nên ăn nhiều. Ta cũng chỉ thỉnh thoảng mới làm một , coi như phần thưởng tự khao ."
Khuất Vân Diệt ngẩng đầu: "Tự khao?"
Tiêu Dung chỉ : "Với là tự khao."
Khuất Vân Diệt nhướng mày: "Ồ? Vậy với bản vương là gì?"
Tiêu Dung mỉm : "Là lời cảm ơn. Phật t.ử kể với , đại vương thể đích đến làm hòa, xóa bỏ hiểu lầm với Phật t.ử thực sự vui mừng."
Khuất Vân Diệt: "..."
Tuy chuyện khó giấu, nhưng ngờ lộ nhanh thế. Trong khoảnh khắc, ấn tượng của Khuất Vân Diệt về Phật t.ử tụt thêm một bậc.
……
Việc là do làm, khi làm Khuất Vân Diệt cũng suy nghĩ kỹ càng. Tuy vẫn cho rằng Di Cảnh quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của Tiêu Dung, nhưng Tiêu Dung đúng Di Cảnh ích cho quân Trấn Bắc. Hơn nữa Di Cảnh chỉ là một hòa thượng, dù luôn ở bên cạnh nhưng thực quyền, nên vì một câu của ông mà nổi giận.
Huống hồ Tiêu Dung quyết tâm Kim Lăng. Khuất Vân Diệt đột nhiên tự ngộ đạo lý thêm bạn thêm đường. Khi y thâm nhập hang ổ địch, bản và hàng chục vạn đại quân đều lực bất tòng tâm. Ngược , danh tiếng nhưng thực lực như Di Cảnh chỉ cần một bức thư của ông cũng đủ khiến sĩ nhân Kim Lăng đổi chiều gió, coi Tiêu Dung là nghĩa sĩ và sức bảo vệ y.
Tuy nhiên, nghĩ thông suốt nghĩa là Khuất Vân Diệt thiện cảm với Di Cảnh. Hắn là "bịt mũi" tìm Di Cảnh, và cực kỳ để khác chuyện . Cứ cảm thấy khác sẽ tổn hại đến khí khái nam nhi của .
……
Khuất Vân Diệt cụp mắt im lặng. Hắn Tiêu Dung định gì tiếp theo. Chắc chắn cũng giống như Cao Tuân Chi, khen lên tận mây xanh, bảo hãy làm nhiều việc chiêu hiền đãi sĩ như thế hơn.
điều ngờ tới là câu tiếp theo của Tiêu Dung xoay chuyển tình thế: "Đại vương đừng làm như nữa."
Khuất Vân Diệt: "???"
Hắn kinh ngạc ngẩng đầu. Chẳng lẽ làm hòa mà cũng sai ?
Tiêu Dung vẻ mặt ngơ ngác của , đột nhiên thấy cái vẻ ngơ ngác cũng vài phần đáng yêu. Y nhịn , mới giải thích: "Xảy tranh chấp với thuộc hạ, đại vương làm hòa chuyện một hai thì . nếu làm nhiều quá sẽ khiến thuộc hạ nảy sinh tâm tư nên , khiến họ rõ vị trí của . Cách làm đúng đắn là ngay từ đầu đừng tranh cãi lời qua tiếng . Dù bát nước đổ khó hốt đầy, cái bát vỡ gắn cũng còn vết nứt. Lần là Phật t.ử thì còn đỡ vì Phật t.ử khác với những khác. Vì lý tưởng trong lòng, chỉ cần đạt mục đích ông thậm chí thể trung thành với loại như Hoàng Ngôn Cảnh, nên ông sẽ vì một câu ác ý của đại vương mà ghi hận ngài."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Nói là tên lừa trọc đó ở đây vì tin tưởng , mà là thấy lợi nên mới ở đúng ?
Hắn ngay tên lừa trọc chẳng ý mà!
Khuất Vân Diệt sốc, vì thực sự Di Cảnh tính cách như . Hắn còn tưởng Di Cảnh chính khí lẫm liệt lắm cơ. nghĩ thì thấy cũng hợp lý. Thảo nào ông chẳng nhắc nửa lời đến sự an nguy của Tiêu Dung. E là trong mắt Di Cảnh, trong thiên hạ đều như , chẳng phân biệt sơ gần xa.
Khuất Vân Diệt đang bận tái cấu trúc ấn tượng về Phật t.ử thì Tiêu Dung đối diện vẫn tiếp tục : "Thực dù tranh cãi, chỉ cần con sống chung với chắc chắn sẽ nảy sinh vấn đề. Lúc đó nếu đại vương và thuộc hạ xích mích, đại vương làm hòa cũng là điều nên làm. nên làm hòa theo kiểu ."
Khuất Vân Diệt nhíu mày: "Kiểu nào?"
Tiêu Dung im lặng một chút. Y dùng cách uyển chuyển hơn, nhưng nghĩ mãi cách nào uyển chuyển đành thẳng: "Kiểu lén lút, che che giấu giấu như sợ khác phát hiện ."
Khuất Vân Diệt: "……"
Trên mặt thoáng qua vẻ lúng túng. Tiêu Dung khẽ: "Tại để khác phát hiện chứ? Không khác phát hiện thì ai đại vương rộng lượng nhường nào? Không để , thế chẳng màn cầu hòa công cốc ?"
Khuất Vân Diệt: "……"
Hóa trong mắt ngươi tác dụng của việc cầu hòa chỉ là một màn kịch giả tạo để làm màu thôi ?
Hắn kìm : "Vừa nãy ngươi còn bảo đừng làm thế nữa mà."
Tiêu Dung gật đầu: ", nhưng cũng một hai thì mà. Lần coi như bỏ qua, đợi cơ hội như thế đại vương nhất định nhớ hãy chọn một dịp đông đủ , gọi đó chính miệng với vài lời tâm tình. nhớ kỹ trực tiếp xin . Đại vương rốt cuộc vẫn là đại vương, ngài thể thấy áy náy, nhưng thể chính thức lời xin . Vì một khi đại vương đồng nghĩa với việc về mặt đạo nghĩa ngài nợ đối phương một . Đại vương còn nhớ Hoàng Ngôn Cần ? Nợ ân tình dễ trả ."
Nói đến đây Tiêu Dung ngả : "Còn về cần đại vương mặt nữa. Nếu chuyện tương tự đại vương cứ để hoặc Cao Thừa tướng mặt là . Hai chúng chuyện đại vương chỉ cần gật đầu là đủ. Đại vương là Trấn Bắc Vương, chuyện xin vốn dĩ nên để chúng làm ."
Khuất Vân Diệt y với ánh mắt khó đoán.
Tiêu Dung nghiêng đầu, còn tưởng đồng tình với lời .
Khuất Vân Diệt khẽ mím môi, lặp lời y : "Ý ngươi là ngươi sẽ xin , bất kể là ai ?"
Tiêu Dung cảm thấy giọng điệu lạ, nhưng cũng đoán ý là gì đành cân nhắc trả lời: "Chỉ là vài câu thôi mà, đây vốn là việc nên làm với tư cách mưu sĩ."
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn đột nhiên Tiêu Dung nữa mà cầm đũa lên, ăn tiếp những món ăn vặt Tiêu Dung làm cho .
Tiêu Dung khó hiểu nhanh chóng xử lý đống đồ chiên . Cách ăn của vui vẻ như lúc . Nếu hình dung Tiêu Dung cảm thấy đang ăn như thể đang dỗi.
Tuy nhiên chỉ ăn vài miếng, đột nhiên Khuất Vân Diệt đặt đũa xuống. Hắn cụp mắt, đầu đuôi một câu: "Sau sẽ làm thế nữa."
Tiêu Dung chớp mắt, hỏi : "Không lén lút cầu hòa nữa?"
Khuất Vân Diệt: "Không tranh cãi lời qua tiếng nữa."
Như Tiêu Dung cũng cần vì mà tự hạ khác nữa.